Chương 3: Một bữa ăn
"Thủ lĩnh."
"Thủ lĩnh."
Một đám líu ríu vây xung quanh chẳng khác gì gà con đang chờ mớm đồ ăn làm Viên Nhất Kỳ dở khóc dở cười: "Được rồi được rồi." Nhìn các nàng thút thít không ngừng, cô nghiêm nghị nói: "Nín mau".
Cả đám tức thời ngậm miệng im thin thít, Viên Nhất Kỳ nghĩ thầm: Tại sao mình lại thu nạp bầy gà con thích khóc này a!
Dạt các nàng ra, Viên Nhất Kỳ đến trước mặt lão yêu nói: "Nể mặt nhau đi làm một chầu nhé?" Được sống trở lại dĩ nhiên cách đánh giá con người của cô đã khác xưa.
"Được thôi". Vương Dịch vẫn chăm chú nhìn Viên Nhất Kỳ.
Viên Nhất Kỳ không để mất thời gian, lập tức dẫn cả đám đến con phố ăn vặt ở phía đông trường học.
Châm ngôn trước giờ của nhóm gà lôi nổi loạn và nhóm người bên trường cảnh sát chính là nước sông không phạm nước giếng, hễ gặp mặt là thế nào cũng có đánh nhau, vậy mà hôm nay hai nhóm lại hoà thuận đi chung nổi bật trên đường làm ai cũng ngoái đầu nhìn.
Ở phố này có ai mà không nhẵn mặt các nàng, lúc trước hai nhóm rất hay chiến nhau tại đây, giờ tự nhiên nhìn thấy một màn sửng sốt, ai nấy đều ngẩng đầu nhìn lên trời, thấy mặt trời vẫn mọc ở hướng đông, người người mới thở phào nhẹ nhõm.
Mà bên đường chẳng quán nào dám chào mời bọn họ vào quán mình ăn, người ta sợ xảy ra chuyện lại gây tổn thất.
Viên Nhất Kỳ hiển nhiên cũng nhận ra cho nên cô dẫn đầu đi vào một quán ăn nhỏ, đặt năm tờ tiền đỏ lên bàn nói to: "Xếp cho chúng tôi một bàn lớn".
"Mời ngồi bên này mời ngồi bên này". Ông chủ tự mình ra tiếp khách, dẫn các nàng vào một bàn tách biệt trong góc, một phần cũng vì lo xa, sợ hồi nữa các nàng đánh nhau thì gây nguy hiểm tới khách của quán.
"Cho hai kết bia." Vương Dịch kêu trước.
"Có ngay". Ông chủ ứng lời.
"Mời thủ lĩnh ngồi". Nhóm gà lôi nhanh nhẹn mời Viên Nhất Kỳ ngồi vào ghế chủ toạ.
Viên Nhất Kỳ không ngồi xuống ngay mà nhìn về phía Vương Dịch nói: "Ngồi đi".
"Ngươi ngồi đi, ta không ý kiến". Vương Dịch tự động ngồi ở ghế bên cạnh.
Viên Nhất Kỳ không khách sáo thêm, cũng đặt mông ngồi xuống.
"Này, Viên Nhất Kỳ, ngươi mời thủ lĩnh và chúng ta ăn nhậu rốt cuộc có mục đích gì?" Một người bên trường cảnh sát nhịn không được chất vấn.
Chục ánh mắt đổ dồn về Viên Nhất Kỳ, ngay cả lão yêu cũng không giấu được hoài nghi.
Viên Nhất Kỳ nhàn nhã rót chén trà, ung dung nói: "Không có mục đích gì, chẳng qua muốn giao lưu tăng thêm cảm tình đôi bên, vừa vặn là buổi trưa, chúng ta vừa ăn vừa trò chuyện, ngươi cảm thấy thế nào?" Câu nói sau cùng, cô quay qua hỏi Vương Dịch.
Vương Dịch mang vẻ mặt phức tạp nhìn lại, nàng không tin đối phương đơn thuần như vậy, gương mặt thì rất trong sáng mà ai biết trong bụng đang có âm mưu mờ ám gì hay không. Nhưng kế tiếp quả thực như lời Viên Nhất Kỳ nói, đơn giản là ăn và tán gẫu.
"Vương Dịch, trường cảnh sát của các ngươi gần đây huấn luyện thế nào a?" Hai gò má Viên Nhất Kỳ bắt đầu đỏ lên, người còn lại cũng không khá hơn chút nào.
Vương Dịch cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc áo thun ngắn tay bên trong, hớp ngụm bia nói: "Đừng nhắc tới, chẳng khác gì địa ngục."
Viên Nhất Kỳ mỉm cười, đột nhiên cô nhớ ra một việc nên hỏi: "Sắp tới tốt nghiệp, ngươi sẽ được phân phối đi nơi nào?" Lúc xưa khi cô vào trường cảnh sát thì Vương Dịch đã sớm tốt nghiệp, điều này làm cho ba năm ở trường của cô trôi qua rất yên bình.
"Thành phố Z". Vương Dịch cười tự giễu, ánh mắt có điểm mông lung, lảo đảo cụng ly với Viên Nhất Kỳ, trầm trầm nói: "Ta không muốn đến thành phố Z, ở đó chắc chắn không được tự do đi chơi, chả bù với ở đây, muốn làm cái gì thì làm cái đó." Dứt lời, uống cạn sạch ly bia.
Đúng là mỗi người đều có phiền não riêng, nghĩ đến chuyện của mình Viên Nhất Kỳ âm thầm thở dài.
"Còn ngươi, ta nghĩ ngươi rất thích hợp trường cảnh sát." Vương Dịch rót bia cho cô, "Ba ngươi là cục trưởng, sao ngươi không học trường cảnh sát? Nếu hồi đầu ngươi vào trường bọn ta, có lẽ bây giờ chúng ta đã là bạn tốt."
Viên Nhất Kỳ nhớ lại bản thân mình nhiều năm trước, khi ấy cô không thể nào theo học trường cảnh sát, bởi vì đó là thời điểm chống đối phản nghịch, ba cô kêu đi hướng đông, cô sẽ đi hướng tây, ba cô bắt đến trường cảnh sát thì cô càng muốn đến một trường đại học bình thường. Đến khi cô tiến nhập xã hội hiểu chuyện hơn, ba cô mới bớt lo lắng không bảo cô cái này cái kia nữa.
Cụng ly liên miên, nhìn lại đã ba giờ chiều, cả đám say sưa từ quán ăn đi ra, trời nắng chang chang, Viên Nhất Kỳ cảm thấy đau đầu, hận không thể nằm ngủ ngay tại chỗ.
"Bá vương? !" Có người thốt lên làm Viên Nhất Kỳ nghe mà mắc cười, ai giờ này lại giả trang Bá Vương, ngươi Bá Vương thì chắc ta là Biệt Cơ mất, nghĩ xong lại thấy có gì đó sai sai, hình như bá vương là biệt danh của mình mà, quay đầu ngó về nơi phát ra tiếng kêu, tinh thần cô nháy mắt hưng phấn.
"Các cô vừa uống rượu hả? Lại còn uống cùng với những người này?" Thích Dư Chấn nói với vẻ khinh thường.
Tầm mắt Viên Nhất Kỳ dời đến người Thẩm Mộng Dao, cô nghĩ Thẩm Mộng Dao chính là đèn pha của mình a, cô ở đâu thì nàng rọi ở đó, cảm giác thật tuyệt vời!
"Mấy người bọn ta thì làm sao? Cô muốn ăn đòn phải không hả?" Nhóm người trường cảnh sát tuy say xỉn không phân rõ phương hướng, nhưng khi nghe có người chọc tới mình thì không khỏi quát to, đồng loạt nhìn Thích Dư Chấn.
Bị lườm dữ dội, Thích Dư Chấn chột dạ lùi bước rồi cảm thấy mình phản ứng vậy thật mất thể diện nên lại ngẩng đầu kêu to: "Lại đây, các người tới đánh tôi đi, tới đánh đi, nhìn là đã thấy các người không dám rồi".
Viên Nhất Kỳ nhếch miệng, đứng qua một bên xem cuộc vui, lòng thầm nghĩ: Cô nàng này cũng chẳng kém thủ đoạn nha, gây sự trước với người ta rồi còn tự kêu la cái gì. Chẳng khác nào dê con xông vào bầy sói, còn bày đặt vênh váo.
Liên tưởng hình ảnh đó, Viên Nhất Kỳ cười rộng tới mang tai, xong khi mắt cô chạm trúng ánh mắt lạnh lẽo của Thẩm Mộng Dao, nụ cười lập tức cứng đờ, thôi chết rồi, mình thế mà dám ở trước mặt nữ thần khi dễ bạn cùng phòng của nàng.
Viên Nhất Kỳ đành hắng giọng: "Thôi thôi, hôm nay bia cũng uống, cơm cũng ăn xong, mọi người no say, ai về nhà nấy đi". Cô nháy mắt với Vương Dịch, dùng khẩu hình miệng: "Cứu nguy khẩn cấp".
Chuyện nguy cấp a, rủi những người này nhân lúc say xỉn đánh bạn cùng phòng của nữ thần, nếu cô nói giúp thì quan hệ hữu nghị mới vất vả tạo dựng xong với nhóm Vương Dịch sẽ tiêu tan, còn nếu mà không giúp, từ nay nữ thần sẽ liệt cô vào danh sách đen thì cô biết làm sao cơ chứ!
Vương Dịch tuy chỉ mới cùng Viên Nhất Kỳ ăn một bữa cơm, nhưng mấy lần tiếp xúc đánh nhau lúc trước cũng không phải là vô ích, nàng nhanh nhạy hiểu ý Viên Nhất Kỳ, mau mau kéo đám tiểu đệ rời đi, để Viên Nhất Kỳ và đàn gà con ở lại.
"Thủ lĩnh, chúng ta cũng đi về chứ?". Châu Thi Vũ ôm cánh tay Viên Nhất Kỳ, lè nhè hỏi.
"Các ngươi về trước đi, ta có chút chuyện". Viên Nhất Kỳ đáp xong, ánh mắt chuyển sang Thẩm Mộng Dao, vừa vặn trông thấy Thẩm Mộng Dao cũng đang nhìn vị trí cánh tay cô.
Cô cúi đầu mới để ý là Châu Thi Vũ vẫn giữ tay mình, tuy nhiên não cô lúc này cũng muốn đơ rồi, không nghĩ nhiều được ánh mắt kia có ý gì hay không, cô xoa một bên thái dương, phất tay nói: "Đi đi, lúc về nhớ cẩn thận, đừng để thầy chủ nhiệm bắt được."
"Thủ lĩnh yên tâm, chuyện này chúng ta lành nghề lắm." Đám người quàng vai nhau đi, hát hò nói cười ầm ĩ.
Viên Nhất Kỳ đen mặt, coi như cô không quen biết bọn họ đi –!
"Này, sao cô không về chung với họ?" Thích Dư Chấn nhìn người vừa cứu mạng mình, giọng điệu biết điều hơn khi nãy, lạ cái là dù có nhìn thế nào thì thái độ của người này cũng làm Viên Nhất Kỳ thấy khó chịu.
Cô đến sát bên Thích Dư Chấn, thấp giọng nói: "Có người nào nói cho chị nghe câu này không hả, nếu không muốn chết thì đừng có tự tìm đường chết".
"Cô!" Thích Dư Chấn nổi giận, chỉa ngón tay trước mặt cô.
Viên Nhất Kỳ chép miệng gạt tay nàng ra, nở nụ cười chào Thẩm Mộng Dao: "Thẩm học tỷ đang đi đâu vậy?".
"Học thêm". Thẩm Mộng Dao thản nhiên nói.
"Học thêm à, nghe tốt đó, em đi chung nha". Viên Nhất Kỳ vén mấy sợi tóc trước mặt ra sau tai, chỉ tay về phía Thích Dư Chấn hỏi: "Chị gái này cũng đi sao?".
"Không đi."
Viên Nhất Kỳ không biết mình bị ảo giác hay sao mà hình như cô vừa mới thấy nữ thần nhẹ mỉm cười?! Cô xoa xoa mắt nhìn lại thì không có, làm cô có xíu hụt hẫng a.
"Thẩm Mộng Dao, tớ đi cùng nữa". Thích Dư Chấn bực bội liếc Viên Nhất Kỳ, dựa vào cái gì Viên Nhất Kỳ có thể đi mà mình thì không thể.
"Em ấy cũng không đi". Thẩm Mộng Dao nói xong, mang cặp sách lướt qua cả hai người.
Viên Nhất Kỳ ngẩn ngơ nhìn, cô muốn bám theo nhưng nghĩ giờ mà theo đuôi, nhất định sẽ bị đối phương phát hiện nên đành thôi.
Thích Dư Chấn dõi theo bóng lưng đã xa của Thẩm Mộng Dao, nàng giẫm chân, trừng mắt với Viên Nhất Kỳ, "Đều tại cô." Nói xong cũng không quay đầu lại đi một mạch về trường.
Viên Nhất Kỳ: "..." cạn lời, coi như mình không chấp trẻ con.
Cô duỗi người, ngáp một cái cảm khái nói: "Haizz, còn tưởng có cơ hội tiếp xúc gần hơn với nữ thần, xôi hỏng bỏng không rồi, chẹp, thôi về ngủ vậy".
Có điều Viên Nhất Kỳ không biết là sau khi rời đi, khoé miệng Thẩm Mộng Dao đã cong lên, mỉm cười suốt một đường.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro