Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Tỉ Thí Tại Băng Phong Thành ( end )

Trời quang bỗng nổi gió , sắc xanh nháy mắt thoáng âm u .

Vương Nhất Bác nghe được những lời của Hoàng Thông cũng ko lấy làm e ngại , tâm vững như bàn thạch --- có thể ai kia sẽ ko vui . Bất quá , tự tôn của đấng Quân Vương ko cho phép hắn nhún nhường trước kẻ địch .

Lâm Dạ Hỏa có chút dao động , nhưng vẫn là bỏ qua --- bản thân hắn lúc này thực  lòng muốn đấu 1 trận cho ra trò !
Đại Tướng Quân của ĐẠI TỐNG tiếng đồn lan xa , hắn chính là muốn hảo hảo xem xem như thế nào !!
Trên hết nữa còn là vì.... Ko thể để mất mặt trước vị kia .

Lâm Dạ Hỏa mỉm cười 1 cái :
" thất lễ rồi..... "

Vương Nhất Bác nhếch môi .
" ko cần phải câu nệ , ta sẽ ko nương tay . Vì vậy cứ dốc hết sức đi ! "

" hảo !! "
Đáp trả đầy thống khoái , Lâm Dạ Hỏa  là người xuất kiếm trước .

Vương Nhất Bác cũng đem bảo kiếm ra , từng đường nhanh nhẹn đỡ lấy kiếm của đối phương .

Lâm Dạ Hỏa tay trái đánh qua 1 chưởng , Vương Nhất Bác nghiêng đầu tránh đi .
Lâm Dạ Hỏa thu về tay phải , lưỡi kiếm xẹt 1 đường ngang yết hầu của Vương Nhất Bác cũng bị hắn hóa giải .

Tra kiếm vào vỏ , Lâm Dạ Hỏa xòe tay vận hỏa lực , ngọn lửa bùng lên cao trong lòng bàn tay của hắn .
Dùng cả 2 tay chưởng đến , lửa kia theo đó bay về phía đối phương .
Vương Nhất Bác nâng tay , tại không trung vẽ 1 vòng tròn , lại vận 1 chút nội lực.....
Khí tức xung quanh dao động mạnh mẽ , gió rít gào mỗi lúc to hơn , từng trận từng trận kéo đến hình thành cơn lốc nhỏ ngay nơi vòng tròn kia .

Vương Nhất Bác canh đúng thời cơ phất tay 1 cái , cơn lốc ùa ra  1 đường thẳng tắp , thổi cho hỏa lực của người kia bay tán loạn .
Mái nhà , cột trụ , rơm rạ , hàng quán gần đó bị hỏa lực đánh trúng liền bùng cháy dữ dội . Bá tánh hoảng sợ bỏ chạy tứ phía , rối rít tìm cách dập lửa .

Tiêu Viêm bưng tách trà uống .
" hộ vệ này của ngươi thật hảo a Chiến Chiến  ! 1 thân võ nghệ cao cường như vậy.... thật sự chỉ là hộ vệ thôi sao ? "

Tiêu Chiến ko nói , ánh mắt lạnh lùng nhìn 1 mạt hắc sắc và hồng sắc bay tới bay lui giao đấu ---- tâm ko khỏi rét buốt....

Tuyết Linh thừa cơ lấy lòng , đem 1 bình trà thượng hạng đến châm vào bình sứ .
Đôi mắt như có như ko liếc nhìn dung nhan nam nhân trong lòng nàng ta . Lại vô tình nhìn thấy 1 vệt hồng hồng ẩn nơi cần cổ, lấp ló sau làn vải bạch sắc .
Tuyết Linh nhất thời nhìn đến ngây ngốc , trong đầu hồi tưởng lại số xuân dược mà nàng ta bỏ vào điểm tâm......

Tiêu Chiến nhẫn nhịn ko muốn lớn chuyện , để mặc Tuyết Linh châm trà cho mình .
Ấy vậy mà , nàng ta cư nhiên đứng ngây ra đó , lại còn nhìn chằm chằm khiến y phát cáu  .

" tránh ra mau !! "
Quát 1 tiếng  !

" A ....! "
Tuyết Linh giật mình hồi thần , môi run rẩy mà hỏi :
" cái kia ,Thái Tử Điện Hạ... người và....."

" câm miệng !! "
Tiêu Chiến liếc nhìn đầy ghét bỏ .

" sư tỷ ! Nữ nhân như ngươi thật là phiền phức !!! "

" ..... "
Tuyết Linh cắn răng nén lại cảm xúc ấm ức dâng trào --- người nam nhân này.... ngoại trừ đối với mình 1 tiếng SƯ TỶ theo lẽ phải , thì hầu như ko hề có kiên nhẫn . Luôn luôn vô cảm , hờ hững đến đau lòng ......

Tiêu Viêm nhìn sang , nhẹ lắc đầu . Tuyết Linh ngầm hiểu , lặng lẽ bỏ đi .
-------------------------------------------------------

Lâm Dạ Hỏa trán lấm tấm mồ hôi , ánh mắt kiên cường quyết phân thắng bại .
1 thân hồng y tung lên cao , vạt áo  lay động theo gió . Mái tóc cùng màu bung xõa phất phơ , đôi con ngươi chuyển sang đỏ rực......
Giữa quang cảnh trắng xóa của Băng Phong Thành --- Lâm Dạ Hỏa 1 thân hồng sắc tựa như Quỷ Hỏa lơ lửng trên cao .

Khí trời quanh năm se se lạnh , nháy mắt bị bao phủ bởi 1 làn hơi nóng bức .
Những người còn lại đứng xem tỷ võ đều trút bỏ ngoại bào vì quá nóng . Ai nấy dùng chiếc phiến quạt lấy quạt để .

Tiêu Viêm đặt tay lên bàn , siết nắm tay lại 1 chút . Nơi bị hắn chạm đến rất nhanh kết thành lớp sương mỏng , lan tỏa xuống dưới mặt đất... thế nhưng  , chỉ vừa vặn bao phủ nơi ngự trị của hắn và Tiêu Chiến .

Tiêu Chiến vươn tay ôm tiểu Dương Dương đặt ngồi trên đùi mình , tránh cho bé vì nóng quá mà khó thở .

Tiêu Vinh và các vị Hoàng Tử khác nhìn 1 màn này thì chỉ biết nghiến răng than khổ .
--- có phải quá thiên vị rồi ko ? Chỉ là khác mẫu thân thôi mà ?!!
-------------------------------------------------------

Khắp người Lâm Dạ Hỏa nổi lên từng đợt lửa bùng cháy dữ dội , cả người hắn được bao bọc bởi hỏa diễm như ngọn đuốc sống .
Hỏa lực cháy cao rồi xoay vòng , đến phía sau lưng hắn thì lượn lờ uốn éo , dần dần ngưng đọng rồi tượng hình .

" A !!! "

Hàng loạt tiếng kinh hô phát ra , bá tánh Băng Phong Thành trợn mắt há mồm nhìn đến vật mới hình thành phía sau lưng Lâm Dạ Hỏa .

" Crrréeeeeee !!! "

Cái nóng lan tỏa dữ dội hơn , thân ảnh to lớn , há mỏ gào rú .
Đôi cánh dang rộng , song đuôi* ngoe nguẩy linh hoạt .
Đôi con ngươi to tròn sắc bén .
Phượng Hoàng Lửa cứ thế được sinh ra !

Vương Nhất Bác có chút thất thần , nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh .
Tập trung vận nội lực triệu hồi thần thú của mình .

Vài khắc trôi qua trong tĩnh lặng , Lâm Dạ Hỏa ko gấp , thản nhiên đợi người kia.....
Vương Nhất Bác âm thầm nghiến răng --- tiểu lão hổ phải hay ko ngủ gục rồi  aaa !! Lý nào triệu hồi mãi vẫn ko xuất hiện  ??

Tiêu Viêm nhíu mày quan sát , đỗi lâu vẫn ko đoán được " Tiêu Nhất Bác " hắn đang làm gì .

Mà có lẽ ai cũng ko thể ngờ được, Tiêu Chiến vậy mà giữ chặt hà bao , dùng nội lực của mình trấn áp ngọc bội đang rung lắc dữ dội muốn thoát ra ngoài .

Vương Nhất Bác thả lỏng thân người , đưa mắt nhìn sang ai kia --- chỉ thấy y cả người tỏa ra hàn khí lạnh buốt , bàn tay trắng nõn siết chặt lại đến tái nhợt có chút run run .
---- Chiến nhi.... là ko muốn thần thú của hắn xuất hiện ? Tại sao ??
Là vì ko muốn Lâm Dạ Hỏa thua trận ư ?

Vô thức lùi lại 1 bước , Vương Nhất Bác hít thở khó nhọc với suy nghĩ của chính mình .

Lâm Dạ Hỏa nhíu mày , tinh ý quan sát 1 chút liền nhận ra ---- Tiêu Chiến cư nhiên liều lĩnh áp chế thần thú bằng 1 tay , quyết ko cho nó lộ diện.... còn ko phải vì lo nghĩ cho Vương Nhất Bác hay sao ??
Tự dưng xuất hiện 1 cái nam nhân võ công cao cường , nay mà còn triệu hồi thần thú ngay trước mắt Tiêu Viêm thì sẽ như thế nào ??
E là mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp .

Lâm Dạ Hỏa mỉm cười bất lực --- thì ra... bản thân hắn chưa đánh đã thua !

Tiêu Chiến thở nhẹ 1 hơi , cảm nhận mảnh ngọc bội ko còn động tĩnh nữa thì buông tay ra .

Tiêu Viêm sắc mặt âm trầm , u u mà nói :
" các ngươi như vậy là muốn thế nào ? Ko coi ta ra gì ư ? "

Vương Nhất Bác chẳng có gì để nói , ánh mắt phức tạp nhìn ai kia .

Lâm Dạ Hỏa rũ mi , nhàn nhạt đáp .
" vi thần bất tài .....hổ thẹn ko bằng hộ vệ thiếp thân của Thái Tử . " 

Trâu Lương có chút nhói nhói trong lòng .

Tiêu Viêm gãi gãi cằm , đứng lên tuyên bố :
" vậy cuộc thi năm nay , Tiêu Nhất Bác   là võ sinh xuất sắc nhất , đủ tư cách theo hầu Thái Tử . Riêng những võ sinh còn lại  , tùy ý các Hoàng Tử khác lựa chọn . "

Nói rồi quay lưng bỏ đi .
--------------------------------------------------------

" LÂM  !! "
Tiêu Chiến cất tiếng gọi khi thấy hắn li khai .

Lâm Dạ Hỏa khựng lại , mi mắt rũ xuống .
" Thái Tử Điện Hạ..... thần vô dụng , về sau ko thể phò tá cho người được nữa . "

Tiêu Chiến muốn bước lại gần , Lâm Dạ Hỏa vội lùi về sau .
" thần.... chính là ko cam tâm , cứ vậy mà rời xa người... Thái Tử Điện Hạ.... "

" ..... "
Từng lời từng chữ của Lâm Dạ Hỏa  đánh vào tai của Trâu Lương ong ong ko rõ ràng .
Đánh vào thần trí Vương Nhất Bác đến hoang mang .
Đánh thêm 1 đòn vào sâu đáy lòng của Tiêu Chiến khiến y đau nhói .

Ai nấy sững sờ nhìn hồng y nhân rời khỏi , bóng lưng kiên định mang theo cô độc khuất dần phía xa  .

Trâu Lương đau lòng muốn chết , lập tức đuổi theo .

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Cảm ơn ủng hộ ❤❤❤

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro