Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

C.5

Chương 5

Harry nằm trên giường trân trối nhìn trần nhà, cứ trợn trừng như thế cho tới hừng đông, mắt vừa xót vừa đau, bên tai vẫn vang tiếng ho khan đè nén kia, trong đầu lại phối hợp hiện ra một thân ảnh cuộn lại run rẩy. Anh không tin nổi người đàn ông trong trí nhớ luôn lạnh lùng, âm trầm và cao ngạo ấy lại biến thành bộ dáng hiện tại.

Tối hôm qua vì quá kích động, anh không thấy rõ ràng bộ dáng của Snape, nhưng tấm lưng hơi hơi khòm xuống, thân hình quá mức gầy gò, chân khập khiễng và mái tóc hoa râm làm anh không tưởng tượng nổi hơn bốn năm nay, rốt cuộc Snape đã trải qua những chuyện gì. 40 tuổi, ở giới phù thủy, đây tuyệt đối là tuổi rất trẻ, hiện giờ lại mỏi mệt và ốm đau như vậy, so sánh thì thậm chí không bằng cả lão phù thủy 80, 90 tuổi. Điều này khiến Harry ngay cả muốn mắng mỏ nguyền rủa cũng không thốt nổi ra lời.


Anh nên nguyền rủa ai đây? Voldermort ư? Hay là Bộ Pháp Thuật? Là đám phù thủy đã mất mát quá nhiều trong chiến tranh, hay là – chính mình? Tối hôm qua lúc anh đứng trước của phòng Snape, trong lòng Harry dâng trào xúc động, anh muốn trực tiếp xông vào đưa người đàn ông kia trở về giới phù thủy, nhưng sự bốc đồng này rất nhanh bị áp chế.

Harry cực kỳ rõ ràng, tìm được Snape đã là sự vui mừng lớn ngoài ý muốn, nhưng anh mới chỉ bước được một bước mà thôi. Trước khi đưa người trở về giới phù thủy và tiến hành 'thương thuyết' với Bộ Pháp Thuật, cần chuẩn bị mọi chuyện thật tốt vì hắn. Còn những chuyện sẽ phải đối mặt sau khi trở về... chỉ riêng việc đối mặt với người đàn ông này, Harry đã không chắc chắn liệu mình có được tha thứ hay không khi mà mình đã phải mất 4 năm mới tìm được hắn. Anh không biết liệu Snape, liệu con người bị bệnh tật và cuộc sống tra tấn thành bộ dáng này có nguyện ý cùng anh trở về đối mặt với sóng to gió lớn dồn dập ập đến hay không.

Harry không biết Bộ Pháp Thuật sẽ dùng loại phương thức nào để đồng ý cho anh đưa Snape trở về giới phù thủy, nhưng tuyệt đối đó sẽ không phải là phương thức thoải mái gì, hơn nữa, khẳng định sẽ không cân nhắc đến cảm nhận và tình huống của con người vốn hẳn nên được coi là anh hùng này. Tuy rằng nhất định phải trở về, nhưng cho dù Snape có đồng ý trở về cùng anh đi nữa, Harry không cho rằng hắn lúc này có thể thừa nhận sự tra tấn tinh thần còn thống khổ hơn đau đớn thể xác gấp bội.

Hai năm bôn ba tìm Snape, Harry cũng không bàng quan với thế sự giới phù thủy. Thông qua song diện kính và một số phương pháp liên lạc khác, anh đứt quãng biết được rất nhiều chuyện đã xảy ra ở giới phù thủy từ bạn thân và McGonagall. Bộ Pháp Thuật và những nhân vật cấp cao lợi dụng tên tuổi của anh làm ra đủ loại động thái. Biết rằng tên tuổi của mình ở giới phù thủy không người không biết, không người không hiểu, biết rằng mình bị dân chúng phù thủy sùng bái như thần thánh, tất cả những chuyện này đều làm Harry thầm cười lạnh trong lòng.

Không nghi ngờ rằng Bộ Pháp Thuật làm như vậy là để dần dần chặt đứt đường lui của anh, muốn đem anh trói chặt trên bánh xe chính nghĩa, không bao giờ có thể giãy ra, tuân theo sự an bài của họ, đi một bước đi hết đời người. Có khả năng là họ sẽ cản trở anh đưa người trở về sau khi tìm được Snape. Tuy rằng có lẽ Bộ Pháp Thuật không cho là anh có thể tìm được Snape nhưng họ vẫn làm ra những chuyện đó, để ngừa vạn nhất sao? Đấng cứu thế đại diện cho ánh sáng và chính nghĩa lại đưa về một tội nhân bị tất cả phù thủy lên án!

Một khi Harry làm như vậy, anh lập tức sẽ trở thành kẻ đối lập với dân chúng phù thủy, thậm chí là toàn bộ giới phù thủy. Có lẽ ngại tên tuổi Đấng cứu thế, những người đó sẽ không làm gì anh, nhưng Harry tuyệt đối tin tưởng tất cả mũi nhọn sẽ hướng về phía Snape, mà điều này cũng là nguyên nhân chủ yếu nhất khiến Harry do dự đối diện Snape, sau đó đưa người trở về. Anh phải chuẩn bị một kế hoạch thật tốt và tỉ mỉ.

Harry chằm chằm nhìn lên trần nhà, ánh mắt dần xót tới cực hạn, cảnh trước mắt bắt đầu mơ hồ, những vệt nứt rất nhỏ trên trần dần dần nối liền thành một đường, hòa quyện, dây dưa, biến thành một cái lưới lớn quây lấy Hary, sau đó càng lúc càng chặt, chặt tới mức anh cơ hồ không thể hô hấp.

Anh ngồi bật dậy, thở hổn hển, một hồi lâu sau mới bình tĩnh lại. Harry cười khổ, anh đã thay đổi rồi. Nhìn xem, còn chưa có hành động gì mà anh đã suy nghĩ nhiều như vậy. Nếu là trước đây, trước khi hôn mê, anh không cho là mình sáng dạ như vậy, có lẽ anh nên làm đúng như lời Snape, cứ làm một con sư tử không não ngu xuẩn và dễ kích động là được rồi, dính thêm ánh hào quang của Đấng cứ thế, nơi nơi đều bị người ta trợ giúp khoe khoang.

Nhưng gỡ xuống thứ đó, anh là – Harry Potter, và cũng chỉ là Harry Potter. Anh có quyền lựa chọn cuộc đời mình, có năng lực biết mình nên làm gì, có thể làm gì, thay vì cứ thế nghe theo sự khoa tay múa chân của những người phất cờ danh nghĩa vì sự tốt đẹp của anh!

Harry xoay người rời giường và ra khỏi phòng, sau khi tới phòng tắm và vội vàng rửa mặt, anh ngẩng đầu nhìn khuôn mặt mơ hồ và vặn vẹo hiện lên trong tấm gương không lớn, đầy vệt nước loang lổ. Trẻ tuổi nhưng mỏi mệt, đôi mày cau lại, thần tình bất lực và rối rắm...

Nhìn trong chốc lát, Harry đột nhiên vỗ vỗ mạnh hai má, sau đó nhe răng với tấm gương, phát hiện mình trở nên giống như kẻ kìm nén bi thương làm trò cười biểu diễn hài kịch. Anh suy sụp hạ vai, gắt gao nắm lấy cạnh bồn rửa tay, tức giận với gương mặt vặn vẹo trong gương, khó khăn gượng cười, tất cả đều hỗn loạn! Nhưng hiện tại – không thể được!

Harry trở về phòng, mở đồ đạc bới lộn một phen, lấy ra một ít đồ vật từng bốc đồng mua, lúc hóa trang gương mặt chính mình, thầm nói anh không phải đang trốn tránh, anh chỉ là, chỉ là chưa nghĩ kỹ phải đối mặt với Severus Snape như thế nào mà thôi. Anh cần thời gian, đúng vậy, cần thời gian chuẩn bị kế hoạch cho tốt. Nếu vậy, tạm thời cứ như thế này đi, đây cũng là một loại lừa gạt xuất phát từ thiện ý...

Harry vừa luống cuống tay chân chuẩn bị xong hết, con chưa kịp tìm gương xem thành quả, chợt nghe thấy tiếng cửa cách vách kẽo kẹt mở ra. Anh vội vàng đứng lên, vừa cất bước vừa bới mái tóc lộn xộn của mình càng lộn xộn hơn, để tóc mái phủ lên kính sát tròng và kính đeo đổi màu che dấu đôi mắt. Harry vô cùng khẩn trương đi tới cửa, lúc mở cửa, hít một hơi thật sâu, cười nhạo sự bối rối bất chợt của mình, sự bối rối thậm chí còn lớn hơn so với thời điểm anh lần đầu tiên biết mình là phù thủy, khiến anh chẳng biết phải làm thế nào.

Tiếng bước chân đã tới gần lắm, không còn thời gian để do dự nữa, Harry không muốn để Snape có 'ấn tượng đầu tiên' tồi tệ về anh, ngần kia những 'lần đầu tiên' đã đủ rất không ổn rồi. Anh đẩy cửa hoàn toàn rộng mở, vừa đặt một bước chân ra, lập tức liền đối diện với đôi mắt đen bình tĩnh nhìn về phía mình, gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ khiến ngực anh co rút đau đớn, chỉ có thể chậm rãi thăm hỏi: "... A, buổi sớm tốt lành... thưa ông!" Merlin ạ! Anh thậm chí còn 'không biết' tên Snape, cũng chưa nói cho hắn 'tên' của mình...

Snape khẽ nhíu mày nhìn người thanh niên đầu tóc lộn xộn, tóc mái quá dài cơ hồ che hơn nửa kính mắt, đang đứng trước cánh cửa mở rộng. Hắn hoài nghi không hiểu vì sao mình lại đồng ý thu nhận cái kẻ thậm chí như thể ngay cả đường cũng không thấy rõ này, nhưng nhìn gương mặt có thể nói là anh tuấn kia, cho dù đầu tóc lộn xộn, hắn cũng không cảm thấy có gì không tốt. Snape vẫn cảm thấy có loại cảm giác quen thuộc không thể hiểu nổi đối với con người trẻ tuổi này.

Snape lại càng cau mày, hắn không cho là ở nơi khỉ ho cò gáy này hắn lại có thể chạm mặt một 'người quen' trẻ tuổi như thế. Trong đầu nhanh chóng lướt qua một vài gương mặt, đó là ký ức về những người học trò của mình, hắn lập tức cười lạnh, những đứa nhỏ đó hẳn đang ở giới phù thủy hưởng thụ cuộc sống hòa bình không dễ có được, chẳng ai sẽ thèm để ý đến một tội nhân bị giới pháp thuật trục xuất...

Nhưng rất nhanh, Snape buộc mình ngừng suy nghĩ, ký ức và những gương mặt kia sẽ chỉ làm hắn thêm đau đớn mà thôi. Hắn cự tuyệt nhớ lại những người có liên quan tới giới phù thủy, chỉ là... Ngừng lại!

Snape hơi hơi gật đầu, sau đó đi qua người Harry với biểu cảm không thay đổi. Ít nhất hiện tại hắn có người giúp đỡ để đốt lò sưởi và chuẩn bị củi gỗ cần cho sinh hoạt thường ngày. Cũng đúng lúc lắm! Xem ra người thanh niên này cũng có chút sức khỏe, loại công việc này... hẳn không làm khó được anh.

Trước đây Snape đều thực sự rất vất vả tự mình làm những việc đó. Gas gì gì đó không nằm trong phạm vi lo lắng của hắn, cho dù sẽ rất tiện dụng, chi phí là một vấn đề. Hơn nữa, tuy phải cố gắng hết sức, nhưng hắn cần cảm giác mệt mỏi và sự đau nhức của thân thể sau khi làm lụng để chứng minh mình còn sống.

Chỉ là hiện tại, vì mấy ngày trước bị cảm, thân thể hắn đã không sao chịu nổi loại lao động chân tay này, bằng không hắn cũng sẽ không vì không còn cách nào khác mà dán lên tấm thông báo tuyển dụng không có hy vọng kia. Có lẽ hắn chỉ là không muốn lúc mình rời khỏi thế gian này, không ai hay biết...

Thuốc men gì đó, đối với thân thể Snape mà nói, dùng hay không dùng cũng chẳng khác nhau. Hắn cũng từng đi xa hơn một chút, tới khám bác sĩ ở thị trấn lớn hơn, rồi sau chỉ cười nhạt trước kết quả khám bệnh ở thành phố lớn. Hắn biết rõ trạng thái thân thể hắn lúc này, xà độc xâm hại khiến phần lớn dây thần kinh thương tổn, nhìn chân trái là đủ biết, việc không được trị liệu đến nơi đến chốn đã khiến sức đề kháng và lực hồi phục của thân thể tụt dốc tới mức thấp nhất.

Hơn nữa cảnh màn trời chiếu đất hơn bốn năm ở thế giới Muggle, chế độ ăn uống không có quy luật, thời gian dài lao động cực nhọc vượt quá sức lực, vì sinh tồn, hắn cơ hồ đã nếm qua tất cả! Thân thể hắn giống như đá bị gió cát ăn mòn, bề ngoài nhìn thô ráp, bên trong vỡ nát, chỉ cần lực ép không quá lớn cũng đủ để hóa thành bột phấn.

Trừ phi trở lại giới phù thủy nhận trị liệu bằng phép thuật và ma dược thì may ra mới có thể có chuyển biến tốt đẹp, tại thế giới Muggle, Snape đã không còn ôm hy vọng nữa, càng không cần nhắc tới việc chữa trị ở đây cần số tiền cao ngất ngưởng đến thế nào.

Về phần trở về giới phù thủy, lúc rời khỏi nơi đó Snape đã biết điều này hoàn toàn chỉ là hy vọng xa vời. Sở dĩ kiên trì đến bây giờ cũng chỉ vì lời 'thỉnh cầu' của cụ già đã trở thành bức họa kia mà thôi. Dù biết lời 'thỉnh cầu' ấy rất có thể chỉ là lời nói dối xuất phát từ thiện ý, nhưng hắn không thể vi phạm hay cự tuyệt sự chân thành của cụ, hơn nữa có lẽ, khi rời đi, phong thư nhăn nhúm bị đưa tới...

"A, Hunter... Ông có thể gọi tôi là Hunter..."

Giọng nói hơi hơi trầm thấp, mang theo một thoáng khẩn trương truyền đến bên tai, khiến Snape hơi dừng cước bộ, không quay đầu lại. Tiếng bước chân thong thả phía sau, kỳ dị thay, làm hắn cảm thấy bình tĩnh. "Ừ. Severus Snape, anh Hunter!"

Harry ngẩn người, vì thanh âm kia hình như càng khản đặc hơn so với tối qua. Anh biết đó là vì trận ho lúc nửa đêm, trong đầu nhớ lại gương mặt quá mức xương xẩu và trắng bệch với những nếp nhăn đầy tang thương, duy nhất không thay đổi tựa hồ chỉ là sắc diện không cảm xúc cùng đôi môi mỏng nhếch lên. Hoàn toàn không thể kiềm chế miệng, Harry thốt lên: "A, Severus..."

Hai tay buông tại bên người Snape run rẩy, vì cách xưng hô thân mật đó mà cứng đơ. Đã bao lâu rồi không có ai gọi hắn như vậy, tự nhiên như vậy? Tuy rằng trước đây cũng không có quá nhiều người gọi hắn như vậy, nhưng dù sao cũng là có, mà từ khi chiến tranh bắt đầu và hắn rời khỏi Dumbledore, hắn liền không còn nghe được cách gọi thân mật và tin tưởng này nữa, không phải chỉ là mặt tên mà còn là ngữ khí và cách nó được thốt lên. Người này, vì sao lại...

"... Chẳng lẽ không ai dạy anh lễ phép? Anh Hunter! Tôi không cho là khi không có sự đồng ý của tôi, anh có thể tùy ý gọi thẳng tên tôi như vậy!"

Snape không quay đầu nhìn biểu tình của Harry, hắn tự nói với mình, đúng vậy, chỉ là như vậy, đây mới là bình thường. Hắn sẽ không thỏa hiệp chỉ vì một câu xưng hô của người thanh niên mới quen này, chỉ là một người khách qua đường mà thôi, và hắn cũng không cần sự ôn hòa đó, không cần... Họ không biết có thể duy trì quan hệ người thuê và người được thuê bao lâu, sẽ không phát sinh gì khác, chắc chắn!

Harry lại cảm thấy đau đớn và bối rối. Ánh mắt anh không dám tiếp tục nhìn bóng dáng khập khiễng kia, chỉ có thể chuyên chú quan sát tay vịn cầu thang đã tróc sơn từng mảng, nghiên cứu những vệt loang lổ mà liên tưởng tới thứ nọ thứ kia, hoặc nhìn những tấm ván gỗ mặt cầu thang không ngừng rung động dưới mỗi bước chân đi, cân nhắc tấm nào nên thay, tấm nào cần gia cố, ôi xem đi, anh đã bắt đầu hòa nhập với nơi này rồi! Còn lời Snape vừa nói, thực ra có nói gì sao? Anh không nghe thấy...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro