Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 23. Nụ Hôn Trên Xe

Sana nặng nề buồn bã, đưa ngón tay di chuyển theo vòng miệng tròn o của ly rượu bằng thuỷ tinh trong suốt chứa rượu màu đỏ bên trong đó, một hành động thật buồn tẻ.

Bao nhiêu ngày qua đã không bị ai đó quấy rối, không bị ai đó chọc ghẹo...nên tâm trạng không vui chăng?

"... Sana Tỷ, rốt cuộc Nayeon sao lại bám riết lấy Dahyun như thế?" Bambam ngồi cạnh Sana từ bao giờ, khẽ hỏi han.

"..." Sana nhếch mép cười, châm điếu thuốc rồi bắt đầu đưa vào giữa hai đôi môi đỏ mọng của mình, dùng lực kéo một hơi. Rồi phả ra. "Người ta đang có ý với nó . Muốn cưa đổ nó, đem nó về bên mình!"

"...Nayeon có ý với Dahyun sao?" Bambam ngạc nhiên.

"Thật quá kì dị!" Sana mạnh bạo dìm đầu điếu thuốc xuống bàn. "Đều là nữ nhân cả...!!!"

Thấy thái độ câm phẫn của Sana, Bambam thật sự là có phần hơi hiểu nàng ấy nghĩ cái gì trong đầu.
Bao nhiêu lần, khi bực lên là Sana chỉ hút đúng một hơi thuốc lá sau đó lại dập đầu thuốc rồi quăng đi.

Không biết Bambam suy luận ra cái gì trong đầu,mà trơ trẻn hỏi Sana. "Chị thấy vui không?"

"...Ừ." Sana cười, trả lời đại cho có, thậm chí còn không nghĩ đến đối phương vừa hỏi mình cái gì.

"Nếu Dahyun chọn về với Nayeon thì sao?" Bambam nhướn mày.

"Không! Nó sẽ không bỏ đi nhanh vậy!"

"...Nếu...Dahyun dành cho Nayeon một thứ tình cảm khó bỏ, thì chị có níu nổi cậu ta về phía mình được không?"

"... Bambam, tôi với Dahyun chỉ là..."

"Là chị em, em biết mà! Nhưng em chỉ hỏi thôi!"

Sana liếc xéo Bambam một cái, rồi nâng ly rượu lên nhấp một ngụm.

Nghĩ sao mà hỏi cái chuyện không thể xảy ra như vậy?

Dahyun có bị đâm lủng bụng cũng không dám phản bội Sana.

"...Hôm nay Dahyun nó được tháo băng!" Bambam nói, rồi mỉm cười. "Chị muốn đi thăm nó không!?"

Phải nói là nghe xong Sana đã rất phấn kích, muốn nhấc mông lên đi liền, nhưng lại chợt khựng lại....nếu vào đó, nhỡ lại chứng kiến cảnh nồng ái của Nayeon dành cho Dahyun thì sao?

Không, rất khó chịu.

"Không đi!" Sana nói, rồi xua xua tay. "Cứ để Nayeon chăm sóc cho cô ấy!"

"...Chị thật cứng đầu, cứ thế kiểu nào Dahyun cũng về phe Nayeon thôi!" Bambam nhíu mày. "Em không nói tình cảm khác đâu! Là cái thứ tình chị em của chị ấy!"

Sana thấy Bambam bước ra khỏi phòng thật nhanh...

Trong lòng Sana lại có chút bối rối.
Nàng không muốn chứng kiến cảnh Nayeon tình cảm với Dahyun, không phải là ghen đâu nha, nàng chỉ ghét Nayeon nên không thích Dahyun thân mật với cô ấy thôi.

Càng nhìn lại càng thấy Sana thật kì cục, suy nghĩ thật dối bản thân...

Rõ ràng, nàng đang...ghen tỵ.

Đang ghen tỵ với Nayeon, cứ nhớ đến là nàng hận không thể nguôi...

Hận cách nói chuyện của Dahyun thật ôn nhu với Nayeon, còn với nàng thì nạt nộ, lớn giọng, mở miệng là muốn đuổi nàng đi..

Chẳng lẽ chỉ qua một đêm sinh nhật thôi mà Dahyun ghét nàng như vậy...

Trong đầu Sana, chợt xẹt qua một cảm giác nhoi nhói ngực trái. Rồi nàng không lấy nổi căn cứ mà thay thế mình vào vị trí của Dahyun đêm hôm đó.

Thay thế...ngẫm nghĩ thật kĩ càng.

Bất giác Sana nhấc mông ra khỏi ghế lớn, lấy cái áo khoác khoác vào rồi rời khỏi gian phòng...

_____________

Vài phút sau đó, tại bệnh viện...

"Trời đất ơi, nè, nhìn rõ chị không đó?"
Nayeon hí hửng xoa xoa gương mặt tươi tắn của nữ nhân vừa thoát khỏi bóng tối - Dahyun.

"Thật thoải mái a~" Dahyun chau mày nhìn Nayeon thật rõ, rồi phì cười. "Ha, sao đầu tóc lại rối xù thế kia ?"

Nayeon đỏ mặt, nhanh tay vuốt lại mái tóc của mình, cảm thấy thật mất mặt trước người trong mộng ngay lúc này...
"Thì...cũng tại, người ta phải chạy tìm y tá cho em chứ bộ!"

"...Thương chị chết mất thôi" Dahyun lại phong nhã cười, ôm nhẹ Nayeon.

"...Không có gì đâu mà!" Nayeon thích thú chết đến nơi còn giả bộ ngại ngùng. Nhưng đôi bàn tay hư hỏng của nàng đúng là đang phản chủ, lần mò ôm ấp tấm lưng của Dahyun như con nhện.

"...Không biết phải đền ơn chị ra sao, nếu không nhờ chị chăm sóc giúp thời gian qua chắc chân với mắt em khỏi sử dụng luôn rồi!" Dahyun xúc động.

"...Đền ơn sao?..." Nayeon như say nắng, trong đầu nàng một trăm thứ đen tối đã nảy sinh ra. Chỉ cần mở lời nhỏ nữa thôi, Dahyun chắc chắn sẽ khó thoát khỏi bẫy tình của nàng...

Nayeon phả một hơi thở quyến rũ vào tai Dahyun, rồi nàng leo lên chiếc giường bệnh cùng Dahyun.

Dahyun hơi chau mày vì hành động của Nayeon. "Chị...muốn cái gì?"

"Thật khó ưa! Đã biết còn hỏi!" Nayeon cắn môi. "Nhớ lần đầu em phá quán chị không, em có năn nỉ chị tha thứ cho em trong quán bar của Yoo Ca, chị đã đặt điều kiện, và rồi cho em nợ một cái...hôn cổ đó!"

Dahyun cuối cùng cũng hiểu được ý của Nayeon.

Ngày nọ vốn Nayeon đã nói rằng nếu Dahyun đổi một cái hôn cổ với nàng, nàng sẽ bỏ qua tất cả. Nhưng lúc đó do nghĩ đến mình một lòng một dạ với Sana nên Dahyun đã trốn đi.

Đúng là đã nợ Nayeon một cái hôn.
Nhưng bây giờ, nghĩ đến Sana dám làm mình tổn thương nặng nề như vậy, nên Dahyun khá tức giận. Lòng dặn rằng phải cho Sana thấy được nàng ấy không phải là duy nhất với Dahyun, Dahyun nhất định sẽ khiến nàng ấy dần biến mất trong tim Dahyun .

Dahyun nhìn lên đồng hồ, cũng cười nhẹ vì một cái hôn cũng sẽ không tốn nhiều thời gian để Dahyun rời khỏi viện, nên nhẹ nhàng đặt ngược Nayeon dưới thân mình.

"...Sợ người yêu của chị ghen!"

"...Chị...làm gì có người yêu!" Nayeon cắn môi. "Giờ thì muốn làm gì người ta?"

"...Đương nhiên là trả nợ!"

Dahyun cúi người xuống, ngửi mùi hương trên người và trên chiếc cổ trắng ngần quyến rũ của Nayeon, thơm và rất quyến rũ...nhưng hơi xa lạ.

Nếu là mùi hương của Sana, chắc là Dahyun sẽ thích hơn.

Nayeon nhắm mắt lại, chờ đợi.

Dahyun hôn nhẹ lên cổ Nayeon, chuẩn bị vào cảnh chính thức thì lại có tiếng bốp vang to lên.

Dahyun xoay chuyển đầu óc quay mặt lên nhìn kẻ nào vừa đánh đầu mình...

"...Làm cái gì đây???" Sana tóm cổ áo Dahyun giật ra khỏi Nayeon.

"...Nè, cái....chết thật!!! Cô thật là bất lịch sự!!!" Nayeon bị cắt ngang đương nhiên rất tức giận, quát kẻ luôn vào đúng thời điểm.

"...Định dụ dỗ người của tôi luôn à!? Tôi cho cô ở đây chăm sóc thôi nhé!" Sana nhếch môi, rồi lườm Dahyun. "Vừa nhìn được đã thèm thuồng cháo đến vậy à?"

"Cháo?" Dahyun nhíu chặt mày. "...Cháo gì???! Tại sao chị đến đây?! Đã bảo là..!!!" Dahyun chưa kịp chớp mắt đã bị lôi đi ra khỏi phòng. Còn Nayeon nằm trên giường tức đỏ cả hai con mắt, nếu bây giờ nhảy xuống giường chạy theo hai người đó chắc chắn là không thể kịp nổi...

Chỉ ngậm ngùi, kéo cổ áo cho đàng hoàn lại. Rồi lèm bèm "Lần này cho cô thắng! Nhưng chưa chắc rằng cô sẽ có thể tiếp tục thắng những lần khác!!!"

Chiếc xe màu đen đắt tiền lao trên đường như gió, chẳng bao lâu tay lái thượng đẳng nào đó đã cho chiếc xe dừng lại tại một con đường vắng người, vắng cả xe, chỉ có mỗi hai bên đường là hai hàng cây xanh im lặng không thể đón nổi một cơn gió.

"Cái quái gì đây?!!" Dahyun nhìn ra cửa xe rồi quay sang nhìn Sana. "Chị bị cái gì thế??!"

Nhìn nhau vừa đúng 3 giây, Sana đã mạnh bạo chồm người qua hôn nồng nhiệt Dahyun.

Dahyun kinh hãi định đẩy Sana ra lập tức đã bị giữ chặt hai cổ tay. Do mới ra khỏi giường bệnh nên Dahyun không thể làm gì lại Sana, nhất thời bất lực.

Sana ấn môi thật mạnh vào môi Dahyun, nụ hôn của nàng ấy vừa nồng nhiệt vừa nồng cháy, khiến cả người Dahyun chốc chốc đã tê liệt, dây thần kinh như bị luồng điện kích thích...

Sana cắn nhẹ môi Dahyun rồi cất những âm thanh kì lạ trong miệng thật kích thích thính giác...

"Ưm.." Dahyun tròn mắt khi nhận được một cái lưỡi lạ xâm nhập vào khoang miệng mình.

Mềm mại, điêu luyện đến kì dị... Sana tại sao lại cuồng nhiệt thế này...?

Dahyun xiết chặt tay Sana, dần đáp trả nụ hôn.

Là con người, ít ai phản được cảm xúc. Dahyun bao nhiêu ngày rất nhớ nhung Sana, lần này gần gũi thế này...thì rất khó kìm chế bản thân.

Dahyun khôi phục dần sự chủ động, cô nhẹ nhàng mút lưỡi của nữ nhân đó đầy quyến rũ.

Âm thanh rù quến đã vang lên trong chiếc xe, hơi thở của hai nữ nhân trong đó cũng gấp gáp hơn.

Sana rên nhẹ môt tiếng khi môi bị cắn. Nàng dứt ra nhanh, rồi tìm oxi thở. Dahyun cũng hồng má, quay sang nơi khác tìm không khí.

"...Chị điên rồi " Dahyun phì cười.

"Cháo, em muốn ăn cháo mà? " Sana nhướn mày.

"...Cháo gì đây?" Dahyun nhíu mày.

"...Cháo lưỡi...Em muốn ăn mà ?! "

"Kinh chết!" Dahyun nhún vai.

"...Thế thật sự là muốn ăn Nayeon?"

"Người ta cho thì ăn"

"...Là đang đùa hay sao? Chẳng phải trước kia nói chỉ có mình tôi?"

"...Trước kia là trước kia! Tôi nói tôi không còn tin hay yêu chị nữa, qua đêm đó!"

"Thật lạnh lùng!" Sana nhếch môi cười.

"...Chị thì còn hơn tôi gấp 10 lần!" Dahyun khoanh tay lại, đẩy Sana về ghế lái. "Giữ khoảng cách thì tốt hơn, kẻo Lee Donghae lại ghen!"

"Anh ấy đi làm ăn nước ngoài rồi."

"...Chị lại muốn đem tôi ra làm vật thay thế sao?" Dahyun chua chát cười, quẹt môi. "Cái này là do vắng người tình lâu ngày nên tìm tôi giải quyết à?"

"Dahyun là Dahyun, Donghae là Donghae !" Sana chợt chân ái, mở giọng. "Đừng suy nghĩ như thế."

"..." Dahyun chau mày ngạc nhiên. "Chị nói cái gì thế ?"

"Tôi xin lỗi về chuyện đêm đó!" Sana lắc đầu. "Tôi không nên làm thế "

"...Chị...vừa xin lỗi sao?" Dahyun mỉa mai. "Lạ lùng chưa ?"

"...Thật, tôi đang nghiêm túc!"

"....Xin lỗi thì sao? Chị có thể quay lại thời gian không?" Dahyun nhướn mày. "Tôi đang rất chán ghét chị, có thể thay đổi không?"

"Chán ghét hả?" Sana cười ngọt, rồi đưa đôi mắt tình ý nhìn Dahyun. "Muốn đem Nayeon thay thế chỗ của tôi sao?"

"..." Dahyun càng lúc càng cảm thấy lạ lẫm, người đang nói với mình dường như không phải nữ nhân cao ngạo Sana nữa. Thậm chí nàng ấy nói những thứ dường như...không liên quan.

"...Em là người của tôi!" Sana nhướn một bên chân mày. "Khi tôi còn chưa động đến, sẽ chẳng ai động đến em!"

Sana đạp ga, lái xe ra khỏi nơi đó...

Trên môi lại nở một nụ cười đầy ẩn ý, mị kiều.

Còn Dahyun lại hơi chau mày trước câu nói mang đầy tính sở hữu của Sana, cứ như...cô là món đồ chơi vậy.

Thật quá đáng.
_________________________________________
END CHAP

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro