Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 80:

Trân Ni biết bản thân vô cớ nổi giận là không đúng, nhưng được Thái tử yêu chiều nàng dại gì mà không giận dỗi một chút. Trí Tú nhìn Trân Ni không phản ứng, biết nàng chỉ là giận lẫy cũng thôi lo lắng.
'Ni nhi, nàng nhanh chóng đi tắm rồi nghỉ ngơi. Ta đến thư phòng một lát sẽ trở lại'
'Ân'
Trước khi đi không quên hôn nhẹ lên trán Trân Ni - 'Thái tử! Chuyện của Thái phi?' - Trân Ni muốn tránh đi không hỏi tới, vì lo sợ ảnh hưởng đến tâm tình của Thái tử. Nhưng người trước mắt hiểu Trân Ni, mỉm cười nhìn nàng.
'Còn một đoạn trong thư mà ta giấu đi' - Trí Tú nhìn Trân Ni đang chăm chú lắng nghe. Lại nói tiếp:

'Thái Anh không phải sợ Tần Bá giết hại, Tần Bá đe dọa nàng là sẽ đem chuyện nàng thất thân cùng hắn truyền ra ngoài. Nàng sợ ta biết. Nàng sợ ta hận nàng, không nhìn mặt nàng. Nàng nói nếu ta biết chuyện mà trách nàng, mắng nàng, thậm chí giết nàng đi thì nàng sẽ dễ chịu hơn, sẽ cảm thấy phần nào vơi đi tội lỗi. Nhưng không, ta lại tha cho Tần Bá, tha cho nàng, chăm sóc nàng, bỏ qua nghiệt chủng trong bụng nàng. Nàng muốn biết tại sao ta lại bao dung như vậy?'
'Thái phi có ý định tự sát!' - Trân Ni khẳng định.
'Nàng nói đúng. Thái phi có ý định tự sát, nàng đã giao bức thư này cho A Tử nhưng không ngờ rằng kẻ mưu sát lại đến trước một bước'

'Thái tử đã nghi ngờ ai?'
'Trước khi khám nghiệm tử thi. Ta vẫn chưa nghi ngờ ai cả' - Nói đoạn Trí Tú trở lại Thư Phòng.
Lạc Hy tắm rửa thay y phục tốt cũng được Tuyết nhi tận tình chăm sóc. Bên ngoài tỏ vẻ vô tư để Thái tử không lo lắng chứ thật ra nàng cũng là nữ nhân, nàng rất muốn được nuông chiều a.
Ban đêm, Trí Tú đợi Trân Ni và Duệ nhi ngủ rồi mới lén ra ngoài. Tiểu Nô lại có nhiệm vụ bảo vệ trước cửa. Đúng ra dự định sáng mai mới trở lại nhà băng khám nghiệm thi thể. Nhưng Lạc Hy một mực đòi đi vào đêm nay. Không phải Trí Tú không nghĩ đến vấn đề xấu. Mà là e ngại sức khỏe của Lạc Hy chưa hồi phục.
'Tỷ có được không đây?' - Đứng trước cửa hầm băng, Trí Tú một lần nữa hỏi người bên cạnh đang quấn một bộ áo khoát dày cộm.
Lạc Hy lườm Trí Tú: 'Bổn cô nương từ khi nào trở nên yếu đuối vậy?'
Trí Tú thở dài lắc đầu, tính tình Lạc Hy quả thật đại biến. Trí Tú dùng lệnh bài của Thái tử dễ dàng cùng Lạc Hy xuyên vào căn phòng chứa thi thể của Thái Anh. Không phải Trí Tú không sợ người chết a, ngày trước chưa từng gặp ma, cũng chưa gặp người chết. Nhưng mà hiện tại không đến đây không được, xem ra đèn đốt sáng trưng, bên ngoài nhiều người canh gác cũng không đến độ nào.
Nhìn như một nơi cất giữ thi thể bình thường, nhưng bên ngoài Đường Nghĩa tướng quân âm thầm canh gác. Đợi đến khi mai táng, thi thể Thái phi phải được đảm bảo không xảy ra bất cứ vấn đề gì.
'Bắt đầu thôi'. Trí Tú mang vải che mũi lại, mang bao tay vào, đồng thời đưa hộp dụng cụ cho Lạc Hy.
Lạc Hy nhận lấy, ý cười trên mặt hiện rõ: 'Thái tử cũng không chạm vào thi thể, mang bao tay làm gì a?'
Biết Lạc Hy trêu mình, Trí Tú không có tâm trạng: 'Tỉ nhanh a, sắp đến 12 giờ rồi'
'Thái tử cũng biết sợ?' - Lạc Hy vừa nói vừa mang bao tay và khăn che mũi.
Thi thể của Thái phi được đặt trên một giường đá bề ngang khoảng nữa mét. Bề dài khoảng 1m8. Giường đá được đặt trên một viên ngọc phát sáng, nằm trên một hầm băng giữa phòng. Nhìn vào tựa như nàng đang ngủ, ánh sáng soi rõ đủ làm cho không gian bớt đi vẻ u ám. Hơi lạnh ở hầm băng bên dưới tỏa ra đủ để bảo quản thi thể.
Lạc Hy đầu tiên xem trừng hai mắt, lại dùng tay kẹp miệng nhìn vào bên trong. Kiểm tra đến hai tay, sau đó suy tư: 'Lạ thật! Độc không phải vào đường miệng. Trên người lại không có vết thương?'
'Nếu là ngân châm, thì có thể đâm vào đâu? Tỉ xem sau gáy thử'
Lạc Hy theo lời Thái tử, kiểm tra sau gáy. Hoàn toàn không tìm thấy. Trí Tú đi vòng lên trên đầu Thái Anh, thành khẩn nói:
'Thái Anh, tha thứ cho chúng ta mạo phạm, ta cùng Lạc Hy muốn tìm ra hung thủ thật sự' - Nói xong cẩn thận mò mẩm đỉnh đầu, phát hiện có một vật nhỏ vướng tại đỉnh đầu, nếu như sơ ý không phát hiện, có thể bí mật sẽ bị chôn vùi.
Lạc Hy rất gan dạ, dùng kìm nhỏ kẹp ngân châm rút ra. Ngân châm dài khoảng 6cm, nhỏ mỏng như sợi tóc. Soi đèn nhìn kỹ, vết máu rõ ràng đã kết đen.
'Thật độc ác' - Lạc Hy thốt lên.
'Có thể kiểm tra độc này có nguồn gốc từ đâu không?'
Lạc Hy lắc đầu - :' Có vẻ khó. Nhưng còn một cách, có thể tìm nguồn gốc ngân châm này. Nếu bọn chúng dùng ngân châm này để làm ám khí, có thể họ thuộc một tổ chức nào đó thì sao?'
'Vấn đề là làm sao để tìm. Tỉ là người duy nhất hôm đó giao đấu với tên bịt mặt. Có thể nhớ một chút gì không?'
'Ta thật không rõ, lúc đó tình thế cấp bách, cũng không để ý nhiều. Nhưng ta cảm giác hắn ...hắn là một nữ nhân'
'Nữ nhân? Vậy cùng nữ nhân đoạt Tiểu hoàng tử trên điện Thái hòa có liên quan gì không?' - Trí Tú nhìn Lạc Hy.
'Thái tử thử nghĩ'
Đến khi gặp vấn đề khó, Lạc Hy đều sẽ nói như vậy. Trí Tú tạm ngưng đề tài ở đây. 'Thu thập, trở về lại nói'.
Thế là hai ngươi đêm khuya bất ngờ đi khám nghiệm thử thi, cũng bất ngờ trở về. Giữa đường Trí Tú đột nhiên la lớn.
'THẬT BUỒN A, CHÚNG TA THẬT KHÔNG TÌM RA MANH MỐI NÀO'

Hai người im lặng sánh bước. 'Họ đi rồi'. Lạc Hy nói.
Trí Tú muốn bọn họ biết Trí Tú không tìm được manh mối gì và cho rằng Thái Anh treo cổ tự sát. Họ đã trở về và tất nhiên ám vệ của Đông cung Thái tử sẽ làm cái bóng bên họ.
****

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro