Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 50: Động Phòng

Khách quý đến Tần vương phủ xem lễ, phần lớn có của cải so với Khương nhị gia còn phong phú hơn nhiều.

Nhưng bọn họ không như phu thê Khương nhị gia' thổ hào '(nhà giàu mới nổi) như vậy, bọn họ chuẩn bị của hồi môn cho nữ nhi, có giá trị so với phần của hồi môn của Khương Lộ Dao còn phân lượng hơn nhiều.

Phần lớn đều là kỳ trân dị bảo, châu hoàn trang sức, càng trân quý càng có vẻ thượng cấp.

Đây cũng là thế nhân công nhận cách phơi bày khoe của.

Ai cũng không ngờ sẽ có người đem ' thổ hào ' khoe đến cực hạn, có lực rung động đến như vậy.

Của hồi môn của Khương Lộ Dao tiêu chuẩn là một trăm hai mươi nâng, chỉ có hai nâng đầu dùng ngọc như ý đè lên khế ước ruộng đất, hơn một trăm nâng còn lại đều là kim nguyên bảo, ngân nguyên bảo, chất đầy vung như núi nhỏ.

Mấy tên đại hán nâng của hồi môn mệt muốn hộc máu.

Màu vàng rực rỡ, từng lượng từng cục, Khương gia lấy phương thức thổ hào chứng minh Khương Lộ Dao là ' quý ' nữ.

Hoàng thượng bình ổn kinh ngạc, quay đầu cười nói với hoàng hậu cùng phu thê Tần vương:

- Hôm nay trẫm đi một chuyến đến đây cũng không tệ, được mở mang kiến thức, thật sự mở mang kiến thức.

- Hoàng thượng...

Tần vương vừa sầu vừa bất đắc dĩ, có thân gia là thổ hào, cho dù là Đại Minh đệ nhất danh môn cũng có chút không chịu nổi.

- Ha ha ha.

Hoàng thượng thân thiết vỗ vai Tần vương:

- Trẫm thấy Vĩnh Ninh hầu thế tử cũng không tồi.

-...

Thân gia cực phẩm thổ hào như vậy, toàn bộ Đại Minh trừ Khương nhị gia, không còn người khác.

Hoàng đệ đi sớm, không thể nhìn Trạch nhi thành thân, haiz...

Hoàng Thượng cảm thán, Tần vương cùng hoàng hậu mở miệng trấn an một lúc lâu, sắc mặt hoàng đế mới hòa hoãn một ít, gọi Triệu Đạc Trạch đến:

- Thế tử phi là tổ phụ của ngươi định ra, Trạch nhi, ngươi không thể bạc đãi nàng.

- Hoàng thượng yên tâm, thần nhất định sẽ rất đau tiếc nàng.

Vẻ mặt Triệu Đạc Trạch dào dạt hạnh phúc:

- Thần đã đáp ứng với nhạc phụ đại nhân, sẽ không cô phụ nàng.

Tần vương phi vui mừng liên tiếp gật đầu, cùng hoàng hậu nhỏ giọng nói:

- Cuối cùng thế tử cũng trưởng thành, thần phụ đối với phần của hồi môn mà mẫu thân của thế tử lưu lại, đã chọn mấy thứ làm sính lễ, đáng tiếc Khương gia không có đưa của hồi môn trở lại, tỷ tỷ rất hy vọng thế tử phi đeo Thương Hải Minh Châu.

Theo thông lệ phu gia đem sính lễ qua nhạc gia (nhà gái), nhạc gia có thể nhận lấy, sính lễ này là đưa cho nhạc gia, nhưng nếu phụ mẫu đau tiếc nữ nhi sẽ để sính lễ này thêm vào của hồi môn đem trở lại phu gia.

Hoàng hậu sớm biết Thương Hải Minh Châu được coi như sính lễ, cầm tay Tần vương phi:

- Tiên vương phi sẽ hiểu, ngươi nha, chính là quá thành thật, chờ sau khi Khương thị vào cửa, ngươi đem của hồi môn mà Dương thị lưu lại, giao cho nàng là được. Cố tình hào phóng đưa Thương Hải Minh Châu...Lúc này lại cảm thấy có lỗi với tiên vương phi? Khương nhị gia tính nết thế nào, ngươi không phải không biết, chỉ cần nhìn cách hắn đơn thuần đưa núi vàng núi bạc làm của hồi môn...Thương Hải Minh Châu rơi vào tay Khương gia, chính là Minh Châu phủ bụi trần, nếu lúc trước ngươi đưa vàng bạc là tốt rồi.

- Thần phụ đâu biết Khương gia sẽ đưa phần của hồi môn như thế.

Tần vương phi nhẹ giọng oán giận:

- Tuy Khương nhị phu nhân cũng nói thần phụ dọn sạch nhà kho, ai có thể ngờ của hồi môn đem đến sẽ là núi vàng núi bạc? Nào còn xứng danh môn phong phạm? Nương nương, thần phụ có chút sợ hãi thế tử phi.

- Ngươi nhu nhược lương thiện không giống tính tình của thế tử phi.

Hoàng hậu đối với Tần vương phi là ưu ái có thêm, Tần vương phi thường xuyên vào cung hàn huyên cùng hoàng hậu.

Thái tử cũng cần Tần vương phủ duy trì, Khương Lộ Dao tiến cung kêu oan thỉnh chỉ giải trừ hôn ước, khiến hoàng hậu có ấn tượng không tốt, một chút việc nhỏ liền nháo đến hoàng cung, vừa nhìn liền biết không phải là người tốt đẹp gì.

Huống chi Từ Anh đã chết, hoàng thượng cũng nói không liên quan đến Triệu Đạc Trạch.

Vậy mà Khương Lộ Dao cố tình không thuận theo, không buông tha, buộc hoàng thượng hạ chỉ khai quan nghiệm thi, lăn lộn một người đã chết, khiến Từ Anh không được yên bình.

Hoàng Hậu cũng định có ý kiến, chỉ là Từ gia hiện giờ xưa đâu bằng nay, thái hậu lại luôn sủng ái Triệu Đạc Trạch, hoàng hậu không dám tỏ vẻ.

Tần vương phi óng ánh nước mắt, tiếc hận than nhẹ:

- Anh nhi chỉ là nghĩ luẩn quẩn trong lòng.

Cọc án này đã có định luận, Tần vương thế tử vô tội, Từ Anh âm hiểm ác độc, ý đồ dùng cái chết hãm hại Tần vương thế tử để báo thù cho Từ Nghiễm Lợi.

Tần vương phi không dám nói những lời này với ai, chỉ có ở trước mặt hoàng hậu nương nương, nàng mới biểu lộ đau lòng đối với Từ Anh, hoàng hậu đã từng rất xem trọng Từ Anh...

Hoàng hậu yên lặng thở dài một tiếng, thấy hoàng thượng cùng Tần vương thế tử ở chung cực kỳ hòa hợp, nhíu mày áp xuống tâm tư muốn vì Từ Anh nói tốt một hai câu.

- Ngươi phải quản giáo thế tử phi thật tốt, nàng hành sự quá mức lỗ mãng, không chỉ nàng mất mặt, Tần vương phủ cũng sẽ mất mặt theo.

- Thần phụ nào dám quản giáo thế tử phi?

Tần vương phi lắc đầu:

- Thế tử cực kỳ thương tiếc nàng, vì nàng chuyện gì cũng dám làm, đáng lẽ tân phòng thu thập một chút là có thể dùng, nhưng thế tử ghét bỏ điềm xấu, không trụ lại, hôn kỳ cận kề như vậy, làm sao có thời gian tu sửa lần nữa? Thế tử nhìn trúng sân viện mà tiên Tần vương yêu thích nhất...

(Yul: những người có chức tước cao mà chết rồi sẽ thêm từ tiên trước danh tự nha các nàng.)

- Quan Sư Các?

- Ừ.

Hoàng hậu vô cùng kinh ngạc, ở Tần vương phủ, nơi phú quý đường hoàng nhất đương nhiên là sân viện mà phu thê Tần vương phu thê cư trú.

Nhưng nơi độc đáo nhất, mọi người đều muốn trụ lại chính là Quan Sư Các, nghe nói lão Tần vương đã từng thỉnh cao tăng đến Quan Sư Các chúc phúc.

Chỉ cần phu thê nào ở lại Quan Sư Các sẽ được Phật Tổ Bồ Tát phù hộ.

Sau khi lão Tần vương qua đời, Quan Sư Các bị niêm phong, trừ định kỳ quét tước, tu sửa ra, thái phi từng hạ lệnh mặc kệ là ai cũng không được trụ lại hay tiến vào Quan Sư Các.

Hoàng hậu hỏi:

- Thái phi đồng ý?

- Ừ.

Tần vương phi cảm khái cười khổ:

- Thái phi rất đau tôn tử, thế tử lại quỳ, lại cầu, thái phi đã đáp ứng rồi.

- Ngươi cũng không dễ dàng...

Hoàng hậu đối với Tần vương phi tăng thêm vài phần thương hại, cảm thấy Tần vương phi làm kế mẫu của Triệu Đạc Trạch cũng rất khó xử.

Có tư sinh tử được sủng ái, thật sự xem nhẹ cũng không được, cho dù trong lòng vì thân sinh nhi tử mà sốt ruột, cũng không thể biểu hiện ra ngoài.

Hoàng Hậu nghĩ tới đám huynh đệ của thái tử, liền cười khổ nói:

- Ngươi khó xử chỉ có ta mới hiểu được, ngươi hãy yên tâm, chờ nhi tử của ngươi thành thân, bổn cung cũng sẽ không để hắn quá khó coi.

- Nương nương, thần phụ không xem người là người ngoài, mới nói nhiều vài câu, thần phụ cũng không phải một hai bắt bọn họ áp chế thế tử, bọn chúng đều là nhi tử của vương gia, thần phụ biết thân biết phận...

- Ngươi không cần phải nói, chỉ cần tiếp nhận bổn cung ban thưởng là được, ngươi quen biết bổn cung nhiều năm như vậy, chẳng lẽ bổn cung còn không hiểu tính tình của ngươi như thế nào sao?

Hoàng hậu nhìn thoáng qua Tần vương thế tử, đừng thấy hiện giờ hoàng thượng đối với Triệu Đạc Trạch là ân sủng có thêm.

Hoàng thượng thật sự quan tâm ai cũng khó có thể nói, nhìn Tần vương thế tử có phẩm mạo giống lão Tần vương, hoàng thượng sẽ không sợ hãi sao?

Nếu không phải Triệu Đạc Trạch vừa cứu hoàng trưởng tử, giúp hoàng thượng tránh được xung đột cùng các hoàng tử.

Thì hoàng thượng tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Triệu Đạc Trạch dám huỷ hoại phụ chính đại thần của thái tử.

Hoàng Hậu cân nhắc hoàng thượng cả đời, nếu nàng không hiểu tính tình của hoàng thượng, sẽ không thể ở trong rất nhiều phi tần mà bước lên hậu vị.

Từ Nghiễm Lợi là người mà hoàng thượng dụng tâm bồi dưỡng, cũng là phụ chính đại thần mà thái tử có thể khống chế.

Mười mấy năm bồi dưỡng tạo hình, bị Triệu Đạc Trạch huỷ hoại, trong lòng hoàng thượng không hận?

Nếu muốn tìm một đại thần giống như Từ Nghiễm Lợi, thật sự quá khó khăn, hoàng hậu cũng hận Triệu Đạc Trạch, nếu không phải vì hắn, sao thái tử có thể ngã bệnh?

Bởi vậy, hoàng hậu càng ngóng trông Tần vương phi có thể cho phu thê Triệu Đạc Trạch đẹp mặt.

Tốt nhất là Tần vương phi có thể nâng thân sinh nhi tử đoạt lấy vị trí thế tử của Triệu Đạc Trạch.

Tuy rất khó, nhưng chỉ sợ hoàng thượng cũng đang chờ ngày này.

Có huyết thống của Dương Soái, Triệu Đạc Trạch làm người quá chói mắt, hắn sinh động ở trên triều đình một ngày, sẽ có rất nhiều người ngủ không yên.

Đừng nói làm kế mẫu sẽ vì tư sinh tử mà phụng hiến, tuy Tần vương phi biểu hiện rất khá, nhưng nàng là mẫu thân của ba nhi tử.

Hoàng hậu không tin nàng không có tiểu tâm tư, không phải kế mẫu nào cũng là thánh nhân.

Hoàng hậu cũng không muốn ở cùng thánh nhân, đối với năng lực chiến đấu của Tần vương phi, hoàng hậu vẫn luôn coi trọng.

Tần Vương phi thiện lương rộng lượng cũng chỉ có thể lừa gạt người không biết chuyện, mỗi người đều hướng tới phẩm tính công chính, thiện lương, tốt đẹp, nhưng ở trong thế tục hồng trần, ai có thể làm người không có tư tâm?

Có lẽ Tần vương phi cũng không định làm như thế nào với Triệu Đạc Trạch, nhưng nàng nhất định sẽ vì thân sinh nhi tử mà suy nghĩ.

Suy bụng ta ra bụng người, hoàng hậu thực sự lý giải tình thương nhi tử của Tần vương phi.

Đều làm mẫu thân, chẳng lẽ trơ mắt nhìn nhi tử bị huynh trưởng áp chế cả đời?

- Nương nương...

Tần Vương phi còn định giải thích, hoàng hậu nhẹ giọng nói:

- Bổn cung hiểu ngươi trôi qua cũng không dễ dàng, ta khuyên ngươi một câu, cho dù ngươi có thanh danh tốt, đối với thế tử lại yêu thương hết lòng, tương lai vì vinh dưỡng mà cố sống chung. Nhưng người hiếu thuận với ngươi chỉ có thể là thân sinh nhi tử, ngươi có thể trơ mắt nhìn bọn chúng bị áp chế cả đời?

Tần Vương phi cúi đầu:

- Nương nương nói đúng, nhưng thần phụ nghĩ dù bọn chúng không có tước vị, thì bọn chúng cũng không dám có tư tâm, dù sao ở văn võ, bọn chúng khổ tâm rèn luyện, từ nhỏ bọn chúng đã biết hiểu bọn chúng không giống thế tử trời sinh đã có được hết thảy.

- Nếu đã như thế, bổn cung sẽ nhắc tới bọn chúng trước mặt hoàng thượng cùng thái tử.

- Đa tạ hoàng hậu nương nương.

Thân sinh nhi tử có thể lọt vào mắt của hoàng thượng cùng thái tử, mục đích của Tần vương phi cũng đạt hơn phân nửa, còn lại phải xem tân thế tử phi có phải là người thông minh hay không.

Hoàng thượng đợi Triệu Đạc Trạch vào động phòng, mới phân phó cung nhân khởi giá hồi cung.

Khách khứa quỳ gối cung tiễn đế hậu hồi cung, tiệc rượu lại náo nhiệt lên, vì có hoàng thượng ở đây, không ai dám lớn tiếng ồn ào.

Triệu Đạc Trạch ủy thác Triệu Đạc Dật hỗ trợ kính rượu khách nhân, còn hắn thì đi động phòng, Triệu Đạc Dật ôn nhuận tươi cười, đến từng bàn kính rượu...

Lúc mọi người trêu đùa, hắn sẽ nghiêm trang nói với bọn họ:

- Đổi lại nếu ai thú nàng, cũng sẽ sốt ruột muốn động phòng, bù đắp nổi tư tương, đại huynh chờ hôn lễ này đã rất lâu.

Cũng đúng, năm nay Vĩnh Ninh hầu thế tử mới định ra, Tần vương thế tử tính theo tuổi mụ đã là hai mươi, đổi là người khác, ai mà không nóng nảy?

Tửu lượng của Triệu Đạc Dật cũng không tồi, nhưng không chịu nổi mọi người ồn ào, nếu thay thế tử kính rượu, khách khứa sẽ không dám quá phận, nhưng bọn hắn cũng sẽ không buông tha Triệu Đạc Dật.

Người thay tân lang kính rượu vốn bị" đuối lý ", cho nên bọn họ dùng sức rót rượu cho Triệu Đạc Dật.

Sau đó, vì Tần vương phi đau lòng Triệu Đạc Dật, còn để nhi tử của mình đi hỗ trợ, nàng đích thân đưa Triệu Đạc Dật về phòng, phân phó hạ nhân nấu canh giải rượu.

Lúc Tần vương phi đắp chăn cho Triệu Đạc Dật, nghe thấy hắn lẩm bẩm tự nói:

- Nương, nhi tử rất khó chịu, rất khó chịu...

Tuy Triệu Đạc Dật xem Tần vương phi như thân mẫu mà hiếu thuận, nhưng từ trước đến nay hắn chưa từng gọi nàng là nương.

Tần Vương phi dừng bước, tiến đến bên người Triệu Đạc Dật, lỗ tai gần sát bờ môi của hắn, chỉ nghe:

- Nàng không quen biết ta...Không quen biết ta...

Đáy mắt Tần vương phi hiện lên hứng thú, ai không quen biết hắn?

Chẳng lẽ là vị tân nương tử trong tân phòng kia?

Khóe miệng Tần vương phi cong lên, này đúng là quá thú vị, nhẹ nhàng sờ sờ trán của Triệu Đạc Dật, hài tử đáng thương, thật sự là hài tử đáng thương.

Sau khi nàng xoay người rời đi, trong chốc lát nha hoàn hầu hạ bên người Tần vương phi mang theo điểm tâm, rượu và thức ăn lén đi gặp tình lang.

Lưu An vẫn luôn hầu hạ bên người Triệu Đạc Dật, hắn cùng nha hoàn Bích Nhi là lưỡng tình tương duyệt, chỉ là chưa cầu chủ tử ân điển chuẫn hôn mà thôi.

Lưu An rất trung thành và tận tâm với Triệu Đạt Dật, nhưng đối với thê tử tương lai cũng không quá kín miệng.

Huống chi hắn lại bị Bích Nhi rót một bụng rượu, Bích Nhi nói bóng nói gió, lúc Lưu An say rượu, đứt quãng nói một ít chuyện của Triệu Đạc Dật...

Chuyện gì cũng có, nhưng Bích Nhi rất thông tuệ từ trong câu chuyện nghe được tin tức mà vương phi muốn nghe nhất.

Tần vương phi rữa sạch tay, cười nói với Bích Nhi:

- Vất vả cho ngươi, đi tìm Triệu ma ma lĩnh thưởng đi, về sau ngươi hãy ở bên cạnh ta hầu hạ, Bích Nhi, ta thật sự không thể thiếu ngươi.

- Nô tỳ nguyện ý vì chủ tử cống hiến sức lực.

Bích Nhi hưng phấn cảm tạ Tần vương phi, vui sướng rời khỏi phòng, Tần vương phi nheo mắt.

Quả nhiên Triệu Đạc Dật có hảo cảm với thế tử phi, chỉ là Bích Nhi này, không thể để lại, tin tức này không thể tiết lộ ra ngoài...

Tân hôn động phòng, Triệu Đạc Trạch đẩy khăn voan, Khương Lộ Dao cúi đầu nhu thuận, đám ma ma cùng nha hoàn sôi nổi tán thưởng, nhan sắc của thế tử phi thật đẹp.

Triệu Đạc Trạch phất tay để đám hạ nhân vướng tay vướng chân này lui ra ngoài, hắn bưng ly rượu, đặt vào tay Khương Lộ Dao.

Hôm nay Khương Lộ Dao vô cùng ngượng ngùng, Triệu Đạc Trạch có buồn bực:

- Làm sao vậy?

Không giống tính tình thường ngày của Khương Lộ Dao.

Khương Lộ Dao nhăn mặt thở dài:

- Làm nữ nhi thổ hào áp lực rất lớn.

Của hồi môn là núi vàng núi bạc, dù da mặt Khương Lộ Dao có dày cũng sẽ nóng lên, Triệu Đạc Trạch ha ha cười:

- Nhạc phụ nhạc mẫu khiến hoàng thượng mở rộng tầm mắt.

Thôi kệ, mất mặt cũng đã mất mặt trước mặt hoàng thượng, Khương Lộ Dao ngẩn đầu, mỉm cười nhìn Triệu Đạc Trạch:

- Nếu thể diện đã vứt, về sau ta làm ra chuyện gì cũng không có gì kỳ quái, đúng không?

-...

- Ngươi có từng nghe qua một câu?

- Câu gì?

Triệu Đạc Trạch cảm giác đầu hắn không đủ dùng, như vẹt lặp lại:

- Nàng nói đi.

- Người không biết xấu hổ, chính là thiên hạ vô địch!

Khương Lộ Dao giơ chén rượu lên, nhẹ nhàng quơ quơ, đem rượu ngon rót vào trong miệng, Triệu Đạc Trạch há mồm.

- Không phải như vậy, rượu giao bôi không phải uống như vậy...Dao Dao...

Cổ hắn bị Khương Lộ Dao ôm lấy, khuôn mặt nàng tiến đến gần, Triệu Đạc Trạch giống như bị điểm huyệt, không thể nhúc nhích, môi chạm vào nhau, một dòng rượu rót vào trong miệng hắn, rượu ngon...

Chưa từng uống qua rượu ngon, có mang theo hơi thở thơm ngọt của nữ nhân.

Khương Lộ Dao cọ trán nàng nào trán hắn, nhẹ giọng nói:

- Ngươi biết không? Rượu giao bôi phải uống như vậy mới đúng, có thích không?

Còn hỏi sao? Triệu Đạc Trạch đã vui mừng đến choáng váng.

Hắn vội vàng nâng ly rượu trong tay rót vào trong miệng, đang định tìm cánh môi mềm mại...

Khương Lộ Dao đẩy hắn ra, đứng dậy nói:

- Đi rửa mặt chải đầu.

- Khụ khụ, khụ khụ khụ.

Triệu Đạc Trạch ngã xuống giường, giọng nói bị sặc rượu, ho khan liên tục:

- Dao Dao.

- Ngươi không muốn động phòng?

Khương Lộ Dao xoay người vũ mị mê người nhìn hắn:

- Nếu thế tử chỉ muốn uống rượu, ta liền phụng bồi.

- Nàng đi, mau đi, mau về.

Triệu Đạc Trạch gấp đến độ không thèm truy cứu Khương Lộ Dao trêu chọc hắn, động phòng so với uống rượu càng tốt đẹp...

Tuy Triệu Đạc Trạch từng có kinh nghiệm cũng bị Khương Lộ Dao làm cho khó nhịn, tiểu yêu tinh......

Đây là danh hiệu cả đời ngọt ngào mà Triệu Đạc Trạch đặt cho Khương Lộ Dao.

Vĩnh viễn khiến hắn ngoài ý muốn, vĩnh viễn khiến hắn cảm giác được mới mẻ, mặc kệ Khương Lộ Dao làm cái gì, Triệu Đạc Trạch cũng không thể cự tuyệt.

Đặc biệt là lúc phu thê thân mật, đừng nói lúc này, cho dù tương lai phú quý cùng quyền lực, hắn vĩnh viễn là "ca ca ngốc" bị Khương Lộ Dao dắt mũi.

Sắc trời dần sáng, Triệu Đạc Trạch chưa đã thèm buông tha ái thê, ở bên tai nàng ước hẹn lần sau tái chiến....

Khương Lộ Dao đá hắn một cái, vùi đầu vào ngực hắn an ổn ngủ.

Hưởng thụ tiêu khoái Triệu Đạc Trạch ngủ không được, bàn tay dao động trên người Khương Lộ Dao, lúc cá nước thân mật là đời này vui sướng nhất, hắn cũng không biết có thể khoái lạc như vậy, thoải mái như thế.

Là tân nương tử, lại là thế tử phi, cho dù Khương Lộ Dao không muốn rời giường, cũng phải bò dậy.

Cũng may nàng từng có kinh nghiệm thức đêm, biết như thế nào điều tiết buồn ngủ.

Dù nàng đang dùng son phấn che dấu quầng thâm mắt, vẫn không quên hung hăng trừng mắt Triệu Đạc Trạch đang tô mi cho nàng, nổi giận nói:

- Không có lần sau.

- Đừng a, Dao Dao.

Triệu Đạc Trạch ôm thê tử vào lòng, cười xấu xa nói:

- Không phải Dao Dao cũng rất thích sao? Là ai bảo ta đừng có ngừng?

Khương Lộ Dao dùng khuỷu tay húc vào bụng hắn, gương mặt ửng đỏ, hừ lạnh nói:

- Nếu ngay cả cái này mà ngươi cũng không làm được, ngươi nghĩ ta sẽ gả cho ngươi?

-...

Triệu Đạc Trạch bị đả kích, cắn răng tỏ vẻ, hắn nhất định không ngừng cố gắng, thề sống chết bảo vệ tôn nghiêm.

Hắn cúi đầu hôn môi của ái thê, vui vẻ gọi:

- Dao Dao.

Lúc này hắn mới rõ, thì ra hắn đã sớm đem Khương Lộ Dao đặt trong lòng, đừng bỏ rơi ta, cũng đừng phản bội ta......

Triệu Đạc Trạch có thể tha thứ bất luận kẻ nào, nhưng tuyệt đối sẽ không tha thứ cho Khương Lộ Dao nếu nàng phản bội hắn! Mặc kệ lý do là gì.

Lời này hắn không dám nói cùng Khương Lộ Dao, bởi vì nhạc phụ từng nói, Dao Dao không thích nam nhân quá bá đạo.

Nhưng tính tình của hắn là như vậy, không cho phép người khác đụng chạm đến người mà hắn để ý nhất, vị trí thế tử cũng vậy, Khương Lộ Dao cũng thế.

Cánh tay gắt gao giam cầm Khương Lộ Dao, Triệu Đạc Trạch hô hấp trầm trọng, đã rơi vào tay hắn, Khương Lộ Dao đừng hòng đổi ý, cho dù xuống địa ngục, hắn cũng sẽ lôi kéo nàng đi cùng...

Khương Lộ Dao đã từng nói Triệu Đạc Trạch có khuynh hướng tự hủy, nàng nói không sai, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve sau lưng hắn.

Khương Lộ Dao thuận theo tùy ý hắn hôn, dính sát vào người hắn, người này không có cảm giác an toàn, còn phải từ từ dạy dỗ....

Nếu gặp phải nguy cơ, phải nghĩ biện pháp nhẹ nhàng kiềm chế hắn.

Tương lai có lẽ rất khiêu chiến, nhưng nếu Khương Lộ Dao đã gả cho hắn, đương nhiên sẽ không muốn phú quý hôm nay giống như mây khói thoảng qua.

Nàng là nữ nhi thổ hào, ái mộ phú quý, khoe giàu không phải rất bình thường sao?

Tài sản của nàng người khác đừng mơ cướp được, Khương Lộ Dao còn phải vì nhi nữ tương lai mà tích góp của cải....

Ừ, trong khi đang hôn môi, Khương Lộ Dao vừa suy nghĩ kế hoạch cho tương lai.

- Dao Dao, nàng không chuyên tâm.

- Ta đói.

Khương Lộ Dao chỉ chỉ môi sưng đỏ, dỗi nói:

- Không chuyên tâm mà thành như vậy, nếu quá chuyên tâm, ngươi định ăn luôn ta?

Nha hoàn đỏ mặt trốn ra ngoài, Yến ma ma cũng trợn mắt há hốc mồm, chưa từng thấy ai tự nhiên hào phóng như thế tử phi, hay là thế tử phi không biết thẹn thùng?

Đối với Khương Lộ Dao mà nói, tình cảm phu thê, dù cuồng dã như thế nào, cũng không được phạm sai lầm, vì không muốn kích thích Yến ma ma, cho nên mở miệng đổi đề tài:

- Tới lấy bạch lụa?

- Dạ.

- Ở trên giường, ngươi đi lấy đi.

Triệu Đạc Trạch giật mình nhìn thoáng qua Khương Lộ Dao đang an tĩnh trang điểm, dựa vào tính tình kiêu ngạo của nàng, sao có thể không hề phản ứng?

Không phải nữ tử có chút kiêu ngạo, nhất định sẽ không thích dùng lạc hồng định trinh tiết?

- Dao Dao.

- Hử?

Khương Lộ Dao chớp chớp mắt:

- Làm sao vậy?

- Nàng không ngại là tốt rồi.

Triệu Đạc Trạch đứng sau lưng nàng, nhìn tiểu phụ nhân (gái có chồng) mỹ miều trong gương.

- Sau này, ta sẽ không để nàng chịu ủy khuất.

Đối với chuyện kiểm tra lạc hồng, không phải Khương Lộ Dao không thèm để ý.

Nàng vẫn phải tôn trọng tư tưởng phong kiến không có cách gì thay đổi, sẽ phải nghĩ đến chiều hướng tốt đẹp.

Nếu không có khăn lụa nghiệm lạc hồng, sau này cãi nhau sẽ bị đuối lý, huống chi nàng bảo tồn mười mấy năm trinh tiết, cũng phải để tổ tông Triệu gia biết.

Cho nên dù đối với nàng lạc hồng chỉ là lớp màn phong kiến, ở xã hội phong kiến nam tôn nữ ti, cái này cũng là ô dù bảo đảm quyền lợi địa vị của người làm thê tử.

Huỷ bỏ hồng bạch trù (kiểm tra trinh tiết), nếu tương lai sau này trượng phu thay lòng đổi dạ, cắn ngược lại một cái, nói là thê tử bất trinh, chẳng phải người làm thê tử sẽ khổ không thể tố?

Hơn nữa ở đây nghiêm khắc phân chia thê cùng thiếp, cho dù thị thiếp muốn nghiệm lạc hồng cũng không có ai để ý.

Nhưng nếu Triệu Đạc Trạch đã tỏ thái độ, Khương Lộ Dao cũng không tiếc cho hắn chút mị nhãn, nam nhân, lúc nên khen ngợi phải khen ngợi...

Quả nhiên, Triệu Đạc Trạch săn sóc Khương Lộ Dao một đường từ Quan Sư Các nâng đến cửa phòng thái phi.

Hết lòng thương tiếc yêu thương Khương Lộ Dao, hạ nhân nào nhìn thấy cũng nhận ra được, toàn bộ vương phủ người người đều kết luận, thế tử phi chính là đầu quả tim của thế tử.

Thê tử được trượng phu coi trọng yêu thương cùng thê tử nhận hết vắng vẻ, tuy đều là nguyên phối, nhưng ở vương phủ đãi ngộ có thể giống nhau sao?

Nữ nhân lại hiếu thắng, nếu là cao thủ trong trạch đấu, muốn thể diện cũng phải dựa vào trượng phu, đây là điều bi ai nhất của nữ nhân phong kiến..

Khương Lộ Dao áp xuống ý thức muốn phản bác phong kiến, theo Triệu Đạc Trạch quỳ gối trước mặt thái phi, dập đầu nói:

- Thỉnh an tổ mẫu.

Khóe mắt Khương Lộ Dao liếc nhìn Tần vương phi đã đến từ lâu, đang an tọa trên ghế, Khương Lộ Dao tươi cười thêm vài phần thẹn thùng ngượng ngùng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro