69_70
Bỏ qua nội dung
OPEN MENU
Facebook Twitter Instagram
Tìm
Aplisevi's Peaches Garden
THIÊN LÝ CHI HÀNH – THỦY Ư TÚC HẠ
Quán ăn nhỏ của mỹ nhân: Chương 69 + 70
29 THÁNG MƯỜI HAI, 2020APLISEVI'S PEACHES GARDEN 1 PHẢN HỒI
Tên truyện: Quán ăn nhỏ của mỹ nhân
Tác giả: Ngân hà rực rỡ
Edit: Alice Aplisevi
Thể loại: Cổ đại, xuyên không, mỹ thực
_________
Chương 69: Rượu mơ
Không nói một lời liền hội ngộ, cây Hải Đường nghe mưa thu.
Mã thị đứng bên cạnh cây hải đường đang nở hoa, cùng màu sắc với xiêm y của nàng.
Nguyệt Nha Nhi đi ra ngoài cửa, trong lòng có rất nhiều lời, quay đầu lại chỉ nói ra một câu: “Đến rồi.”
Mã thị thấy nàng, cũng có chút eo hẹp, bước chân dừng lại, đứng ở dưới mái hiên: “Ta. . . Mang cho ngươi ít thứ.”
Tiểu nha hoàn Diệp Tử ôm hộp gỗ đến nhẹ nhàng đặt trên bàn, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, bởi vì này hộp gỗ thực sự có chút nặng.
Nghe thấy động tĩnh, Tiết Lệnh Khương với Liễu Kiến Thanh cũng đẩy cửa đi ra, cùng chào Mã thị.
Nguyệt Nha Nhi giới thiệu: “Đây là tỷ muội ta kết bái, đây là Đại tỷ tỷ Tiết Lệnh Khương, đây là Nhị tỷ tỷ Liễu Kiến Thanh, các nàng đều rất chăm sóc ta.”
Mã thị hạ tầm mắt, không ngừng nói “Được” .
Ngũ tẩu mang ghế đến, đem trà hạnh nhân, trà hoa nhài đặt lên bàn. Lục Cân cũng ôm hai hộp mứt hoa mai đến, một cái bên trong chứa đủ loại mứt hoa quả cùng điểm tâm ngọt, một cái khác thì là trai cây. Mấy người ngồi vây quanh, trong phòng nhất thời rất náo nhiệt.
Hai tay Mã thị đặt trên đầu gối, hướng Tiết Lệnh Khương cùng Liễu Kiến Thanh nói: “Thực sự cảm tạ các ngươi, có thể chăm nom cho Nguyệt Nha Nhi.”
“Đừng nói như vậy, chăm sóc lẫn nhau thôi.” Tiết Lệnh Khương đem trà hạnh nhân đẩy đến trước mặt Mã thị: “Mưa lớn như thế,uống chút trà nóng cho người ấm chút đi.”
Mã thị đáp một tiếng, uống hớp trà, chếch mắt nhìn Nguyệt Nha Nhi: “Ta —— cho ngươi một bộ trang sức.”
Nàng đứng dậy mở nắp hộp, trâm vàng, mẫu đơn ở giữa, hoa lá. . . Có tới mười tám kiện đồ trang sức, đều là loại đang lưu hành hiện tại.
“Có được không?” Mã thị ngữ khí thấp thỏm.
Liễu Kiến Thanh cầm lấy cây trâm hoa mẫu đơn, đưa về phía Nguyệt Nha Nhi, cười nói: “Đâu chỉ có thể xem, quả thực không thể tốt hơn rồi. Nhanh, Nguyệt Nha Nhi, ngươi quay về phòng đổi hôn phục đi. Vừa vặn thử một lần bộ váy cưới màu đỏ Đại tỷ tỷ làm cho ngươi, còn có hôn hài thêu hoa ta đưa cho ngươi.”
Tiết Lệnh Khương cũng nói: “Cũng nên thử một lần, chúng ta nhìn xem nơi nào không được, sẽ giúp ngươi sửa lại một chút.”
Ngũ tẩu cùng Lục Cân mặt mang ý cười, cùng Nguyệt Nha Nhi trở về phòng, giúp nàng trang điểm thay trang phục.
Mãi đến tận khi cửa phòng đóng lại, Mã thị mới thu hồi ánh mắt, xoay người lại.
Nàng hướng Tiết Lệnh Khương cùng Liễu Kiến Thanh nói: “Ta. . Khiến đứa bé này chịu thiệt không ít. May mà có các ngươi ở đây, bây giờ Nguyệt Nha Nhi cũng phải thành hôn, cuối cùng cũng coi như không cô đơn.”
Mã thị cúi thấp đầu, dùng tay lau mắt.
Tiết Lệnh Khương nắm nắm chặt tay nàng: “Ngày đại hỷ, không nói những thứ này.”
“Chính là, cuộc sống sau này cũng sẽ càng ngày càng tốt.” Liễu Kiến Thanh cũng khuyên nhủ: “Nguyệt Nha Nhi cũng có bản lĩnh, ngươi chỉ cần mở rộng lòng.”
Ba người nói chuyện phiếm chút việc nhà, tiếng mưa rơi dần nhỏ đi, nghe thấy cửa gỗ vang lên một tiếng, Lục Cân cười nói: “Tiên nữ đến đây.”
Nguyệt Nha Nhi lần đầu tiên làm búi tóc, đầu đầy châu ngọc, trân châu rơi trên vai, lúc đi lại kêu leng keng leng keng. Khoác áo đỏ Chi Liên Vân, dưới mặc váy đỏ thêu hoa văn xanh chỉ vàng. Một thân đoan phải lại phú quý.
Nàng có chút khó chịu, đến cả đi lại cũng cẩn thận: “Này. . . Đồ trang sức này nặng quá, có phải quá quý rồi không?”
Tiết Lệnh Khương đứng dậy, quan sát tỉ mỉ nàng một phen, cười nói: “Lễ thành thân của quan bát phẩm, chính là như vậy. Đương nhiên, một thân này cực kỳ đẹp đẽ.”
Liễu Kiến Thanh cười lên: “Nguyệt Nha Nhi còn phải ăn nhiều hơn chút nữa, nếu như lại gầy thêm, sợ là sẽ không chống đỡ nổi thân hôn phục này rồi.”
“Nào có.” Nguyệt Nha Nhi lẩm bẩm, nhìn về phía Mã thị, lại sững sờ.
Nàng rõ ràng nhìn thấy Mã thị hai mắt rưng rưng.
“Nương, làm sao vậy?”
Mã thị sau khi quay đi, nức nở nói: “Đẹp lắm, Nguyệt Nha Nhi của nương, mặc sao cũng đẹp. Nếu như phụ thân ngươi có thể tận mắt thấy, phải vui mừng đến mức nào đây!”
Nguyệt Nha Nhi cũng đỏ cả vành mắt, chui trong lòng nàng, giống như hài tử chịu oan ức: “Nương.”
Rơi vào bi thương, mẫu nữ hai người tựa sát nhau, khóc thoải mái một hồi.
Một hồi lâu, mọi người mới khuyên nhủ.
Ngũ tẩu mang chậu nước đến, để cho các nàng rửa mặt. Thấy sắc trời tối rồi, nàng hỏi Mã thị: “Muộn như vậy, ta gọi cỗ kiệu đến cho nương tử được không?”
“Không cần.” Mã thị xoa xoa mặt: “Hôm nay ta ở nơi này, được không?”
Nàng nhìn Nguyệt Nha Nhi, dè dặt hỏi.
Làm gì có không đồng ý.
Nguyệt Nha Nhi đã rất lâu không được ngủ với mẫu thân, lăn qua lộn lại, có chút ngủ không được.
Mã thị một tay nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, giống như dỗ hài tử: “Ngủ không được?”
Nguyệt Nha Nhi trực tiếp ngồi dậy, ôm gối trong tay: “Có phải ta làm ngươi thức giấc không? Nếu không, ta đi ra ngoài?”
“Nào có.” Mã thị thấy thế, đơn giản nhen lửa một chiếc đăng: “Nương cũng ngủ không được, nếu không thì chúng ta trò chuyện đi.”
Nguyệt Nha Nhi gật đầu, nhìn phía ngoài cửa sổ: “Ngày hôm nay mưa một ngày, không biết ngày mai có phải là cũng như thế.”
“Sẽ không.” Mã thị cười dài mà nói: “Nguyệt Nha Nhi của ta tốt như vậy, cho dù là trời mưa, ông trời cũng sẽ làm cho trời quang mây tạnh.”
Hai mẹ con nói chuyện đến khuya, chẳng biết lúc nào, mới ngủ.
Chờ đến bình minh ngày thứ hai, Liễu Kiến Thanh gõ cửa: “Mau dậy thôi, đừng chậm trễ.”
Nguyệt Nha Nhi ngáp một cái, mở mắt ra, nhìn thấy ánh mặt trời xuyên qua kẽ hở chiếu lên giường.
Xem ra trời đã sáng rồi.
Một phòng toàn người, đều vây quanh Nguyệt Nha Nhi.
Một vị phụ nhân đầu tiên nói một tiếng hỉ, sau đó dùng một sợi bông đánh phấn cho Nguyệt Nha Nhi, tay nghề của nàng nhanh lại tốt, chỉ đau có một chút.
Sau đó lại đi tới một lão phụ nhân hiền lành đến thay Nguyệt Nha Nhi chải đầu. Ngũ tẩu cười nói, lão bà này bây giờ đã năm mươi tuổi, thân thể khỏe mạnh, nhi nữ song toàn, cha mẹ chồng khoẻ mạnh, là một người toàn thân mang phúc. Để nàng hỗ trợ chải đầu, nhất định có thể cho Nguyệt Nha Nhi ít hỉ khí.
“Tóc của tân nương thật tốt, ta từng chải tóc cho nhiều người như vậy, cũng chưa từng thấy tóc nào đẹp như của nàng.”
Sau khi chải xong, mang theo đồ trang sức, Nguyệt Nha Nhi còn đang trang điểm thì nghe thấy tiếng pháo, tiếp theo trước viện cũng ồn ào lên, hóa ra là đội ngũ đón dâu của tân lang đến.
Gọi lần thứ nhất, vừa nghe chính là Lôi Khánh: “Tân nương, nhanh đi ra!”
Liễu Kiến Thanh ngăn ở cửa lớn, cười nói: “Đều là người đọc sách, vậy thì mời tân lang làm quan thủ thúc đọc một bài thơ đi, đọc không được, cũng đừng nghĩ đi qua cửa này của ta.”
Ngô Miễn trầm ngâm chốc lát, liền một mạch nói:
“Thập bộ sênh ca hưởng bích tiêu, nghiêm trang vô lực dạ xa xôi. Tu đem song đại bằng nhân thí, lưu cùng trương lang thấy sau miêu.”
“Được!”
“Tân nương mau ra đây!”
. . .
Ngoài cửa náo nhiệt, Nguyệt Nha Nhi ngồi trước kính cũng cười lên. Mã thị cầm khăn voan đỏ, thay nàng đội lên: “Đi thôi.”
Ánh nắng ôn hoà, xuyên thấu qua khăn voan đỏ lớn, rất ấm áp.
Nguyệt Nha Nhi được người đỡ ra, ra khỏi nhà, ngồi trên kiệu hoa.
Bên trong tiếng chiêng trống, đèn lồng đỏ treo trên cao. Kiệu hoa đi qua con đường, bày ra màu đỏ rực, thật sự có thể cói là “Mười dặm hồng trang” .
Hoa trong vườn khắp nơi tràn ngập màu đỏ, vui sướng.
Tiệc cưới lần này, Nguyệt Nha Nhi cùng Ngô Miễn phát rất nhiều thiệp mời, cho dù là thiệp mời tiệc cưới cũng là được làm đặc biệt. Giấy nhuộm đỏ có vẽ một đóa hạnh hoa màu vàng, hạnh hoa ôm lấy dòng họ hai người, nhìn qua một chút, không giống thiệp mời, mà giống như tranh.
Không phát thiệp mời thì không biết, mấy năm qua người kết bạn với Nguyệt Nha Nhi cùng Ngô Miễn, hóa ra lại có nhiều như vậy. Chỉ mỗi ghế tiếp đãi lão sư với bạn cùng trường của Ngô Miễn, cũng có thể xếp đầy tây tiểu viện. Cùng Nguyệt Nha Nhi có lui tới chuyện làm ăn, lại càng nhiều hơn, đem toàn bộ Hạnh viên đều ngồi đầy. Bất đắc dĩ, chỉ có thể mang ghế tới đình viện, may mà hôm nay trời tốt, vì thế ngồi trong đình viện cũng rất tốt.
Tiết Lệnh Khương là sáng sớm liền đến Hạnh viên, hỗ trợ chiêu đãi khách đến.
Người mới trở lại, trước tiên đưa đến lô trương.
Người tiếp tân có tiếng nói vang dội, một tiếng “Bái đường” lanh lảnh truyền khắp sảnh chính.
Sau khi bái đường, đem tân nương đưa vào trong các.
Đã là hoàng hôn, canh giờ mà tân khách mong chờ nhất—— tiệc cưới.
Tân khách nhập tịch, từng món ăn được đưa lên như nước chảy, to to nhỏ nhỏ, tổng cộng có mười hai bát, không có bát nào ăn không ngon. Phòng trong phòng ngoài, khắp nơi đều tràn ngập mùi thơm của đồ ăn.
Vì tiệc cưới hôm nay, ngay cả Hạnh Hoa quán cũng nghỉ một ngày, tất cả người làm đều qua giúp đỡ. Như vậy mới có thể đủ cho tiệc cưới, thực tại có chút thử thách người. Nếu như ngũ tẩu không có kinh nghiệm làm tiệc cưới ở nông thôn lúc trước, cũng không chắc chắn có thể lo chu toàn mọi phương diện.
Ngoại trừ các món ăn, bên ngoài, cũng có đủ loại điểm tâm ngọt, đồ ăn vặt, trà rượu, đều là món ăn bảng hiệu của Hạnh Hoa quán, được chuẩn bị tốt từ một ngày trước.
Ăn xong tịch, mỗi người còn có một phần bánh kẹo cưới. Hộp bánh kẹo cưới này cũng cực kỳ đẹp đẽ, có mấy người nhịn ăn, muốn mang về cho người nhà nhìn.
Tiễn xong tân khách, Ngô Miễn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Trời mới biết hắn vừa mới bị mời bao nhiêu rượu, cũng may rượu hôm nay cũng không khiến người quá say, nhưng cũng uống đến mức hắn có chút lâng lâng.
Đứng ngoài cửa phòng, Ngô Miễn chỉ cảm thấy trái tim đập thịch thịch, hắn đứng một lúc, mới đẩy cửa ra.
Nguyệt Nha Nhi mang khăn voan đỏ, đang ngồi sau rèm.
Ngô Miễn đưa tay ra mở khăn voan đỏ, đầu ngón tay khẽ run.
Châu Cẩn dặn dò, khi khăn voan đỏ lớn kia được vén lên, Ngô Miễn chỉ nhìn Nguyệt Nha Nhi một chút, bỗng nhiên cúi đầu quay đầu nhìn về phía chăn trắng.
“Tại sao chàng không dám nhìn ta?” Nguyệt Nha Nhi âm thanh ngậm lấy ý cười.
“Ta. . . Thật không phải là đang mơ à?”
“Không phải, chàng ngẩng đầu lên.”
“Lần trước ta nhìn ngươi, liền tỉnh mơ rồi.”
“Vậy chàng đưa tay cho ta.”
Ngô Miễn không dám nhấc mắt, chỉ đem vươn tay ra.
Nguyệt Nha Nhi cầm tay hắn, nhẹ nhàng cắn một cái: “Chàng xem, không phải là mơ.”
Nến đỏ chiếu sáng, xúc cảm trên đầu ngón tay với ấm áp mà mềm mại, Ngô Miễn chỉ cảm thấy tim cũng run lên.
Hắn chậm rãi nhấc măt, nhìn chằm chằm nàng mà không chớp măt, một câu nói cũng không nói ra được.
Nguyệt Nha Nhi cười tươi tắn, mặc hắn xem.
Giày thêu của nàng nhẹ đá hắn một cái: “Rượu giao bôi còn chưa uống đâu.”
Ngô Miễn liền lấy rượu giao bôi trên bàn tới, mỗi người cầm một cốc.
Cốc rượu của hắn, theo lễ nghi phải đổi với Nguyệt Nha Nhi, uống rượu của nàng.
Sau khi uống rượu, mát lạnh chua ngọt.
“Là rượu mơ.”
“Đúng, là dùng hoa mơ ngâm thành. Ngọt hay không ngọt.”
“Ngọt.”
Nguyệt Nha Nhi nhìn hắn, nghiêng đầu nói: “Giúp ta tháo trâm xuống.”
Ngô Miễn liền ngồi xuống sát bên cạnh giường, rút từng cây trâm trên đầu nàng xuống. Tóc vừa mới gỡ ra, tóc liền dồn dập rơi trên vai Nguyệt Nha Nhi, có vài sợi sợi tóc phất qua trước mặt hắn, hơi hơi ngứa.
Nguyệt Nha Nhi thuận thế ngã ra phía sau, nằm trong lồng ngực của hắn, tiếng cười trầm thấp vang lên: “Này, ngươi đến cùng có được hay không vậy?”
Ngô Miễn không lên tiếng, chăm chú ôm nàng, bắt lấy tay nàng, mười ngón đan xen, nắm chặt lấy nhau.
Chuyện như vậy, có ai lại không hiểu?
Một phòng nến đỏ, ánh trăng chiếu qua song cửa sổ.
Bóng đêm vừa vặn, thỉnh thoảng có hai, ba đám mây bay ngang qua trăng, tiến và lui, mãi đến khi mây mù dâng lên, hoàn toàn che lại ánh trăng. Bầu trời đêm bỗng nhiên yên tĩnh lại.
Gió thu thổi hiu hiu, đoàn tụ sum vầy với bóng đêm.
_________
Chương 70: Mì Trùng Khánh
Lúc tân hôn, tất cả các cảm giác đều là mới mẻ, tựa như hài tử mới học đi, dùng ánh mắt tò mò nhìn phong cảnh khắp vườn hoa.
Lúc Nguyệt Nha Nhi ngồi trước kính trang điểm, Ngô Miễn cầm hai tay nàng lại, hỏi: “Đây là bút vẽ mày sao?”
“Không phải.” Nguyệt Nha Nhi cười lên, xô đẩy hắn: “Chàng thổi khí khiến ta ngứa, dịch sang bên cạnh chút.”
Ngô Miễn giống như bé ngoan ngồi sang cái đôn bên cạnh bàn trang điểm, thấy Nguyệt Nha Nhi hai ba lần liền trang điểm xong, nghi ngờ nói: “Nàng còn chưa vẽ lông mày.”
Nguyệt Nha Nhi đem gương khép lại, nói: “Ta trời sinh có đôi lông mày lá liễu, không cần phải vẽ, huống hồ còn phiền nữa.”
Nàng đang bỏ gương xuống, xoay người lại thấy thần thái Ngô Miễn có chút oan ức, liền đem tay để trên vai hắn: “Làm sao rồi?”
“Ta —— vốn là muốn giúp nàng vẽ lông mày.”
Nguyệt Nha Nhi cười hì hì ra tiếng, lại mở gương ra: “Chàng nói sớm chút, đến đến, bút vẽ lông mày ở chỗ này, ta xem chàng vẽ ra sao.”
Bút vẽ mày này rất mới, vừa nhìn liền biết chưa từng dùng tới, Ngô Miễn nhận lấy, lăn qua lộn lại trong tay xem, nghĩ một lúc, mới cầm lấy bút vẽ mày quay về phía Nguyệt Nha Nhi.
Ngô Miễn thay nàng vẽ này, đã thấy đôi mắt đầy ý cười của Nguyệt Nha Nhi nhìn về phía hắn, tai bất giác nóng lên: “Nàng nhắm mắt lại đi.”
“Tại sao?”
“Nàng nhìn ta như vậy, ta —— không muốn làm chuyện gì khác.”
“Tật xấu thật nhiều.”
Nguyệt Nha Nhi hờn dỗi, cũng nghe lời nhắm chặt mắt lại.
Một hồi lâu, nàng mới nói:
“Xong chưa?”
“Còn chưa.”
“Mau mau lên, đợi lát nữa còn phải dâng trà cho phụ thân.”
“Ừm.”
Lại một lúc, Ngô Miễn bỗng nhiên đứng dậy: “Ta giúp nàng lấy chậu nước rửa mặt đến.”
Nguyệt Nha Nhi mở mắt ra xem, chỉ thấy bản thân trong gương có một đôi lông mày vừa to vừa đen, vừa tức vừa buồn cười, đang muốn nói hắn, chỉ thấy Ngô Miễn đã nhanh chân chạy ra ngoài.
Không có cách nào, chỉ có thể rửa mặt.
Rửa mặt sạch, Nguyệt Nha Nhi đánh một lớp phấn trứng vịt nhàn nhạt, dùng chút son môi, liền cùng Ngô Miễn vội vội vàng vàng đi về phía chính sảnh.
Ngô bá đã ở ngồi chính sảnh, thấy hai người bọn họ, trên mặt liền nổi lên ý cười:
“Sao không ngủ thêm chút nữa?”
“Vốn dĩ nên đến thỉnh an sớm.”
Ngô Miễn đỏ mặt nói, lấy một chén trà trong tay tỳ nữ, chuyển cho Nguyệt Nha Nhi.
Nguyệt Nha Nhi lại dâng trà cho Ngô bá: “Phụ thân, mời dùng trà.”
Ngô bá nhận lấy, uống một hớp, cười nói: “Được rồi, những hư lễ này xem như xong. Chúng ta là người một nhà, không cần phải có nhiều lễ nghi như vậy.”
Nguyệt Nha Nhi ngồi ở trên ghế gập, phụ họa: “Lời ấy cực kỳ đúng, người một nhà hoà thuận với nhau là tốt rồi, tội gì phải đặt nhiều quy củ như vậy. Phụ thân ở tang tử cư nghỉ ngơi thế nào? Nếu có chỗ nào không thích, nhất định phải nói cho ta.”
“Đều rất tốt.” Ngô bá nhìn một chút ngoài cửa, nhẹ giọng nói: “Chỉ như thế, tự ta cũng có thể chăm sóc bản thân, huống hồ còn thuê người tới chăm sóc cho ta?”
Nguyệt Nha Nhi nhìn về phía Ngô Miễn, Ngô Miễn nói: “Phụ thân, Trọng thúc làm gì không tốt sao?”
“Thật sự không có.” Ngô bá lắc đầu nói: “Hắn làm việc lưu loát, cũng biết nói chuyện.”
“Chỉ là. Nhi tử bây giờ đã là tú tài, ngày sau nói không chừng cũng sẽ có công danh trên người, không thể lúc nào cũng phụng dưỡng bên người phụ thân. Nguyệt Nha Nhi cũng có chuyện bận bịu của riêng mình, sợ không thể lúc nào cũng bận tâm được. Vậy nên hai người bọn ta mới mời người chăm sóc phụ thân, cái này cũng là phải làm.”
Ngô Miễn kiên trì giải thích: “Huống hồ, bây giờ nhà cũng lớn hơn, cũng cần có người đến quản lý. Ngoại trừ Trọng thúc, chúng ta mời một quản gia —— vú nuôi, còn thuê hai tiểu nha đầu, đợi lát nữa sẽ đến, phụ thân cũng nhìn qua. Có người xử lý việc vặt, phụ thân cũng có thể hưởng phúc, lúc trước không phải phụ thân muốn trồng ít cây ăn quả, dây cây nho sao. Bây giờ có thời gian rảnh lại có địa phương, không phải vừa vặn à.”
Hắn nắm nắm chặt tay Nguyệt Nha Nhi: “May mà Nguyệt Nha Nhi nghĩ tới việc này, nhi tử như ta, cũng không tỉ mỉ như nàng.”
Ngô bá gật đầu liên tục: “Như vậy rất tốt, các ngươi đều hiếu thuận.”
Đến canh giờ dùng đồ ăn sáng, Nguyệt Nha Nhi tự mình xuống bếp, Ngô Miễn cũng kéo ống tay áo lên làm trợ thủ cho nàng. Nghe nói Ngô bá thích ăn mỳ, Nguyệt Nha Nhi liền cố ý làm cố ý làm một bát mì Trùng Khánh to, chỉ tiếc không có cây ớt, chỉ có thể dùng hạt tiêu để cay. Cắt thịt heo thành từng lát mỏng, cùng dầu cay, dầu hoa tiêu, hành gừng, đậu bỏ vỏ cùng xào, làm thêm thức ăn. Còn xào thêm một đĩa đậu tương, đem hạt đậu xào đến hơi thoát xác, cắn trong miệng giòn, ăn với mì trong canh hầm xương, rất dai.
Người một nhà cùng dùng đồ ăn sáng, liền trở về phòng của mình.
Vương nương với những người khác theo đúng canh giờ đi tới Hạnh viên, hướng về phía Nguyệt Nha Nhi cùng Ngô Miễn làm đạo vạn phúc.
Nguyệt Nha Nhi an bài xong xuôi mọi chuyện trong nhà, cười nói: “Ta ở bên ngoài cũng có nhiều việc, người trong nhà, thì phiền các ngươi để ý chút.”
Vương mẹ làm việc lanh lợi, lúc tiệc cưới của nàng cũng đến hỗ trợ, bởi vậy so với người bên ngoài hào phóng hơn chút: “Lão bản cứ yên tâm, ta nhất định sẽ sắp xếp thỏa đáng mọi việc trong nhà.”
Hai tiểu nha đầu một người tên là Hương Nhi, một người tên là Hạnh nhi, đều phụ họa với Vương mẹ biểu hiện sự trung thành
Mấy người này đi ra ngoài, Nguyệt Nha Nhi liền không muốn ngồi nghiêm chỉnh, xoay người nhìn Ngô Miễn đọc sách bên cạnh nói: “Ngày mai mới yết bảng, nhân lúc hôm nay có nhàn rỗi, hay là chúng ta ra ngoài chơi đi?”
“Đều được.”
Hai người đang thương lượng xem nên đi chơi nơi nào, liền nghe Vương nương lại đây: “Phu nhân, Tiết nương tử, Liễu nương tử cùng với ngũ tẩu đến đây.”
Nguyệt Nha Nhi áy náy nhìn Ngô Miễn một chút: “Ta trước tiên đi xem xem, nếu như có thời gian, chúng ta lại đi chơi.”
“Đi đi.” Ngô Miễn cười một cái, nói.
Mới đến chính sảnh, Liễu Kiến Thanh liền mờ ám nói: “Tân nương của chúng ta đến đây.”
Nàng lại đây kéo cánh tay Nguyệt Nha Nhi, nhỏ giọng hỏi: “Thế nào?”
Nguyệt Nha Nhi trừng nàng một chút: “Đều tốt.”
Mọi người nói đùa một lúc, từng người từng người báo cáo công việc với Nguyệt Nha Nhi.
Ngũ tẩu nói với Nguyệt Nha Nhi: “Lão bản tính quả nhiên không sai, hôm qua tiệc cưới vừa qua, sáng sớm hôm nay Hạnh đường ký liền có hàng dài người xếp hàng, kẹo râu rồng với bánh chưng đường do quán đường làm ra đều bị người mua hết. Còn có mấy gia đình giàu có cố ý sai người tới hỏi, muốn đặt trước bánh kẹo cưới như ngày hôm qua. Lỗ Đại Nữu hôm nay bận bịu đến không thoát thân được, bảo ta tới hỏi, nên đáp lời người ta thế nào.”
“Tự nhiên là có thể.” Nguyệt Nha Nhi nói: “Trở về nói với bọn họ, có thể làm, nhưng giá tiền có thể đắt hơn so với đường bình thường. Cụ thể, ngươi gọi Lỗ Đại Nữu đưa ra một chương trình, đưa tới cho ta xem qua.”
Ngũ tẩu cười nói: “Biết đến, nha đầu này cố ý mời một một người biết chữ đến viết thay, chuyên môn giúp nàng viết chương trình.”
“Ngươi không nói ta cũng nhanh quên.” Nguyệt Nha Nhi đưa cho nàng một tờ giấy, đề bút viết, một bên viết vừa nói: “Bây giờ chuyện làm ăn nếu càng làm càng lớn, kiểu gì cũng nên mời tiên sinh đến, dạy các ngươi biết chữ viết chữ mới tốt.”
“Này… Ta đến cái tuổi này rồi, làm sao có thể học viết chữ? Để Lỗ Đại Nữu các nàng học, ngược lại không tệ.”
“Lại không phải để cho các ngươi đi thi công danh, biết mấy chữ thường dùng là đủ rồi. Ngày sau, nói không chừng còn muốn các ngươi viết thư cho ta, nhờ người viết thư thay, tóm lại không tiện.”
Nghe xong câu nói này, Tiết Lệnh Khương thả chén trà xuống, nhíu mày lại hỏi: “Đang yên đang lành, vì sao phải viết thư? Ngày sau ngươi muốn rời khỏi nơi này sao?”
Liễu Kiến Thanh mặt trầm xuống, nói: “Coi như Miễn ca nhi ngày sau thi cao trung, làm quan, lẽ nào ngươi cũng muốn theo hắn làm phu nhân quan sát nội trạch? Ta biết Tiêu Nguyệt, mới không như vậy. Là hắn bắt ngươi?”
“Không phải, các ngươi nghĩ đi nơi nào?” Nguyệt Nha Nhi dở khóc dở cười, giải thích: “Hắn có sự nghiệp của hắn, ta cũng sự nghiệp của ta. Coi như thành hôn, chí hướng của ta cũng sẽ không thay đổi, các ngươi yên tâm.”
“Chính là vì chí hướng của ta, ta mới không thể đem mình giới hạn ở đó. Phóng tầm mắt ra tứ hải, nơi nào không thể đến?”
Nguyệt Nha Nhi động viên các nàng một phen. Liễu Kiến Thanh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nói: “Doạ chết ta rồi, ta còn tưởng rằng ngươi ăn thuốc mê. Muốn làm đại thương nhân, có mấy cách tính toán, cũng phải ra bên ngoài đi một vòng, cũng không kỳ quái.”
Tiết Lệnh Khương khẽ vuốt cằm: “Vừa nói như vậy, ngày sau ngươi sợ không thể tại mọi thời khắc ở bên cạnh Miễn ca nhi. Ngươi vẫn là tìm thời cơ, nói rõ ràng với hắn một chút.”
“Không có chuyện gì, trước đã nói, hắn nói muốn ta làm cái gì thì làm cái đó, không cần bận tâm đến hắn.” Nguyệt Nha Nhi cười nói.
“Trước hôn nói, cùng với sau hôn nói, không hẳn là cùng một lời giải thích.” Liễu Kiến Thanh giội nước lã: “Trong lòng ta tự nhiên ngóng trông các ngươi khỏe mạnh, thật ra có chút việc, không phải không nói thì sẽ coi như không tồn tại.”
Một phen dừng lại, nụ cười trên mặt Nguyệt Nha Nhi cũng phai nhạt.
Tiết Lệnh Khương cảm thấy Liễu Kiến Thanh nói tới quá mức rồi, giận nàng một chút, đem đề tài chuyển hướng: “Được rồi, vẫn là nói chính sự đi. Hạnh Hoa thuyền yến gần đây luôn luôn rất tốt, chỉ có rất nhiều khách mời đến ‘Tương phu nhân’, đều hỏi món ăn của chúng ta cùng với túi xách phần thưởng kia có thể mua lại hay không. Nhiều người hỏi, trong lòng ta liền muốn, nếu mà lại mở một tiệm thêu, không biết có thể thành không.”
Nguyệt Nha Nhi phục hồi lại tinh thần, suy nghĩ một chút, nói: “Chủ ý này cũng rất được. Ngươi vốn cực kỳ am hiểu thêu. Nghĩ đến nếu như có thể có một gian bán đồ thêu, thế này nhất định có thể phát huy sở trưởng. Chỉ là ngươi bây giờ có cố được không? Còn có Hạnh Hoa thuyền yến cũng phải lo liệu.”
Tiết Lệnh Khương nhợt nhạt nở nụ cười: “Ngược lại ta thật sự là muốn thử một chút. Vốn dĩ lúc mới bắt đầu tiếp quản Hạnh Hoa thuyền yến, đều có tất cả lo lắng, e sợ mình có nơi nào làm không tốt. Khi đó thật sự mệt, nhưng như vậy cũng rất vui vẻ, cực kỳ chân thực. Hiện nay Hạnh Hoa thuyền yến đi tới quỹ đạo, không cần tại mọi thời khắc nhìn chằm chằm. Ta cũng cảm thấy rảnh rỗi có chút không quen.”
“Bộ dạng như vậy thật tốt.” Nguyệt Nha Nhi hướng nàng nói: “Ngươi có thể bảo người đi hỏi thăm chút, giá trên thị trường bay giờ. Nếu thật sự muốn mở tiệm thêu, đầu tiên phải thấu hiểu rõ ràng, các tiệm giống vậy, bọn họ bình thường đều bán cái gì? Bán cho ai? Bán thế nào? Giống như chúng ta mở tiệm thêu, kỳ thực không cần phải đem ánh mắt chỉ hạn chế với thêu hoa khăn tay, thêu hoa bình phong các loại này. Cũng có thể ngẫm lại xem có thể làm những thứ khác hay không. Chờ sau khi ngươi có mấy bước suy nghĩ đầu, cũng viết một phần phương án cho ta đi, ta nhìn lại một chút có chỗ nào có thể giúp ngươi hoàn thiện.”
Nàng đem chuyện này cũng ghi vào phần công việc thường ngày, quay đầu lại nhìn về phía Liễu Kiến Thanh, nở nụ cười: “Ngươi đâu? Ngươi có chuyện gì phải nói với ta?”
“Ta? Cũng không chuyện gì, quán Liễu thị xương sườn mỗi một hạng kinh doanh cũng rất tốt, ta cũng không có phương án mới nào muốn nói, chính là theo hai người bọn họ đến tham gia trò vui.”
Liễu Kiến Thanh nâng chén trà lên: “Làm sao, không có chuyện gì không thể đến chỗ ngươi sao?”
“Nha đầu này một cái miệng chính là không chịu nhường người.” Tiết Lệnh Khương hướng Nguyệt Nha Nhi cười nói: “Hôm qua lúc ngươi xuất giá. Không biết là ai còn rơi lệ?”
“Nào có?” Liễu Kiến Thanh hét lên.
Mọi người đồng thời cười lên.
Chia sẻ:
TwitterFacebook
Có liên quan
Quán ăn nhỏ của mỹ nhân: Chương 35 + 3623 Tháng Mười Một, 2020Trong "Không phân loại"
Quán ăn nhỏ của mỹ nhân: Chương 29 + 3022 Tháng Mười Một, 2020Trong "Không phân loại"
Quán ăn nhỏ của mỹ nhân: Chương 9 + 1022 Tháng Mười Một, 2020Trong "Không phân loại"
Điều hướng bài viết
BÀI TRƯỚC
Quán ăn nhỏ của mỹ nhân: Chương 67 + 68
BÀI SAU
Quán ăn nhỏ của mỹ nhân: Chương 71 + 72
One thought on “Quán ăn nhỏ của mỹ nhân: Chương 69 + 70”
azurelamlam nói:
5 THÁNG MỘT, 2021 LÚC 07:03
Chúc anh chị tân hôn vui vẻ nha!
Số lượt thích
PHẢN HỒI
Trả lời
Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *
Phản hồi
Tên *
Thư điện tử *
Trang web
Lưu tên của tôi, email, và trang web trong trình duyệt này cho lần bình luận kế tiếp của tôi.
Thông báo cho tôi bằng email khi có bình luận mới.
Thông báo cho tôi bằng email khi có bài đăng mới.
BÀI VIẾT MỚI
Bảo vệ: Hoành hành ngang ngược: Chương 26Bảo vệ: Ba tôi là nam chính văn khởi điểm: Chương 67Giveaway nèeeeee Bảo vệ: Hoành hành ngang ngược: Chương 25
Tháng Mười Hai 2020HBTNSBC 12345678910111213141516171819202122232425262728293031 « Th11 Th1 »
APLISEVI’S PEACHES GARDEN
FOLLOW US
BLOG TẠI WORDPRESS.COM.DO NOT SELL MY PERSONAL INFORMATION
Create your website with WordPress.com
Bắt đầu
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro