Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 14

Trở lại trước đó*

*Trước thời điểm Sasuke và Sakura bắt đầu cuộc hành trình, sau khi Sasuke vừa nói chuyện với Kakashi xong.

Tìm nhà của Naruto không khó. Trên thực tế, việc tìm lại người bạn cũ của anh còn khá dễ.

"Sasuke"

Cậu ta đây rồi, đứng bên ngoài văn phòng Hokage, khoanh tay đợi anh. Sasuke nhận thấy chakra của mình chỉ một nửa sau khi nói chuyện với Kakashi. Bàn tay băng bó của Naruto chìa ra, nhắc nhở anh rằng người đồng đội của anh đã hy sinh nhiều thế nào để kéo Sasuke ra khỏi bóng tối.

"Naruto."

Sasuke không cười nhưng môi anh vẫn nhếch lên khi Naruto đặt tay lên vai anh như một lời chào. Sasuke chắc chắn đã bình tĩnh hơn 2 năm trước. Dù nét tinh nghịch vẫn hiện diện trên gương mặt của Naruto nhưng cậu ta không chào lớn tiếng hay làm khua tay múa chân một cách hiếu động khi thấy anh quay trở lại.

Anh bước theo Naruto đi xuống tháp Hokage, anh tự hỏi trước khi tiếp nhận công việc của Kakashi cậu ta đã dành bao nhiêu thời gian ở đây. Đường phố Konoha trong đêm vắng tanh và Sasuke rất biết ơn điều đó. Anh vẫn nhớ những lần đi dạo phố cùng Naruto hai năm trước, cứ mỗi vài bước họ lại bị chặn lại một lần. Tất cả mọi người đều muốn nói chuyện với Naruto, một thói quen của người dân Konoha sau những ngày chiến tranh khốc liệt. Họ e ngại Sasuke nhưng người đồng đội bên cạnh anh luôn đảm bảo anh không bị những lời bàn tán làm khó chịu.

Từ con phố chính, họ rẽ phải vào một khu dân cư nhỏ. Naruto vẫn im lặng, hai tay đặt sau đầu trong khi Sasuke vẫn đi theo ngay sau. Người bạn thân của anh không nhìn thấy cách anh đảo mắt qua mọi ngóc ngách của Konoha ngày càng đổi khác.

Naruto dừng lại trước một ngôi nhà hai tầng có hàng rào. Nhìn từ bên ngoài, Sasuke có thể biết được dinh thự mới nhà Uzumaki có hơn 3 phòng ngủ; cha của Hinata chắc chắn sẽ để con gái đầu lòng của mình sống ở một nơi tươm tất. Đối với Naruto, đây rõ ràng là một bước tiến lớn so với căn hộ một phòng ngủ của cậu ta.

Cậu bạn thân của anh quay lại và nở nụ cười toe toét. "Tớ muốn đấm vào mặt cậu vì đã bỏ lỡ đám cưới của tớ, nhưng tớ không nghĩ vợ tớ sẽ thích nếu tớ mang cậu về nhà với một con mắt bầm tím."

"Tch. Làm như tôi sẽ để cậu làm vậy đấy, usuratonkachi." Thật giống như ngày xưa.

"Tại sao cậu-"

"Naruto-kun, anh về rồi." Hinata mở cửa hàng rào, trìu mến nhìn chồng mình. "À, chào buổi tối," cô cúi chào Sasuke. "Chào mừng trở lại."

Sasuke đánh giá cao điều đó, trong cuộc hôn nhân này, ít nhất có một người cư xử đúng mực. Anh bước vào nhà, nó khiến anh mơ hồ nhớ đến sự hoành tráng của khu phức hợp tộc Uchiha. Nhà bếp và phòng khách khá hiện đại so với thời đại của họ, Sasuke không thể không chú ý đến chồng mì ramen nhỏ đặt ở góc bàn ăn. Biểu tượng của tộc Hyuga rải rác ở một vài nơi, nhưng biểu tượng xoáy nước tộc Uzumaki vẫn hiện diện.

Có vẻ Naruto đang làm rất tốt. Tốt hơn nhiều so với những gì Sasuke mong đợi ở người bạn thân nhất của mình.

Họ ngồi ở trong phòng khách, nhâm nhi tách trà Hinata đã chuẩn bị. Nếu Sasuke có đủ hai cánh tay, anh sẽ đặt cằm lên 2 bàn tay đan vào nhau với khuỷu tay đặt trên gối. Nhưng bây giờ, ngoài việc chỉ còn một tay, anh còn kiệt sức vì di chuyển và những cơn ho kéo dài. Dù nó vẫn chưa quá đáng chú ý nhưng anh tự hỏi mình còn bao nhiêu thời gian nữa.

"Hmm, tớ vô tình nghe qua cuộc trò chuyện của cậu với sensei," Naruto bắt đầu nói. "Chuyện đó là sao?"

Và Sasuke nói với Naruto về những nghi ngờ của mình, lược bỏ cũng như bổ sung một số chi tiết anh không nói với Kakashi, chẳng hạn như tên của loại chakra cổ xưa đang lang thang ở phương Bắc. Tuy nhiên, Naruto hiểu lý do đằng sau mong muốn theo đuổi sứ mệnh không chính thức và tầm quan trọng của việc có một người bạn đồng hành đáng tin cậy.

"Cũng hợp lý khi cậu muốn gặp người đó," Naruto nói. "Ý tớ là, xét cho cùng thì ông ấy là người đầu tiên trong gia tộc của cậu còn cậu là người cuối cùng. Giống như đi một vòng trò, phải không?"

Sasuke chỉ gật đầu.

"Vậy," Naruto tiếp tục, "ban đầu cậu muốn tớ đi cùng?" Naruto nhướng mày có chút thích thú. Việc Sasuke nhờ vả Naruto vô cùng hiếm hoi, thậm chí điều này còn gần như chưa từng xảy ra trước đây. "Nhưng sau đó cậu lại chọn Sakura-chan. Tớ không hiểu..."

"Đồ ngốc," anh ngắt lời. "Cậu vừa mới kết hôn."

Nếu không ngồi trong phòng khách của Naruto uống trà cùng gánh năm của việc phản bội sau bao năm đè trên vai, Sasuke nhất định sẽ đặt thanh kunai dựa vào bức tường phía sau bạn mình, đủ gần để khiến cho cậu ta im lặng. Nhưng Sasuke bây giờ đã là một người đàn ông, có lẽ Naruto cũng vậy, mặc dù có một số điều không bao giờ thay đổi.

Cậu bạn thân của anh chắc hẳn đã nhận ra những ánh nhìn thoáng qua mà anh dành cho Sakura trong khoảng thời gian ngắn ngủi ở Konoha. Hoặc cách anh cố gắng dành 1 khoảng thời gian dài bên cạnh cô ấy, ở bệnh viện, ở nhà Ichiraku, khi đi bộ về nhà. Sasuke chưa bao giờ học cách bày tỏ cảm xúc của mình một cách đúng nghĩa, vì vậy anh phải cực kì thận trọng khi thể hiện sự quan tâm càng ngày càng lớn của anh đối với Sakura.

Trớ trêu thay một người không biết gì như Naruto, với trí nhớ của một con cá vàng, lại có thể dễ dàng nhận ra điều đó.

"Tốt nhất là cậu nên cẩn thận, teme. Nếu cậu làm gì đó, tớ sẽ-"

"Nói ít thôi. Kakashi đã nói điều đó trước rồi."

Cậu bạn tóc vàng của anh càu nhau, khoanh tay, tựa lưng vào ghế. Chiếc nhẫn cưới trên tay trái lấp lánh dưới ánh đèn. Họ sẽ nói chuyện này sau. "Man, ước gì tớ có thể đi chung. Nó sẽ là sự rút lui của Đội Kakashi!"

"Không phải là rút lui, Naruto."

"Sao cũng được. Cậu biết đấy, Sasuke," Naruto nghiêng người về phía trước, đôi mắt xanh da trời của cậu tập trung vào anh. "Cậu và tớ luôn kết nối với nhau. Trước đây chúng ta là anh em, bây giờ nhìn xem chúng ta là những người mạnh nhất và cuộc đời tớ vẫn không thể thiếu cậu." Mặt Naruto trở nên nghiêm túc khi nói ra những điều đó. " Nếu cậu cần bất cứ điều gì, tớ sẽ có mặt."

Họ có thể không nhớ hết mọi chuyện ở những kiếp trước, nhưng sự thật là chakra của họ luôn xuất hiện cùng lúc và tạo ra những điều khó tin. Sasuke sẽ mãi biết ơn người bạn của mình, người đã cứu anh ra khỏi bóng tối. Nhưng bây giờ đến lượt anh, tiếp tục mang theo câu trả lời cho thế giới này. Và anh hy vọng sẽ làm được điều đó trong cuộc hành trình này.

"Vậy tôi có thể nghỉ ở đây cho tới khi trời sáng được không?"

-------------------------------

Trước đó

Sakura thở hổn hển đến mức hụt hơi. Cô không thể cảm nhận được chân tay của mình nữa, mọi thứ biến thành một cơn lốc của cảm xúc và sự hòa quyện của cơ thể. Bô ngực trần của cô phập phồng chạm vào Sasuke, truyền cảm giác tê dại theo từng cú thúc.

Họ tăng nhịp diệu, những tiếng rên rỉ không ngừng phát ra. Mái tóc hồng rối tung hòa cùng những lọn tóc sẫm màu của anh khi họ áp trán vao nhau. Anh hôn cô, cơ thể họ không tách rời. Cô choàng tay ôm lấy anh, họ trao đi tất cả những gì mà họ có.

Cô chỉ... yêu anh rất nhiều. Và sau bao nhiêu năm, cô vẫn chưa bao giờ có thể được lí giải được vì sao. Có gì đó ở Sasuke, giống như một lực hút mà cô không thể tránh khòi. Tác dụng của nó manhj đến mức mọi vết thương anh gây ra cũng không đủ ngăn cản tình yêu của họ. Cô biết anh quá rõ, như thể họ đã quen nhau từ kiếp trước.

Có lẽ vì thế mà việc yêu anh cũng giống như hít thở không khí, phổi của cô đã được anh lấp đầy từ lâu rồi. Đôi khi độc hại, đôi khi lại trong trẻo và tươi mát.

Và ngay bây giờ, môi cô dán chặt vao môi anh, họ chia sẻ nhau hơi thở khi những cú thúc ngày càng nhanh hơn, cho đến khi cả hai đạt đến điểm hạnh phúc mà trước đây họ chưa từng biết đến. Sakura không ngừng cứ lặp đi lặp lại những lời nói tương tự trong đầu, đến khi cô không thể kìm nén mà thốt lên.

Em Yêu Anh.

"Em yêu anh, Sasuke-kun," cô thì thầm. "Em..."

"Tôi biết."

Anh cũng cảm thấy như cô, dù anh không nói lời nào. Anh trao cho cô mọi thứ anh có, đến mức cơ bắp anh mềm nhũn và cảm nhận niềm hạnh phúc của cả hai. Nhịp tim của họ dần chậm lại, nhưng tay cô vẫn đặt ở lưng anh và anh cũng không rời xa cô.

Họ trờ lại bên cạnh nhau sau một lúc, thời gian gần như đứng yên trong tâm trí Sakura. Cô cố gắng kết nối các điểm để giải thích tại sao mọi chuyện lại kết thúc thế này, nhưng nhanh chóng bỏ qua những suy nghĩ đó khi Sasuke bắt đầu cựa quậy. Anh rúc đầu vào hõm vai cô sau dó ngẩng đầu lên cho đến khi có thể hoàn toàn đối mặt với cô. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh, đuôi tóc anh chạm vào da cô.

An hôn cô, chậm rãi và say đắm. Chỉ cần Sakura có thể hiểu được cảm giác của anh là đủ.

Sasuke tách môi họ ra và nói. "Em cần phải đi khỏi đây."

Anh đứng dậy và bắt đầu chỉnh lại quần áo. Sasuke không quay lại nhìn cô vẫn nằm dài trên đất, không mặc quần áo, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên nét mặt. Tâm trí anh anh đầu vạch ra một kế hoạch để có thể gặp lại tổ tiên của mình tại nơi anh trai anh đã bỏ mạng. Anh đã có đủ sức mạnh để có thể triệu hồi một con diều hâu và đem theo tất cả vũ khí của mình ở nơi ẩn náu của Orochomaru. Họ đang không ở quá xa nơi anh cần đến.

Anh đang chuẩn bị kết ấn thì cảm thấy một lưỡi dao sắc bén sượt qua tai và găm vào thân cây trước mặt. Nó khiến anh phải quay lại và đối mặt với cô. Sasura đứng đó, vẫn không mặc quần áo, tức giận siết chặt hai tay thành nắm đấm với biểu cảm mà anh hiếm khi thấy.

"Tại sao!?" Sasuke hét lên. "Sau tất cả những chuyện này." nón trỏ cô chỉ vào chiếc áo khoác phòng thí nghiệm còn vương vãi trên mặt đất, vấy đầu dấu vết của họ sau ' cuộc yêu'. "Sau chuyện này anh vẫn muốn tôi rời đi sao?"*

* đoạn này Sakura đang tức giận nên cách xưng hô có hơi thay đổi nhó

Anh biến mất khỏi tầm nhìn của cô, rồi xuất hiện bất thình lình phía sau cô nhưng cô đã nhanh chóng nắm lấy tay anh trước khi anh có thể đánh gục cô.

"Sakura-"

"Đừng hòng có thể làm thế với tôi lần nữa." Cô ấy thậm chí không quan tâm đến việc mình gần như khỏa thân trong khi anh mặc quần áo đầy đủ.

Tuy nhiên Sasuke dường như không muốn tiếp tục chiến đấu. Anh tránh giao tiếp bằng mắt với cô khi bước về phía trước, tiếp tục cuộc hành trình bị gián đoạn mất cách bất ngờ bởi một việc mà anh đã tưởng tượng vô số lần có thể làm cùng Sakura trong một hoàn cảnh khác, một lúc khác, một nơi khác.

Sakura nhanh chóng mặc quần áo vào. Tuy nhiên, Sasuke đã khuất tầm mắt khi cô sẵn sàng, có lẽ hiểu kỹ thuật của anh, do đó cô chạy nhanh về phía trước để cảm nhận được charka của anh. Cô chạy giữa những tán cây, cánh tay di chuyển tới lui để lấy đà trong bóng tối của màn đêm. Sakura không biết rõ về khu vực này, cô chỉ mới nhìn thấy bản đồ của nó cách đây nhiều năm trong lúc đang tìm kiếm Sasuke.

Bây giờ cô hối hận vì có rất ít hoặc không biết gì về xung quanh mình. Cô cần tìm anh. Và cô cần phải làm điều đó thật nhanh.

"Em sẽ không để anh một mình!" cô ấy kêu lên. Anh ấy phải ở đây, ở đâu đó, lắng nghe giọng nói của cô. "Sasuke-kun, đẩy em ra xa cũng chẳng ích gì đâu! Em sẽ đến tìm anh dù anh ở đâu!"

Cô vẫn tiếp tục di chuyển mặc cho cơn đau giữa hai chân. Cô sẽ dành thời gian để suy nghĩ về điều đó sau. Hiện tại, việc tìm được người đàn ông đầu tiên mà cô trao thân quan trọng hơn rất nhiều. Những cái cây xung quanh cô, tất cả đều trông giống nhau, cô bất chợt dừng lại.

"Em biết anh ở đây," giọng Sakura vang lên. "Huyền thuật không có tác dụng với em, anh biết điều đó mà."

Cô nhìn quanh, tìm kiếm hình dáng cơ thể anh cho đến khi nhìn thấy anh đang đứng giữa những thân cây. Đôi mắt anh nhìn cô, biểu cảm giống như khi anh nhớ lại những điều trong quá khứ. Sakura đến gần anh, nghĩ đến việc họ đã trao tất cả cho nhau nhưng anh vẫn muốn bỏ chạy.

"Đừng làm thế với em, làm ơn." Cô đến gần anh và tựa đầu vào ngực anh, nhịp tim của anh là nguồn an ủi duy nhất của cô lúc này.

"Tôi xin lỗi vì đã bắt em phải trải qua tất cả những điều này," anh thú nhận. "Nhưng việc này..." điều này là tôi nghĩ cho em, "Tôi phải tự mình vượt qua. Dù không biết chuyện gì sẽ xảy ra."

"Sẽ không có chuyện gì xảy ra với em nếu em đi cùng anh."

"Sakura-"

"Sasuke-kun, nếu anh chết, điều đó có nghĩa em không phải là bác sĩ giỏi nhất. Và anh cũng không mạnh như anh nghĩ."

Cô biết anh là một trong những shinobi vĩ đại nhất trên Trái đất, nhưng thái độ của anh là một trong nhiều nhược điểm của anh.

"Tôi chỉ..." Sasuke bắt đầu, trong khoảnh khắc yếu lòng, "Tôi mệt mỏi vì phải đấu tranh cho mọi thứ. Tôi chiến đấu để trả thù, để cứu rỗi, và giờ là để giành lại cuộc sống của chính mình."

Sakura vòng tay ôm lấy người đồng đội, người bạn, người yêu của cô. Một và duy nhất của cô. "Anh chưa bao giờ phải chiến đấu vì em, Sasuke-kun. Em luôn ở đây để hỗ trợ anh."

Anh không thể không trao cho cô một nụ hôn nữa. "Tại sao?" anh hỏi. Một câu hỏi trống rỗng, vào thời điểm này.

Tại sao cô lại yêu anh nhiều đến thế?

Tại sao cô lại bướng bỉnh như vậy nhưng lại hoàn hảo trong mắt anh?

"Bởi vì em sẽ theo anh đến tận cùng thế giới."

Nụ cười của cô chân thành đến mức khiến anh đau lòng. Anh mong muốn có thể trao cho cô cả thế giới dù anh chẳng có gì để. Sasuke có thể là một trong những ninja mạnh nhất thế giới, nhưng Sakura là người mạnh nhất trong cuộc đời anh và điều đó đưa cô vào một đẳng cấp hoàn toàn khác. Sakura thuộc về chiến trường, trong phòng cấp cứu, trong vòng tay rưỡi của anh, bất cứ nơi nào cô có thể nở hoa.

Đó là điều khiến cô trở nên đặc biệt nhưng cũng rất dễ yêu. Chắc hẳn anh đã làm điều gì đó tốt ở kiếp trước để xứng đáng có được sự hiện diện của cô ấy ở kiếp này.

Và thế là, vào giữa đêm, sau khi trao mọi thứ của mình cho cô, Sasuke triệu hồi vũ khí của mình và lên đường đến đích cuối cùng với Sakura bên cạnh.

Họ chạy cùng nhau, mờ ảo bay giữa khu rừng rậm rạp, hai bàn tay đan vào nhau, như biến họ thành một thể.

-----------------------------------------------

Hiện nay

Sakura quan sát mặt trăng mọc và lặn từ cửa sổ của mình vào mỗi buổi hoàng hôn và bình minh. Mái tóc dài màu hồng của cô đã xõa xuống vai và lưng, kết hợp với những đồ trang trí cổ xưa mà cách đây hàng nghìn năm đã trang trí cho mái tóc của cô hàng ngày. Cô gõ ngón tay, cố đếm xem đã bao nhiêu lần cô thấy màn đêm đến trước khi lẫn lộn các con số và nghĩ rằng việc cô ở đây đã trở thành vĩnh cửu.

Trang phục của cô đã thay đổi; Áo đỏ và váy hồng được thay thế bằng chiếc áo dài màu hồng mềm mại gần như màu trắng. Tay áo dài chạm đất lúc đầu rất khó làm quen nhưng giờ đây cô tin rằng việc trở lại với trang phục shinobi của mình là một thử thách lớn hơn. Đây là nơi cô thuộc về, ngoại hình cuối cùng cũng khớp với ký ức của cô, và cô dần dần bắt đầu hành động giống như một nàng công chúa mà cô đã từng.

Thời gian trôi. Không có sự bắt đầu hay kết thúc tại thời điểm này. Chỉ có cô ấy, lâu đài này và Indra.

Tuy nhiên, có một phần nào đó trong trái tim cô vẫn cảm thấy trống rỗng. Một phần mang một nỗi đau đã từng không thể chịu đựng được. Nó thể hiện mạnh mẽ nhất khi cô hôn Indra. Đôi mắt cô nhắm lại, sự trống rỗng trong trái tim cô mở ra những hình ảnh về mái tóc đen, những chiếc lá và ngọn lửa đen không bao giờ tắt. Cô nhìn thấy một cánh tay ôm lấy cô, vuốt ve làn da cô, một giọng nói trầm trầm nói, thì thầm, la hét đầy cảm xúc.

Cô nhớ một cái tên. Một điều mà cô ấy thì thầm với mặt trăng khi Indra không thể nghe thấy cô. Cô vạch nó lên da, nghĩ rằng những biểu tượng đó sẽ xoa dịu cảm giác lạnh như băng trong lồng ngực nhưng nó chỉ khiến nó bùng cháy dữ dội hơn. Nhiều lúc không thể chịu nổi, đến mức Indra phải nắm tay cô, an ủi và nói với cô rằng cô sẽ không còn cảm thấy đau đớn vì tình yêu nữa vì sẽ không có tổn hại nào xảy ra miễn là họ ở bên nhau. .

Rằng bất cứ ký ức tồi tệ nào cô từng có đều bị xóa khỏi tâm trí cô, nhưng rõ ràng phải mất nhiều thời gian hơn để chúng biến mất khỏi cơ thể cô.

"Nàng là một người phụ nữ mạnh mẽ, Hime. Người mạnh mẽ nhất và chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi chướng ngại vật cản đường chúng ta," Indra tuyên bố mỗi khi họ đi dạo trên bãi biển.

Hắn hôn lên giữa trán cô, nơi dấu ấn của cô vẫn còn hiện hữu. Món quà lưu niệm duy nhất về sức mạnh mà cô ấy nắm giữ. Đặc điểm còn lại của cuộc đời cô là Haruno Sakura, kunoichi của Làng Lá.

Cô vẫn là Haruno Sakura, dù trước đây cô đã mang rất nhiều cái tên và cái tên này chỉ là một cái gạch đầu dòng trong danh sách. Konohaha Sakuyahime, Indrani, Uzumaki Mito, v.v. Nhưng giờ đây cô có một mục đích khác trong cuộc đời mình, đó là hoàn toàn hòa làm một với tình yêu đích thực xa xưa của mình.

Và dù sự trống rỗng vẫn không ngừng dâng trào mỗi khi cô nhớ đến tên Sasuke, tâm trí cô nhắc nhở cô rằng yêu Indra là điều đúng đắn. Bất chấp kiếp trước bi thảm của họ, hiện tại điều đó đã bớt đau đớn hơn và mang lại cho cô sự an toàn.

Chẳng ích gì khi nhớ đến một người đàn ông đã gây ra cho cô quá nhiều đau đớn khi đã một người sẵn sàng cho cô cả thế giới.

--------------------------------------------------

Trước đó

Những tàn tích xuất hiện trước mặt họ. Sasuke không cần phải chỉ cho Sakura nhận ra; sự thay đổi trong lập trường của anh ấy là đủ để cô biết rằng họ đã đến. Cô nhìn thấy một ngọn đồi, gần như một ngọn núi, toàn đá và bê tông vụn đã bị môi trường tự nhiên xâm chiếm sau nhiều năm bị bỏ hoang. Những bụi cây nhỏ mọc lên giữa các vết nứt, thậm chí còn có một vài cây cao mọc ở phía dưới.

Họ leo lên những gì còn sót lại của nơi ẩn náu cũ của tộc Uchiha trong im lặng. Sakura đoán chắc hẳn anh đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình. Đây là nơi anh trai anh chết, nơi cuối cùng Sasuke đạt được sự trả thù của mình. Và giờ đây anh quay trở lại đây để đối mặt với tổ tiên của mình.

Không có cầu thang hay cánh cửa bí mật nào. Sakura và Sasuke chỉ đơn giản là sử dụng tay và chân để di chuyển những khối bê tông lớn xung quanh nhằm tìm ra manh mối dẫn họ tới Indra. Nếu hiện tại ông ta chỉ là charka trừu tượng thì chắc hẳn ông ta không thể ảnh hưởng nhiều cho môi trường xung quanh. Tuy nhiên, nếu đã biến thành một thực thể hoàn chỉnh, thì Sakura tự hỏi liệu ông ta có tạo ra một ngóc ngách nhỏ cho riêng mình hay không.

"Sasuke-kun," cô gọi đồng đội của mình khi cảm thấy một chút gì đó về chakra thứ ba.

Anh dừng lại, gật đầu và đổi hướng đi theo chakra mà họ đã tìm thấy. Sakura giữ khoảng cách, cho anh đủ không gian để ôn lại quá khứ. Cô cố gắng tránh xa những vết máu rải rác, vốn đã khô và có màu nâu sẫm, vì chúng kể câu chuyện về việc hai anh em từng đối mặt với nhau như thế nào và chỉ một trong số họ sống sót.

Chakra ngày càng mạnh mẽ hơn. Sakura bây giờ có thể cảm thấy dễ chịu hơn; nó cổ xưa, mạnh mẽ, tương tự như của Sasuke, cảm giác như thể cô đã biết đến nó từ trước khi cô được sinh ra. Đồng đội của cô dừng lại trước một tảng đá có khắc biểu tượng tộc Uchiha. Anh chạm vào nó bằng đầu ngón tay, khẳng định rằng đây là nơi Chakra phát mạnh nhất.

"Lùi lại đi," Sasuke khuyên, và khi cô đã lùi đủ xa, anh kích hoạt Susano'o của mình.

Sakura gần đến giới hạn của ngọn lửa tím hùng vĩ, bị nhấn chìm bởi chakra của Sasuke. Cô cảm thấy bụng mình bị kéo một cách khó chịu, sau đó cô thấy anh chuyển chúng vào biểu tượng được khắc trên tảng đá. Đây chính là nó. Đây là lối vào duy nhất dẫn đến vị trí của Indra và họ đang tiến gần hơn đến câu trả lời.

Bóng tối lập tức tràn ngập, Sasuke phải mất một giây mới nhận ra charka của Sakura chợt ở rất xa. Chắc chắn cô đã đáp xuống phía đối diện của nơi bí ẩn này. Đó là một căn phòng dưới lòng đất mà không nhiều người thuộc tộc Uchiha biết, và đây là lần đầu tiên anh đến nơi như vậy.

Mắt anh cố gắng thích nghi với bóng tối, nhưng chỉ thấy hai ngọn đuốc sáng ở hai phía đối diện. Anh nhận ra những đồ trang trí trong nghi lễ trong đền thờ. Những chiếc đèn lồng, hương và bát là nơi dâng lễ vật. Anh cũng phát hiện ra dù Sakura đang ở ngoài cố gắng quay lại với anh nhưng anh không hề đơn độc trong căn phòng này.

Ở đó, anh đã tìm thấy ông ta, khi anh nhìn lên một ngai vàng được đặt lên bằng một tầng cầu thang. Ootsutsuki Indra bằng xương bằng thịt. Bàn tay hắn đặt trên đùi, các ngón tay đan vào nhau. Sasuke như thể nhìn thấy bản thân đang ngồi trên ngai vàng đó, như anh đang tự nhìn vào đôi mắt và nét mặt của chính mình trước khi tâm trí anh hiểu rằng nhân vật hiện ra trước mặt chính là tổ tiên của anh. Có thể không có nhiều điểm tương đồng về thể chất giữa anh và Indra, nhưng chakra của họ có cảm giác giống nhau.

"À, Sasuke Sasuke. Cuối cùng thì cậu cũng đã đến được với định mệnh của mình." Giọng nói trầm ấm của hắn vang vọng trong điện thờ, rung chuyển theo nhịp tim của Sasuke.

"Indra."

Vị thần gần như nhếch mép cười trước sự tái sinh của mình. "Chắc hẳn cậu đã học được nhiều điều về ta. Cậu và ta, chúng ta có mối liên hệ với nhau. Chúng ta giống nhau."

Quai hàm Sasuke run lên. "Ông không còn thuộc về thế giới này nữa. Đã đến lúc ông phải chết."

Indra, cao lớn và oai vệ, với mái tóc đen dài và Sharingan nổi bật, đứng dậy từ ngai vàng và bước xuống cầu thang hướng tới bản thể tái sinh của mình. Tay Sasuke đã đặt sẵn kiếm, sẵn sàng tấn công. Anh đã vạch sẵn một kế hoạch trong đầu, cả hai đều biết rằng ngay vào thời điểm này một cuộc chiến sẽ nổ ra.

Tuy nhiên, tổ tiên của anh càng đến gần anh thì Sasuke càng cảm thấy yếu đuối hơn. Giống như tác dụng của viên thuốc của Sakura đã hết tác dụng, như thể Indra đang hút hết sự sống ra khỏi phổi của anh ấy.

Việc thở và di chuyển trở nên khó khăn hơn. Bàn tay của anh không còn có thể rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, bị tê liệt trước người đàn ông đã lấy đi từng chút charka của anh trong tời gian qua. Sasuke bất đắc dĩ càu nhàu, cố gắng hít từng chút không khí trước khi khuỵu xuống và bắt đầu ho ra máu trong khi mồ hôi không ngừng túa ra. Indra ở đủ gần để nhìn xuống anh, như thể anh là một con sâu bọ, một vết bẩn trên mặt đất.

Ông ta lên tiếng: "Mọi chuyện sắp kết thúc rồi, cuộc đời người tái sinh của ta". "Bây giờ, chúng ta chỉ cần một chi tiết cuối cùng để hoàn thành sự trở lại của ta."

Sasuke cảm thấy bàn tay của Indra tiến lại gần mình, chuẩn bị chạm vào làn da anh và lấy đi những gì còn sót lại của anh. Đó là khi anh cảm thấy tổ tiên của mình chết cứng tại chỗ khi nghe thấy giọng nói thứ ba.

Sakura vô cùng tức giận.

Cô đứng ở một nơi không xác định, một mình. Sasuke đang ở rất xa, và sự hoảng sợ của cô càng tăng lên khi cô cảm thấy một nguồn chakra cổ xưa đang bên cạnh đồng đội của mình. Nghĩ đến điều tồi tệ nhất có thể xảy ra, cô chạy nhanh về phía Sasuke, len lỏi qua nhiều đống gạch vụn và vết máu khô. Sakura không quan tâm rằng trần nhà có thể rơi xuống đầu cô khi cô đấm xuyên qua những tảng đá và những bức tường.

Cô muốn tiếp cận Sasuke nhanh nhất có thể. Cô nhất định sẽ không làm việc chăm chỉ nếu cô đánh mất tình yêu của đời mình và mắc kẹt ở nơi này. Khi cô đến gần Sasuke, cô có thể cảm nhận Chakra đã yếu hơn. Chắc hẳn là tác dụng của viên thuốc đã hết tác dụng, cô kết luận trong lúc suy nghĩ rối bời. Indra chắc chắn đang tấn công Sasuke-kun của cô và anh không thể đánh trả.

Đó là cảnh cô chứng kiến khi tìm thấy họ. Sasuke đang quỳ gối, dễ bị tổn thương đến mức cô không thể tin được, trong khi người đàn ông cao lớn đứng trước mặt đang chuẩn bị tấn công anh.

"Sasuke-kun! Ông đã làm gì anh ấy!?"

Nếu còn sức, Sasuke sẽ quay đầu lại nhìn đồng đội của mình lao về phía trước. Tuy nhiên, anh chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân nhanh nhẹn của Sakura từ phía sau, cảm nhận luồng chakra của cô tỏa sáng khi nhìn thấy anh trong tư thế dễ bị tổn thương như vậy, và tưởng tượng ra biểu cảm trên khuôn mặt cô.

Sakura sẵn sàng đặt cược tất cả. Nắm đấm của cô chứa đầy charka, sẵn sàng đấm người đàn ông này. Cô không quan tâm rằng ông ta là Indra, tổ tiên của tộc Uchiha và người đầu ấp tay gối của cô ở kiếp trước. Tất cả những gì cô có thể thấy là Sasuke, sắp bị tổn hại, và cô không thể để điều đó xảy ra.

Tuy nhiên, khi cô định chạy về phía trước thì Indra lên tiếng.

"Là nàng." Biểu hiện của hắn thay đổi. "Haruno Sakura." Hắn không còn đe dọa Sasuke nữa. Thay vào đó, cánh tay của hắn buông thõng sang một bên và có vẻ bị sốc.

"Sao ông biết tên tôi!?" cô ấy hét lên đầy đe dọa. Điều đó là không thể, họ chưa từng gặp nhau trước đây.

Đôi mắt của Indra thay đổi nhiều trước sự bối rối của Sasuke và Sakura. Trông hắn như đang nhớ lại điều gì đó, khiến hai người kia bối rối. Sasuke không thể đứng dậy khỏi mặt đất, còn Sakura thấy mình như bị đóng băng tại chỗ, không chắc liệu tấn công có phải là điều thích hợp hay không. Trong một giây, đối thủ của họ dường như vô hại.

Nhưng suy nghĩ đó khiến cô ngay lập tức hối hận vì Indra nhảy về phía cô và nắm lấy eo cô. Sakura hầu như không thể nhận ra hành động của hắn trước khi cô cảm thấy bụng mình bị kéo đi.

Sau đó, mọi thứ xung quanh cô bắt đầu quay tròn. Đôi mắt cô mở to đầy sợ hãi. Cô thấy Sasuke đứng dậy và lao về phía trước, tay anh vươn ra nắm lấy bàn tay của cô. Ngay khi ngón tay họ chạm nhau, Sakura trượt ra trong khi Indra kéo cô về phía sau. Giữa tất cả những xáo trộn đó, cô chợt thấy mình khóc trong tuyệt vọng và gọi tên anh.

"SASUKE-KUN!"

Sasuke hét gọi cô, giọng điệu của anh chứa đầy sự tuyệt vọng mà cô chưa từng nghe thấy trước đây.

Anh bị tê liệt, không thể nhảy và cướp cô khỏi vòng tay của Indra. Anh chỉ có thể nghe thấy giọng nói của anh, lời nói của anh, vang vọng trong tâm trí anh. Cảm giác như ngày tận thế.

"Ngươi là ta tái sinh, nhưng ngươi không xứng đáng với nàng. Ta đã chờ hơn một ngàn năm để ở bên nàng, và người sẽ không bao giờ lấy lại được nàng."

Và điều tiếp theo Sasuke biết là Sakura, đồng đội, bạn bè,người nhà của anh, đã bị bắt đi khỏi anh.




Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro