Chương 62 Giây phút kích động lòng người!
“Đều là lỗi của anh hết.
“ Kim Thái Hanh kéo căng cổ họng khàn khàn nói.
“Trời ơi, con mà còn nói mấy câu như vậy nữa là cô giận thật đấy nhé.
“
Khưu Niệm Vân xoa xoa đầu Kim Thái Hanh, người đàn ông ở bên ngoài có chững chạc, đảm đương hết mọi việc ra sao thì trong mắt của bà trước giờ vẫn luôn là một đưa trẻ cần được yêu thương và bảo bọc.
“Sự cố ngoài ý muốn không đoán trước được không thể quy tội về cho ai hết, con đã cố hết sức để giữ được kết quả tốt nhất rồi, phải nên thấy may mà nhờ có con mới phải.
“
Đầu óc của Điền Chính Quốc không thể nhảy số nhanh được như bình thường, mấy lời muốn nói đều bị mẹ mình tranh nói trước hết rồi.
“Ừm, may mà nhờ có anh.
“
Cậu làm một cái máy lặp lại, cố nén cơn chóng mặt cọ cọ lên lòng bàn tay của Kim Thái Hanh.
Lát sau, nhân lúc Kim Thái Hanh đi ăn cơm trưa, Điền Chính Quốc lén gọi Khưu Niệm Vân đến bên cạnh mình rồi bảo mẹ lát nữa lại qua đó khuyên nhủ người ta giúp một chút.
Khưu Niệm Vân ra dấu ok với con trai xong thì nghĩ lại mới thấy không đúng.
“Không thì con giả bộ nghỉ ngơi một chút đi? Con cứ nằm đây mở trừng hai mắt thế này thì A Kim cũng không chịu nghe mẹ nói gì đâu.
“
Điền Chính Quốc nghe vậy thì nhắm mắt lại, kết quả là vừa mới giả thì lại ngủ thật luôn.
Lúc tỉnh lại lần nữa thì bầu trời ngoài khung cửa sổ đã lấp ló màu xanh lam đậm rồi, Điền Chính Quốc vẫn còn chưa lấy lại được tinh thần thì Kim Thái Hanh đã lập tức nhận ra được động tĩnh của cậu.
“Sao rồi? Còn khó chịu chỗ nào khác nữa không?”
Tốc độ hồi phục của cơ thể người trẻ tuổi lúc nào cũng nhanh hơn người bình thường, lần này sau khi mở mắt ra thì trừ cảm giác hơi mệt mỏi, lừ người ra thì cơn chóng mặt trước đó đã biến mất không còn sót lại chút nào rồi.
“Khát.
“ Điền Chính Quốc chỉ chỉ vào cái ly cách đó không xa nói.
Kim Thái Hanh đứng dậy rót nước, quét qua một làn gió thơm thơm.
Lúc này Điền Chính Quốc mới nhận ra anh đã thay một bộ áo thun, quần đùi rồi, hình như cũng mới tắm xong nên khắp người đều toát ra mùi thơm ngào ngạt.
“Chú với cô mới nãy bảo anh về nhà sửa soạn lại.
“ Kim Thái Hanh nhìn chằm chằm vào đôi môi mấp máy của Điền Chính Quốc không rời mắt, dường như đã đoán được sự hoang mang của đối phương: “Bây giờ anh đang thay để họ về khách sạn ăn cơm.
“
“Sắp về lại rồi hả?” Điền Chính Quốc không khỏi hỏi theo.
“Đã đến dưới tầng rồi.
“
Kim Thái Hanh nghe ra được tâm tư trong lời nói của cậu, sắc mặt cũng chợt giãn ra.
“Mới nãy cô Vân gọi điện thoại hỏi anh có muốn ăn chè khoai viên không.
“
Điền Chính Quốc nghiêng đầu qua hôn lên lòng bàn tay của Kim Thái Hanh một cái, nắm chắc cơ hội nũng nịu một chút.
“Em cũng muốn ăn chè khoai viên.
“
“Em không được ăn thức ăn bên ngoài.
“ Nhưng Kim Thái Hanh lại vô cùng nghiêm túc từ chối cậu: “Với lại bác sĩ còn nói bây giờ em chỉ được ăn thức ăn lỏng thôi, khoảng thời gian này cần phải ăn kiêng.
“
Điền Chính Quốc còn đang muốn biện giải gì đó nhưng nháy mắt Điền Nguỵ đã xách theo bao lớn bao nhỏ đứng trước cửa rồi.
“Cái siêu thị nhỏ này trông vậy mà cũng bán đầy đủ đồ phết.
“ Khưu Niệm Vân hai tay trống không đi theo sau chồng mình, vừa ăn kem ốc quế vừa nói: “Bé Điền tỉnh rồi à? Vừa đúng lúc có mua cho con mấy đồ dùng cá nhân dùng trong viện này.
“
“Có chè khoai viên không?” Lời thì nói với Khưu Niệm Vân nhưng hai mắt thì nhìn chăm chăm vào Kim Thái Hanh, Điền Chính Quốc nhăn gương mặt nhỏ nhắn của mình lại, rõ ràng là cực kì không hài lòng: “Bây giờ con muốn ăn chè khoai viên thôi.
“
“Mẹ thấy con trông giống chè khoai viên lắm rồi đó.
“ Khưu Niệm Vân làm gì kiên nhẫn được như Kim Thái Hanh, bà chỉ xem như trên người con trai mình chắc là không còn chỗ nào khó chịu nữa rồi, vừa có sức lại là bắt đầu nhõng nhẽo.
“Có phải là đói rồi không?” Kim Thái Hanh cưng chiều sờ sờ trán cậu, thái độ khác hoàn toàn với mẹ ruột của người ta.
“Anh có nấu một chút hoành thánh lá, nếu như em đói rồi thì có thể ăn một chút.
“
Không biết người này biến từ đâu ra một cái hộp cơm giữ nhiệt hai tầng, khiến cho Khưu Niệm Vân và Điền Nguỵ nhìn mà ngây người luôn.
“Còn đánh thêm chút sốt táo nữa, sợ miệng em đắng ăn không vô.
“
Anh cũng không sợ làm bẩn quần áo, hộp cơm vừa gỡ ra thì đặt thẳng lên đùi mình, dùng giọng điệu như dỗ con nít nói với người đang nằm trên giường bệnh: “Muốn ăn cái nào trước?”
Điền Chính Quốc không thể nói rõ là cảm xúc gì, vừa thấy ấm áp vừa cảm động, còn có một chút cảm giác tự hào như kiểu “Đúng là làm mình phổng mũi mà”.
“Ăn sốt quả.
“
Cậu khoe khoang hếch hếch cằm về phía Khưu Niệm Vân.
“Cũng chỉ có A Kim chiều con thôi.
“
Khưu Niệm Vân khinh khỉnh cái điệu ra vẻ của cậu, đổi chủ đề nói đến chuyện chính.
“Tối nay con muốn mẹ ở lại với con? Hay là ba con ở lại với con?”
Điền Chính Quốc chớp chớp mắt, không trả lời lại ngay.
Cậu nâng mắt lên, phát hiện Kim Thái Hanh vừa hay cũng đang nhìn cậu.
Mấy sợi tóc con lẻ tẻ còn chưa vuốt lại ngay ngắn đang phủ trên trán anh, che khuất đi cảm xúc mà không ai nhìn thấu kia.
Sau đó, Kim Thái Hanh yên lặng làm ra một khẩu hình.
Điền Chính Quốc cong cong mắt, trong lòng lập tức hiểu rõ.
“Con muốn anh trai ở lại với con.
“ Cậu nắm lấy tay của Kim Thái Hanh nói.
“Không được.
“
Điền Nguỵ im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng, không chút thương tình bác bỏ ý kiến của Điền Chính Quốc.
“Anh con hôm qua đã không ngủ cả đêm rồi, con để cho người ta nghỉ ngơi đàng hoàng đi đừng có kiếm chuyện.
“
“Chú Điền, không sao đâu ạ.
“
Kim Thái Hanh nghiêng mặt qua nói cực kì hợp tình hợp lí: “Ở đây còn giường trống mà, con sẽ tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, tối nay cứ để con ở lại trước cho ạ.
“
Điền Chính Quốc cũng chồng hát chồng khen hay, ôm tim giả vờ mong manh dễ vỡ: “Bây con đang yếu đuối lắm, hai người ở lại thì lại lải nhải con nữa, không có lợi cho việc hồi phục sớm đâu.
“
Khưu Niệm Vân và Điền Nguỵ không chịu đáp lại nên cậu bèn giữ chặt lấy tay của Kim Thái Hanh không cho người ta đi.
Cứ y hệt như hồi nhỏ lúc chơi trong phòng của Kim Thái Hanh tới khi trời tối, người lớn đã tìm đến tận cửa muốn đón cậu về nhà nhưng cậu cứ một hai đòi ngủ lại, yên lặng giằng co với phụ huynh giống như bây giờ vậy.
Cuối cùng, Khưu Niệm Vân thở dài một hơi.
“Vậy ngày mai là mẹ, ngày kia là ba con, nói trước là tới lúc đó con đừng hòng giở trò nữa.
“
“Ngày mai thì không thành vấn đề, ngày kia thì để ngày kia nói đi.
“ Điền Chính Quốc chép chép miệng, đã bắt đầu nóng lòng muốn đuổi người rồi: “Hai người cũng về nghỉ ngơi sớm chút đi, ngày mai còn phải qua đây giao ca nữa đó.
“
Sau khi mọi chuyện được như ý nguyện thì phòng bệnh từ từ yên tĩnh trở lại.
Điền Chính Quốc đã để ý từ nãy giờ, trong cái túi đựng hộp cơm kia của Kim Thái Hanh hình như có chưa cái vật gì dài dài, mảnh mảnh không rõ.
Bây giờ trong phòng chỉ còn lại có hai người thôi mà Kim Thái Hanh vẫn chẳng có ý định nói cho cậu biết.
“Có phải anh còn có thứ gì chưa đưa cho em không?”
Điền Chính Quốc ăn no uống đủ, xoa xoa bụng ngáp một cái.
Kim Thái Hanh rõ ràng là sửng sốt một chút, thuận theo ánh mắt ám chỉ của Điền Chính Quốc nhìn qua chỉ có thể nói một “Phải”.
“Còn đang định mai sáng mới đưa cho em.
“ Thấy đối phương xoè tay ra với mình, Kim Thái Hanh chỉ đành bất đắc dĩ cười nói: “Bị lộ sớm quá.
“
Trong đầu Điền Chính Quốc nhớ lại hình dáng khá lạ của cái thứ kia, không khỏi tự đoán xem cái thứ này có thể là cái gì.
Khúc mía? Cây gãi ngứa? Cũng đâu thể nào chai nước hoa đâu nhỉ?
Ngay sau đó Kim Thái Hanh mở cái túi ra thì cậu không thể nói được lời nào nữa.
Đó là hai cành hoa Tulip màu hồng.
“Ở gần bãi đỗ xe có một bà cụ bán, anh thấy muộn quá nên chỉ còn có hai cành hoa Tulip thôi.
“
“Anh có nhờ bà ngày mai đem nhiều một chút qua đây, tốt nhất vẫn là màu hồng, có thể thay anh gửi một bản thảo trước cho những lời anh muốn nói.
“
Trong mắt Điền Chính Quốc chứa đầy tình nồng ý mật, trong đầu toàn là ý nghĩa của hoa Tulip màu hồng, trong lòng khó có thể bình tĩnh được nữa.
“Em muốn! Đánh răng đã.
“ Cậu cố khống chế tốc độ nói.
“Được.
“
Kim Thái Hanh cũng không cảm thấy cậu phá phong cảnh mà ngược lại hết sức tình nguyện hầu hạ người ta đánh răng rửa mặt.
“Em bé thích sạch sẽ quá đi thôi, chuyện đầu tiên muốn làm sau khi tỉnh lại là đánh răng à.
“ Kim Thái Hanh nửa cưng chiều nửa trêu đùa nói.
“Không.
“
Điền Chính Quốc lắc lắc đầu, giơ tay lên lau nước còn đọng bên khoé môi.
“Chuyện đầu tiên em muốn làm sau khi tỉnh lại đó là muốn hôn anh.
“
Con ngươi của Kim Thái Hanh run lên, chỉ nghe thấy Điền Chính Quốc nói tiếp.
“Kim Thái Hanh, anh có muốn quay lại không?”
- --------------------------
Bán Nguyệt Bán Tiêu:
Nói thật to cho tui biết ý nghĩa của hoa Tulip hồng là gì nà (ง •̀o•́)ง (ง •̀o•́)ง
Gạo: Dạ là tình yêu vĩnh cửu á mí chị.
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro