Chap 3 : Nữ Vương Bị Ăn Giấm Chua !!!
Một chiếc Ferrari mới lướt nhẹ nhàng băng trên đường phố Paris, không phải là chủ nhật nên 3 giờ rưỡi chiều đường phố thoáng vô cùng.
Chaeyoung ngồi ở ghế lái xe, ngón tay xinh đẹp bóng loáng để trên vô lăng, ngoài xe từng giọt mưa rơi tí tách, còn trong xe mở nhạc đầy mê hoặc của Helene Segara, cần gạt nước đều đều gạt qua kính chắn gió, mưa ngớt dần.
Hôm nay tâm tình nàng rất tốt, thiết kế trình diễn ở London được đánh giá cao và được chú ý nhiều. Ngay cả ông thầy nghiêm khắc nhất là Marvin, nhà thiết kế của công ty MG cũng mỉm cười với nàng, lần này thực sự nàng đã làm rất tốt.
Sự thật chứng minh, không có hào quang của Park gia bao phủ thì Chaeyoung nàng vẫn hoàn thành xuất sắc. Tốn cả năm trời chuẩn bị, bao nhiêu đêm không ngủ để chỉnh sửa rốt cục cũng có thành công hôm nay. Nàng biết lần này thành công đối với nàng quan trọng đến mức nào, buổi trình diễn còn chưa kết thúc đã có nhiều công ty lớn liên hệ với nàng. Những cơ hội này sẽ có nhiều người mơ ước nhưng lại không phải điều nàng muốn.
Chaeyoung muốn sáng lập ra nhãn hiệu của chính mình, mở công ty, không cần phải làm cho người khác. Nàng là tiểu thư của Park gia, còn có đống tiền bạc để hoàn thành giấc mộng của mình, tại sao không ? Nàng thấy cầm tiền của nhà mình mở công ty cũng không phải là điều gì sai trái, nàng sinh ra trong gia đình có tiền, vốn khởi điểm sẽ cao hơn người khác, có thể đi đường thẳng thì tại sao lại phải đi vòng ? Từ nhỏ nàng đã ăn mặc, đồ dùng đều là thứ xa hoa tinh tế, thói quen này chính là cách sống của nàng , chưa bao giờ nghĩ đến việc tốn tiền. Dù sao thì chị gái cũng kiếm tiền nhiều hơn cha nàng, đời này nàng coi như không làm cũng thừa tiền tiêu.
Chaeyoung biết mình có tài, còn có tiền, tại sao lại không lợi dụng ? Rõ ràng một năm có thể thành công, tại sao phải kiên quyết đòi tự lập để rồi sau 10 năm hay vài chục năm sau mới thành công ? Kiểu như vậy nàng khinh thường. Nàng là Park Chaeyoung , là viên ngọc quý trên tay nhà họ Park , nàng có tư cách hưởng thụ vì sao lại không cần ?
Cuộc sống của nàng không cần khổ cực, không cần vì tiền mà phiền não, tất cả đều thuận theo tâm ý, muốn như thế nào đều cũng có thể. Những điều này đã tạo cho nàng cá tính phách lối, tự cao tự đại, nhưng nàng lại biết có chừng mực, không bao giờ dùng mọi thủ đoạn để đạt được. Cho nên từ nhỏ đến lớn, mặc dù nàng có tính khí tiểu thư, nhưng bởi vì cởi mở thẳng thắn, bạn bè nhiều vô cùng, nhân duyên cực tốt, nhất là duyên với người khác phái càng thêm tốt đến mức cho người khác phải tặc lưỡi hít hà.
Từ tiểu học, học sinh kể cả nam lẫn nữ theo nàng nhiều vô số, bất kỳ là con nhà thế gia có lòng cầu tiến, có khát vọng cũng đều bị nụ cười của nàng trong nháy mắt đánh gục. Nhưng nàng không hề muốn họ, bất kỳ ai cũng không muốn.
Khi đèn giao thông chuyển sang màu xanh, Chaeyoung gọn gàng rẽ sang con đường bên phải.
Bắt đầu từ năm 10 tuổi, trong mắt của nàng cũng chỉ có mỗi thiếu nữ trầm mặc quật cường kia. Trong tiếng cười vui náo nhiệt chỉ có một mình cô ngồi trầm mặc ở đó, một mình yên tĩnh. Không giống như những đứa trẻ xung quanh nàng , cũng không giống như cảnh diễn trên TV hay trong tiểu thuyết, cố ý làm mình bất đồng để gây sự chú ý. Lisa chỉ đắm chìm trong thế giới của chính mình không ai có thể vào được, mà cô cũng không muốn ra ngoài, chỉ có thể thấy qua đôi mắt đen nhìn ra là người trưởng thành trước tuổi.
Trong nháy mắt nàng thấy Lisa, len lén quan sát cô, nàng phát hiện mình có cười ngọt ngào hơn nữa thì cô vẫn không thèm ngước mắt nhìn. Mặc kệ nàng cùng bọn trẻ chơi vô cùng hào hứng, cô vẫn thờ ơ. Đến khi phát quà tặng, tất cả bọn trẻ đều hưng phấn xếp hàng, thế nhưng cô vẫn không thèm nhìn một chút.
Thế giới của cô giống như chỉ có một mình cô, không có người khác. Khiến cho người từ bé đến giờ vốn là trung tâm không thể hiểu được, vì thế, thế giới của Lisa , nàng cố tình muốn xông vào !
Lúc ấy, Chaeyoung không hiểu vì sao cứ kiên quyết muốn nhất định là Lisa, muốn cô bên cạnh nàng, muốn trong mắt Lisa không chỉ có chính cô, nhưng ai mà ngờ được đã kiên trì đến 11 năm .
Lúc ban đầu chẳng qua là thói quen, thói quen có Lisa bên cạnh, yên lặng, ít nói, tùy tiện mặc kệ để nàng phát cáu, phát giận. Chỉ cần không quá phận, cô cũng không để ý, thậm chí thỉnh thoảng còn chọc cô, để cho cô bớt già đi, biểu hiện cho đúng với tuổi của mình, Chaeyoung cũng thấy vui vẻ. Nhưng mặt khác nàng biết, thái độ của Lisa với người khác hoàn toàn không giống với nàng, mặc dù nhỏ hơn nàng 3 tuổi nhưng so với Nữ Vương phách lối như nàng, Lisa có vẻ trầm ổn hơn nhiều.
Nhưng trầm ổn thì sao ? Dù sao vẫn là tiểu quỷ, nghĩ đến bộ dạng Lisa thỉnh thoảng tức giận, giận dỗi buồn bực, trên môi Chaeyoung nụ cười càng đậm, cô cũng chỉ như vậy khi ở trước mặt nàng , Chaeyoung thích loại độc nhất vô nhị này.
Cảm giác ban đầu đối với Lisa thì cũng chỉ là tò mò mà thôi, muốn hiểu biết cô nên muốn cha mẹ nhận nuôi cô, để cho cô ở bên cạnh nàng . Nhưng thời gian càng lâu, Chaeyoung càng cảm thấy ở cùng Lisa là chuyện hạnh phúc đến mức nào. Lúc nàng một thân một mình đến Paris du học cảm xúc này mới dâng lên đến tột cùng, lần đầu tiên xa cô, sau khi rời đi mới thấy không có cô làm bạn là một chuyện vô cùng đáng sợ. Nhiều năm như vậy Lisa một mực bên cạnh nàng, chưa bao giờ rời đi, Chaeyoung cũng coi là chuyện đương nhiên. Cha đồng ý để cô đi cùng với nàng và Lisa ở bên cạnh chăm sóc nàng .
Từ tiểu học đến giờ, ngắn ngủi mấy năm, đường nét mặt mũi của Lisa càng thêm rõ ràng, thanh tú nho nhã . Cô trầm ổn nội diễm, có vẻ khiêm tốn thần bí , vì có phần tự ti về thân thế nên trong mắt cô luôn mang theo vẻ buồn. Một người như vậy cực kỳ có sức hút, cho nên Lisa thường bị những nữ sinh xinh đẹp chạy tới tỏ tình, yêu cầu qua lại hơn là nam sinh . Không hiểu vì sao những chuyện như vậy khiến Chaeyoung cực kỳ căm tức, mỗi lần thấy sẽ vô cùng tức giận, vô cùng giận dữ.
Mặt lạnh cũng được, mồm miệng chua ngoa cũng được, nàng đều sẽ nghĩ cách để đuổi đám nữ sinh kia đi. Sau đó giận dỗi với cô, bắt cô phải đảm bảo chỉ có nhìn nàng mà thôi , không được nhìn người nào khác. Ban đầu Chaeyoung cho rằng là mình bị nuông chiều quá mức, tính chiếm hữu mạnh, về sau nàng mới hiểu được, thì ra cái cảm giác khó chịu không thoải mái kia là ghen !
Thật nực cười, thân là Park tiểu thư xinh đẹp mà lại biết ăn giấm chua như mấy cô nhóc kia, nhưng sự thật phũ phàng là thế. Đến Paris mới phát hiện Lisa có ý nghĩa với nàng , cho nên Chaeyoung lại càng tùy hứng muốn cô ở cùng, dù biết cô không biết tiếng Pháp, tuổi lại nhỏ, chỉ sợ sẽ rất khổ cực nhưng nàng vẫn kiên trì.
Giống như quá khứ, bất kỳ điều gì Chaeyoung yêu cầu, Lisa đều không dị nghị, chấp nhận toàn bộ. Lại nhập học, mất nhiều thời gian để học ngôn ngữ, ở trường học bị bài xích, không phải là cuộc sống quen thuộc nhưng Lisa cũng không oán trách một lời. Cô vẫn ở lại chăm sóc nàng.
Chaeyoung biết Lisa có lòng tự ái cao, cho nên không bảo ông Park mua cho nàng biệt thự xa hoa,chỉ mua phòng nhỏ ở khu nhà trọ. Park gia sẽ chi trả học phí và phí sinh hoạt cho cô , còn cô sẽ có trách nhiệm chăm lo cuộc sống hằng ngày cho nàng , có như vậy cô mới cảm thấy an lòng.
6 năm qua, Chaeyoung làm được nhiều việc hơn những nữ sinh bình thường có thể làm. Mặc dù sinh ra ở Hàn Quốc nhưng nàng không phải đặc biệt thích ăn đồ phương Tây cho lắm , ngược lại là cực kỳ thích đồ ăn quê hương quen thuộc vì lẽ đó nên Lisa vừa đi học ở trường vừa phải đi học nấu ăn. Nàng cũng không thích có người lạ trong nhà, cho nên những việc nhà hay nấu nướng, tất cả đều do một tay cô làm.
Vừa đi học vừa phải chăm sóc Chaeyoung , so với đám bạn cùng trang lứa , Lisa có vẻ trưởng thành, chín chắn hơn nhiều.
Chaeyoung biết Lisa tốt với nàng nhưng không biết phần tốt này do để đền ơn hay là vì cái khác, cô quá kín đáo nên nàng hoàn toàn không nhận ra được. Tình cảm giữa bọn họ rất mập mờ, chưa rõ ràng. Làm bạn cùng nhau nhưng lại chưa bao giờ nắm tay.
Mãi cho đến nửa năm trước, vào cái đêm sinh nhật Lisa tròn 18 tuổi, nàng tổ chức tiệc sinh nhật cho cô, nến rất thơm, thức ăn rất tuyệt, rượu đỏ rất nồng. Bọn họ nhìn vào mắt nhau nhiều hơn bình thường, Chaeyoung nhìn thấy tình cảm trong mắt Lisa , điều này đã khích lệ nàng chủ động, rồi bọn họ hôn nhau ... Sau đó, nàng đã dùng lần đầu tiên của mình kết thúc luôn lần đầu tiên của cô.
Hai người đều là người mới học nghề, một phần là có vị cồn thúc giục, cũng may trước đó nàng cũng đã xem qua. Mặc dù nhếch nhác nhưng cũng thành công, đau gần chết làm nàng hung hăng cắn một phát lên cánh tay Lisa . Cô khiến nàng chảy máu đương nhiên nàng cũng cho cô hưởng cùng. Đến bây giờ trên cánh tay Lisa vẫn còn lưu lại vết sẹo thật sâu, đó là ấn ký của nàng để lại cho cô. Và sau lần đó Chaeyoung mới biết được bí mật của Lisa là cô không giống như những người con gái bình thường khác vì cô có bộ phận sinh dục của nam giới . Nàng không những không ghét bỏ Lisa mà còn ngược lại là cảm thấy thương con người này hơn !
Có những thứ không phá vỡ thì không thể cảm nhận được, khi cấm kỵ giữa bọn họ bị phá vỡ thì tất cả không còn có thể quay trở lại như trước. Tình cảm của Chaeyoung đối với Lisa từ khi đến Paris càng về sau lại càng được khẳng định, càng ngày càng rõ ràng, nàng đã sống 21 năm, đã quá hiểu chính mình, cái gì muốn nhất định phải tới tay, nhất là tình yêu.
Có lẽ nàng bây giờ cũng không chắc chắn về tình cảm của Lisa , nhưng không sao, ít nhất cô cũng chỉ có một người là nàng , bây giờ là thế, tương lai cũng vậy. Vì đền ơn cũng được, vì tình cảm càng tốt, chỉ cần là Lisa , nàng đều muốn tất cả.
Nhìn đồng hồ, chắc đến giờ tan lớp của cô rồi, nhất định phải rẽ qua đón cô cùng về , thuận tiện còn đi siêu thị mua thêm chút thức ăn .
Nghĩ đến liền làm, Chaeyoung nháy xi nhan rẽ vào trường Lisa .
20 phút sau, Chaeyoung từ từ lái xe vào trường, mưa lại càng lớn, xe của nàng nhanh chóng đi chậm lại tránh cho bánh xe làm té nước lên người đi đường.
Thời gian vừa đúng, thấy trên đường từng nhóm một học sinh đi qua, môi nàng khẽ nhếch lên, biết tên tiểu quỷ đó tính tình cổ quái nhất định sẽ đi sau cùng, không sợ không đợi nổi cô.
Thời tiết mùa đông, lại đang mưa, lúc này bầu trời xám xịt, Chaeyoung lái xe cẩn thận, đôi mắt lơ đãng quét về phía trước, trong chớp mắt dừng lại.
Màn mưa đan vào, bay phất phơ đầy mê hoặc, cô gái trẻ cùng người con gái khác đứng ở đó cùng mặc đồng phục. Cô gái trẻ thanh tú cầm chiếc ô to màu đen, gương mặt cực kỳ thâm trầm, mà người con gái tóc vàng xinh đẹp bị nước mưa làm cho ướt nhẹp, gò má hồng hào làm nổi bật lên gương mặt ngọt ngào. Hai người chung một chiếc ô đứng cười nói vui vẻ như trong một bức tranh.
Đôi mắt sáng của Chaeyoung khẽ nhíu lại, nhìn về hai người kia.
Mắt cô gái sáng lên, đôi môi đỏ thắm hé mở giống như đang nói chuyện gì đó rất vui cho Lisa nghe mà cô thì mặt nhàn nhạt không nhìn ra vẻ vui buồn, một hồi lâu lắc đầu rồi đưa ô cho cô gái.
Cô gái đó liều chết khoát tay, muốn kéo tay của Lisa , rất rõ ràng là mời cô cùng che chung một cái ô !
Cái ô kia Chaeyoung khá quen thuộc, vì Lisa là một người tỉ mỉ và cẩn thận, ở Paris luôn mang theo nó cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ thấy cô phải làm cái chuyện đội mưa nhếch nhác cả.
Nhìn đến đây, đã đủ hiểu rồi. Chaeyoung xoay tay lái, cũng không quan tâm đường này có quay đầu được hay không, phóng thẳng đến bọn họ rồi đạp mạnh phanh. Xe thể thao đắt giá, tính năng ưu việt trong nháy mắt tăng tốc và thắng gấp dừng lại ngay gần chỗ hai người đang đứng. Những vũng nước đọng ven đường bị bánh xe đột ngột chạy qua té hết lên những người đứng gần đó.
"Á !" Elaine kêu lên một tiếng, cả người bị té ướt một mảng lớn, không tự chủ lui về phía sau mấy bước.
Lisa cũng không may mắn thoát khỏi, cả tóc và quần áo ướt hết, cô ngước lên nhìn chiếc xe thể thao phách lối kia, nhìn thấy chiếc xe quen thuộc, đôi mắt đen nhánh chợt có một tia sáng thoáng qua.
"Rầm" một tiếng, Chaeyoung đóng cửa xe lại bước đến. Chiếc áo sơ mi màu trắng bằng lụa tơ tằm phối cùng chiếc quần đùi màu đỏ, chiếc đai lưng tinh xảo quấn quanh vòng eo mảnh khảnh, khoác ngoài là chiếc áo len màu tro, mái tóc xoăn nhẹ tùy ý xõa xuống, vừa mang khí chất cuồng dã sẵn có lại mang mấy phần thục nữ dung hợp với nhau, chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ hấp dẫn ánh mắt mọi người.
Không khí ẩm ướt mà lạnh lẽo, mưa bụi dày đặc, nhưng lúc này đây Park Chaeyoung đang giận dữ như ngọn lửa muốn thiêu đốt, lại xinh đẹp động lòng người.
Trong giây lát, Lisa nhận ra nàng đang đứng dưới mưa, khuôn mặt trong trẻo lạnh lùng lập tức thay đổi, cô nhanh chóng bước tới, kéo lấy tay Chaeyoung đem nàng đẩy vào trong xe : "Đừng đi mưa, sẽ cảm mạo !"
Mắt cô thoáng qua tia tức giận, biết Chaeyoung tùy hứng không còn cách nào khác nhanh chóng cởi áo khoác ra che lấy đầu nàng , hoàn toàn không để ý mình đang một thân áo mỏng manh bị mưa làm ướt hết.
Chaeyoung trừng mắt nhìn cô , sải bước tới cô gái đang sửng sốt nhìn, đầy khí thế hung hăng đến trước mặt cô ta nhìn lên nhìn xuống đánh giá một phen. Rất tốt ! Khuôn mặt tươi trẻ, ngọt ngào động lòng người, nhìn thật biết điều lương thiện và khéo léo hoàn toàn không giống với nàng . Lại hung hăng trừng mắt nhìn về phía tên tiểu quỷ kia đang chỉ biết che mưa cho nàng, lát nữa sẽ tính sổ sau, quay lại nhìn cô gái, ngạo mạn hỏi : "Cô là ai ?"
"Tôi ... Tôi tên là Elaine, bạn học của Li."
Cái cách cô ta nói từ "Li" thật mềm ngọt nhưng lại khiến Park Chaeyoung cực kỳ không thoải mái, trừng mắt đằng đằng sát khí nhìn ai đó. Chaeyoung cho đến giờ vẫn là một người không thích làm khó ai cả, muốn chơi ác tất nhiên phải tìm kẻ đầu sỏ gây nên chuyện, nhưng không phải là bây giờ !
"Cô thích cậu ta sao ?", ngón tay thon dài xinh đẹp chỉ về tên tiểu quỷ đứng bên cạnh .
Gương mặt đáng yêu của Elaine ửng đỏ, len lén liếc nhìn cô một cái, mặc dù xấu hổ nhưng vẫn dũng cảm nhẹ nhàng gật đầu, "Phải ... Tôi ... Thích chị ấy."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro