Chương 8
Về đến kí túc xá.
“Sao chỗ mày lại có áo phông nam? Lại còn có máu?” Bạn cùng phòng hỏi tôi.
“Mất mặt chết đi được… tao chảy máu mũi, người ta đưa cho tao lau, bảo tao lau xong vứt đi.” Tôi nằm bò ra bàn, mặt nhìn như thất tình.
Đây còn là lần đầu tiên tôi vì nhìn trai mà chảy máu mũi.
“Vứt đi?” Bạn cùng phòng nhặt cái áo lên với vẻ mặt không thể tin nổi, “Áo đôi của Gucci mà anh ta bảo mày ném đi á?”
“Còn là bản giới hạn? Anh ta có ý với mày à?”
Tôi ???
“Cái này bao nhiêu tiền?” Tôi choáng váng.
“Ít nhất cũng mấy nghìn tệ.”
Mấy nghìn?
Xong rồi.
Tôi lật người lại, cầm áo đem đi giặt, giặt sạch xong liền tới chỗ quản lí kí túc xá hong khô, bỏ vào túi đem tới phòng khách sạn 208.
Trên đường tôi tự nhủ bản thân, chỉ đi để trả áo thôi, trả xong liền về.
Kết quả tôi chân trước vừa bước vào thang máy, chân sau liền gặp Lý Hi Thừa.
Lúc hai ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi liền lẩn tránh, chột dạ.
Sao lại gặp anh ta ở đây chứ?
“Cậu đến đây làm gì?” Anh ta lên tiếng trước.
Trước kia ngày nào cũng mong mỏi được nói chuyện với anh ta, bây giờ lại cảm thấy có chút phiền.
“Tôi…” Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, mấy ngày không gặp, khoảng cách giữa chúng tôi đã trở nên xa tới mức đáng sợ, “Tìm người, còn anh?”
“Đón một người bạn.” Giọng điệu anh ta gấp gáp, ánh mắt trốn tránh.
Trực giác nói cho tôi biết, bạn của anh ta không phải bạn bình thường.
Sau mấy chục giây im lặng, tôi và anh ta đồng thời xuất hiện tại cửa phòng 208.
“Rốt cuộc cô tìm ai?” Anh ta chất vấn tôi.
Tôi hoảng rồi….
Bởi vì Lý Hi Thừa không thích tôi cùng với loại người ăn chơi như Phác Thành Huấn ở bên nhau, tôi thế mà lại sợ anh ta biết tôi tới tìm Phác Thành Huấn.
“Tôi….” Tôi đem cái túi giấu ra sau lưng, cảm thấy dường như không thể nói dối nổi nữa rồi.
Tôi hối hận rồi.
Ngay lúc này, cửa mở ra.
Hai chúng tôi đồng thời nhìn qua đó.
Một cô gái mặc váy trắng từ cửa bước ra, hình như vừa mới khóc xong, mắt hơi đỏ.
Tôi ngây người.
Bởi vì cô gái này là Liễu Tinh, nữ thần của Lý Hi Thừa.
Trong phòng xảy ra chuyện gì tôi không hề muốn biết, trong mắt tôi giờ toàn là sự dịu dàng của Lý Hi Thừa, trước giờ tôi chưa từng thấy anh ta dịu dàng với tôi như vậy.
“Bên ngoài lạnh, mặc áo vào.” Giọng nói và hành động dịu dàng của anh như chọc mù hai mắt tôi.
“Làm phiền anh quá, cảm ơn anh.” Liễu Tinh lao vào vòng tay Lý Hi Thừa khóc nức nở.
Tôi đơ ra mấy giây, đến khi bọn họ đi xa rồi vẫn chưa tỉnh táo trở lại.
Lý Hi Thừa chắc là đột nhiên nhớ ra tôi, đi xa mấy chục mét rồi mới quay đầu lại nhìn tôi.
Ánh mắt anh ta nhìn tôi chẳng hề dịu dàng, tất cả những gì còn xót lại chỉ là hận rèn sắt không thành thép.
Cuối cùng sau khi anh ta đi rồi, tôi vẫn đứng nguyên chỗ cũ cười cay đắng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro