24
Thanh xuân có những tháng ngày
Uống nhầm ánh mắt say ngây một đời
Một người xa tận trùng khơi
Người trong nỗi nhớ khi vơi khi đầy
Biết yêu khoảng mấy trăm ngày
Cũng đâu biết trước đổi thay khi nào
Đến ngày nắng nhạt hanh hao
Hay ngày cỏ úa xanh xao cõi lòng?
Bây giờ nói trước bằng không
Đến khi lấy chồng chắc sẽ quên thôi
Chẳng quên trong trẻo tinh khôi
Tuổi xuân năm ấy khôn nguôi nhớ người
Mà quên nước mắt lặng rơi
Khóc trong cô độc mong người biết qua
Nhưng mà... ngày ấy rất xa
Bây giờ thì vẫn thiết tha thương người
Biết hay không biết kệ người
Tôi vẫn thương người, duy nhất người thôi
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro