Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

8


" chè nè , ăn đi " thùy tiên đưa tay đẩy chén chè đậu đen tới trước mặt ngọc thảo , làm gì mà mặt mũi chầm dầm như ai ăn hết của không biết

" thôi , ngọt lắm út hông ăn đâu " ngọc thảo cầm lấy cuốn sách trên tay mình quay sang chỗ khác , tỏ ý không muốn ăn chén chè kia

" phương anh kêu hai đem vô cho út ăn đó " thùy tiên nheo mắt nhìn con người đang làm giá kia , nay bày đặt không ăn đồ

" hông thèm " ngọc theo nghe tới hai chữ phương anh thì trề môi giận dỗi , sao không tự đem vô , kêu thùy tiên đem vô chi

" cái này người ta nấu cực lắm đó nha , biết út thích ăn nên người ta bỏ ít đường lại rồi đó " thùy tiên không biết tại sao lại nâng cao tông giọng hơn bình thường làm cho ngọc thảo có chút giật mình , mà không chỉ riêng ngọc thảo , cái bóng đen ngoài cửa cũng giật mình mà trốn đi mất

" hứ , đi ngắm trai không cực , nấu nồi chè cái kêu cực " ngọc thảo nghe thế thì nói nhỏ trong miệng , nồi chè này thím tư nấu chứ có phải phương anh nấu đâu mà cực với khổ

" ai đi ngắm trai ? " thùy tiên nghe ngọc thảo nói nhỏ trong miệng thì không hiểu gì , sao chữ có chữ không vậy kìa ?

" út nói thím tư với phương anh đi ngắm trai " ngọc thảo thấy thùy tiên hỏi thì biết mình hớ miệng đành kiếm cớ không cho thùy tiên nghi ngờ , chứ thùy tiên mà biết một cái , chắc nguyên cái nhà không ai được ngủ yên quá

" dữ vậy đó hả ? mà thím tư với phương anh ngắm ai ? " thùy tiên nghe ngọc thảo bảo thì tròn mắt ngạc nhiên , thím tư nay biết yêu rồi đó hả ?

" út hông biết , út nghe mấy người làm xì xầm với nhau thôi à " ngọc thảo nói xong liền kéo chén chè về phía ình múc lên một muỗng ăn thử , chứ không ăn là thùy tiên hỏi quài cho coi

" bởi vậy mới giận phương anh đó hả ? " thùy tiên rốt cuộc cũng biết nguyên nhân vì sao hai cô nàng này mặt mày chầm dầm rồi

" thì tại phương anh sai trước , ai kêu trốn đi chơi nên em mới la , mà em la phương anh có xíu à " ngọc thảo vừa nói vừa đưa tay mình lên để miêu tả sự " tí xíu " của mình cho thùy tiên coi

" nãy phương anh mới xin hai , cho phương anh đi theo hai đi làm " thùy tiên thấy sự tí xíu của ngọc thảo mà muốn sặc tới nơi , gặp cô chắc cô bẻ đầu ngọc thảo luôn quá

" rồi hai nói sao ? " ngọc thảo nghe vậy liền lập tức nhìn về phía thùy tiên , bộ phương anh ở nhà chơi với em không được hay gì mà phải xin đi theo thùy tiên

" hai đồng ý rồi " thùy tiên vui vẻ mà trả lời , có phương anh đi theo cũng tốt , vừa an tâm để tiểu vy ở nhà , vừa có thể tâm sự chuyện tình yêu với phương anh

" ai cho , em không có đồng ý , phương anh là người của em , em không có cho đi đâu hết , hai muốn dẫn thì dẫn tiểu vy đi đi " ngọc thảo nghe tới đây thì bùng nổ , người của em mà thùy tiên dám dẫn đi hả ?

" thôi , đi ra ngoài ruộng ngoài đồng nắng lắm , tội vy " thùy tiên cũng muốn dẫn tiểu vy đi theo chơi lắm chứ , ngặt nỗi trời nắng quá sợ tiểu vy bị đen

" phương anh của em cũng biết nắng vậy " ngọc thảo nhất định không chịu thua , một là thùy tiên đi với tiểu vy , hai là ở nhà hết , chứ em nhất quyết không để cho phương anh rời xa mình nửa bước

" thôi , hai tính vậy rồi đó , sáng mai phương anh đi với hai " thùy tiên thấy ngọc thảo không chịu nhượng bộ thì đành tìm cớ chuồn , nói xong liền mở cửa mà chạy về phòng của mình

ngọc thảo đứng trong phòng mà tức muốn xì khói tới nơi , bộ em đáng ghét lắm hay sao mà phương anh phải xin đi theo thùy tiên ?

nhịn không nổi , ngọc thảo lập tức mở cửa phòng mà đi ra khu bếp tìm phương anh , đưa mắt nhìn tới nhìn lui thì cuối cùng cũng thấy phương anh ngồi ăn chè bên sông , thế là liền lập tức đi tới mà kéo phương anh đứng dậy

" tối nay đi vô phòng ngủ với em " ngọc thảo cầm lấy cánh tay phương anh hùng hồn tuyên bố sau đó lập tức kéo phương anh vào phòng của mình , mặc cho phương anh vẫn còn đang nhai một đống chè ở trong miệng

phương anh ngồi trong phòng hết nhìn ngọc thảo rồi lại nhìn tới cái bàn cái ghế ở trong phòng , định chơi trò giận dỗi với ngọc thảo mà cứ kiểu này quài chắc cô thua quá

" ăn xong chưa , ăn xong rồi thì rửa chân rồi lên đây ngủ với em " ngọc thảo hướng về phía phương anh nói cứ như đó là chuyện thường tình

" chị ngủ với vy " phương anh nghe tới đó thì đổ mồ hôi lạnh nguyên người , bà hội đồng mà biết cô dám ngủ chung với cô chủ chắc cô bị đuổi cổ khỏi nhà luôn quá

" rửa chân sạch sẽ rồi lên đây ngủ với em " ngọc thảo kiên nhẫn mà nhắc lại một lần nữa , hôm nay em sai nên mới nhắc lại hai lần á , chứ bình thường em nói có một tiếng à

" chị về phòng ngủ với vy , sáng mai chị phải đi sớm với cô hai tiên " phương anh lần đầu tiên trong đời làm trái lệnh của ngọc thảo

" một " ngọc thảo ngồi thẳng người dậy mà nhìn thẳng lấy phương anh , đang giỡn mặt với em đó hả ?

" chị ..." phương anh thấy mặt ngọc thảo đanh lại thì nuốt khan một cái , không biết đêm nay có còn toàn mạng để mà sống không nữa ?

" hai " ngọc thảo kiên nhẫn mà ngồi đó đếm số , em muốn coi thử phương anh có dám cãi lời của em hay không ?

" chị đi dẹp chén rồi rửa chân " phương anh nghe đếm tới số hai thì tay chân bủn rủn hết đi , thôi thì cứ giữ mạng trước đã , giận dỗi gì thì tính sau

" lẹ đi , em buồn ngủ " ngọc thảo lúc này mới nở nụ cười mãn nguyện , phải chi lúc nào phương anh cũng nghe lời vậy thì tốt biết mấy

phương anh nghe ngọc thảo buồn ngủ thì không dám chậm trễ , lập tức phi như bay đi dẹp chén rồi bước vào phòng ngọc thảo lần nữa , rửa chân rồi leo lên giường nằm kế bên

" đưa tay qua đây coi " ngọc thảo nằm phía trong muốn kéo tay phương anh qua ôm mình mà kéo quài không được , thế là liền quay sang nói thẳng mặt người ta luôn

" thôi , chị ngủ ngoài này được rồi , bà mà thấy bà la chị chết " phương anh ngại ngùng mà nép mình cách xa ngọc thảo nhất có thể , khác xa hoàn toàn lúc nằm cạnh tiểu vy ngủ

" em là chủ hay chị là chủ ? em nói chị nằm xích vô đây đưa tay cho em nghe chưa ? " ngọc thảo đanh đá mà dùng quyền của mình ra lệnh cho phương anh làm theo , dám cá phương anh có ăn gan trời cũng không dám cãi lại

phương anh khổ sở đành phải làm theo lời của ngọc thảo nói , vừa nhích người vừa đưa tay cho ngọc thảo cho đến khi nào ngọc thảo đồng ý mới được nằm yên , mà được nằm yên thôi chứ chưa có được ngủ

" phương anh , chị ghét em lắm hả ? " ngọc thảo vui vẻ mà nằm trong lòng phương anh quay tới quay lui , đây là lần đầu tiên mà em được nằm trong lòng phương anh ngủ luôn á

" hổng có " phương anh nghe ngọc thảo hỏi thì định ngồi bật dậy giải thích , nhưng mà chưa kịp ngồi nữa là bị ngọc thảo kéo lại rồi

" hổng có ghét vậy sao chị xin đi theo chị tiên " ngọc thảo nằm trong lòng nắm chặt lấy tay của phương anh hỏi , không biết ăn uống kiểu gì mà ốm tong ốm teo vậy nè

" tại chị thấy chị ở nhà làm cho thảo giận quài nên chị xin đi theo cô hai , thảo không thấy chị thì thảo không giận chị nữa " phương anh thành thật mà nói lý do cho ngọc thảo nghe

" chị mà đi theo chị tiên , bỏ em ở nhà một mình là em giận chị suốt đời cho coi " ngọc thảo nghe vậy thì cũng phì cười theo , người gì đâu mà khờ quá chừng không biết

" chị biết rồi " phương anh nghe thì cũng gật đầu , ở nhà cũng bị giận , mà đi cũng bị giận , không biết phải làm sao cho vừa lòng ngọc thảo nữa

" phương anh " ngọc thảo nằm yên được một lúc lại quay sang nhìn mặt phương anh hỏi tiếp

" hả ? " phương anh mắt đang lim dim ngủ nghe ngọc thảo gọi tên liền tỉnh dậy khiến cho ngọc thảo thích thú vô cùng

" phương anh có thương ai chưa ? " ngọc thảo hỏi câu này mà hồi hộp vô cùng , phương anh mà trả lời có một cái chắc em xỉu luôn quá

" vậy thảo có thương ai chưa ? " trong lòng phương anh làm gì có ai , nhưng mà phương anh không thích trả lời , thích hỏi ngược lại vậy đó

" có , nhưng mà không biết trong lòng người ta có em không nữa ? " ngọc thảo có chút hụt hẫng đối với câu nói của phương anh , phương anh nói vậy là trong lòng phương anh có người thương rồi hả ?

" thảo vừa ngoan vừa hiền , lại vừa đẹp , chị nghĩ người ta cũng thương thảo mà " phương anh ngây thơ nói , mà chẳng hiểu sau khi nói câu này trái tim phương anh lại có chút nhói lên , kiểu này chắc là bị tiểu vy hù riết nên bị đau tim nè

" vậy trong lòng phương anh có em không ? " ngọc thảo đưa tay chạm nhẹ lên ngực của phương anh , không biết trái tim của người ta có chứa hình bóng mình ở trong đó không ?

" có , chẳng những có thảo mà còn có bà hội đồng , cô hai tiên , thím tư với tiểu vy nữa , ai cũng có phần hết " phương anh nhìn ngọc thảo tươi cười nói , trong tim cô lúc nào cũng có mọi người hết

" nhưng mà em muốn trong lòng phương anh có mình em thôi , được không ? " ngọc thảo được voi thì đòi tiên , em muốn trong trái tim chị chỉ được có mình em thôi

" cũng được , mà thảo đừng có nói với ai , nhất là con vy á , nó hay ghen tị lắm , nó mà biết là nó đi theo chị nói suốt ngày cho coi " phương anh nhẹ nhàng mà gật đầu đồng ý với lời đề nghị của ngọc thảo , miễn sao đừng cho tiểu vy hay ghen tị biết là được

" vậy phương anh hứa với em đi , từ nay tới cuối đời chỉ được có một mình em trong lòng thôi " ngọc thảo nghe vậy thì phì cười , tiểu vy đã được ở sẵn trong lòng thùy tiên rồi cần chi mà ghen tị với em

" chị hứa " phương anh nhìn thấy ánh mắt mong chờ của ngọc thảo liền gật đầu một cách chắc nịt , chẳng ngờ cái gật đầu này của mình lại khiến cho ngọc thảo hạnh phúc không thôi

" mà thảo thương ai vậy ? " ngọc thảo hỏi xong thì đến lượt phương anh , dù gì cũng không ngủ tiếp được nên thôi nằm nói chuyện luôn

" chị muốn biết hả ? " ngọc thảo nhìn gương mặt tò mò của phương anh thì nhịn không nổi liền đưa tay nhéo má chị một cái khiến cho phương anh có chút bất ngờ

" ừ " phương anh tuy có chút bất ngờ nhưng vẫn không ngăn nổi sự tò mò của mình , không biết ai mà có thể khiến cho ngọc thảo thương đến như vậy

" ai thương em thì em thương người đó thôi " ngọc thảo tinh ranh mà đẩy nhẹ vào người phương anh một cái , sau đó lại quay vào phía trong đan lấy tay của phương anh mà ngủ ngon lành

phương anh nằm ở đó nhìn hành động một cách kỳ lạ của ngọc thảo thì khó hiểu vô cùng , bộ ở bên tây là ai ai cũng cư xử như vậy hết hả ? 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro