Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tựa đề: Thế thân "rối" hay Thế thân ngoạn mẫu (替身玩偶)Tác giả: Ức Ngưng Mai (忆凝梅)Thể loại: cường cường, bá đạo công, mỹ cường thụ, ngược luyến tàn tâm, little SM, HETình trạng tác phẩm: hoàn chính văn + 100 câu hỏi phu phu tương tính (4/?)Tình trạng bản dịch: trong thế kỷ này a...Trans: QT Ca ca+ Google Đại hiệp + Từ điển tỷ tỷ "vạn năng"Edit: MinRan "muội muội".Tại mình thấy trong Wattpad không có nên mình coppy vào đây thôi. Mong mọi người đừng mắng ạk…
Thâm cung sâu như biển, một bước sa chân vạn kiếp bất phục. Hậu cung ba ngàn giai lệ, mỗi người mỗi vẻ.Có một nữ nhân hi sinh hạnh phúc cả đời, trước sau chỉ sống vì gia tộc, toan tính chỉ để bảo vệ lợi ích gia tộc. Cuối cùng lại bị rũ bỏ không thương tiếc.Có một nữ nhân yêu đương cuồng dại, vì yêu nên hận, mù quáng làm ra không biết bao nhiêu chuyện sai trái, cuối cùng hại người hại mình.Có một nữ nhân tham vọng cao hơn trời, lòng dạ nhẫn tâm, vì địa vị không từ thủ đoạn.Có một nữ nhân trắng trong như tuyết, bị những mưu toan dần dần nhuộm đen. Một ngày kia nhìn lại, đã không còn nhận ra bản thân mình.Có một nữ nhân cương liệt như lửa, ngay thẳng như tùng, vì không chịu luồn cúi mà phải gánh lấy không biết bao nhiêu sóng gió, vùi dập tả tơi.Có một nữ nhân ẩn nhẫn giấu mình, từng bước từng bước leo lên đỉnh cao danh vọng, không tiếc dùng máu của tỷ muội sưởi ấm bản thân.Còn có một nữ nhân vốn không màn vinh hoa phú quý nhưng vì bảo vệ bản thân mà bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu điên cuồng. Vì đứng vững giữa chốn hậu cung, lưng phải tựa vào vị Đế vương lạnh lùng bạc bẽo, máu tươi ướt đẫm hai tay, lòng nhỏ lệ nhưng miệng vẫn phải mỉm cười. Xiêm y lộng lẫy xa hoa tô điểm bằng máu và nước mắt.Trong chốn hậu cung này, nữ nhân không chết thân thì cũng chết tâm. Phi tử - không có ai là người tốt.…
Anh là vua của thế giới ngầm -"King".Đối với người khác anh là ác ma tàn nhẫn, vô tình, trước mặt cô lại là một người dịu dàng, cưng chiều cô hết mực. Còn cô- bề ngoài là một tiểu bạch thỏ ngây thơ nhưng thật ra lại là một tiểu ác ma, quyết tâm trở nên mạnh mẽ hơn để bên cạnh anh, bảo vệ anh. Cô còn có một thân phận khác là sát thủ đứng đầu tổ chức, với cái tên - "Queen ". Cô 8 tuổi anh 12 tuổi: Gặp nhau khi bị bắt cóc. Vì cứu anh, cô bị mất trí nhớ. Lúc đó anh nói: "Từ nay về sau trong ký ức của em chỉ cần có tôi, cũng chỉ có thể ở bên cạnh tôi." Cô 14 tuổi anh 18 tuổi: Vì an toàn của cô anh đuổi cô đi đến nước Mĩ xa xôi. Còn cô vì muốn mình có thể bảo vệ anh nên đã chấp nhận cuộc huấn luyện địa ngục.4 năm sau cô trở về, anh vẫn cưng chiều, bảo hộ cô như ngày nào, bí mật thân phận của cô dần hé lộ, chuyện tình của hai người chính thức bắt đầu.P/s: Đây là tác phẩm đầu tay của mình mong mọi người ủng hộ…
Truyện : Có Phải Chị Em Ruột Đâu !Tác Giả : Cỏ Dại Thể Loại : Bách hợp , H cao , chị em gái , tình cảm .( VÌ VẤN ĐỀ BẢN QUYỀN NÊN CÁC BẠN KHÔNG ĐƯỢC ĐEM TRUYỆN ĐI MÀ KHÔNG XIN PHÉP TÁC GIẢ NHÉ ).Văn Án : Trương Thoại Thanh là 1 cô gái xinh đẹp giỏi võ từ bé ... Ngay lần gặp đầu tiên với định mệnh của mình cô đã giật lại cái túi sách giúp Hoàng Thùy Hân . ba cô là ông Hưng cặp kè với gái trẻ đuổi mẹ con cô ra đường . Trong đau khổ vì hiểu lầm thấy ba là 1 người tệ hại thì Trương Thoại Thanh đi uống rượu giải sầu và gọi cho Hoàng Thùy Hân ra tâm sự thay vì trả ơn cho mình , vừa đưa được ân nhân mình về nhà thì đã bị đè ra cưỡng bức nên Hoàng Thùy Hân có chút không mấy thiện cảm gì với Trương Thoại Thanh . Như trời sắp đặt sẵn vậy , mẹ con Trương Thoại Thanh được ông Hoàng ba của Hoàng Thùy Hân giúp đỡ ... Cưu mang cho 2 mẹ con Thoại Thanh ở nhờ nhà ông . Trương Thoại Thanh lại chạm mặt Hoàng Thùy Hân trong nhà và dần dần hiểu được con người của nhau , nhưng Thoại Thanh với Thùy Hân phải đối đầu với tên Hào Luân đang lăm le cướp tài sản và công ty của ông Hoàng mới có thể bên nhau yên ổn .…
Thế Gia Danh MônTác giả: Thập Tam XuânXuyên qua trở thành sửu nữ* đệ nhất kinh thành, chồng không thương, mẹ chồng không thích, cha mẹ không còn lại còn bị tiểu thiếp bên cạnh xoi mói. Nhưng bất công chính là vì hoàng đế tứ hôn nên nàng không thể hòa ly. Có điều không sao hết, ta khác có cách sống thật tốt *Sửu nữ: Người đàn bà xấu tính xấu nếtP/s: Ta kì công như vậy post cho các nàng, mong các nàng đọc vui vẻ... Còn VOTE thì... "tùy lòng hảo tâm <3 '' ^^…
Tác giả: Mỗ Z (某 Z)Tình trạng Raw: hoànThể loại: phúc hắc nhược khí Tx ngự tỷ mê hồ P, hiện đại đô thị, bất luân chi luyến, H sc hơi nhiều :))Pairing: Hạ Tình x Hạ LãngSố chương: 28 chương và 5 phiên ngoạiEditor: KwonFu (Chương 1-3), girl_sms (Phần còn lại)Tình hình Edit: Hoàn.Tên mỗi chương do mình tự đặt :))Nhận xét về truyện: Nhẹ nhàng, ấm áp, không gay cấn chỉ ngọt tận răng thôi :)) Thích hợp sưởi ấm trong mùa đông này ^_^Văn án:Lãng: Tỷ, ngươi đang làm gì thế?Tình: Haha. . . Ngươi nói xem ?Lãng: Ah ~ Tỷ ~ Ngươi làm gì mà lại đẩy ta?…Tỷ muội cấm kị văn, suy nghĩ kỹ trước khi đọc ! !Câu chuyện về hai chị em sinh đôi dính nhau từ nhỏ đến lớn ^^…
Bạn đang đọc truyện Vương Phi Trắng Nõn Tác giả: Tình Đình Phi Lai Dịch : Cứ điểm mèo hoang Thể loại: ngôn tình sắc, trọng sinh, xuyên không Nội dung truyện online:Không được ăn ta đâu .... Ta không phải là món điểm tâm ... không được ăn ta mà". Dưới ánh trăng sáng ngời, có hai người đang "thẳng thắn thành khẩn đối diện nhau", Nguyễn Miên Miên sắc mặt ửng đỏ, nhìn sắc đẹp trời xinh ở trước mắt, nam nhân này xinh đẹp tới cực hạn, nuốt nuốt nước miếng. Thầm tự nhủ với lòng "Nếu để bị ăn một lần, chắc chắn sẽ đòi hưởng thụ thêm ..." Điện hạ hứng thú dạt dào, cúi đầu cười nhếch mép, dùng chiếc miệng gian tà bịt chặt miệng nàng lại. Ngón tay thon dài lướt trên làn da mềm mại của nàng. Hô hấp của nàng như bị tắc nghẽn, toàn thân tê dại, thanh âm bắt đầu run rẩy "Không được đâu, bị ăn sẽ có em bé mất...".…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…