chương 6: bạch liên hoa tìm đến cửa
___
Thanh âm của Châu Tử Du không lớn, nhưng cũng đủ làm trong lòng Lạp Lệ Sa ngũ vị tạp trần.
Kiếp trước, Châu Tử Du là trực tiếp phá cửa mà vào, lúc đó Chung Tuấn Quốc thì đang tắm, mà cô lại lớn tiếng tuyên cáo cô "hạ dược" tân chồng mới cưới.
Vốn Chung Tuấn Quốc đã hoài nghi, lại càng chán ghét cô thêm.
“Có việc?”
Chung Tuấn Quốc vẫn nói những lời này.
Châu Tử Du cười đến có chút miễn cưỡng, cố ý lùi về phía sau, như đang cực lực cất giấu cái gì, cô ta lắc đầu: “Không có việc gì.”
Ánh mắt Chung Tuấn Quốc lại rơi xuống vật trên tay cô ta, nhưng rất nhanh đã dời ánh mắt đi.
Châu Tử Du thấy anh không có ý định vạch trần, liền nóng nảy. Cô ta đem đồ vật trong tay ném xuống mặt đất, giả vờ sơ ý đánh rơi, lập tức phát ra âm thanh vỡ vụn.
Kinh hô một tiếng, Châu Tử Du làm như bị dọa, nói: “A, làm sao bây giờ!”
Chung Tuấn Quốc liếc mắt nhìn đồ vật trên mặt đất, liếc mắt một cái liền thấy trên đó có ghi chữ.
Đó là tên của một loại xuân dược khá nổi tiếng, mặc dù Chung Tuấn Quốc không tìm hiểu về loại thuốc này, nhưng nghe qua!
Châu Tử Du lại mang theo loại đồ vật này?
Như là sợ Chung Tuấn Quốc hiểu lầm, Châu Tử Du vội vàng xua tay: Tuấn Quốc ca ca, anh đừng hiểu lầm, này không phải em, em chỉ giúp Lệ Sa bảo quản mà thôi…”
“Giúp tôi bảo quản?” Lạp Lệ Sa từ phía sau đi lên, nắm lấy cánh cửa trong tay Chung Tuấn Quốc , đẩy ra.
Từ góc độ của Châu Tử Du có thể thấy được trên giường lớn tân hôn có một vết máu loang lổ, tiếp đó là mảng hỗn độn đệm chăn…
Lòng đố kỵ của cô ta không ngừng dâng lên.
Châu Tử Du miễn cưỡng cười: “Chính là… tối hôm cô để đồ này lên bàn, tớ sợ dì nhìn thấy sẽ không tốt, cho nên mới giúp cậu bảo quản.”
Ánh mắt sắc bén của Chung Tuấn Quốc rơi xuống khuôn mặt của Lạp Lệ Sa
Nhưng anh lại không thấy trên mặt cô có một tia hoảng hốt nào, vẫn là một đôi đen nhánh, sáng ngời, trong sáng, tĩnh lặng hệt như nước hồ mùa thu, không mang theo một tia tạp chất. Giờ phút này nghe thấy Châu Tử Du nói, cô nghi hoặc, ngồi xổm xuống nhặt đồ vật kia lên, “Đây là thứ gì? Nó dùng để làm gì thế?”
Mặc dù nói như vậy, nhưng Lạp Lệ Sa đã sớm nhận ra loại thuốc này rồi.
Cô hơi nheo mắt lại, sắc mặt bình tĩnh, tò mò mà ngẩng đầu lên nhìn về phía Châu Tử Du , một bộ dáng thuần khiết vô hại.
Trong lòng Châu Tử Du hơi kinh ngạc, phản ứng cực nhanh mà nói: “Tớ đương nhiên không biết, loại đồ vật này có tác dụng như thế nào làm sao tớ biết được!”
“Loại đồ vật này?” Lạp Lệ Sa càng nghi hoặc, nhanh chóng hỏi, “Loại đồ vật này, là thứ gì?”
“Tớ…” Châu Tử Du cắn răng, trong lòng thập phần kinh ngạc.
Tại sao hôm nay người phụ nữ rơm rác này lại phản ứng nhanh như vậy? Hình như có chút không giống với cô bình thường.
Nhìn xuống, sắc mặt Lạp Lệ Sa đỏ bừng, làn da mịn màng thanh tú mang theo vẻ tươi tắn khó tả, cô hai mươi tuổi tựa như một trái đào mềm mại.
Từ góc độ này của cô, có thể thấy được phía sau của áo lộ ra vài vết xanh tím…
Châu Tử Du cắn chặt răng, trong lòng lòng tràn ngập đố kỵ, hừng hực thiêu đốt.
Đầy là bình dược giúp cho Lạp Lệ Sa thành công bò lên giường của Chung Tuấn Quốc !
Nhưng mục đích thực sự của cô ta không phải là giúp Lạp Lệ Sa bò lên trên giường của Chung Tuấn Quốc , mà là muốn cho Chung Tuấn Quốc chán ghét cô, chán ghét đến cực điểm!
“Không phải cậu sao? Tối hôm qua chính tớ thấy, cậu lấy đồ bên trong lọ này đổ vào đồ uống của Tuấn Quốc ca ca, chẳng lẽ là tớ nhìn nhầm rồi sao?”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro