18
___
- Chào nhóc!"
" Chào chú!"
- Biết là ai cơ à?
" Chú gọi con bằng số này 3 lần rồi!"
- Thế vẫn như cũ nhóc nhỉ.
" Mục đích?"
- Gặp nhau nói chuyện thôi. Tao khoái!
" Đối tượng?"
- Mày thừa biết đối tượng là gì rồi
" Lí do?"
- Dm mày không gặp thì con Ảnh biết mùi.
" Địa điểm?"
- Mai đi học khác có người đón con nhé. Rảnh rỗi thì gọi cả con bạn mày hôm nọ vẹo xe trước mặt tao. Tao nói chuyện luôn thể.
Cụp máy. Cô không đủ bình tĩnh nói chuyện với thể loại này. Dắt xe vào nhà. Mẹ đang tưới cây. Cô chào mẹ mà mẹ cứ ỉm đi. Hôm nay không còn tâm trạng nào nhào vào lòng mẹ mà hò hét nữa rồi. Vứt cặp vào ghế rồi ngồi vào bàn ăn. Mẹ chạy lại xới cơm rồi hai mẹ con ngồi ăn. Dự là mẹ cũng chẳng biết đêm qua cô đi đâu. Mọi ngày sáng là mẹ đi sớm lúc cô chưa dậy. Chắc mẹ vẫn tưởng đêm qua cô ngủ ở nhà. Vừa ăn vừa ngó mẹ. Mẹ cũng chẳng hỏi gì. Nhìn mặt mẹ mệt mỏi thấy rõ. Thương khủng khiếp.
" Mẹ sao thế?"
- Hơi mệt!
" Con đi mua thuốc cho mẹ nhé"
- Biết bệnh gì uống?
" Thì con cứ bảo mẹ mệt."
- Xong nó đưa cho mày viên thuốc đi ỉa mày cũng chịu à.
" Mẹ này. Mệt thì người ta đưa thuốc mệt chứ đưa thuốc đi ỉa làm gì."
- Ai biết. Ngày xưa tao đau dạ dày bị bọn bác sĩ viện huyện khiêng đi mổ ruột thừa.
Mẹ thật là. So sánh thế cũng so sánh.
" Hay con mát xa cho mẹ."
- Không cần. Tay như tay trâu, đụng vào tao đau hơn.
" Thế con đi mua xả cho mẹ đun nước xông nhé."
- Tao đã bảo không cần. Con này dạo này lắm mồm thế nhỉ.
" Thế thì phải làm nào?"
- Điếc tai quá. Im mồm xem nào.
Mẹ lúc nào cũng thế. 10 cuộc nói chuyện thì 9 cuộc mẹ gắt từ đầu đến cuối. Thôi cắm cúi ăn tiếp. Chả qua tâm lý cô sợ mai gặp lão Lâm không có đường về. Cô chưa báo hiếu cho mẹ được tí nào. Chưa đem về cho mẹ nàng dâu thảo mà đã ra đi. Cơ mà nghĩ lại thì thấy mọi thứ cứ từ em mà ra. Cuối cùng cũng chết chỉ vì mấy cái lông nách. Chuyến này an toàn trở về. Thấy em còn cười nói với thằng nào. Cô xử tử thằng ấy luôn. Cứ nghĩ đến thằng Cứt trâu mà cú.
Lên phòng nằm suy nghĩ. Đầu óc vẩn vơ mấy kỉ niệm không đầu không cuối. Cô không hẳn buồn cũng không hẳn vui. Nhiều khi cảm xúc như thế nào cũng không thể gọi tên được. Chỉ thấy chán chán nản nản thế nào ấy. Đang lim dim lịm đi vì mệt thì mẹ gọi.
" Thanh ơi! Thằng nào gọi mày vào máy bàn này"
Vội chạy xuống nghe
- Tiên sư mày. Cho bạn bè số di động đi. Tao đang ngủ phải dậy nghe.
Quái lạ nhỉ. Chẳng nhẽ lão Lâm còn định khủng bố cả mẹ nữa à?
" A lô?"
- Thanh à?
" Ừ Thanh nghe!"
Đầu dây bên kia ỉm đi một lúc rồi nói tiếp
- Thanh ơi!
" Ừ Thanh nghe!" (Đang cố bình tĩnh lắm rồi đấy. Suýt chửi)
- Tao đây!
" Tao nào?"
- Học đây! Hi hi
" Ủa, dm thằng chó. Sao mày biết số nhà tao?"
- Tao xin bà mày sáng nay xong.
" Trời ơi bà tao có chuyện gì à mà mày phải gọi thế?"
- Không có chuyện gì
" Thế sao mày gọi cho tao?"
Cái thằng. Cứ nói chuyện được vài câu thì ỉm đi không nói gì tiếp!
" Kiên ơi!"
- Ơi!
" Dmm nói chuyện kiểu gì thế? Mày gọi điện bằng gì?
- Di động của anh tao mới mua.
" Thôi thằng chó. Thế đưa số đây bố gọi lại không hết tiền giờ?"
- Số nào?
" Thôi thôi thế có gì mày nói nhanh không chị mày giết mày giờ!"
Lại ỉm đi. Ôi tôi chết với thằng này mất. Tự nhiên gọi điện cho cô làm cô sốc gần chết. Gọi điện rồi cứ ngắt quãng đoạn một
- Thanh ơi!
Tiên sư nó, lại gọi tên cô. Khổ quá. Hình như lần đầu tiên gọi điện thoại. Cứ thế này thì chết tiền.
" Mày nói gì nói nhanh tao xem nào! Thằng dở này"
- Có phải mày gửi vợt muỗi với quần về cho tao không?
" À ừ. Tao gửi chú Hùng lái chuyến xe chiều về đấy. Mày nhận được rồi à?"
- Ừ!
" Có biết dùng không?"
- Quần thì chỉ mặc vào thôi chứ khó gì. Còn vợt muỗi bố tao thích lắm
" Bố mày á?"
- Ừ. Từ giờ bố tao đi ỉa đêm sẽ không bị muỗi đốt mông nữa. Tối nào ông cũng cầm đi theo. Ngồi ở chuồng xí mà cứ bép bép bép suốt!
Chết cmn mất. Thằng chó này. Vẫn cái kiểu kể chuyện thật thà không tả được.
- Bố tao sướng quá nên không cấm tao đi chơi nữa. Bố tao bảo “thằng Buồi này thế mà được việc”. Hê
- Rất cảm ơn mày nhá!
" Ừ không có gì đâu. Tại hôm về tao thấy mày thích cái vợt muỗi của bà tao nên tao mua cho thôi."
- Thế thỉnh thoảng có gì hay và xịn lại gửi cho tao nhá. Để tao được bố tao khen nhá.
" Ừ ừ!"
Xong rồi nó lại ỉm đi một lúc. Quả này đêm nay thế nào cũng chết với anh nó.
- Thanh ơi!
" Ừ tao nghe"
- Thế tao cúp máy nhá!
" Từ từ đã. Mày chăm bà hộ tao..."
- Tao biết rồi. Bà vẫn khỏe lắm. Hằng ngày vẫn ra đồng nhà tao hái rau.
" Ừ tao cảm ơn mày."
- Thế tao cúp máy nhá!
" Ừ mày nhớ học tốt như lời tao dặn nha."
- Không được, dốt lắm. Khéo năm nay lại đúp.
" Có gì không hiểu bảo bạn bè giảng cho. Đừng ham chơi. Mày học giỏi thì được lên thành phố học với tao."
- Thật à?
" Thật. Thế nên cố lên."
- Ừ tao cúp máy đây!
" Ừ..."
Chưa kịp nói thêm gì thì chỉ còn lại tiếng tít tít. Nhớ bà, nhớ đồng ruộng, nhớ bọn trẻ quá... Cô đặt ống nghe xuống mà rưng rưng. Sao tự nhiên hôm nay Kiên lại gọi cho cô. Hay lại điềm báo gì đây? Chẳng lẽ cả thế giới biết ngày mai cô ra đi nên thăm hỏi trước khi từ giã cõi đời.
Lê lết lên phòng thì lại có điện thoại. Giật bắn mình.
" Ngọc à?"
" Chả bố thì ai? Mày đang làm cái chó gì thế?"
" Tao đang nghe điện thoại."
" Tiên sư mày. Thế chiều nay thế nào?"
" Ổn!"
" Ổn mà nghe giọng mày nhão như cứt thế?"
" Ngọc ơi!"
" Hở?"
" Tao sợ lắm!"
" ..."
" ..."
" Mày làm sao thế Thanh?"
Giọng con bạn tự nhiên trùng xuống. Cô có thể cảm nhận được nó đang lo lắng cho cô. Đôi khi có phát hiện ra những cảm xúc nhỏ thôi mà có thể khiến cô cảm động rơi nước mắt.
" Lão Lâm hẹn gặp tao Ngọc ạ"
" Cái quái gì? Thế mày nói sao?"
" Tao đồng ý!"
" Trời ơi con ngu. Dm tao hết cách với mày rồi."
" Nhưng lão bảo sẽ xử Ảnh nếu tao không gặp!"
" Mày muôn đời chết vì đàn bà. Mày ngu lắm thảo nào đéo lớn được."
" Mày cao hơn cao có 1 phân mà."
" Thôi mày im đi. Tao sang mày đây."
Con bé có mặt trong vòng 20 phút. Mở cửa cho nó mà muốn lao vào ôm nó quá. Con bạn chí cốt của cô. Nó chạy lên phòng rồi nhảy lên giường trùm chăn luôn.
" Nằm đi mày. Đêm qua thức khuya tao mệt quá!"
" Ừ!"
Tắt điện rồi nằm xuống cạnh nó. Trong lòng bứt rứt khó tả. Tự nhiên lôi con bạn vào vòng nguy hiểm. Kể mà con này cũng ngu. Ỉm đi rồi chả quan tâm thì chết ai. Ai bảo nó tốt với bạn bè. Dù sao cũng tự an ủi rằng cô tốt số nên có con bạn thân thế này.
" Sợ hả?"
" Ờ sợ chứ!"
" Nhưng có hối hận không?"
" Không!"
" Tại sao?"
" Không biết. Nhưng cứ nghĩ đến khi Ảnh cười là tao lại có thể làm bất cứ thứ gì!"
" Thế nghĩ đến lúc mẹ mày cười thì mày có dũng cảm thế không?"
" Con chó. So sánh kiểu gì thế?"
" Ha ha. Đùa thôi. Cơ mà sống vì gái ít thôi con chó."
" Mày đang nói xấu người yêu tao đấy à?"
" Trúng thì không chả trúng thì trượt. Cơ mà thôi ngủ đi. Mai có chết thì tao cũng không thích làm ma thiếu ngủ."
Nằm vắt tay lên trán. Nghĩ vẩn vơ đủ thứ. Nghĩ về bà nội, về thằng Kiên, về cái vợt muỗi bố nó suốt ngày ôm đi ỉa. Về một vùng quê yên ả cả ngày không nghe thấy một tiếng còi xe. Nếu qua được ngày mai. Nhất định có một ngày đưa Ngọc về quê chơi. Nhìn con bạn ngủ say mà thương quá. Quay lưng vào tường rồi cố chìm vào giấc ngủ.
Sáng ra con Ngọc mò xuống bếp ăn thật no. Con này lại quyết không làm ma đói rồi. Nhậm nhuội nhai bánh mì, cô ăn cho chóng rồi còn đi. Cũng hồi hộp trước những gì sắp xảy ra. Trước khi đi con Ngọc còn cố mở tủ lạnh lấy quả táo ra ăn.
“ Tình là tình nhiều khi không mà có. Tình là tình nhiều lúc có như không”
" Mày hát cái quái gì thế Ngọc!?"
" Hê Hê!"
Đang cười với nó thì bị hai con Nouvo trắng chặn lại. Nhìn mặt mũi bặm trợn là hiểu đồng bọn lão Lâm. Phanh gấp nên con Ngọc đập cằm vào vai cô chửi um lên.
" Chào 2 chú! Đợi mãi!"
" Ố sao mấy anh dậy sớm vđ thế. Biết thế em ngủ thêm tí nữa."
Con Ngọc sao chả có tí sợ hãi nào nhỉ.
- Thôi đi nhanh lên. Đợi lâu không có thưởng đâu mấy cô em ạ.
Hai thằng dẫn cô ra một công trường đang thi công bên đường Khuất Duy Tiến. Lão Lâm và một thằng nữa đã đợi ở đấy từ bao giờ. Cô thì cảm tưởng như ngày tận thế còn con Ngọc thì vẫn huýt sáo. Sầu não sào nẫu quá.
- Giữ lời hứa nhỉ. Đưa cả bạn đến cơ à?
" Giờ chú muốn sao?"
- Muốn hỏi 2 nhóc tại sao cứ thích phá đám người khác thế?
" Thích thì làm thôi!" (Câu này tất nhiên của con Ngọc )
- Con chó kia im mồm. Tao chưa hỏi mày! Nói xem nào Thanh. Sao cháu lại thích xen vào chuyện của người khác?
" Thích thì làm thôi!" (Đành bắt trước con Ngọc vậy. Chứ thật ra chẳng biết nói gì nữa.)
Vừa dứt lời bị lão tống ngay một quả đấm vào mặt. Hoa hết cả mắt. Loạng choạng ra đằng sau thì thằng đồng bọn lão đạp cô ngã dúi dụi xuống nền đất. Từ bé tới giờ lần đầu tiên bị đánh đau như thế này. Cảm tưởng gãy cmn xương luôn. Bị đạp thêm vài cái thì con Ngọc xông vào ngăn.
" Thôi dm các ông chứ đừng làm quá lên. Anh em với nhau đéo thích động tay động chân!"
- A con nhỏ này nói năng được.
" Muốn gì nói nhanh!"
- Con chó con này gan nhỉ? Chúng anh xử mày nát xác giờ. Cỡ mày mà dám động tay động chân à?
" Em đéo cần động. Nhưng anh em của em sẽ thay mặt."
- Anh em cô em à? To nhỉ?
" Cũng to bình thường. Kia kìa!"
Con Ngọc hất mặt ra phía đường. Cô cố chống lưng đứng thẳng lên nhìn. Mấy thằng bạn nó đã có mặt từ bao giờ. Lão Lâm nheo mắt lại. Chắc cú lắm. Tưởng quả này xơi ngon cô mà.
" Anh nên nhớ không chỉ có anh tung hoàng trên đất này đâu. Đừng tưởng em bé mà sầu."
- Dcm con chó. Mày là ai?
" Anh biết Hùng lác hẻm Xéo không?"
- Dmm. Bố đang hỏi mày là ai?
" Không cần biết. Nhưng em nói cho anh rõ. Bọn em không rảnh để chơi cùng anh. Mời anh đi kiếm người khác."
Nói xong nó ra lôi cô đứng dậy đi về phía đường. Cô cố ngoài lại nói thêm câu.
" Từ lần sau chú tìm cô Minh mà tính nợ. Đừng động đến Ảnh."
Con Ngọc ra đến đường, đấm tay một thằng bạn, cười toe toét với cả đám rồi dắt xe cô đi về. Cô tự động trèo lên ôm lưng nó thôi. Còn biết làm gì nữa. Người đau tê tái. Không biết vác cái bộ mặt này về nhà thì mẹ sẽ nói gì nữa.
" Đau không?"
" Sao không? Sao mày không nói sớm mà để tao bị đánh gần chết mới mở mồm thế?"
" Biết nói gì đâu? Run bỏ mẹ ra."
" Nhỡ chúng nó không sợ phe mình mà cứ choảng thì sao?"
" Gớm mày yên tâm. Bọn cớm này muốn sống được là phải có đồng bọn và biết điểm dừng mới trụ được"
" Thế ông Hùng lác là ông nào?"
" Tao biết đéo đâu! Thấy mấy ông ghi lô đề gần nhà hay nói chuyện lão ấy cớm nổi tiếng thì lôi vào cho mạnh thế thôi chứ biết éo gì."
" Dm sao mày liều thế?"
" Mày sắp chết đến nơi cmnr còn liều cứt ý. Tao sợ quá cứ nói đại thôi!"
Cô bấm bụng vừa cười vừa khóc. Chẳng quen biết gì mà gân mặt lên nói như đúng rồi. Dù sao cũng thoát kiếp nạn này. Không biết sau này sẽ thế nào nhưng cứ vênh mặt lên sống đã. Quay lại nhìn mấy thằng bạn của Ngọc, thằng nào cũng cơ bắp xăm trổ, đầu cạo bóng lừ nhưng nhìn thấy cô ngó là cười đáp trả.
Không hiểu sao Ngọc quen được mấy thằng như thế này. Nhưng thằng cún con khiến cô hiểu ra. Dù tốt hay xấu thì trong một cộng đồng, nếu sống bằng cái tình với nhau thì khi hoạn nạn ắt có bạn sẵn lòng cứu giúp và sẻ chia. Gục đầu vào vai con Ngọc cho đỡ mỏi. Lại nhớ về em, nhớ những lúc em cười, những vết thương trên cơ thể tự nhiên trở nên dịu mát.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro