MẠN CHÂU SA HOA
Mạn Châu Sa thắm đỏ màu máu
Đau thương tràn trề cõi tạm bợ, trần gian
Tại sao người đi không quay đầu trở lại?
Chỉ mình ta trông ngóng bên bờ cõi Vong Xuyên.
Nước mắt ta tuôn như dòng nước chảy
Không tài nào nén nổi sự đau thương
Người đã đi bỏ mặc ta ở lại
Ta bên này, người bên kia.
Mạn Châu Sa ngàn năm nở, ngàn năm tàn
Ta với người tựa hoa và lá
Hoa nở, lá tàn
Lá chớm mọc, hoa cũng tàn phai.
Không là của nhau xin người đừng đến,
Có duyên mà không phận xin người đừng nhớ mong!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro