Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 33


“Chuyện gì đây?”

Chị Lưu cùng nhóm công nhân chạy ra đến nơi, nhìn thấy hiện trường trước mắt, không khỏi trợn mắt há mồm.

Hai mắt đen sâu thẳm của Nghiêm Hạo Tường lạnh lùng quét mắt một vòng nhìn mọi người, ai nấy đều thấy rùng mình.

Nghiêm Hạo Tường ôm Hạ Tuấn Lâm, hai chân cậu nhũn ra, đứng không vững, Nghiêm Hạo Tường lia mắt nhìn tài xế một cái, ý bảo ông giải thích mọi chuyện cho phía chị Lưu, sau đó anh bế Hạ Tuấn Lâm lên, bỏ lại đám người, đi vào trong nhà.

Nghiêm Hạo Tường đưa Hạ Tuấn Lâm lên thẳng phòng ngủ ở tầng hai, đặt cậu xuống ghế sofa trong phòng, đóng cửa lại, rồi hắn quay lại trước ghế, thấp giọng nói: “Được rồi, không sao rồi.”

Nghiêm Hạo Tường chậm rãi bỏ cái áo khoác ra.

Gương mặt Hạ Tuấn Lâm lộ ra, trên mặt vẫn đầy vẻ kinh sợ, hai mắt mở thật to nhìn Nghiêm Hạo Tường.

“Đừng sợ, an toàn rồi, không có chuyện gì nữa.”

Nghiêm Hạo Tường quỳ một gối xuống đất, ngồi xổm trước mặt Hạ Tuấn Lâm, chăm chú nhìn cậu, để Hạ Tuấn Lâm nhìn mình: “Là tôi, Nghiêm Hạo Tường đây.”

Hạ Tuấn Lâm còn đang phát run, cả người run lên theo biên độ nhỏ, môi cùng sắc mặt trắng bệch như tuyết, trong mắt đong đầy vẻ hoảng sợ, tròng mắt bất an đảo quanh, cố gắng nhìn vào mặt Nghiêm Hạo Tường.

“Anh… trai?” giọng cậu rất nhỏ rất nhỏ.

“Đúng rồi, là tôi. Tôi ở đây, không có chuyện gì hết, đừng sợ.”

Môi Hạ Tuấn Lâm run rẩy, trừ lúc vồn vã kêu loạn xạ lúc bị A Kiện kéo ra, cậu không phát ra âm thanh gì nữa. Không thét chói tai, cũng không khóc thút thít, giờ cũng không khóc quấy, chỉ phát run, bình tĩnh nhìn Nghiêm Hạo Tường chằm chằm.

Nghiêm Hạo Tường biết Hạ Tuấn Lâm đang nhận ra anh, nên không nhúc nhích.

Một lát sau, Hạ Tuấn Lâm ngồi trên ghế sofa, vươn tay, ôm lấy cổ Nghiêm Hạo Tường, ôm anh thật chặt. Cậu vẫn không khóc, không quấy, chỉ có đôi tay ôm lấy Nghiêm Hạo Tường thật chặt.

Tư thế hay lực đều khiến người khác khó chịu, nhưng Nghiêm Hạo Tường không động đậy, cứ để Hạ Tuấ Lâm ôm, cũng phối hợp vươn tay, đặt lên lưng cậu.

Mặt trời ngoài cửa sổ ngả về phía tây, trong phòng yên tĩnh không một tiếng động.

Cửa được gõ nhẹ.
Hạ Tuấn Lâm vùi mặt trên vai Nghiêm Hạo Tường, không nhúc nhích, giống như đã ngủ. Nghiêm Hạo Tường nhẹ giọng để người vào.

Chị Lưu đẩy cửa ra, đứng ở cửa, vẻ mặt bất an.

“Nghiêm tiên sinh.” Chị Lưu nhìn tình cảnh trong phòng, nhẹ giọng nói: “Tiểu Hạ tiên sinh có cần giúp không ạ?”

Chị mang theo hòm thuốc, còn cả mấy thứ như cốc nước, khăn lông nữa.

Được Nghiêm Hạo Tường đồng ý, chị Lưu vào phòng, đứng cạnh sofa, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Hạ tiên sinh, uống miếng nước đã, hoặc đi tắm rửa, được không?”

Hạ Tuấn Lâm giằng co với A Kiện cũng mồ hôi mướt mải, nghe chị Lưu nói thế, cậu càng ôm Nghiêm Hạo Tường chặt hơn, đầu dụi dụi, ghé sát vào cổ anh.

Chị Lưu lại nói thêm mấy câu, Hạ Tuấn Lâm không đáp lại gì hết, vẫn ghé lên đầu vai Nghiêm Hạo Tường không nhúc nhích.

Chị Lưu bất đắc dĩ, đành đến gần hơn, hơi khom người, kiên nhẫn ôn tồn khuyên nhủ: “Tiểu Hạ tiên sinh, hay là thay quần áo đi, kẻo bị cảm.” nói xong chị duối tay kéo tay Hạ Tuấn Lâm.

Ai ngờ vừa mới đụng đến tay Hạ Tuấn Lâm, cậu lại như quá mức sợ hãi, vội vung tay lên, trong miệng khẽ nức nở.

Nghiêm Hạo Tường vội đè Hạ Tuấn Lâm lại, vỗ vỗ lưng cậu: “Là chị Lưu, đừng sợ.” Dừng một lát, anh nói tiếp: “Không muốn thì thôi, không thay.”

Chị Lưu nhìn Nghiêm Hạo Tường, anh khẽ lắc đầu, chị Lưu hiểu ý, đề đồ xuống, chuẩn bị đi ra ngoài, trước khi đi chị chú ý tới tay Nghiêm Hạo Tường, nhẹ giọng hỏi: “Nghiêm tiên sinh, vết thương của ngài có cần…”

Trên bàn tay Nghiêm Hạo Tường đặt trên lưng Hạ Tuấn Lâm, trong lúc đánh nhau dùng quá nhiều sức, khớp xương đã bị trầy da, rớm máu.

Nghiêm Hạo Tường lắc đầu, chị Lưu đành rời đi, đóng cửa lại.

Nghiêm Hạo Tường giữ nguyên tư thế, đợi một lát, anh chậm rãi cử động cánh tay cùng thân thể, từ từ thay đổi tư thế, sau đó nắm lấy bả vai Hạ Tuấn Lâm, đẩy nhẹ.

Hạ Tuấn Lâm lập tức siết chặt tay.

“Tôi không đi đâu hết.” Nghiêm Hạo Tường dán môi gần tai Hạ Tuấn Lâm, tiếng nói nhỏ mà nhẹ: “Nhưng chân tôi đã tê rần rồi.”

Cánh tay Hạ Tuấn Lâm dần buông ra.

Nghiêm Hạo Tường thở ra một hơi, Hạ Tuấn Lâm khôi phục dáng ngồi, ngồi trên ghế sofa, hai mắt vẫn nhìn Nghiêm Hạo Tường.

Nghiêm Hạo Tường cũng nhìn Hạ Tuấn Lâm lấy cốc nước qua, đưa tới bên miệng Hạ Tuấn Lâm: “Cậu cần phải uống nước.”

Hạ Tuaan Lâm nắm lấy tay Nghiêm Hạo Tường, uống chầm chậm.

Nghiêm Hạo Tường vào phòng tắm, thấm nước vào khăn, trở lại bên ghế, vẫn nửa ngồi, lau mặt lau tay cho Hạ Tuấn Lâm. Động của anh không thuần thục lắm, nhưng rất cẩn thận, cũng rất nhẹ nhàng.

Hạ Tuấn Lâm dần bình tĩnh lại, cuối cùng cũng hết run.

“Ngủ một lát nhé?” Nghiêm Hạo Tường nói: “Cơm chiều xong xuôi sẽ gọi cậu.”

Nghiêm Hạo Tường đỡ Hạ Tuấn Lâm dậy, Hạ Tuấn Lâm không từ chối, ngoan ngoãn lẳng lặng đi theo Nghiêm Hạo Tường tùy ý để anh giúp cậu cởi áo khoác và giày, nằm lên giường.

Nghiêm Hạo Tường ấn một cái nút trên đầu giường, tấm rèm chậm rãi khép lại, ánh sáng bị thay thế bởi bóng tối, Nghiêm Hạo Tường bật cái đèn tường nhỏ, ngồi xuống bên mép giường.

“Ngủ đi.”


Hạ Tuấn Lâm rất mệt rất mệt, rất nhanh đã nhắm mắt lại.

Cảnh sát tới rất nhanh, tới cùng còn có Chu Huy cùng luật sư của Nghiêm thị, còn có cả quản lý phụ trách khu nhà, mọi người đều vội vã tới, đứng trong phòng khách Nghiêm gia.

Nghiêm Hạo Tường đợi Hạ Tuấn Lâm ngủ, để lại người canh ngoài cửa phòng, sau đó chậm rãi bước xuống nhà.

Nghiêm Hạo Tường chưa thay quần áo, cổ áo sơ mi trắng mở rộng, tóc hơi loạn, vài sợi lòa xòa trước trán, để lộ gương mặt lạnh lùng. Anh vừa đi vừa xắn tay áo, nhíu mày, che bớt mấy vết máu. Nghiêm Hạo Tường tiện tay lấy tờ giấy, lau vết máu trên mu bàn tay, vo viên lại, ném vào thùng rác.

Mọi người nhìn chăm chú vào Nghiêm Hạo Tường đang đi tới.

Nghoeem Hạo Tường trẻ hơn những người đang ở đây, lại có thể khiến họ cảm nhận được sự áp bách vô hình, đặc biệt là mấy người thuộc ban quản lý, tiết trời tháng ba, gần như đều toát mồ hôi lạnh, không chỉ vì thân phận của Nghiêm Hạo Tường—— bọn họ đã xem qua video theo dõi, quyền cước cùng vẻ tàn nhẫn lúc đó của Nghiêm Hạo Tường, dù cách một cái màn hình vẫn khiến người ta không rét mà run.

May tên A Kiện kia chỉ bị đánh đến độ bất tỉnh rồi thôi, nếu không thì không biết sẽ còn như thế nào.

“Mời ngồi.”

Nghiêm Hạo Tường rất khách khí với cảnh sát, cũng rất phối hợp. Vấn đề nào có thể trả lời hắn đều đáp cụ thể.

Sau màn hỏi đáp, người phụ trách khu nhà vội nói: “Nghiêm tiên sinh, người phụ trách của công ty xanh hóa đã ở bên ngoài cổng rồi, muốn gặp ngài cùng Tiểu Hạ tiên sinh một chút, ngài xem…”

Lần này xảy ra chuyện chỗ quản lý không trốn được trách nhiệm, đơn vị quản lý của đầu sỏ gây tội A Kiện càng không trốn được việc bị truy cứu trách nhiệm pháp luật. Chứng nhận tư cách hành nghề của A Kiện cùng mấy giấy tờ khác như giấy khám sức khỏe đều không có vấn đề gì, ngày thường tuy tính tình cũng không phải ai cũng ưa nhưng cũng không có tiền án, ai ngờ lần này y lại to gan làm ra chuyện này, nếu không phải vừa lúc Nghiêm Hạo Tường về sớm thì quả thực là không dám tưởng tượng hậu quả sẽ thế nào.

Người phụ trách của công ty xanh hóa hy vọng có thể gặp Hạ Tuấn Lâm và Nghiêm Hạo Tường một lần, để giải thích, mà cũng để tạ lỗi.

“Không gặp.” Nghiêm Hạo Tường nghe xong, từ chối thẳng, lạnh lùng nói: “Động vào người của tôi, không có lời xin lỗi nào đáng nói.”

Đây là không cho bất cứ đường nào để hòa giải riêng. Quản lý khu nhà thân ốc còn không mang nổi mình ốc, chỉ đành lau mồ hôi, không dám nhắc lại nữa.


Nghiêm Hạo Tường  phối hợp với cảnh sát xong, ra hiệu cho Chu Huy và luật sư, hai người nọ đứng dậy, nói: “Ngài cảnh sát, mời sang bên này nói chuyện.”

Chuyện kế tiếp Nghiêm Hạo Tường không tham dự nữa.

Tiễn cảnh sát đi, những người khác cũng lục tục rời đi, bấy giờ trời đã tối, vầng trăng rằm treo trên bầu trời đêm, yên lặng rọi sáng nhân gian.

Nghiêm Hạo Tường tắm xong, thay quần áo, đẩy cửa vào phòng Hạ Tuấn Lâm.

Giấc này Hạ Tuấn Lâm ngủ rất sâu, ánh đèn ấm áp chiếu lên mặt cậu. Khi cậu ngủ thì không thấy vẻ hoảng sợ lúc nãy nữa, giống như chuyện bất trắc hôm nay chưa từng xảy ra.

Đây là lần đầu tiên Nghiêm Hạo Tường nhìn thấy dáng vẻ lúc ngủ của Hạ Tuấn Lâm, lặng lẽ an nhàn, giống như một thiếu niên chưa từng chịu khổ, chưa gặp chuyện xấu, không rành thế sự vậy.

Nghiêm Hạo Tường chăm chú nhìn khuôn mặt say ngủ của Hạ Tuấn Lâm, trên mặt anh hiện vẻ hối hận.

Đáng ra ban đầu khi anh nhận thấy có điểm không đúng thì nên cẩn thận hơn. Hôm nay quá sơ ý, cũng chỉ thoáng nhìn qua A Kiện, hơn nữa quá mức yên tâm với trị an trong nhà, chỉ nghĩ vất vả lắm Hạ Tuấn Lâm mới có được một “người bạn”, ít nhất nên đợi anh tự mình xác nhận rồi hẵng đưa ra kết luận…

Sáng nay lòng anh vẫn nhộn nhạo không yên, cuối cùng cứ về sớm trước đã, định tự mình gặp A Kiện.

May mà anh đã trở lại.

Vốn Nghiêm Hạo Tường lên đây để gọi Hạ Tuấn Lâm dậy ăn cơm, thấy Hạ Tuấn Lâm ngủ say thì không lên tiếng nữa. Khi nào cậu dậy mà đói thì lại nấu cho cậu.

Một tay Hạ Tuấn Lâm để bên ngoài, lộ ra một đoạn cổ tay trắng mịn. Nghiêm Hạo Tường vươn tay, định để tay vào chăn giúp cậu, Hạ Tuấn Lâm đang say ngủ bỗng choàng tỉnh.

Ngay khi Nghiêm Hạo Tường nắm lấy cổ tay Hạ Tuấn Lâm, cậu bỗng bừng tỉnh, giống như bị đụng vào công tắc nào đó, tránh ra theo phản xạ có điều kiện, vung tay thật mạnh, sau đó cũng rụt người lại, mắt lộ vẻ hoảng sợ.

“Là tôi.” Nghiêm Hạo Tường lập tức giơ tay lên, bày tư thế vô hại, “Đừng sợ, là tôi.”

Hạ Tuấn Lâm thở hổn hển, chớp chớp mắt, thấy rõ hắn, dần bình tĩnh lại.

“Trời tối rồi, cơm cũng xong rồi.” Nghiêm Hạo Tường buông tay, hỏi: “Bây giờ ăn nhé?”

Hạ Tuấn Lâm rụt người vào giữa giường, lắc đầu.

“Không đói, hay không muốn ăn?”Nghiêm Hạo Tường kiên nhẫn hỏi.

Hạ Tuấn Lâm vẫn chỉ lắc đầu.

“Hay là để người đưa cơm lên đây?” Nghiêm Hạo Tường ngồi xuống mép giường, nghĩ nghĩ, nói với Hạ Tuấn Lâm: “Ăn uống trong phòng ngủ không phải thói quen tốt, nhưng thỉnh thoảng làm thế một lần cũng không sao.”

Cuối cùng Hạ Tuấn Lâm cũng mở miệng: “Không đói.” giọng nói còn mang theo chút khàn khàn khi mới tỉnh ngủ, ngữ khí lại trầm thấp hơn bao giờ hết.

Nghiêm Hạo Tường không khuyên nhủ thêm, nói được, rồi hắn nói tiếp: “Vậy ngủ tiếp đi. Nếu nửa đêm đói bụng thì lại ăn.”

Hạ Tuấn Lâm ngây ngốc nhìn Nghiêm Hạo Tường, trong mắt phản chiếu ánh đèn trên tường, giống như hai vì sao sáng rơi từ trên trời đêm xuống, một lát sau, cậu nhẹ giọng nói: “Xin lỗi… hình như em, lại gây thêm phiền rồi.”

Hạ Tuấn Lâm thực sự là một nhóc ngốc. Thường ngày dù ít hay nhiều thì hành động cử chỉ của cậu vẫn mang theo chút ngốc nghếch và giống trẻ con, bỗng nhiên giờ phút này Nghiêm Hạo Tường lại rất hy vọng Hạ Tuấn Lâm có thể thật sự giống một đứa trẻ, khóc quấy cũng được, làm nũng cũng được, thậm chí là khóc lóc la lối om sòm cũng được nốt, thế nào cũng được, chứ không phải nói xin lỗi như vậy.

Nghiêm Hạo Tường là một người trưởng thành thực thụ, gia cảnh cùng thân phận đã để anh nhận được sự giáo dục và rèn luyện từ sớm, trong việc rèn dũa phẩm cách vân vân, từ đầu đã có hạng mục quan trọng nhất: quản lý cảm xúc. Nghiêm Hạo Tường còn trẻ, còn chưa đến mức gọi là dày công tôi luyện, tâm lặng như nước, nhưng cũng tương đối xuất sắc rồi. Trầm ổn thong dong, lý trí bình tĩnh, không dễ buồn vui vì điều gì, không dễ đa cảm khiến lòng mình xúc động.

Trong một buổi tối mùa xuân, Nghiêm Hạo Tường có thể cảm nhận rõ, trong lồng ngực mình thắt lại thật mạnh.

Cuối tháng ba, gió xuân lặng lẽ trườn qua từng ô cửa sổ khép hờ, hương hoa nhân cơ hội đó len lỏi vào phòng, ánh trăng cũng thừa cơ rọi vào.

Môi mỏng của Nghiêm Hạo Tường khẽ nhúc nhích, tựa như muốn nói điều gì, cuối cùng lại không nói gì hết, anh đưa bên tay không bị thương lên, nhẹ nhàng xoa đầu Hạ Tuấn Lâm.

Ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên người họ, Hạ Tuấn Lâm nằm, Nghiêm hạo Tường ngồi, nghiêng đầu chăm chú nhìn Hạ Tuấn Lâm, ánh đèn chiếu ra bóng của hai người.

“Em muốn về nhà.” Hạ Tuấn Lâm cọ cọ vào lòng bàn tay Nghiêm Hạo Tươnf, rúc vào ổ chăn, chỉ lộ cái đầu, khóe mắt hơi phiếm hồng, nhỏ giọng nói: “Em nhớ ông nội.”

Nghiêm Hạo Tường tĩnh tĩnh, nói: “Muốn tôi giúp cậu gọi điện thoại không?” 

Hạ Tuấn Lâm lại lắc đầu: “Đừng, nói cho ông nội”

“Được.” Nghiêm Hạo Tường nói.

Nghiêm Hạo Tường lại ngồi trong chốc lát, chỉnh đèn tối đi một chút, khẽ nói: “Ngủ đi.”

Anh đứng lên, dém chăn, định rời đi. Nhưng lại không đi.

Nghiêm Hạo Tường xoay người, áo bị người nào đó giữ chặt.

“Tối hôm nay, anh, có thể không đi không ạ?”

Đêm đó Nghiêm Hạo Tường bèn ở lại, ngủ cùng Hạ Tuấn lâm.

Hạ Tuấn Lâm lùi vào bên trong một chút, nhường cho Nghiêm Hạo Tường hơn nửa cái giường, dáng vẻ rất là ngoan.

Nghiêm Hạo Tường mặc áo ngủ, nằm xuống, không đụng vào người Hạ tuán Lâm.

Sáng sớm hôm sau, Hạ Tuấn Lâm mở mắt ra, nhìn vào gương mặt trước mặt mình, bị dọa cho giật mình.

“Ha! Sao anh lại, ở trên giường em?”

Một tay Hạ Tuấn Lâm vắt ngang trước ngực Nghiêm Hạo Tường, ôm lấy cổ anh, một chân để trên đùi Nghiêm Hạo Tường, gần như ghé cả người lên người Nghiêm Hạo Tường, giờ đây cậu tựa đầu lên bả vai Nghiêm Hạo Tường, vừa vô tội vừa khó hiểu đặt câu hỏi.

Nghiêm Hạo Tường nằm thẳng, hai mắt nhìn chăm chú lên trần nhà, mặt không có biểu tình, giống như không nghe thấy câu hỏi của Hạ Tuấn Lâm.

“Anh ơi?”

Nghiêm Hạo Tường hít sâu một hơi, kiềm chế cảm xúc của mình, quay đầu, nhìn Hạ Tuấn Lâm: “Tỉnh rồi? Vậy rời giường thôi.”

Sau khi Hạ Tuấn Lâm tỉnh táo lại thì cũng dần nhớ ra thỉnh cầu của mình tối qua, cũng nhớ lại những chuyện xảy ra ngày hôm qua. Một đêm qua đi, cảm xúc sợ hãi đã giảm bớt, nhưng không biến mất nhanh như vậy, cảm xúc của Hạ Tuấn Lâm vẫn luôn rất thấp, cả người rầu rĩ không vui, không hoạt bát vui vẻ như trước.

Hôm nay cảnh sát lại đến, Hạ Tuấn Lâm sợ người xa lạ, nhưng cậu không sợ cảnh sát, chỉ hơi bất an thôi.

Nghiêm Hạo Tường đứng bên cạnh, làm các biên bản liên quan, mấy ngày nay những công việc nào của Nghiêm Hạo Tường có thể điều chỉnh hay không đều được thay đổi hết, tạm thời anh làm việc ở nhà.

Lại một ngày trôi qua, luật sư tìm đến cửa lần nữa, mang theo kết quả xử lý sau đó.

Camera ở cổng lớn bị A Kiện sớm có âm mưu phá hỏng, có dự mưu từ trước, A Kiện biết không thể cãi, thú nhận toàn bộ, vụ án tiến hành rất thuận lợi.

Chắc chắn A Kiện sẽ bị nghiêm trị, còn nặng hơn y tưởng rất nhiều.

Nghe luật sư trình bày xong, Nghiêm Hạo Tường chuyển ánh mắt sang nhìn Hạ Tuấn Lâm.

Có mấy chi tiết Hạ Tuấn Lâm không hiểu lắm, nhưng kết quả thì cậu hiểu.

Hạn Tuấn Lâm gật đầu, như nhẹ nhõm thở phào một hơi, nhưng có vẻ vẫn chưa vui lắm.

Hạ Tuấn Lâm không khóc quấy như trẻ con, cũng không giống người thường xong việc còn sợ hãi hay chửi mắng A Kiện, thậm chí cậu không nói chuyện với bất cứ ai. Chuyện này khiến mọi người đều lo lắng, Nghiêm Hạo Tường cũng thấy rất ngoài ý muốn, lần đầu tiên trong đời hắn gặp chuyện mình cảm thấy khó giải quyết.

“Sao lại để xảy ra loại chuyện như thế này?!”

Nghiêm Thái Viễn ở trong điện thoại tức giận mắng, “Ông mặc kệ vì nguyên nhân gì, để chuyện này xảy ra thì chính là cháu sai, là trách nhiệm của cháu.”

Chuyện thế này không thể giấu được Nghiêm Thái Viễn, Nghiêm Hạo Tường cũng không định giấu, người duy nhất hắn muốn giấu chính là Hạ Thiện Nguyên còn đang phải phẫu thuật.

Với sự trách mắng của Nghiêm Thái Viễn, Nghiêm Hạo Tường không cãi lại, chỉ im lặng nghe.

“Vốn lão Hạ muốn giao Hạ Tuấn Lâm cho Nghiêm gia chúng ta, chính là vì tin tưởng chúng ta sẽ chăm sóc tốt cho Hạ Tuấn Lâm, kết quả thì sao, lại để xảy ra chuyện này… May mà không thành chuyện gì lớn, nếu không ông biết phải nói với lão Hạ thế nào đây!”

“Sau này cháu sẽ tự mình tạ lỗi, bồi tội với ông Hạ,” Nghiêm Hạo Tường nói: “với tình huống thân thể hiện giờ của ông ấy, tạm thời không nên báo cho ông ấy biết.”

Lòng người khó dò, không ai ngờ được dù đã trải qua sự sàng lọc kỹ càng nhưng vẫn để sót một tên cặn bã, Nghiêm Hạo Tường cho Hạ Tuấn Lâm tự do hoàn toàn, cho rằng kết bạn mới sẽ có lợi với Hạ Tuấn Lâm hơn hại, đây là ý tốt, nhưng để loại chuyện này xảy ra, dù thế nào, thân là chủ nhà đưa Hạ Tuấn Lâm về, anh không thể thoái thác tội của mình.

“Này còn cần cháu nói chắc.” Nghiêm Thái Viễn hừ một tiếng.

Đối với kết quả xử lý, Nghiêm Thái Viễn vẫn khá hài lòng, ông hỏi thêm mấy việc khác, thấy Nghiêm Hạo Tường suy xét rất chu đáo, cuối cùng cũng thấy thoải mái hơn chút.”

“Phải để ý tới Hạ Tuấn Lâm hơn.” Cuối cùng Nghiêm Thái Viễn nói: “Dù thế nào cũng đừng để Hạ Tuấn Lâm chịu uất ức ở chỗ Nghiêm gia chúng ta.”

Lần đầu tiên Nghiêm Hạo Tường không có thái độ đối nghịch với Nghiêm Thái Viễn về chuyện của Hạ Tuấn Lâm, hắn vâng một tiếng, nói: “Vừa hay có chuyện muốn hỏi ông một chút.”

“Chuyện gì?”

“Hạ Tuấn Lâm sợ người lạ, là từ nhỏ đã như vậy rồi sao? Hay là đã xảy ra chuyện gì đó?”

Mới đầu Nghiêm Hạo Tường chỉ nghĩ rằng tính Hạ Tuấn Lâm vốn sợ người lạ, giống như nhiều người bình thường khác cũng có chút không thoải mái lắm trước mặt người lạ, biểu hiện của Hạ Tuấn Lâm chỉ nghiêm trọng hơn thôi, nhưng chuyện của A Kiện lại để lộ ra những điểm không bình thường, Hạ Tuấn Lâm rất sợ và kháng cự việc bị người khác nắm lấy cổ tay.   

Lúc trước hắn chưa có tiếp xúc như vậy với Hạ Tuấn Lâm, đến giờ vẫn chưa nhận thấy điều khác thường.

Phản ứng của Hạ Tuấn Lâmrất giống phản ứng sinh ra sau khi chịu cái gì đó kích thích.

Nếu tùy tiện hỏi Hạ Tuấn Lâm, chỉ sợ sẽ gợi lại hồi ức không tốt, hắn hỏi Nghiêm Thái Viễn trước, có lẽ Hạ Thiện Nguyên từng kể cho ông.

Nghiêm Thái Viễn: “Chưa nghe lão Hạ nói đến chuyện này bao giờ, có lẽ là sau khi bị bệnh bị rối loạn, ít gặp người khác, nên không dám giao tiếp cùng người lạ. Hôm nào ông sẽ hỏi lão Hạ một chút.”

Công ty xanh hóa ban đầu đã bị cắt hợp đồng, công việc còn dư lại thì tìm nơi khác làm nốt, đương nhiên lần này kiểm tra gắt gao hơn, nhất định không để thứ gì lọt lưới, đồng thời Nghiêm Hạo Tường cũng tăng số lượng bảo an, thay phiên đi trực ban, tuần tra, mà hệ thống thiết bị theo dõi quanh nhà, từ trong ra ngoài cũng được thay mới và bổ sung, đảm bảo trong nhà không có điểm mù, mọi góc đều được giám thị.

Tuy tinh thần Hạ Tuấn Lâm uể oải, nhưng vẫn tuân theo lịch làm việc và nghỉ ngơi, làm bài tập mỗi ngày.

Nghiêm Hạo Tường nói chuyện điện thoại xong, đi từ trên tầng xuống, Hạ Tuấn Lâm đã viết chữ xong, ngồi ngoài phòng khách, mặt hướng ra ngoài, tầm mắt cậu dừng lại trên mặt cỏ thường xuyên được phơi nắng, ngẩn ra.

Nghiêm Hạo Tường đứng ở chỗ ngoặt trên cầu thang nhìn chốc lát, đi qua chỗ cậu.

“Sao không ra ngoài chơi?”

Hai chân Hạ Tuấn Lâm cong lên, cuộn mình trên ghế sofa, tay ôm đầu gối, lắc đầu.

Dưới chân Nghiêm Hạo Tường giẫm lên món đồ nào đó, cúi đầu nhìn, là một món đồ chơi hình cục xương.

Hạ Tuấn Lâm vội nhặt nó lên, để vào một cái túi cạnh đó, trong túi có đĩa bay, thức ăn cho chó vân vân. Dọn xong, cậu ngẩng đầu, mỉm cười miễn cưỡng với Nghiêm Hạo Tường.

Hạ Tuấn Lâm rất muốn hỏi chút chuyện của Linlin, nhưng không tránh được việc nghĩ về A Kiện, cậu cũng không muốn nhớ đến hắn, đành nghẹn lại không hỏi.

“Linlin đã tìm được chủ nhân khác đáng tin rồi, không cần phải lo.” vẻ mặt Nghiêm Hạo Tường vẫn bình tĩnh, cố gắng nhẹ nhàng bâng quơ: “Mấy thứ này lát đề người khác đưa qua cho nó đi.”

Mắt Hạ Tuấn Lâm mở to, tuy A Kiện xấu xa, nhưng mấy ngày nay có Nhạc Nhạc làm bạn đã thực sự mang lại niềm vui cho cậu, Hạ Tuấn Lâm vẫn rất nhớ nó. Hiện tại nghe được tin này, xem như là một tin tốt.

Hạ Tuấn Lâm bày vẻ mặt yên tâm, tâm tình như tốt hơn chút.

“Cậu thích chó gì?” Nghiêm Hạo Tường hỏi.

Hạ Tuấn Lâm suy nghĩ một chút, nói: “Đều thích.”

“Như thế này thì sao?” Nghiêm Hạo Tường ngồi xuống cạnh Hạ Tuấn Lâm, đưa điện thoại của mình ra cho Hạ Tuấn Lâm xem, trên màn hình là ảnh chụp của đủ loại chó.

“Tôi định nuôi một con chó.” Nghiêm Hạo Tường nói với Hạ Tuấn Lâm: “Nhưng tôi không có nhiều thời gian, có thể sẽ cần cậu giúp tôi chăm chúng nó.”

Mắt Hạ Tuấn Lâm tức khắc sáng lên.

Nghiêm Hạo Tường cũng định để Linlin ở lại Nghiêm gia, nhưng anh muốn xóa bỏ mọi dấu vết của A Kiện trong lòng Hạ Tuấn Lâm, nên đành thôi.

“Chọn một con đi, thích loại nào?”

Hạ Tuấn Lâm ôm điện thoại chọn cả một buổi trưa, cuối cùng cũng chọn được.

Vì vậy sáng hôm sau, sân nhà vang lên tiếng cún sủa.

Hạ Tuấn Lâm chưa kịp thay áo ngủ, chạy như bay xuống nhà, chạy ra ngoài sân.

Chu Huy ôm một cái thùng giấy, thấy Hạ Tuấn Lâm xuất hiện thì buông thùng ra, nhẹ nhàng đặt thùng xuống đất, bên trong có hai nhóc cún con tròn vo, lông xù xù té lộn nhào ra ngoài.


Một bé màu trắng thuần, một bé màu xám, đều là cún con khoảng hai tháng tuổi mới cai sữa.

“Ôi trời!”

Hạ Tuấn Lâm kinh ngạc hô lên, rõ ràng cậu chỉ chọn một con thôi, sao lại thành hai thế này?

“Chúng nó sinh cùng ngày, từ khi ra đời đã ở bên nhau, không thể ôm một đứa đi được, cho nên tôi đành tự quyết định đưa cả hai con đến.” Chu Huy giải thích: “Tiểu Hạ tiên sinh xem, nếu không thể giữ lại cả hai thì chọn một thôi, con còn lại tìm lúc lặng lẽ đưa đi.”

“Giữ, giữ lại hết!” Hạ Tuấn Lâm vội nói.

Hai bé cún thì một là Samoyed,Bạ Tuấn Lâm bị hình ảnh Samoyed hớn hở tươi cười trên ảnh làm cho mềm nhũn cả tim, giữa hơn trăm chủng loại đã chọn ra nó, quả nhiên, bé cún trước mắt lộ ra nụ cười chiêu bài, vô cùng hoạt bát, cũng không sợ người lạ, lập tức chạy qua cọ cọ quanh chân Hạ Tuấn Lâm.

Bé còn lại là Alaska, lông nhung màu xám, đi theo bên cạnh Samoyed, ngửi ngửi mặt cỏ, lại ngẩng đầu nhìn xung quanh, giống như đang đánh giá hoàn cảnh sinh hoạt mới vậy.

“Được không, anh?” Hạ Tuấn Lâm quay đầu, hỏi Nghiêm Hạo Tường vừa đi tới.

Nghiêm Hạo Tường mặc đồ ở nhà bằng vải cotton, rõ ràng vừa mới rời giường, tóc hơi loạn, trán trơn bóng, một tay cắm trong túi, quét mắt nhìn cún con, mang theo chút lười biếng khi vừa rời giường, gật đầu.

“Hay quá!” Hạ Tuấn Lâm tức khắc cười rộ lên.

Đây là lần đầu tiên trong mấy ngày gần đây Hạ Tuấn Lâm nở nụ cười xán lạn rực rỡ như xưa. 

“Cảm ơn anh!”

Chu Huy đi theo thở phào một hơi, nhìn về phía Nghiêm Hạo Tường, phát hiện hắn đang nhìn Hạ Tuấn Lâm, khóe môi hơi cong cong. Chu Huy lại thở ra thêm một hơi.

Mấy ngày nay sắc mặt Nghiêm Hạo Tường rất xấu, áp lực trầm thấp chưa từng có, khiến lòng mọi người hoảng sợ, thấp thỏm bất an. Cuối cùng sau cơn mưa trời lại sáng.

Hạ Tuấn Lâm ngồi xổm xuống, trêu đùa hai bé cún. Nghiêm Hạo Tường cắm một tay trong túi, lơ đễnh đứng một bên nhìn.

Đây là lần đầu tiên Chu Huy nhìn thấy dáng vẻ Nghiêm Hạo Tường mặc đồ ở nhà, lúc trước dù là ở nhà hay công ty, Nghiêm Hạo Tường đều mặc đồ chỉn chu, vẻ mặt khéo léo, đây cũng là lần đầu Chu Huy thấy Nghiêm Hạo Tường dậy muộn như vậy, tuy hôm nay là thứ bảy, nếu là người khác thì cũng không muộn lắm, nhưng nếu căn cứ vào thói quen làm việc và nghỉ ngơi trước giờ của Nghiêm Hạo Tường thì nếu giờ này chưa bắt đầu làm việc thì cũng nên ở trong phòng tập thể thao.

Nghiêm Hạo Tường mặc đồ ở nhà bớt đi mấy phần nhuệ khí của tổng giám đốc bá đạo, nhiều thêm mấy phần ôn hòa của một người đàn ông gia đình, cái không đổi chính là đều đẹp trai.

Nhưng Chu Huy nhận ra, sắc mặt Nghiêm Hạo Tường không khỏe lắm, rõ ràng là dậy muộn, mà dường như tinh thần hơi kém, dưới mắt thấy bọng mắt xanh lá mờ mờ.

“Có phải tôi tới sớm quá không, là phiền hai người nghỉ ngơi?” Chu Huy nói, nghĩ nhiều ngày nay Nghiêm Hạo Tường muốn lo cả việc nhà lẫn công việc, có lẽ ngủ rất muộn, khó khăn lắm mới tới thứ bảy ngủ nhiều hơn chút, rồi lại bị anh quấy rầy, không khỏi thấy hơi có lỗi. Không nên tới sớm như vậy.


N

ghiêm Hạo Tường còn chưa nói gì, Hạ Tuấn Lâm nghe vậy đã nói: “Không đâu, chúng tôi dậy từ sớm rồi, anh cứ không muốn dậy, nên mới, nằm thêm một lát.”

“Ồ, ra vậy.” Chu Huy cười, rồi chợt ngẩn ra.

Chu Huy:!

Chu Huy nhìn Nghiêm Hạo Tường, rồi lại nhìn Hạ Tuấn Lâm, vẻ mặt hai người rất tự nhiên, hình như không cảm giác được rằng câu nói kia có tin tức gì không bình thường.

“Ha ha, vậy thì tốt, tôi thấy vẻ mặt Nghiêm Hạo Tường không tốt lắm, còn tưởng Nghiêm tổng nghỉ ngơi không đủ chứ.”

Hạ Tuấn Lâm đứng dậy, nhìn Nghiêm Hạo Tường thật kỹ, cũng thấy sắc xanh dưới mắt anh, cậu nhíu mày, hỏi: “Tối qua anh, lại không ngủ được ạ? Chất lượng giấc ngủ, của anh, không tốt lắm nhỉ.” 

Nghiêm Hạo Tường bình tĩnh nói: “Đầu sỏ gây tội là ai?”

Hạ Tuấn Lâm lập tức không nói nữa, nhanh chân chạy đi tiếp tục chọc cún con.

Chu Huy cố gắng khống chế sóng gió mãnh liệt trong lòng, là một người đàn ông trưởng thành, hẳn là anh sẽ không hiểu sai.

Không phải không thích cuộc hôn nhân này à? Không phải không vui à? Không phải đến tin nhắn cũng không trả lời à? Sao tự nhiên bây giờ lại chung chăn chung gối thế? Còn… có cả quầng thâm mắt nữa… Anh đã bỏ lỡ phần thú vị tuyệt vời nào vậy? Hay là thế giới của tổng tài bá đạo vốn cam thâm khó dò, lên xuống thất thường?

Chu Huy nhìn về phía hai người.

Hạ Tuấn Lâm mặc áo ngủ Pikachu, trên đầu có lọn tóc vểnh lên, trong tay ôm một con cún mỉm cười đùa nó, Nghiêm Hạo Tường mặc bộ đồ ở nhà, lười biếng cắm tay trong túi, đứng một bên, trong mắt là ý cười mà anh cũng không biết, chăm chú nhìn Hạ Tuấn Lâm.

Ánh nắng vàng buổi sáng chiếu lên người họ, hình ảnh vô cùng ấm áp hài hòa.

Sau này có phải sẽ phải đổi sang gọi Nghiêm tiên sinh và Nghiêm phu nhân không nhỉ…

Chu Huy bị ý nghĩ trong đầu gõ cho một cái, tạm thời xưng hô chưa cần sửa, nhưng giờ đây Tiểu Hạ tiên sinh đã không còn là Tiểu Hạ tiên sinh nữa rồi…

Bỗng nhiên Nghiêm Hạo Tường đảo mắt qua nhàn nhạt nhìn anh một cái, Chu Huy lập tức kéo tâm hồn bà tám về, vội nói: “Còn có ổ, đồ chơi, thức ăn linh tinh mang theo nữa, tôi đi lấy vào.”

Chu Huy chuẩn bị vô cùng chu đáo, đồ cho cún con đều đầy đủ, mấy người chị Lưu tới hỗ trợ dọn đồ vào nhà, còn giúp bày biện.

Hạ Tuấn Lâm ôm một nhóc cún, bên chân có thêm một bé, đi theo xem xét

Tiếng sủa của cún con rất non nớt, Hạ Tuấn Lâm cũng cười thật tươi.

Nghiêm gia yên lặng mấy ngày, giờ cuối cùng cũng tràn ngập tiếng cười đùa như trước.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #翔霖