Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 98: Rồng có vảy ngược, chạm vào khắc chết

Hội nghị kết thúc, Mẫn cực kì mệt mỏi về tới lầu 25.

Tinh Thần đi theo phía sau của cô, hắn nhìn ra được, Mẫn giờ phút này đang rất đau khổ.

Phần thứ ba mảnh vỡ khế ước địa ngục, mình có thể lấy được sao? Nói thực cô nghĩ cũng không dám nghĩ. Phần thứ nhất của khế ước địa ngục, hơn phân nửa là ở trong tay Ngân Dạ, phần thứ hai thì trong tay Doanh Tử Dạ cùng Lý Ẩn.

Khi Mẫn đến nhà trọ thì Hạ Uyên đã chết, Lý Ẩn lên làm Lầu trưởng. Cho nên cô đối với Hạ Uyên không có cảm giác gì, còn đối với Lầu trưởng Lý Ẩn thì rất là kính sợ. Dù sao vượt qua bốn lần huyết tự, cũng không phải người bình thường. Mà bây giờ hắn đã vượt qua sáu lần huyết tự, tuy lần huyết tự thứ sáu, cơ hồ chỉ lệch một chút là đã không vượt qua được, nhưng có thể sống đến thời điểm này cũng không dễ dàng, mưu lược cùng thủ đoạn của hắn tuyệt đối không tầm thường. Mà Kha Ngân Dạ, đã từng tham khảo ghi chép huyết tự của hắn, cũng không phải người bình thường. Em gái của hắn Kha Ngân Vũ lại càng không bình thường nghe nói trong một lần huyết tự "kết cục chỉ có thể chết'' lại sống được, còn Doanh Tử Dạ, thân thế cực ly kỳ, chính mình tự vượt qua ba lượt huyết tự.

Muốn cướp đoạt khế ước địa ngục trong tay bốn người này, cô chỉ sợ lực bất tòng tâm.

Thời điểm đến cửa ra vào tay đang cầm chìa khóa, bỗng nhiên Tinh Thần mở miệng: "Cô Mẫn, có thể nói chuyện cùng tôi không?"

Đến bây giờ Tinh Thần cũng không biết họ tên của Mẫn là gì. Khi cô ấy tiến vào nhà trọ chỉ nói "Mọi người có thể gọi tôi là 'Mẫn'." Cho nên ban đầu Tinh Thần thậm chí hoài nghi Mẫn cũng không phải là tên thật của cô.

Nhưng thực tế, Mẫn làm như vậy, chỉ không hi vọng nói ra tên họ. Cô vô cùng căm hận họ của cha.

Thâm Vũ cũng vậy, cô bé sau khi biết rõ thân thế của mình, cũng không bao giờ muốn bất kỳ kẻ nào xưng hô tên đầy đủ. Bởi vì cô cũng kế thừa dòng họ ác ma kia.

Dù sao, người kia cùng với Mẫn, đều là cùng một họ. Cho nên Thâm Vũ chỉ có thể kế thừa cái họ này.

Mẫn nhìn Tinh Thần, gật gật đầu, nói: "Được rồi, anh vào đi."

Nàng quả thật rất muốn tìm một người thổ lộ hết.

Mở cửa, nàng mệt mỏi ngồi tựa ở trên ghế salon, cảm giác giống như có  tạ nặng ngàn cân trĩu trên cơ thể.

Đột nhiên, nàng ngẩng đầu lên, nói với Tinh thần: "Anh lúc đó, vì sao lại cứu tôi? Vì sao chứ?

"Cái gì cơ?" Tinh Thần sững sờ, cô ấy chẳng lẽ hoài nghi ý tứ của mình sao?

"Mẫn..."

"Bởi vì anh cứu tôi, nên mới để cho tôi cảm thấy mình may mắn sống sót!"

"Nếu như khi đó tôi chết, tất cả đều kết thúc!"

"Thế nhưng... Thế nhưng mà..." Mẫn không ngừng rơi nước mắt: "Hiện tại, Thâm Vũ đã mất tích. Vô luận là yêu hay căm hận, tôi cũng không còn người thân nữa rồi. Trong căn hộ này cũng không tồn tại tương lai nữa rồi. Tôi căn bản không có lý do sống sót! Thế nhưng mà anh lại cứu tôi..."

Tinh Thần vội vàng đến gần nàng, nói: "Cô Mẫn, cô, cô tỉnh táo một chút..."

"Tôi không thể đi tự sát thêm một lần nữa! Kết quả lại phải chấp hành chỉ thị huyết tự, bị những thứ khủng bố đáng sợ như Quỷ hồn sát hại! Mặc dù vẫn còn sống nhưng, tiếp theo, lại tiếp theo, tôi nên làm cái gì bây giờ? Tôi đây nên làm cái gì bây giờ?"

Bỗng nhiên nàng cúi đầu, nước mắt tuôn rơi.

"Vì cái gì? Tôi lúc đó lại quyết định mang theo Thâm Vũ đến thành phố này! Nếu như tôi chưa từng đến thành phố này mà nói..., như vậy, tôi cũng không thể tiến vào nhà trọ được!"

Tinh Thần đành phải nghĩ biện pháp làm cho nàng tỉnh táo lại, hỏi: "Thâm Vũ, cô bé là chị em của cô sao?"

"Không, không phải!" Mẫn gào rít nói: "Không phải, không phải!"

Vì sao trước đây lại sinh ra nàng?

Kỳ thật gần nửa năm sau đó, nàng rất hối hận vì sinh ra Thâm Vũ.

Nếu như nàng không tồn tại hẳn sẽ tốt hơn.

Ý nghĩ như vậy lúc nào cũng giày vò lấy Mẫn. Nhưng là, khi đó Thâm Vũ đang bị bệnh bại liệt của trẻ em, vì cốt nhục tình thân Mẫn không thể bỏ rơi nàng.

Nhưng đây chính là một sự khởi đầu đáng sợ

Bởi vì, thời gian dần trôi Mẫn phát hiện, Thâm Vũ bắt đầu càng lúc càng giống "Ác ma" kia.

Lông mi, con mắt, lời nói, thậm chí một ít thói quen sinh hoạt, đều phi thường giống nhau. Mà đáng sợ nhất một điểm là... Nàng có tài năng hội họa thiên bẩm.

Cha, lúc trẻ tuổi đã từng học vẽ, hắn lúc ấy rất mê muội đối với hội họa. Nhưng thời điểm đó rất ít người không coi trọng việc làm họa sĩ. Bởi vậy hắn cũng chịu không ít khổ cực. Nhưng tình yêu với hội họa vẫn không có chút thuyên giảm. Sau khi kết hôn, hắn không làm việc đàng hoàng, như trước si mê hội họa, thậm chí mọi việc trong nhà chỉ do mẹ xử lý. Khi hạ sinh nàng hắn cũng như trước không dừng đam mê.

Có tài nhưng không gặp thời làm hắn thống khổ, gia cảnh khốn khó, hắn còn thường xuyên rượu chè. Khi ấy tựa hồ như có một chiếc hộp Pandora ác ma trong nội tâm hắn đã mở ra.

Giống như kẻ nghiện, bắt đầu chìm trong cơn mê. Mọi sinh hoạt của hắn bắt đầu hỗn loạn, nói năng không đâu.

Hắn tựa hồ là từ bỏ hết ý nghĩa cuộc sống mà lâm vào sa đọa. Mà Mẫn khi đó còn nhỏ cũng vì vậy mà vô cùng thống khổ. mẹ cuối cùng không chịu được áp lực cuộc sống mà qua đời.

Mẹ sau khi chết, nàng liền trở thành đối tượng phát tiết của cha.

Thời điểm Thâm Vũ lần đầu nhắc tới bút vẽ, Mẫn tựa hồ thấy được ác ma đang sống lại trong Thâm Vũ. Hơn nữa phong cách hội họa cũng rất giống với cha, và nàng đối với hội họa rất có hứng thú.

Rất giống nhau rồi...

Hết thảy đều làm Mẫn cảm giác bất an. Thế nhưng bất an cũng không có cách nào, nàng không thể nào làm cho Thâm Vũ thay đổi. Nàng càng ngày càng trở nên giống ác ma kia.

"Anh căn bản không biết tôi đã trải qua cái gì" mẫn giờ phút này đã quỳ rạp xuống đất, khóc lớn: "Mang thai với chính cha ruột của mình, đứa con ở trong cơ thể mình phát triển, anh có thể tưởng tượng được loại thống khổ nầy sao? Lúc đó tôi chỉ có sáu tuổi! Chỉ có sáu tuổi tôi đã sinh con. Khi anh sáu tuổi thì đang làm cái gì? Nhất định là vô ưu vô lo mà xem phim hoạt hình, đùa nghịch trong công viên, được cha mẹ yêu thương? Là như thế đúng không?"

Tinh Thần hai mắt trợn tròn.

Thật sự hắn từng nghe có loại cha xâm phạm chính con gái mình, thật không bằng cầm thú, nhưng loại cảm giác này đối với mình thật sự khó có thể xẩy ra. Căn bản là không cách nào cảm nhận được.

Mà cô gái kia ở cái tuổi của mình... đã phải trải qua cảm giác địa ngục đó khi còn rất nhỏ?

"Tôi... Tôi không biết làm sao bây giờ. Tôi nên hận nó, hay là yêu nó? Anh có thể nói cho tôi biết không? Đương nhiên anh đã cứu tôi, anh có thể nói cho tôi biết, tôi làm như thế nào để sống sót?"

Ngày 1 tháng 3 đã đến.

Buổi chiều, hơn hai giờ. Rốt cục phải lên đường.

Công ty may Giang Phong là nơi phân chia giữa nội thành và ngoại thành, đã tuyên cáo phá sản, trước mắt không có người, mặc dù ý định trở thành nhà máy hóa chất, nhưng dù sao chỉ là ý định. Vì thành lập nhà máy hóa chất mà nói..., người dân địa phương sẽ lo lắng ô nhiễm môi trường, trước mắt còn chưa chính thức cho phép hoạt động, cho nên còn giằng co chưa dứt.

Lúc này tờ giấy còn chưa nhìn thấy. Đây cũng là đương nhiên, bởi vì Thâm Vũ đã mất tích.

Tại trạm xe lửa bắc lộ.

Lý Ẩn tiễn bốn người bọn Tử Dạ.

Tất cả mọi người đều biết nguyên nhân là vì Tử Dạ.

Lý Ẩn mở một tấm bản đồ, đưa tới trước mắt bốn người nói: "Tôi biết địa đồ mọi người nhất định đều nhớ kỹ trong lòng rồi, bất quá vẫn nên xem thêm mấy lần cho thỏa đáng. Công ty may Giang Phong, phía Tây Nam khu điền lăng, nhà máy chỉ chiếm diện tích ước chừng..."

"Tổng hợp lại, mọi người ngồi 6 trạm xe lửa sau đó xuống xe, lại đi bộ một đoạn. Trước mắt sẽ là nhà máy giang Phong. Tôi điều tra rồi, nhà máy này từ trước đến nay khi tiếp đơn đặt hàng, đều không có đặt hàng qua Giá y. Nhưng nếu nhà trọ nói có, thì tất nhiên khẳng định là có."

Sau đó, Lý Ẩn nhìn Tử Dạ rồi nói với ba người còn lại.

"Tôi nghĩ lời này rất khó nghe, nhưng mọi người nên thông cảm cho tâm tình của tôi. Nghe cho kỹ. Nếu trong mọingười có bất kỳ ai  có ý định gì với Tử Dạ... Tử Dạ sẽ phát một tin nhắn có ám hiệu đặc biệt cho tôi, ba người các người mỗi người đều có một ký hiệu nhất định. Cho nên nếu mọi người vì cướp đoạt mảnh vỡ khế ước địa ngục, có hành vi uy hiếp tính mạng Tử Dạ, sau đó trở về nhà trọ lại nói rằng cô ấy chết trong tay Quỷ hồn. Chỉ cần tin nhắn kia phát tới, tôi sẽ biết là ai làm, như vậy tôi sẽ giết người đó! Tôi thề, tuyệt đối sẽ giết người đó!"

Giờ phút này, ánh mắt hung ác của Lý Ẩn làm bọn hắn hảng sợ. Tất cả mọi người sắc mặt đều trắng bệch, nếu như Lý Ẩn dám làm như vậy thì thật là bị chết quá oan uổng rồi. Đối với các hộ gia đình mà nói, bọn họ không có cách nào ly khai nhà trọ, vì vậy chỉ cần Lý Ẩn muốn liều mạng với họ, thật sự không có nơi để trốn!

"Mọi người cũng nên rõ ràng, nhà trọ cùng thế giới bên ngoài hoàn toàn tách biệt, pháp luật hay đạo đức sớm không còn bất kỳ ý nghĩa gì. Cho nên, tôi giết các người không có bất kỳ gánh nặng tâm lý, hơn nữa các người cũng rõ. Tôi chỉ là bởi vì hành vi uy hiếp tính mạng của Tử Dạ với các người mới dốc sức liều mạng. Nếu tình huống này xảy ra, sẽ không có bất kỳ người nào tới giúp các người. Thậm chí khi tôi và các người dốc sức liều mạng, có thể sẽ có hộ gia đình vì tôi mà sẽ giết chết các người

Hoàn toàn chính xác, Lý Ẩn là kẻ nắm giữ mảnh vỡ khế ước, cộng thêm khả năng suy luận sinh lộ của huyết tự, tuyệt đối các hộ gia đình sẽ không để Lý Ẩn chết đi.

"Đương nhiên" Lý Ẩn lúc này sắc mặt thoáng hòa hoãn, nói: "Tôi nghĩ mọi người chắc có lẽ không có ý  kia. Đây chỉ là tôi cảnh cáo mọi người mà thôi. Mọi người phải nhớ kỹ, rồng có vảy ngược, chạm vào tức chết.!"

Giờ phút này Lý Ẩn trước mắt mọi người xuất ra một cổ khí chất vương giả, ánh mắt của hắn vô cùng kiên định cùng chấn nhiếp, nhìn thấy liền cảm giác trong người có chút phát run.

Thường nói mềm sợ cứng, cứng sợ điên, điên sợ không muốn sống. Tuy nhiên thâm tâm bọn hắn đối với Tử Dạ kỳ thật đều không có sát tâm, nhưng cảm giác vẫn rất là sợ hãi. Mà nghe được lời Lý Ẩn, Tử Dạ nhất thời không biết nói cái gì cho phải.

Lúc này, tàu điện ngầm đã mở cửa vào, bốn người chuẩn bị lên đường. Lý Ẩn cùng Tử Dạ lưu luyến không muốn rời.

"Em nhất định phải coi chừng." Lý Ẩn cầm thật chặt tay Tử Dạ, nhìn vào mắt nàng, hi vọng thời gian ngừng trôi.

Sau khi cửa xe mở ra, Tử Dạ chầm chậm rút tay ra.

Dù không muốn nhưng đã đến lúc từ biệt.

"Em sẽ trở về."

Tử Dạ đi vào trong tàu điện ngầm, nhưng mắt nàng vẫn luôn nhìn theo Lý Ẩn, muốn mãi mãi tựa vào trong lòng của hắn.

Có lẽ, đây là lần cuối cùng được nhìn Lý Ẩn.

Cửa xe đóng lại.

Nhìn đoàn tàu biến mất trong tầm mắt, thân thể Lý Ẩn cơ hồ không chống đỡ được vô lực ngã xuống.

Lần huyết tự thứ tư!

Tử Dạ có thể gắng gượng vượt qua sao?

Trở lại nhà trọ, Ngân Dạ cùng Ngân Vũ đã chờ hắn tại đại sảnh rồi. Nguyên nhân cũng bởi vì mảnh vỡ khế ước địa ngục, hai người cũng rất quan tâm đến Tử Dạ.

Ba người tới phòng 404 , Ngân Dạ liếc thấy, trên ghế salon trong phòng khách, một xấp giấy A4 dầy cộp cùng với chiếc chăn lông.

Hắn đi qua cầm lấy tập giấy, là tự liệu về Công ty may Giang Phong từ khi vận hành đến nay, Lý Ẩn tựa hồ là thức đêm lên mạng download in ra giấy. Máy đánh chữ cùng hộp mực trong phòng dùng không bao giờ cạn, giấy cũng là dùng không hết.

Chẳng lẽ tối hôm qua hắn ngủ trên ghế salon hay sao?

Ba người ngồi xuống, chờ đợi Tử Dạ liên lạc và thảo luận sinh lộ huyết tự lần này! Đồng thời, Ngân Dạ cùng Ngân Vũ cũng hi vọng, có thể nghĩ biện pháp biết ai sẽ là người thu được mảnh vỡ khế ước địa ngục!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro