chap 79
Buổi sáng, Soojin đơn độc hẹn gặp Minnie.
"Thế nào, cô nghĩ thông suốt rồi?"
Minnie lẳng lặng nhìn người phụ nữ mặt than trước mắt, chỉ thấy sắc mặt cô tiều tụy, cằm hơi nhọn, nhưng ánh mắt vẫn như trước, cứng cỏi sáng ngời, giống như tảng đá Bàn Sơn to lớn, ý chí kiên định.
Soojin lạnh lùng liếc Minnie, ngữ khí không chút lung lay, hay bị thuyết phục: "Muốn tôi tiếp nhận các người trở thành người phụ nữ của Shuhua? Thật buồn cười!"
Đáp án trong dự kiến, Minnie ngồi sau bàn làm việc, đôi tay giao nhau đặt trước bàn, ung dung cười cười, giống điệu nhẹ nhàng: "Không sai, tôi cũng đoán được cô sẽ không dễ dàng đồng ý, chẳng qua, cho dù cô không đồng ý, cũng không thể mang cô ấy đi được."
Soojin hừ lạnh một tiếng, nhấc chân, bước từng bước một đi đến đối diện ngồi xuống, đỉnh mày nâng lên: "Cho nên, tôi có bị mà đến."
Minnie nghe vậy, cảm thấy hứng thú, ngồi thẳng người tỏ ý lắng nghe, nhướng mày: "Nga?"
Ngay sau đó, ánh mắt Soojin hiện lên tia sắc bén, móc một khẩu súng từ trong lòng ngực ra, nhắm ngay vào Minnie.
Minnie híp mắt, ý cười nơi khóe miệng trầm xuống, ngữ khí lạnh lùng: "Sao cô lấy được súng?"
Ở Hắc Ngục, nhất cử nhất động của Soojin đều bị cô giám thị, cô nghĩ không ra, người này cư nhiên có thể dưới mí mắt cô chơi tiểu xảo?
Đúng là đã xem thường người phụ nữ này!
"Cô không cần biết tôi làm cách nào lấy được thứ này, tôi chỉ muốn nói cho cô biết, lần trước lúc trốn ra, tôi đã cất một khẩu súng trong Hắc Ngục, lúc đó vốn để đối phó với cô, kết quả vô dụng, không nghĩ tới bây giờ lại dùng đến." Ánh mắt Soojin lạnh lùng, ngữ khí không hề gợn sóng.
Minnie kéo kéo khóe miệng, ngoài cười nhưng trong không cười: "Thì ra, từ lúc bắt đầu cô chưa từng tin tưởng tôi."
Đối phương không lên tiếng, xem như cam chịu.
Không khí trầm mặc vài giây, Soojin thở dài một hơi, hơi hơi nâng tay, họng súng nhắm ngay đầu Minnie.
Thực rõ ràng, đây là ý muốn giết chết cô ta.
"Soojin, cô có nghĩ tới không, một khi cô nổ súng, Shuhua có lẽ sẽ hận cô cả đời, ngược lại, tôi sẽ lưu lại kí ức sâu nhất ở đáy lòng cô ấy, biết trước kết quả như vậy, cô vẫn muốn động thủ sao?" Vẻ mặt Minnie không có bất kì biểu tình sợ hãi gì, vẫn luôn bình tĩnh như thường, luôn dùng loại ngữ khí trần thuật, giống như người trước mặt không phải đang muốn giết cô, mà chỉ đang cùng cô nói chuyện phiếm.
Soojin mặt vô biểu tình, mở miệng: "Từ rất lâu trước, tôi đã chuẩn bị đầy đủ, Minnie, nữ nhân của tôi, tôi nhất định phải mang đi, không tiếc phải trả bất luận đại giới gì."
Đối với ý nghĩ chắc chắn của Soojin, trong lòng Minnie âm thầm khinh miệt, một chút cũng không lo lắng đối phương có thể chạy thoát từ trong bàn tay cô.
Bất quá, nhìn họng súng đen tuyền trước mặt, Minnie thức thời che dấu khinh thường ở đáy mắt, ý đồ dùng ngôn từ hòa hoãn không khí: "Cho dù cô đã nghĩ đến rồi, thì khoan hãy xúc động, Shuhua không giống cô nghĩ, hoàn toàn không có chút cảm tình gì với chúng tôi, nếu cô làm chuyện gì không thể vãn hồi, Shuhua sẽ thống khổ cả đời."
Minnie một bên chậm rãi nói, tay bất động thanh sắc sờ tới khẩu súng lục dưới ngăn bàn.
"Cô cũng không nên xúc động, Shuhua cô ấy còn đang đợi......"
Phanh!
Một tiếng súng trầm đục vang lên, đồng tử Minnie co lại, sau đó, chậm rãi ngã từ trên ghế xuống.
Soojin đã sớm phát hiện động tác nhỏ của đối phương, trước khi Minnie kịp thực hiện hành động tiếp theo, cô đã động cò súng trước.
Khẩu súng này đã lắp bộ phận giảm thanh, ngoại trừ hai người trong phòng, người bên ngoài căn bản không nghe thấy.
Soojin bình tĩnh thu khẩu súng vào trong lòng ngực, nhìn người trên mặt đất, mở miệng: "Chỉ là súng gây mê thôi, sẽ không lấy mạng của cô, chẳng qua đợi tới lúc cô tỉnh lại, cũng đã chậm."
Soojin không chút do dự rời khỏi văn phòng. Trực tiếp đi tới căn phòng Shuhua ở.
Miyeon cùng Yuqi đều đang bảo vệ trước cửa phòng Shuhua.
Soojin vừa tiến đến, hai ánh mắt song song mang theo địch ý bắn về phía cô.
Không có biện pháp, người phụ nữ Shuhua yêu nhất, hai người rất khó kìm chế cảm giác ghen ghét căm thù cô.
Yuqi vừa chuẩn bị tiến lên trào phúng vài câu, đã bị Soojin móc ra súng lục, đoàng một tiếng, thậm chí còn chưa kịp lên tiếng đã ngã xuống.
Miyeon mặc dù kịp phản ứng lại, chuẩn bị phản kích, nhưng đã chậm, Soojin đã sớm có chuẩn bị, sau khi bắn trúng Yuqi, giây tiếp theo, súng gây tê đã hướng tới Miyeon.
Miyeon rút ra vài cây kim gây tê, mặc dù liều mạng muốn làm bản thân thanh tỉnh, nhưng thân thể không còn sức, cuối cùng, chỉ có thể không cam lòng, nhắm mắt lại.
Soojin làm tất cả mọi chuyện, trước sau vẫn không có biểu cảm, cô nhìn đồng hồ trên cổ tay, đánh giá thời gian, cũng không sai biệt lắm, liền tăng tốc, vọt vào trong phòng.
"Shuhua, chị mang em đi."
Shuhua còn đang nghỉ ngơi, vừa mở mắt, vẻ mặt mộng bức bị Soojin từ trên giường bế lên: "Nhanh như vậy?"
Không đợi cô trả lời, Yuqi cùng Miyeon nằm trên mặt đất đã lọt vào tầm mắt nàng.
Tim Shuhua nhảy dựng.
"Bọn họ làm sao vậy?"
Nàng không phát hiện khi mình hỏi câu này, ngữ khí thật sự sốt ruột, Soojin phát hiện, híp mắt, cúi đầu nhìn nàng một chút, trầm giọng nói: "Chỉ là hôn mê."
Hôn mê?
Shuhua an tâm, tim lúc này mới hạ xuống.
Ngay sau đó, nàng phát hiện vừa rồi chính mình quá khẩn trương, xác thật là đã quá lo lắng, trước mặt người phụ nữ của mình lại khẩn trương lo lắng cho người phụ nữ khác, Soojin chắc là sẽ rất tức giận hoặc sẽ nghĩ nhiều?
"Nếu như bọn họ xảy ra chuyện, cho dù chúng ta ra được, chỉ sợ cũng sẽ gặp nhiều phiền toái." Không biết là tự tìm lí do giải thích cho bản thân, hay đang giải thích cho Soojin nghe, lúc Shuhua nói những lời này, đầu vẫn luôn không dám ngẩng lên, không dám nhìn mặt Soojin.
Soojin cũng không quản nhiều, ôm Shuhua đi ra bên ngoài.
Ngay sau đó, bên ngoài vang lên rất nhiều tạp âm.
Tiếng gào, tiếng súng, tiếng đánh nhau, tiếng chém giết, loạn thành một đống!
Shuhua lúc này mới hiểu được, theo bản năng nhìn về phía Soojin: "Có phải ba tìm người tới cứu em?"
Soojin sờ khuôn mặt nhỏ tái nhợt bệnh trạng của cô: "Ân, là bác Yeh, trước lúc chị tới đã thương lượng tốt với ba em."
Shuhua tựa hồ nghĩ tới cái gì: "Người bên ngoài sẽ tấn công vào nhanh thôi, như vậy, đám người Minnie ......"
"Chị biết em sợ bọn họ xảy ra chuyện, yên tâm, chỉ là bị súng gây mê bắn trúng, không nguy hiểm tới sinh mệnh." Soojin biết nàng nghĩ cái gì, lúc nàng còn chưa nói xong đã giành trước, trả lời nghi vấn của nàng.
Shuhua ho nhẹ một tiếng, ngượng ngùng cúi đầu: "Tuy rằng đã xảy ra nhiều như vậy, nhưng tóm lại em vẫn không muốn thấy bọn họ xảy ra chuyện."
"Chị hiểu."
Soojin gật gật đầu, cũng không tức giận, không chất vấn, giống như đã sớm hiểu rõ.
Nhưng Shuhua vẫn cảm thấy chột dạ, luôn cúi đầu, không dám đối diện với ánh mắt cô.
Hai người cứ im lặng như vậy, một lát sau, trên bầu trời xuất hiện tiếng máy bay trực thăng.
Soojin móc ra một cái pháo hoa tín hiệu, phóng lên trời.
Ngay sau đó, máy bay trực thăng chuẩn xác bay về hướng bọn họ, chậm rãi hạ xuống.
Cánh máy bay chuyển động mang theo một dòng khí, cuốn hết mọi bụi bẩn trên mặt đất bụi đất lên, cho dù Shuhua được Soojin bảo hộ trong ngực, vẫn bị thổi cho mịt mù.
Phi cơ vững vàng hạ xuống đất, Soojin không có nửa phần do dự, ôm Shuhua lên phi cơ.
Cũng nói không rõ là bị tâm tư gì quấy phá, một khắc lúc cánh cửa trực thăng đóng lại, Shuhua quay đầu nhìn về phía dưới, trong tầm mắt mơ hồ, giống như có người điên cuồng chạy tới chỗ nàng.
Không đợi nàng thấy rõ người nọ là ai, tầm mắt đã bị cánh tay Soojin ngăn chặn.
Soojin đem đầu nàng, ấn vào trong lòng ngực mình, ngăn cản hết mọi thứ tạp nham bên ngoài, mà cô còn lại là nhẹ nhàng liếc nhìn bóng người phía dưới phi cơ, ánh mắt không rõ.
Ở trong trận chém giết ác liệt này, Shuhua nghe thấy có người tê tâm liệt phế kêu tên nàng.
Trong lúc nhất thời tâm loạn như ma, tựa hồ như có thứ gì đó dưới đáy lòng chậm rãi lên men.
Soojin vẫn luôn quan sát biểu tình của nàng, thấy nàng xuất thần, cánh tay ôm nàng chợt căng thẳng, hơi dùng sức.
"Chúng ta rời khỏi nơi này, ra nước ngoài, ở nơi đó, không ai có thể tìm không thấy chúng ta, chỉ có em và chị"
"...... Được." Shuhua hít vào một hơi thật sâu, dứt bỏ những tâm tư không nên có, nhắm mắt lại, đem cả người cuộn tròn, trở trong lòng ngực Soojin.
__________________________________________________
Au: Jenshin__b161
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro