Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 91

Chương 91

Đêm đã về khuya, màn đêm đặc quánh và nặng nề, từ ngoài cửa sổ vọng lại tiếng trống điểm canh của cung nhân trực đêm.

Đã là giờ Tý, bước sang ngày mới rồi.

Nghe tiếng trống đầu óc Tạ Trường Sinh ong lên một tiếng, y siết chặt tay Cố Phi Y hơn.

Cố Phi Y dùng đôi bàn tay vẫn còn run rẩy khẽ siết chặt vòng tay ôm Tạ Trường Sinh vào lòng dưới ánh trăng, đôi môi mỏng của hắn áp sát tai y thì thầm dịu dàng: "Đứa bé ngoan, đừng sợ, sẽ không có chuyện gì đâu."

Tạ Trường Sinh tự khâm phục bản thân vì lúc này vẫn còn có thể cười được, y gượng gạo nói: "Lời này ta thật sự không dám nhận, sợ nói trước bước không qua."

Cố Phi Y: "..."

Hắn khẽ nhếch môi nhưng cuối cùng không cười, chỉ cúi đầu hôn lên dái tai Tạ Trường Sinh.

Cả ngày hôm nay Tạ Trường Sinh đã bôn ba vất vả, khóc lóc hồi lâu, sợ hãi cũng lâu, vừa rồi còn bị Cố Phi Y dày vò trong thùng tắm nhiều lần. Giờ đây được hắn nhẹ nhàng liếm láp vành tai, nghe tiếng hôn ướt át vang lên bên tai như một liều thuốc an thần ASMR, y bỗng thấy mí mắt nặng trĩu.

Y nhắm mắt trong cơn choáng váng đầu óc rối bời, cảm giác như đang ngủ mà cũng như còn thức. Y trằn trọc mãi, khó khăn lắm mới sắp chìm vào giấc ngủ thì cơ thể bỗng hẫng một cái thật mạnh như thể bị ai đó đẩy xuống vực sâu.

Mỗi lần Tạ Trường Sinh giật mình tỉnh giấc, Cố Phi Y lại nhẹ nhàng vỗ về lưng y như dỗ dành trẻ con. Tuế Tuế cũng lơ mơ mở mắt dụi đầu vào lòng Tạ Trường Sinh, rên ư ử làm nũng.

Nhưng Tạ Trường Sinh vẫn cứ tỉnh giấc liên tục, sau vài lần như vậy y dứt khoát ngồi dậy: "Ngủ nghê gì mà mệt thế, không ngủ nữa!”

Cố Phi Y hỏi: "Ta đọc truyện cho tiểu điện hạ nghe nhé?"

"Không cần, ta thích đọc truyện giới giải trí, trùng sinh vả mặt, truyện hài hước cơ, chỗ các người làm gì có."

Tạ Trường Sinh vừa lầm bầm vừa leo xuống giường xỏ giày, y đến bên bàn ngồi xuống lấy ra vài tờ giấy viết thư rồi mài mực.

Cố Phi Y hỏi: "Làm gì đấy?"

"Không thấy sao?" Tạ Trường Sinh cố tỏ ra thản nhiên: "Viết chút di thư, ngươi nằm yên đó, cấm nhìn trộm đấy."

Hồi nhỏ sức khỏe Tạ Trường Sinh không tốt, mấy lần suýt chết yểu nên cha mẹ đặt cho cái tên này. Trường Sinh, Trường Sinh, mong cho sống lâu trăm tuổi. Khi y còn nhỏ ông bà ngoại lần lượt qua đời vì bệnh tật, vài năm sau cha mẹ cũng gặp tai nạn mất. Vì thế Tạ Trường Sinh rất trân trọng sự sống và sợ hãi cái chết, y muốn sống thật tốt dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Nhưng hiện tại thật sự hết cách rồi, chỉ có thể phó mặc cho số phận. Biết đâu chừng lại có con zombie nào đó nhảy ra cắn y một cái thật thì sao? Tất nhiên cũng có khả năng như Cố Phi Y nói, sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Dù sao đi nữa thì Tạ Trường Sinh quyết định chuẩn bị cho cả hai tình huống, ít nhất cũng nên để lại cái gì đó. Nhưng khi cầm bút lông lên y lại gặp khó khăn, không biết dùng bút lông, không biết viết chữ phồn thể. Quan trọng nhất là chẳng biết viết gì, chẳng lẽ viết mật khẩu thẻ ngân hàng?

"Ha ha," Tạ Trường Sinh không nhịn được bật cười: "Đúng là bị sự vô dụng của bản thân chọc cười mà.”

Cố Phi Y nghe lời Tạ Trường Sinh dặn, không bước tới. Hắn chỉ ngồi trên giường,  dùng đôi mắt hẹp dài nhìn y chăm chú.  Trước đây Tạ Trường Sinh thấy ánh mắt Cố Phi Y như rắn hay dã thú, lạnh lẽo, bám riết lấy người ta như con mồi. Nhưng giờ ánh mắt hắn đã thay đổi, khi nhìn y luôn mang theo chút quyến luyến. Không giống rắn nữa mà giống như dải lụa mềm mại không còn tính công kích nhưng vẫn quấn quýt không rời.

Nghe Tạ Trường Sinh nói vậy, hắn bèn bảo: "Ta có thể viết thay tiểu điện hạ."

"..." Tạ Trường Sinh há miệng định từ chối nhưng rồi lại thôi: "Thôi bỏ đi, để ta tự làm, nếu ngươi nhiệt tình thế thì uống hộ ta ngụm nước đi, ta khát."

Cố Phi Y: "..." Uống nước cũng nhờ uống hộ được sao?

Hắn im lặng giây lát rồi đứng dậy rót một chén trà, thử nhiệt độ vừa phải rồi đặt cạnh tay Tạ Trường Sinh.

Tạ Trường Sinh cảm ơn, nhấp một ngụm trà rồi cúi xuống bàn, tay cầm bút lông run rẩy viết chữ, vẻ mặt đầy cố gắng. Y vừa viết vừa dặn dò Cố Phi Y: "Nếu ta có mệnh hệ gì... ngươi thay ta gửi những bức thư này đi nhé."

Ngập ngừng một chút y lại hỏi: "Ông ta chết rồi, chắc tối nay Đại ca ca và Nhị ca ca bận lắm nhỉ?"

Cố Phi Y cười khẽ: "Chắc hai vị điện hạ không bận đâu."

*

Dưỡng Tâm Điện.

Đã ba canh giờ rưỡi trôi qua kể từ khi lão hoàng đế bị ám sát, và gần hai canh giờ kể từ khi Cố Phi Y đột ngột rời đi. Họ cứ chờ đợi ở đây mà không có bất kỳ tin tức nào, họ không biết Cố Phi Y đi thẩm vấn tên thích khách mặt sẹo hay đi sắp xếp người kế vị.

Sự hoang mang trong lòng các đại thần không thể giấu được nữa, ai nấy đều toát mồ hôi lạnh đầm đìa, áo trong ướt sũng, mặt mày nhăn nhó.

Cuối cùng cũng có người không kiềm chế được, một người đàn ông trung niên nho nhã có bộ râu ngắn đứng dậy, lấy tay áo lau mồ hôi trán, ánh mắt dáo dác tìm kiếm người để hỏi chuyện: "Chưởng Ấn đâu?! Thái tử điện hạ đâu?!"

Không ai trả lời ông ta, đại điện tập trung mấy chục con người sống sờ sờ mà im ắng hơn cả lăng mộ ban đêm. Nhưng sự tĩnh lặng chết chóc đó chỉ kéo dài vài hơi thở rồi bị phá vỡ.

Một đại thần khác cũng ngẩng phắt đầu lên: "Thái tử đâu?! Nhị điện hạ đâu?!"

"...Hoang đường... thật hoang đường... Định nhốt chúng ta ở đây mãi sao?"

Ngay cả mấy vị Thượng thư bình thường giao hảo tốt với Cố Phi Y cũng không nhịn được mà hùa theo vài câu, tiếng ồn ào dần lớn lên.

Vương Vận Xương, một võ tướng đi theo hộ giá hôm nay vốn đã nơm nớp lo sợ vì không bảo vệ được hoàng đế, sợ bị tính sổ sau này, giờ bị không khí hoảng loạn bao trùm càng thêm rối bời. Hắn nghiến răng lầm bầm một tiếng rồi sải bước ra ngoài: "Ta đi tìm Thái tử điện hạ!"

Ai ngờ vừa bước được một bước ra khỏi điện thì bị tên thái giám mặt lạnh như tiền luôn đi theo Cố Phi Y chặn lại.

"Chưởng Ấn đại nhân sẽ cho mọi người một lời giải thích thỏa đáng, chỉ là hiện tại ngài ấy cần thời gian để xử lý một việc khẩn cấp." Phùng Vượng hơi cúi người: "Các vị đại nhân có đói khát không? Nô tài sẽ cho người mang đồ ăn thức uống lên ngay. Nhưng trước khi Chưởng Ấn đại nhân quay lại..." Giọng điệu cung kính nhưng ánh mắt lạnh băng: "Xin các vị đại nhân đừng ai nghĩ đến chuyện rời khỏi đây.”

Lời này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, không khí vốn đã căng thẳng ngột ngạt trong Dưỡng Tâm Điện bùng nổ như thùng thuốc nổ. Vương Vận Xương đỏ mặt tía tai, giận dữ lao tới định túm lấy tay áo Phùng Vượng. Tuy Phùng Vượng có võ công cao cường nhưng không muốn xung đột lúc này nên vẫn giữ thái độ cung kính, lùi lại phía sau.

Đột nhiên, một người bước lên chặn Vương Vận Xương lại. Đó là một thiếu niên đầy khí phách, mày kiếm mắt sáng, mặc bộ cẩm bào màu xanh lam bó sát gọn gàng, cổ tay đeo bao, hông đeo đuôi hồ ly trắng muốt làm trang trí.

Nhìn rõ người đến, Vương Vận Xương cau mày chặt hơn: "Phương tiểu Hầu gia, ngài có ý gì đây?"

"Không có ý gì cả," Phương Lăng đáp: "Chỉ muốn khuyên các vị đại nhân bình tĩnh lại, xung đột lúc này tuyệt đối không phải là quyết định sáng suốt."

"Ngươi..." Vương Vận Xương nghiến răng ken két, chuyển tay từ cổ áo Phùng Vượng sang nắm lấy cổ áo Phương Lăng. Hắn gằn giọng hỏi câu chỉ đủ cho ba người nghe thấy: "Ngươi là người của phe Cố Phi Y sao? Ngươi con nhà trung liệt, nếu Lão Hầu gia biết ngươi..."

Lời còn chưa dứt đã bị Phương Lăng cắt ngang: "Vương đại nhân." Phương Lăng dùng đôi mắt trong veo của thiếu niên nhìn thẳng vào Vương Vận Xương: "Ta là người của phe ba vị điện hạ."

Chim khôn chọn cành mà đậu, hiền thần chọn chủ mà theo. Bạn bè hắn không ít lần giục hắn chọn phe, nhưng hắn không chọn được. Qua thời gian tiếp xúc, hắn biết Tạ Trừng Kính nhân hậu, Tạ Hạc Diệu cơ trí, Tạ Trường Sinh lương thiện. Cả ba đều không phải kẻ hôn quân như lão hoàng đế, bất kể ai lên ngôi ngồi vào chiếc ghế rồng kia, hắn đều sẽ dốc lòng phò tá.

Kết quả thế nào, hắn cũng không thẹn với lòng.

*
Phủ Thái tử.

Tạ Trừng Kính ngồi bên bàn đá trong sân, bên cạnh là chén trà đã nguội. Từ lúc được người của Cố Phi Y đưa về phủ, hắn cứ ngồi mãi ở đây. Người hầu thân cận đứng bên cạnh, nơm nớp lo sợ nhìn sắc mặt bình thản của hắn.

Mọi người đều nghĩ sự bình thản của Tạ Trừng Kính là biển lặng trước cơn bão, họ nhìn chằm chằm vào mặt hắn, đầu gối đã sẵn sàng quỳ xuống bất cứ lúc nào.

Nhưng chờ mãi, chờ mãi, cơn bão vẫn không đến. Ngược lại, mắt họ đã mỏi, chân cũng đã tê.

Tạ Trừng Kính mân mê miệng chén trà bạch ngọc, không biết là lần thứ bao nhiêu nói: "Lui xuống nghỉ ngơi cả đi."

Đám người hầu đâu dám, kẻ này nối gót kẻ kia liến thoắng rằng mình còn đầy sức lực, không mệt chút nào, thậm chí còn có thể đi cày thêm hai mẫu ruộng.

Tạ Trừng Kính nghe vậy không nhịn được cười: "Các ngươi đều học thói xấu của Trường Sinh rồi. Từ bao giờ mà cũng học được cái thói nói năng tếu táo thế hả?"

Hắn lặp lại lần nữa, thái độ lần này kiên quyết hơn: "Lui xuống nghỉ ngơi hết đi."

Đám người hầu nhìn nhau, khuyên thêm vài câu thấy Tạ Trừng Kính vẫn kiên quyết mới chịu rời đi.

Tạ Trừng Kính vân vê chén trà trong tay, ngón tay thon dài vô thức cọ xát miệng chén.

"Phụ hoàng băng hà rồi" Hắn tự nhủ.

Chính Tạ Trừng Kính cũng thấy lạ, tại sao lúc này hình ảnh hiện lên trong đầu hắn không phải là sự ngu ngốc của lão hoàng đế, mà lại là ký ức thời thơ ấu khi phụ hoàng còn trẻ hiếm hoi ghé thăm Đông cung.

Hôm đó tâm trạng phụ hoàng rất tốt, hai tay nắm lấy tay hắn nhấc bổng hắn lên, đặt ngồi trên vai để ngắm những bông hoa hạnh vươn ra từ tường cung. Phụ hoàng bảo hắn hái một cành, Tạ Trừng Kính không nỡ, chỉ đưa tay vuốt ve những cánh hoa mềm mại. Rồi hắn nghe thấy tiếng cười lớn của phụ hoàng: "Thái tử của trẫm thật nhân đức!”

Khóe môi vị công tử thanh tao như gió mát trăng thanh vẫn vương nét cười, nhưng hốc mắt đã đỏ hoe. Hắn cúi đầu lau mắt, không kìm được ho khan vài tiếng vì xúc động. Khi ngẩng đầu lên, ánh nước trong mắt đã biến mất. Người đã đi xa, yêu hận cũng theo đó mà tan biến.

Tạ Trừng Kính uống cạn chén trà đã nguội, nhớ lại lời người hầu vừa báo: trong cung vẫn chưa có tin tức gì, hắn khẽ thở dài, trong lòng bỗng thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

*
Nhà tù phía nam.

Tạ Hạc Diệu quay lại nơi này nhưng không còn ẩn danh như lần trước, khi hắn bước xuống xe ngựa, quan coi ngục Sử Chính đã dẫn theo lính ngục chờ sẵn ở cửa. Lần này Sử Chính đã biết điều, không đưa tay ra định đỡ Tạ Hạc Diệu mà để mặc hắn tự mình loạng choạng bước xuống.

"Dẫn đường."

Sử Chính cung kính vâng dạ, quay người dẫn Tạ Hạc Diệu đi theo lối đi hẹp tăm tối xuống khu nhà lao bên dưới. Giống hệt lần trước, nhà lao vẫn nồng nặc mùi hôi thối cùng tiếng kêu la, cầu cứu hỗn loạn.

Tạ Hạc Diệu được đưa đến phòng giam sâu nhất rồi phẩy tay ra hiệu cho Sử Chính lui ra, Sử Chính để lại cho hắn một ngọn đèn dầu rồi quay người rời đi.

Mãi đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân của Sử Chính, người trong phòng giam mới quay lại. Người đàn ông cao lớn bước tới, hai tay nắm chặt song sắt nhìn Tạ Hạc Diệu bằng ánh mắt như con sói đói nhìn thấy miếng thịt tươi.

"Chủ nhân tốt," Hô Diên Liêu nói: "Ngài có thích món quà mà con chó này tặng ngài không?”

Tạ Hạc Diệu không trả lời, chỉ giơ cao ngọn đèn dầu trong tay. Dưới ánh sáng vàng vọt, hắn quan sát khuôn mặt Hô Diên Liêu. Vết sẹo trên mặt dường như đã lành lặn đôi chút, nhưng vì vết thương quá sâu nên dù có lành thì trông vẫn rất dữ tợn.

Tạ Hạc Diệu hạ thấp ngọn đèn dầu xuống một chút, hắn đưa tay qua song gỗ thô, túm lấy một góc áo vải của Hô Diên Liêu rồi vén sang bên. Hắn nhìn chằm chằm vào vết sẹo sâu hoắm trên ngực Hô Diên Liêu.

Dưới ánh nhìn lạnh lùng vô cảm của Tạ Hạc Diệu, Hô Diên Liêu thở dốc. Gã cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào bàn tay được nuông chiều chăm sóc kỹ lưỡng, vào những móng tay tròn trịa bóng bẩy của Tạ Hạc Diệu. Rõ ràng Tạ Hạc Diệu chỉ đang túm lấy áo gã, chưa hề chạm vào da thịt gã dù chỉ một chút.

Hô Diên Liêu không biết bàn tay này tiếp theo sẽ làm gì, sẽ vuốt ve ngực gã hay bất ngờ rút ra một con dao nữa đâm vào?

Chỉ tưởng tượng thôi cũng khiến Hô Diên Liêu sung sướng đến muốn chết đi sống lại.

Nhưng Tạ Hạc Diệu không làm gì cả, chỉ nhìn vết thương trên ngực gã rồi thu tay về. Hắn nhàn nhạt nói: "Mạng ngươi lớn thật đấy."

Hô Diên Liêu cười: "Mạng không lớn sao quay lại tìm ngài được?”

Nhưng Tạ Hạc Diệu chưa nói hết câu, hắn tiếp tục: "Mạng lớn nhưng ngu xuẩn, bản vương nắm trong tay tám ngàn tinh binh, ngươi đoán xem tại sao ta không giết ông ta? Không phải vì ta không giết được, cần một kẻ ngoại tộc như ngươi tranh giành ngai vàng thay ta, mà chỉ đơn giản là vì ta không muốn."

Hắn đã từng khao khát chiếc ghế đó biết bao, hắn muốn chứng minh bản thân, chứng minh cho mọi người thấy dù bị què một chân hắn cũng không kém cỏi hơn ai. Nhưng Tạ Trừng Kính chạy vạy khắp nơi tìm phương thuốc chữa chân cho hắn, Tạ Trường Sinh nói hắn đi như bươm bướm đang bay.

Trong lòng hai người họ, hắn đã sớm không thua kém bất kỳ ai.

Hắn của hiện tại là Nhị đệ được Tạ Trừng Kính yêu thương, là Nhị ca ca mà Tạ Trường Sinh lo lắng chân đau mỗi khi trời mưa gió. Tạ Hạc Diệu cười: "Bản vương không thèm cái ghế đó, hơn nữa có Cố Phi Y ở đó, bản vương cũng chẳng tranh lại."

Suy đi tính lại, từ khi lão hoàng đế chưa chết hắn đã đưa ra quyết định này. Hắn vẫn muốn giữ cái mạng này để không làm mẫu phi thất vọng, và cũng để thực hiện lời hứa với Tạ Trường Sinh.

Mùa xuân năm sau lại cõng y đi dạo trong cung, đưa y đi chơi cùng Tạ Trừng Kính và Phương Lăng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro