Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 34 - Cảm giác thất lạc

Sau khi Tô Ninh rời đi, khí thế Tiêu Ý Hàn lập tức trầm xuống, nàng nâng cánh tay bị thương, mặt không biểu tình đi trở lại bên giường ngồi xuống.

Giang Minh Kiệt xoay người có chút khẩn trương đứng cách giường không xa.

"Tiêu thị trưởng, tôi thực xin lỗi làm hại ngài bị thương...". Hắn cúi đầu xuống khẩu khí nghiêm trọng.

"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Tiêu Ý Hàn nhìn thấy trên đầu Giang Minh Kiệt cũng quấn băng gạc trong lòng nghĩ: "Từ lúc gặp chuyện không may đến bây giờ, người này mới xuất hiện, xem ra bị thương cũng không nhẹ".

"Bây giờ còn chưa tra ra kết quả, tôi đã hỏi Tiểu Trương, hắn nói xe mấy ngày hôm trước vừa đem đi bảo dưỡng...Mà phía cảnh sát, bọn họ sơ bộ kết luận là bởi vì phanh không nhạy". Dừng lại trộm nhìn biểu tình Tiêu thị trưởng, hắn nói tiếp, "Tôi nghĩ xe đã bị người phá".

"Bị người phá?" Ngữ khí Tiêu Ý Hàn tăng lực thêm vài phần, nàng tức giận nhìn Giang Minh Kiệt nói: "Tiểu Trương đâu? Ngày đó tại sao là cậu lái xe?".

"Tôi...." Giang Minh Kiệt vừa định giải thích, tiếng gõ cửa liền vang lên, hắn quay đầu thấy bác sĩ Từ cùng vài bác sĩ khác đi đến, mấy người vừa tới thấy không khí trong phòng căng thẳng đành khó xử đứng ở cửa.

Tiêu Ý Hàn đưa mắt nhìn đồng hồ, đến giờ bác sĩ khám kiểm tra, nàng hòa hoãn vẻ mặt hướng Giang Minh Kiệt khoát tay, ý bảo hắn trước tiên lui qua một bên, mời bác sĩ đi vào.

Bác sĩ Từ dẫn đầu đi đến trước người Tiêu Ý Hàn, hắn chăm chú xem xét cánh tay bị thương của Tiêu Ý Hàn, sau đó đem băng gạc trên đầu Tiêu Ý Hàn gỡ xuống thoa chút ít thuốc, dặn dò mấy câu rồi dẫn nhân viên lui ra ngoài.

Giang Minh Kiệt nhìn bác sĩ đi khỏi, hắn một lần nữa trở về trước giường, vẻ mặt ngưng trọng nhìn Tiêu thị trưởng, nói ra: "Ngày đó bởi vì tai nạn, tôi bị hôn mê tạm thời, tỉnh lại biết rõ ngài không có việc gì nên hôm sau tôi liền đi gặp đội cảnh sát hình sự, xe đã được đem về để tìm chứng cớ." Tiếp theo hắn cúi đầu xuống thanh âm nhỏ đi một chút: "Là tôi thất trách, ngài xử phạt tôi đi...".

Lúc này Tiêu Ý Hàn rất bực bội, cánh tay bị gãy không thể động, nàng nghĩ lại chuyện đã xảy ra mấy ngày qua liền nghiến răng hỏi, "Cậu cảm thấy là do ai làm?".

Giang Minh Kiệt không dám lên tiếng, sự tình đã đến mức này, mọi chuyện đã bày hết ra, Tiêu thị trưởng không thể nào không nghi ngờ. Từ trước tới nay thị trưởng đều có người lái xe riêng, ngay cả hắn là thư ký thân cận cũng rất ít khi lái xe cho nàng, nhưng mà ngày đó, tài xế lái xe có việc gấp trong gia đình, tìm hắn hỗ trợ, thì lại xảy ra việc như vậy, hơn nữa trước đó phó thị trưởng Hồ đã kéo hắn xuống nước, Giang Minh Kiệt cảm giác hiện tại mình đúng là trăm lời nói cũng không phân trần được....

Tiêu Ý Hàn nhìn Giang Minh Kiệt cúi đầu không nói lời nào, nàng cũng có thể đoán được đối phương suy nghĩ cái gì, tóm lại bây giờ không phải là lúc truy cứu trách nhiệm, sự tình sẽ có ngày tra ra manh mối, đến lúc đó ai tốt ai xấu tự nhiên liền thấy rõ ràng.

Tiêu Ý Hàn thở dài một hơi, ngữ khí hòa hoãn xuống, hướng về phía Giang Minh Kiệt nói: "Thôi, cậu về nghỉ ngơi đi".

Giang Minh Kiệt đứng trước giường không hề động, hắn cúi đầu thoáng suy nghĩ một chút, liền ngẩng đầu nhìn Tiêu thị trưởng, nói: "Tiêu thị trưởng, hai ngày nay tôi tập trung hồi tưởng chuyện xảy ra ngày đó, tôi cảm thấy có khả năng nhất hẳn là xe đã bị người động thủ vào buổi trưa, lúc ngài lên lầu ta liền đi ăn cơm trưa, rời đi khoảng chừng nửa tiếng, xe lúc đó đậu ở dưới lầu".

Nghe nói như thế Tiêu Ý Hàn nhướng mi, hỏi: "Ý của cậu là chúng ta bị theo dõi?".

Tiêu Ý Hàn biết có người sẽ kéo nàng xuống ngựa, chỉ là giữa ban ngày mà dám theo dõi xe thị trưởng, kẻ này cũng thật to gan đi? Nàng trong giây lát nghĩ đến một vấn đề, căn hộ đó là  nàng mua trước lúc ra nước ngoài, ngay cả ba Iran cũng không biết sự hiện hữu của nó, cho nên nàng mới có thể đưa chìa khóa cho Tô Ninh, nàng cảm thấy chỗ đó yên tĩnh không có ai quấy rầy. Vậy mà bây giờ cũng đã bị theo dõi, Tiêu Ý Hàn thầm mỉm cười trong lòng, khá tốt phát hiện sớm, nếu như bị kẻ dụng tâm nhìn thấy nàng cùng Tô Ninh, hai người nhiều lần ra vào tại một chỗ, sự tình sợ sẽ không đơn giản nữa.

"Hơn phân nửa là như vậy". Giang Minh Kiệt thấy Tiêu thị trưởng cúi đầu suy nghĩ, hắn cũng không nói nhiều nữa, khom lưng nói, "Tiêu thị trưởng, không có chuyện gì thì tôi đi về trước, ngài chăm sóc tốt thân thể..." Nhìn thấy Tiêu thị trưởng gật đầu, hắn liền xoay người rời đi.

***************************************

Trong nháy mắt thành phố Giang Vịnh liền đến tháng 12, tuyết đã rơi, trời thật sự bắt đầu lạnh, thời gian gần đây Tô Ninh bề bộn nhiều việc, ngoài chuyên chú học tập cô còn thêm công việc ngoài ý muốn - làm người dẫn trên đài radio.

Tô Ninh căn bản không định làm công việc này khi thị trưởng vẫn đang nằm viện, nhưng chủ tịch hội học sinh ba phen mấy bận đến kêu gọi cô, cô cũng đành miễn cưỡng đáp ứng, bởi vậy ngoại trừ đi học, hơn phân nửa thời gian cô sẽ ở phòng tin tức. Hồi năm trước cô có chủ trì qua buổi họp mặt của hội ái hữu một lần, đối với việc chủ trì kênh radio thì chưa tiếp xúc qua, cho nên cũng muốn nhân cơ hội học tập một chút. Mỗi ngày tuy bận rộn nhưng thực sự thú vị, nửa tháng đầu trôi qua coi như thuận buồm xuôi gió, Tô Ninh cũng dần dần thành thạo công việc này.

"Học tỷ..." Tô Ninh đang ngồi ở phòng tin tức đọc tài liệu thì giọng nữ sinh vang lên, cô quay đầu lại liền trông thấy Tiểu Nam trong tay cầm một bó hoa to đi đến. Cô bé này là người cô kết bạn hôm lên mạng, cũng bất quá là ăn cơm chung ở căn tin một lần mà thôi, gia nhập đài radio thật không ngờ lại gặp được em ấy...

"Như thế nào mỗi ngày đều có hoa a?" Tô Ninh trông thấy vẻ mặt Tiểu Nam hạnh phúc, cô quan tâm hỏi, mấy ngày nay mỗi ngày cô bé đều mang về một bó hoa hồng, cũng không biết là nam sinh nào si tình như vậy mỗi ngày đều tặng hoa.

"Đúng vậy, người yêu của em đã trở lại a..." Tiểu Nam vui sướng đi tới đem hoa đặt trên bàn làm việc của mình, nhìn Tô Ninh vui vẻ cười.

"Người yêu của em?" Tô Ninh có chút khó hiểu nhíu mày, làm việc chung cũng đã nửa tháng nhưng cô chưa từng nghe cô bé nhắc qua.

"A, người yêu của em không thường ở đây ..." Nói đến đây Tiểu Nam cúi đầu xuống trên mặt hiện lên một tia xấu hổ, rồi lập tức liền khôi phục, nàng nở nụ cười ngẩng đầu nhìn Tô Ninh hỏi: "Không nói chuyện này nữa, học tỷ, hôm nay chị muốn đi về sớm a?"

Tô Ninh mỉm cười, cô nhìn đồng hồ nói: "Ừ, trong nhà gần đây có chuyện, chị muốn về sớm một chút..." Vừa nói cô vừa đứng dậy bắt đầu thu gom đồ đạc.

****************

Từ lúc thị trưởng đại nhân nằm viện đến nay, Tô Ninh cách vài ngày sẽ đi thăm thị trưởng, cô bây giờ càng ngày càng yêu thích cảm giác cùng thị trưởng đại nhân ở chung một chỗ. Hằng ngày tại trường học tập bận rộn, trong đầu cô sẽ thỉnh thoảng xuất hiện hình dáng của thị trưởng, có một loại tưởng niệm nhè nhẹ tuôn ra ở trong lòng, có hạnh phúc đi cùng với một chút hoang mang...

Mặc dù Tô Ninh mỗi lần đến thăm đều là vào buổi tối nhưng phòng bệnh vẫn luôn có người ở đó, lúc nào cũng không thiếu hai người chính là Iran cùng ba của thằng bé, mỗi lần cô nhìn thấy ba ba Iran ôm Iran cùng thị trưởng nói chuyện, chỉ nhìn từ xa thôi Tô Ninh cũng đã thấy đáy lòng nổi lên cảm giác mệt mỏi, những ngày này thị trưởng đại nhân đối với cô rất tốt, dù cho không có nói thêm cái gì nữa, nhưng Tô Ninh biết rõ trong lòng thị trưởng có mình.

Một tràng nói cười ồn ào lôi Tô Ninh ra khỏi suy nghĩ, cô ngồi bên cạnh giường bệnh hơi nghiêng đầu nhìn phía ghế đối diện một lớn một nhỏ cười thật vui vẻ, tiểu Iran vừa khanh khách cười không ngừng vừa hô: "Mami mami..."

Thị trưởng đại nhân ngồi dựa ở đầu giường, vẻ mặt yêu thương nhìn con trai, trên mặt lộ ra nụ cười hiếm khi nhìn thấy. Băng gạc trên đầu nàng đã được tháo xuống, miệng vết thương trên trán kết vảy vẫn chưa hoàn toàn khép lại. Cánh tay của nàng như cũ vẫn băng bó thạch cao treo qua cổ.

Tô Ninh thu hồi tầm mắt, đêm nay cô cảm giác tâm tình rất kém, thiếu đi hào hứng. Nhìn xem một nhà ba người bọn họ vui vẻ hòa thuận ở chung, trong lòng cô càng nổi lên một tia khổ sở.

Tô Ninh đột nhiên không muốn ngồi ở đây nữa, cô đứng dậy mỉm cười cùng bọn họ chào một tiếng, cố ý bỏ qua ánh mắt thị trưởng, cầm lấy túi xách đi ra phòng bệnh. Khi xuống đến cửa bệnh viện, cô thở dài một hơi, loại cảm giác đè nén theo trận gió lạnh bị thổi tan, Tô Ninh nắm thật chặt áo khoác trên người, cất nhanh bước chân hướng ra đường.

Từ lúc quen biết thị trưởng, Tô Ninh phát giác tâm tư chính mình dần trở nên nặng nề. Cô chậm rãi bước một mình trên vỉa hè, trong đầu lần lượt hiện lên hình ảnh khiến cô tâm phiền ý loạn.

Dọc theo con đường này, Tô Ninh suy nghĩ rất nhiều, dù nói thế nào cô cũng đang học năm ba, còn có chuyện gì không nhận thức được đâu. Quan hệ giữa cô cùng thị trưởng trong lúc đó phát sinh, có thể ngay từ đầu Tô Ninh còn bị mơ hồ mông lung, nhưng bây giờ, kể từ đêm đó, hết thảy liền trở nên rõ ràng, từ hành động thân mật của thị trưởng cho đến hai câu nói kia, "Tôi chờ em tốt nghiệp...", "Từ nay về sau đi theo tôi đi", Tô Ninh đã có thể hiểu rõ ý của thị trưởng đại nhân là gì...

Cô nhớ ngày đó tại phòng mạng, đọc qua tiểu thuyết kia, lúc ấy cô còn chưa xem đến kết cuộc nữ nhân ôm đứa con ra nước ngoài một mình mà đã chua xót rơi nước mắt. Người phụ nữ đáng thương kia nảy sinh tình yêu với quan chức chính phủ - một người đàn ông đã kết hôn, đến cuối cùng kết thúc như vậy thật đáng buồn, một nữ nhân cơ khổ không nơi nương tựa còn phải mang theo con nhỏ, ở nước ngoài nàng sẽ phải sống như thế nào?

Đêm khuya đầy gió, Tô Ninh đắm chìm trong dòng suy tư không cách nào tự kềm chế, cô cảm giác tình cảnh của mình hiện tại cùng nhân vật nữ trong tiểu thuyết kia rất giống nhau - đều là quan chức chính phủ, đều đã kết hôn có gia đình. Khác nhau chỉ là thị trưởng là phụ nữ, mà cô cũng là nữ, tình cảm vốn là nhìn không thấy tương lai, trở nên càng thêm gian nan rất nhiều. Khó trách thị trưởng đối với quan hệ của hai người nhất định không chịu cùng cô nói rõ, Tô Ninh cười khổ: "Mình như vậy mà còn e dè những thứ này, chắc hẳn từng câu từng chữ chị ấy nói ra đều phải nghĩ sâu tính kỹ a?".

Gió lạnh theo cổ áo len vào trong, Tô Ninh rùng mình một cái, cô hồi phục tinh thần, trên mặt truyền đến cảm giác ươn ướt. Tô Ninh ngẩng đầu, trên bầu trời bao la vầng trăng sáng bị che hết một nửa, trời không mưa. Cô chậm rãi giơ tay lên sờ mặt của mình, lại phát hiện không biết khi nào lệ đã rơi đầy mặt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro