chap 6
Chap 6: Khi Tình Yêu Lên Tiếng.
Tiếng gà gáy báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu, bầu trời trong xanh, từng cơn gió nhẹ nhàng thoáng qua lay lắt
từng cành cây, ngọn cỏ tạo nên khung cảnh vô cùng bình yên và trở nên bớt lạnh hơn nhờ vào ánh nắng mặt trời
ấm áp.
Mọi vật như bừng tỉnh sau một buổi tối dài yên tỉnh, giọt sương long lanh sớm mai cũng từ từ trượt xuống chiếc lá
xanh thẳm mà rơi xuống đất.
Đã từ rất sớm, mọi người có thể nghe thấy tiếng rao của anh bán kẹo hồ lô, một loại kẹo mà trẻ con vùng này rất
thích, tiếng mời gọi khách của chị bán son phấn, và không thể thiếu tiếng nói của bác bán bánh bao, chỉ vừa mới
mở nắp thì mùi thơm lừng của bánh đã níu giữ không biết bao nhiêu bước chân người qua lại.
Trong phố người ra vào tấp nập, không khí rộn ràng và càng lúc càng nhộn nhịp hơn hẳn báo hiệu lại thêm một
ngày trôi qua và một ngày mới lại bắt đầu.
Một nụ cười sớm mai
.
Cho ngày dài tươi tắn
.
Quên hết mọi lo lắng
.
Để trái tim rộn ràng
.
Với câu chúc nhẹ nhàng
.
Mong mọi người hạnh phúc.
Mọi người trong phủ cũng đã thức, ai cũng tươi tắn chào đón ngày mới trong khi Shinichi thì uể oải giống như
người mất hồn. Thấy lạ nên Hattori hỏi thăm cậu bạn thân của mình:
- Cậu hôm nay sao vậy, tinh thần không được minh mẫn cho lắm.
Mỉm cười trừ và trả lời đại một câu, Shinichi càng làm mọi người nghi ngờ hơn:
- À, chắc là lạ nước lạ cái nên ngủ không được đâm ra không có tinh thần ấy mà.
Không ai không biết, với thân phận hoàng tử của mình, Shinichi đã đi đến nhiều nơi để quan sát tình hình dân
chúng và không lần nào cậu bị mất ngủ cả, chắc chắn đây là một câu trả lời xuôi cho qua chuyện.
" Chết tiệt, nếu không phải cô ta dựa vào vai mình mà ngủ thì mình không cần phải ngồi yên cho đến lúc gần
sáng, bây giờ thì hay rồi, không còn tâm trạng làm bất cứ việc gì hết"._Shinichi thầm oán trách kẻ gây nên mọi
chuyện.
Mặc cho Shinichi có bị làm sao hay không, dường như "hung thủ" vẫn chưa biết mình là nguyên nhân của mọi
chuyện, cô nàng nhí nhảnh mong muốn được dạo phố:
- Anh Massui này, có thể làm phiền anh đưa mọi người đi dạo phố không?
Tất nhiên không thể từ chối lời yêu cầu thú vị từ cô bạn mới quen, Massui gật đầu đồng ý ngay.
Mọi người xuống phố, Shinichi cũng miễn cưỡng đi theo. Cả bọn con gái luôn luôn háo hức và hứng thú với những
chú thỏ ngọc lắm lánh, hình nộm con nít dễ thương và ai cũng mua một cây kẹo hồ lô cho mình, vừa đi vừa ăn
kẹo thì thoải mái biết chừng nào....
Trong khi mọi người đã đi xa về gian hàng tiếp theo thì Ran vẫn còn lúi húi đi sau, cô nàng như bị hút hồn bởi
những thứ trước nay chưa từng thấy. Đắm mình vào những thứ mới lạ và quên bén mất mình đang bị bỏ lại một
mình. Đến lúc giật mình nhìn lại thì không còn ai cả. Cô khẽ gọi tên bạn của mình, không ai trả lời, cô chỉ nghe
tiếng bước chân của người qua lại, tiếng rao hàng và vô vàn cặp mắt nhìn vào cô. Sự náo nhiệt và ồn ào lúc này lại
làm cô hoảng sợ hơn, theo cảm tính, cô cứ tiếp tục bước đi, bước đi và đến một góc phố vô cùng vắng vẻ. Cảnh vật
hoang tàn, gió thổi bụi bay tứ tung. Miệng cô vẫn không ngừng kêu tên của những người bạn và sự im lặng đến
đáng sợ là câu trả lời mà cô nhận được.
Bất giác, cô nghe thấy tiếng bước chân của ai đó, ngày càng gần hơn, đến lúc quay mặt nhìn lại thì đã ngất xỉu do
trúng phải một cú đánh mạnh vào đầu.
- Ế! Ran và Shinichi đâu, sao không thấy bọn họ?_Aoko bỗng nhiên la lên, đầu quay tứ phía tìm kiếm bóng
hình người bạn.
- Chắc là do hiếu kỳ quá nên bọn họ vẫn còn ở phía sau đấy mà, chắc cũng sẽ biết đường về thôi, lớn hết rồi
mà.
Câu nói của Kaito làm mọi người dường như an tâm hơn, họ trở về phủ trước đợi bạn của mình về.
- Ơ...đây là đâu vậy?_Ran từ từ mở mắt, cô vừa rên rỉ vừa lấy tay xoa xoa đầu mình.
Trước mắt cô bây giờ là bốn bức tường cùng một màu đen u ám bao phủ. Cô chỉ có thể nghe được tiếng kêu của
mình vọng lại, cô đứng dậy một cách khó khăn mà tiếng lại gần cánh cửa, đập mạnh và la lên dù cho cô biết điều
đó không bao giờ thành sự thật:
- Thả tôi ra! Thả tôi ra! Mấy người là ai mà dám bắt tôi hả?
Tuyệt vọng ngồi bịch xuống đất, Ran không biết làm gì thêm, cô đã thấm mệt, nhưng rồi hy vọng lại lóe lên khi
cánh cửa được hé mở.....
Một bóng người vụt qua và cánh cửa nhanh chóng được đóng lại. Ran giật mình và càng ngạc nhiên hơn khi người
có số phận đen đủi giống mình lại là.....
- Shinichi! Sao cậu lại ở đây?
- Đến đây để cứu cô chứ khi không rãnh quá lại chui rúc trong căn phòng hôi hám này à?_Shinichi lại làm
thái độ lạnh lùng của mình càng làm cho Ran thêm ghét hơn.
- Vậy tại sao cậu lại bị bắt?_Ran bực bội hỏi, nhưng chắc một điều là cô đã bớt sợ hơn khi Shinichi xuất hiện.
- Không phải là bị bắt mà là tôi cố tình để cho họ bắt, tôi tình cờ thấy cô bị một đám người bắt đi nên tôi đi
theo sau, đang định cứu cô thì thấy đông người quá, cả chục người chứ không ít, nếu đánh thì chưa chắc là thua
nhưng sẽ bị tổn thương chút ít, thế là tôi cố tình để cho họ bắt, với võ công của tôi chắc cũng thắng được không ít
người._Shinichi cũng ngồi bịch xuống, mắt không ngừng quan sát để tìm lối thoát.
- Thế là hai chúng ta bị bắt hết, thế thì có ai cứu đâu chứ, ở đó còn lên mặt này nọ._Ran chề môi chế giễu
Shinichi, không hiểu sao khi Shinichi xuất hiện, cô đã trở nên bình tĩnh hơn và tự nhiên hơn, trong lòng không
còn cảm thấy sợ nữa.
- Cô lo xa quá, còn nhóm của Hakuba và Shiho bạn cô nữa chi, tôi đã để lại ám hiệu, bọn họ chắc chắn sẽ tìm
đến đây, vấn đề là sớm hay muộn thôi.........mà này, cô có nghe thấy tiếng gì không?_Shinichi vừa nói vừa áp tai
vào tường, khuôn mặt hiện lên rõ vẻ nghiêm túc lạnh lùng của mình.
Ran cũng áp tai vào nghe, quả thật là có tiếng động lạ, càng lúc càng lớn dần, những thứ đó từ từ bò vào trong căn
phòng qua những khe cửa và rồi......
Ran đang áp tai nghe thì bị Shinichi giựt ra sau, khuôn mặt hiện rõ vẻ nguy hiểm, cậu vừa lùi về phía sau vừa nói:
- Ở sau lưng tôi đấy, đừng có mà đi lung tung.
Ran ngạc nhiên nhìn Shinichi, cậu ấy nắm lấy tay cô, đứng trước và dang tay ra, cậu ấy đang bảo vệ cô. Trái ngược
với hình ảnh một vị công tử kiêu căng, khó gần, Shinichi hôm nay lại dũng cảm bảo vệ bạn bè, hành động đó của
anh đã làm cho Ran thay đổi cách nhìn về Shinichi và dường như, nỗi sợ trong cô càng lúc càng nhỏ dần. Không vì
thế mà Ran mất chủ quan, khuôn mặt của cô vẫn nghiêm nghị nhìn về phía cánh cửa, tiếng động ngày càng lớn
dần, lớn dần......sau đó bắt đầu xuất hiện những cái bóng đen dài khi nhìn qua khe bên dưới của chiếc cửa ra vào
duy nhất trong căn phòng tối đen như mực này.
- Á! Rắn.
Ran la lên, tay cô nắm chặt lấy áo Shinichi, khuôn mặt núp sau lưng anh, Shinichi bước lùi dần, đến khi đến cuối
góc phòng thì đã có tới gần 20 con rắn bò vô, mắt anh không ngừng quan sát mong tìm ra được lối thoát. Ran
nhắm nghiền mắt lại, miệng run run:
- Làm sao đây Shinichi, chắc chúng ta chết mất.
Shinichi cũng không trả lời, khi những con rắn đang bò đến giữa căn phòng, Shinichi bất chợt reo lên:
- Ở dưới sàn có một cái rãnh kìa, chắc đó là cửa hầm rồi, chúng ta chạy lại đó nhanh lên.
Shinichi kéo tay Ran chạy thật nhanh về phía cái rãnh, quả đúng không sai, dùng hết sức có thể mở nó lên được,
Shinichi la lớn:
- Ran xuống đó nhanh lên, nếu không thì mấy con rắn đáng chết đó sẽ theo xuống luôn bây giờ, cậu xuống
hầm
trước đi, tớ ở đây đuổi bọn rắn bò vào cái hầm. Nhanh lên.
Ran lập tức làm theo, cô nhanh chóng chui xuống cái hầm, có vài con rắn cứng đầu đã theo xuống đến mép
thì bị Shinichi túm lấy và quăn ra xa, sau khi Ran đã xuống hầm xong, Shinichi vội vàng chui xuống, nhanh như
cắt, anh đóng nắp hầm lại. Mọi người đã thoát nạn, tuy nhiên vẩn có nhiều con rắn lọt vào, Shinichi ngạc nhiên vì
đây không phải một cái hầm mà là một con đường bí mật dẫn ra sau một ngọn núi, Shinichi vẫn nắm tay Ran mà
chạy, đi đến nửa đường thì đột nhiên anh dừng lại khiến Ran cũng phải dừng theo.
2 bên vách đá của con đường bí mật có 2 chiếc hộp gỗ khá to, hoa văn trang trí lại rất đẹp, không tránh khỏi tò mò,
Ran lấy tay mình sờ vào thử, lập tức hai chiếc hộp mở ra, trong đó là hai cái phi tiêu phóng nhanh về phía Ran,
Ran vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra thì Shinichi đã đỡ cho cô hai cái phi tiêu, anh đã bị thương, máu cứ thế chảy
liên tục. Ran hốt hoảng chộp lấy Shinichi, khuôn mặt sợ hãi đến cực độ:
- Shinichi! Cậu có sao không, Shinichi!
Shinichi chưa kịp trả lời thì ở trên đã nghe được tiếng bước chân của bọn bắt cóc, Ran vô cùng lo lắng và bối rối vì
không biết phải làm sao.
- Chạy mau, bọn chúng bắt được thì uổng công tôi liều mạng cứu cô mất, nhanh lên, đi nào!_
Shinichi cố gắng ngồi dậy, một tay đang nắm chặt vai để máu không chảy ra nữa, tay còn lại anh vẫn nắm chặt
tay Ran mà chạy ra khỏi con đường hầm, nhìn khuôn mặt anh đã thấm mệt, môi đã chuyển thành màu trắng có
lẽ do mất máu khá nhiều.
Ánh sáng bắt đầu lóe lên phía cuối con đường, Shinichi và Ran đã ra được khỏi đường hầm, nhưng phía sau họ lúc
này lại là một vực thẩm sâu hun hút, Shinichi đã kiệt sức, anh khụy xuống đất, Ran không biết phải làm sao
ngoài việc cầm máu cho bạn mình.
Cô nhanh chóng xé chiếc áo bên ngoài của mình băng bó cho Shinichi, máu ướt nhòe bàn tay anh, mọi chuyện
cũng vì cô mà ra, cô cảm thấy vô cùng hối hận và tự trách bản thân mình.
Đang loay hoay băng bó cho Shinichi thì bọn bắt cóc xuất hiện, cô và anh không thể chạy được nữa, đây là đường
cùng rồi. Bọn bắt cóc đắc chí nói lớn:
- Khôn hồn thì theo tụi tao về, nếu không thì đừng trách tao độc ác.
Im lặng một hồi, Shinichi thỏ thẻ gì đó vào tai Ran, ngẩn người nhìn Shinichi, nhưng sau đó Ran cũng gật đầu.
Shinichi cố gắng mỉm cười và đứng lên, một nụ cười nửa miệng quen thuộc, khuôn mặt anh ướt đẩm mồ hôi:
- Theo các người cũng chết, ở đây cũng chết, tại sao chúng tôi phải chết trong tay lũ các ngươi chứ. Thế thì thà
chết giữa núi rừng hùng vĩ này còn hơn chết trong căn phòng đen tối hôi hám của lũ người các ngươi.
- Các người tưởng nói thế thì tụi tao sẽ cho mày toại nguyện à? Đường cùng rồi nhóc ạ, không thoát được nữa
đâu. Bọn bay đâu, bắt lấy chúng nó._
Tên bắt cóc ra lệnh cho đàn em tiến về phía Shinichi. Shinichi quay mặt lại, anh và Ran nắm tay nhau nhảy xuống
vực dưới hàng chục con mắt của bọn bắc cóc, bọn họ chỉ biết há hốc mồm mà nhìn theo. Khi không còn thấy bóng
dáng của Shinichi và Ran nữa, bọn chúng mới chịu quay về.
- Này buông tôi ra đi, nếu không cả hai chúng ta cùng chết đó.
Shinichi cố gắng hét lên. Tay anh đang được Ran nắm chặt, còn Ran thì đang phó vận mệnh của hai người vào
cành cây sắp gãy, hoàn cảnh của hai người bây giờ là "ngàn cân treo sợi tóc" chỉ cần cái cây gãy, không biết tính
mạng của hai người sẽ như thế nào.
- Làm sao tôi có thể buông tay anh chứ, nếu chết, cả hai chúng ta cùng chết._ Ran cũng cố gắng nói cho ra
tiếng, cô thật sự rất mệt mỏi vì thời tiết nắng chan chan, ánh nắng gắt chiếu thẳng vào khuôn mặt hồng hào đầy
mồ hôi của cô.
- Đồ ngốc! Thà một người chết thôi, buôn tay ra đi, tôi ra lệnh cho cô đấy!_Shinichi vẫn cương quyết, nhưng ý
chí của anh vẫn không làm Ran lung lay.
- Đã thế rồi thì tôi sẽ phạm thượng luôn, không buông. Chừng nào cành cây gãy rồi hãy tính tiếp.
Ran bướng bỉnh và cứng đầu đến nỗi Shinichi không nói thêm gì nữa, có lẽ là do quá mệt cũng có lẽ anh hiểu tình
tình của cô. Hai người vẫn cứ treo lơ lửng một hồi lâu cho đến khi cành cây không còn chịu nỗi sức nặng của hai
người, và rồi......Rắc.........
- Á á á á á a a a a !!!!!!
........................................................
Ran từ từ mở mắt ra, trước mặt cô là một phong cảnh vô cùng đẹp, cô đang ở một cái "hố" rộng lớn, xung quanh
bao bởi những ngọn núi cao và hùng vĩ, bầu trời trong xanh cùng muôn ngàn cây lá bay theo gió như muốn chào
đón cô và Shinichi.
- Shinichi! Đúng rồi, cậu ấy ở đâu vậy?
Ran giật mình ngồi dậy tìm kiếm Shinichi khi nghĩ đến anh, mắt liên tục nhìn xung quanh, cuối cùng cô đã thấy
được cánh tay của anh, cô dùng hết sức của mình mà vội vàng chạy về phía Shinichi. Chắc rằng, vết thương của
Shinichi càng lúc càng nặng hơn. Máu vẫn cứ ra nhiều hơn. Ran không khỏi bàng hoàng lo lắng, nước mắt của cô
đã bắt đầu thấm ướt khuôn mặt xinh đẹp của mình:
- Shinichi cậu không sao chứ? Đừng có làm tôi sợ mà.
Nghe được câu nói của Ran cùng giọng điệu run run hoảng sợ của cô nàng, Shinichi không thể nhịn cười được nữa,
anh không quên an ủi cô bằng một câu nói ngay cả con nít cũng biết đó là giả tạo:
- Cô yên tâm đi, tôi không sao đâu, mạng tôi lớn lắm, không chết được đâu, tôi có một chuyện nhờ cô làm
giùm.
- Có chuyện gì cậu nói đi.
Ran gật đầu lai lịa làm như cô sợ Shinichi không nhìn thấy được vậy. Nước mắt vẫn không vì câu nói của Shinichi
mà giảm đi chút nào, cô thật sự thấy xót xa khi nhìn thấy máu trên người Shinichi ướt đẫm vai cậu.
- Cô tìm giùm tôi cây dương thanh, cây mà lá dài dài và có trái màu vàng đấy, hái càng nhiều càng tốt, cây đó
có thể cằm máu được, ở vùng đồi núi này thì rất dễ tìm.(Lưu ý: cây này không có thật, tác giả chỉ tưởng tượng ra
mà thôi).
Shinichi vừa nói dứt lời thì Ran đã nhanh như cắt đi tìm loài cây đó. Khoảng 10 phút sau thì cô quay lại, trên tay
cầm một bó đầy ấp những cây dương thanh nhưng cô vẫn không biết phải làm sao. Như hiểu được ý nghĩ trong
đầu Ran, Shinichi nhẹ nhàng bảo:
- Cô chịu khó nhai chúng sau đó đắp vào vai của tôi, dùng vải băng lại nữa là xong.
Ran lập tức làm theo, cô nhai hết những cây dương thanh trên tay mình, nhưng lại bồi hồi trước công đoạn tiếp
theo:
- Cậu cởi áo ra trước tôi mới có thể băng bó cho cậu được chứ.
Shinichi cố gắng cởi chiếc áo một cách khó khăn, Ran thấy mình thật là vô dụng, cô nàng liền thay đổi ý kiến,
mạnh miệng nói:
- Để đó tôi làm cho.
Shinichi dừng lại, hơi thở hổn hển vì mệt, Ran tiến lại gần Shinichi và ngồi xuống bên cạnh anh, tay chậm rãi cởi
chiếc áo dính đầy máu trên người Shinichi ra, cô đắp lá dương thanh lên và lấy vải băng bó lại. Đây là lần đầu tiên
cô tiếp xúc với một tên con trai chính hiệu nên không khỏi run sợ. Shinichi đã thiếp đi, cô cũng mệt mỏi thở một
tiếng dài và tựa lưng vào vách núi, mắt cũng nhắm lại chìm vào giấc ngủ. Lòng cô đã cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất
nhiều.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro