Chương 31: Lẳng lặng thay đổi
Chúc mừng bạn Kian_Nguyen vì có câu trả lời gần đúng nhất và chương sẽ dành tặng cho bạn
TẶNG CHO BẠN KIAN_NGUYEN
~~~Tg Pov~~~
Lucy của hôm nay rất khác Lucy của ngày hôm qua. Chỉ màu da và vòng 1 thôi cũng đã thể hiện rõ rệt. Cô nàng cù lần đã lên đời từ khi quen biết "trùm đại ca". Có 1 số cô bạn trong trường còn đồn thổi Lucy phải make up hàng giờ liền để có thể như ngày hôm nay, chỉ riêng đôi mắt thôi cũng đã thấy rõ. Rồi 1 hôm, các cô bạn đó bắt gặpLucy rửa mặt trong nhà vệ sinh không sợ sệt, các quý cô vẫn cho rằng Lucy sử dụng lớp trang điểm gì đó đắt tiền, nước thường không bao giờ rửa trôi được!?!
Lucy ít nói hơn, tính tình trầm ổn hơn. Chuyện gì đáng nói thì mới mở miệng, lâu lâu vẫn có đùa có cười nhưng ít dần. Cô biết tiết chế cảm xúc, đôi lúc, đi trên đường cùng hắn, dù rất mỏi chân nhưng Lucy vẫn tự mình bước tiếp. Cô rất sợ, nếu cô cứ đi trên đôi chân của hắn, mãi mãi cô sẽ bị tàn phế. Lucy tự học nhiều hơn, lâu lâu mới hỏi hắn vài câu khó. Học lực của Lucy từ đó mà tăng vùn vụt. Thời gian cô và hắn gặp mặt vì thế mà... ít hơn...
Diễn đàn trường 1 lần nữa sôi sục, mọi người đều cho rằng Lucy bị cắm sừng mà ngây thơ không biết. Chịu trách nhiệm gì chứ? Yêu đương gì chứ? Cuộc tình nào chẳng chóng tàn? Tình chỉ đẹp khi tình dang dở...
Lucy ngồi trên chiếc ghế đá công viên, gọi cho hắn:
- Em có mua 1 cái bánh, anh rãnh không?
- Anh... bận rồi!- Hắn trả lời, có chút ngập ngừng trong lời nói nhưng nếu không nghe kĩ sẽ không nghe thấy. Đáng tiếc, Lucy đang rất tập trung. Cô khẽ ừ nhẹ 1 tiếng rồi quăng cái bánh vào thùng rác gần đó.
- Lucy?
Cô quay đầu lại nhìn nơi phát ra âm thanh. Gray đang đứng đó, mỉm cười nhìn cô. Nụ cười của anh vẫn rất tươi tắn, rất xinh đẹp. Từ lúc cô và Natsu khẳng định quan hệ, cô rất hay lui tới nhà anh nhưng hầu như không lần nào gặp. Lucy nở nụ cười tươi rói:
- Chào anh! Lâu quá không gặp!
- Ồ, dạo này em xinh đẹp hơn xưa. Đáng tiếc là anh không phải người yêu của em! Chắc có nhiều người ganh tỵ với em của anh lắm đây!- Lời nói của anh nửa thật nửa đùa làm người khác không thể nào phân biệt được nhưng Lucy tinh ý hiểu rõ, anh đang tiếc rẻ cuộc tình xưa nhưng không có ý định níu kéo.
- Anh cũng trưởng thành ra. Nhìn anh ra dáng 1 ông chủ rồi! Mai mốt em thất nghiệp, nhớ nhận em vào làm nhân viên nhé!- Cô cũng đáp lại câu nói anh 1 cách khôn khéo, điều này làm anh không khỏi ngạc nhiên. Lucy bây giờ rất giống 1... thiếu nữ. Vừa dịu dàng, vừa biết suy nghĩ lại vừa thâm sâu.
- Anh có thể mời em uống ly nước không?
Ánh mắt Lucy khẽ dừng trên chiếc nhẫn rồi cô mỉm cười gật đầu. 2 người ghé vào 1 quán coffee gần đó. Cô và anh hỏi han nhau rất ân cần nhưng câu chuyện chỉ dừng lại ở mức cần thiết, không quá lố.
- Em định học quản lí khách sạn?
- Dạ! Ba em hướng em theo ngành nghề của ông ấy, em cũng không có ý kiến. Ít ra cũng có anh... nhận em vào làm nhỉ?- Cô nở nụ cười, câu nói này là đùa 100% nhưng anh lại nhanh chóng gật đầu nhận lời:
- Tất nhiên rồi!
- Không phải nhân viên vệ sinh chứ?- Nét mặt Lucy hơi tinh nghịch đôi chút làm anh phì cười, đã lâu rồi anh không gặp cô. Lucy giờ như trở thành 1 người khác, 1 người trưởng thành xa lạ nhưng vẫn mang lối sống tự nhiên, trẻ con ẩn giấu phía sau.
- Lucy, mày... A, chào anh!- Lúc nãy, Juvia đi mua 2 chai nước suối, bảo Lucy đợi ở công viên nhưng lúc cô quay lại thì không thấy cô gái này ở đâu hết. Đúng lúc bắt gặp cô ngồi trong quán coffee đối diện người con trai nào đó nhưng không rõ mặt, không ngờ lại là Gray. Nói không thích, không yêu liệu có đúng? Nói không thích, không yêu liệu không nhớ? Juvia bặm môi, miễn cưỡng nở nụ cười với anh. Anh cũng gật đầu chào lại. Thật ra... không hẳn là 2 người mất liên lạc. Đôi lúc, Juvia vẫn gửi cho anh 1 cái icon cười toe toét với câu hỏi cực kì cổ lổ sĩ:" Ca ca, công việc bên Mĩ của anh thế nào rồi? Rất tiến triển hả?"
Mấy ngày sau, cô mới nhận được tin nhắn trả lời từ Hoàng Tử Gió:" Rất tốt. Cảm ơn muội muội đã quan tâm!" Anh cũng gửi lại cho cô cái icon đó. Nhiều lúc, cô rất muốn gõ vào khung chat hỏi anh thêm:" Có phải vì Việt Nam không hiện đại, không phát triển, không vướng bận nên anh không về nữa?" nhưng gõ rồi, cô lại thấy mình ngu ngốc rồi xóa đi. Không ngờ, cô lại gặp anh trong tình trạng này. Cô đưa tay lên lau mặt mình để chắc chắn mặt cô không dính bẩn mới đi vào quán coffee.
- Xin lỗi, tao quên mất!- Lucy cười giã lã. Đôi khi, con người tập trung vào cái gì quá mất thì sẽ quên đi 1 số thứ. Cô khẽ thở dài, đưa ly nước cam lên miệng uống. Juvia ngồi xuống cạnh cô, đôi mắt nhìn anh chằm chằm. Gray nhướn mày:
- Anh đi chỉ có 3 tháng mà cô gái nào anh từng quen biết cũng xinh đẹp lên thế này?
- Really? Don't kidding me!- Juvia nở nụ cười, câu nói tiếng Anh cô vừa nói như trêu ngươi, mỉa mai ai đó đã sang đất khách quê người mà quên mất mảnh đất quê hương.
- Just kidding!- Anh nở nụ cười đáp lại.
- Gì chứ? Vậy là em không xinh đẹp lên à?- Thật ra Juvia đã thay đổi kiều tóc. Mái tóc dài được uốn xoăn nhẹ nhàng, nhuộm màu xanh biển. Mái xước được tỉa mỏng, che giấu vầng trán cao nhưng không có nghĩa là che mất đi vẻ đẹp. So với Lucy, Juvia đẹp hơn 1 bậc.
- Tại em không tin anh thôi! 2 em định học ngành quản lí khách sạn luôn sao?
- Dạ.- Lucy gật đầu, đôi mắt lơ đễnh nhìn về dáng người dong dỏng cao, dáng đi ngạo mạn, cô gái đằng sau chạy đến nắm cánh tay cậu ta, 2 người đi về phía trước. Cô không thấy rõ mặt cả 2 nhưng từ lồng ngực, 1 cơn đau không tên đang giằng xé ầm ĩ.
Nán lại 1 chút, Lucy cũng đứng dậy ra về. Juvia đang hỏi anh 1 số chuyện về ngành nghề sau này của cô nên 2 người vẫn ở lại.
******
- Sao cô lại muốn đến đây?- Natsu khoanh tay chán nản nhìn Lissana đang tháo giày đi vào.
- Chúng ta quen nhau đường đường chính chính, có gì phải lo lắng? Hay anh đang lo sợ... Lucy biết quan hệ giữa chúng ta. Sợ cô ấy hành động ngốc nghếch?- Cô ta đi đến cạnh hắn, giơ tay ôm choàng qua cổ.
- Tránh ra!- Hắn hung hăng đẩy Lissana ra, người cô ta va vào tường đau điếng.
- Sao? Anh đang tỏ thái độ à? Hay tôi đi nói với cô ấy ngay bây giờ?
"Xoảng..." tiếng đổ vỡ vang lên. Hắn không nói nữa, hành động này đủ làm Lissana hiểu, hắn đang rất tức giận. Cô quay người đi khỏi đó, nếu nán lại thêm vài phút nữa rất có thể thân thể cũng giống như cái li kia.
Hắn đá mạnh vào cái ghế gần đó làm nó gãy rời. Lucy từ vườn đi vào, tay dắt theo con chó trắng. Hắn hơi ngạc nhiên rồi nhanh chóng liếc mắt về đôi giày búp bê màu đen trước cửa. Là do lúc nãy hắn không quan sát kĩ. Không biết cô có nghe thấy gì hay không. Lucy nở nụ cười với hắn:
- Công việc không thuận lợi hay sao mà lại đập vỡ đồ đạc thế này? Chỉ tội cho em phải thanh lí hộ thôi!
Lucy hoàn toàn trưng vẻ mặt bình thản. Hình như cô chưa nghe thấy. Từ lâu, Lucy đã lui tới nhà hắn như nhà mình nhưng không ngủ lại qua đêm. Dĩ nhiên cô cũng có chìa khóa.
- Đừng dọn! Để anh!
- Không sao!
Lucy cúi xuống nhặt từng mảnh vỡ cho vào thùng rác. Tay không may bị cắt đứt, máu tuôn ra. Mọi thứ hắn làm vỡ, đều có thể cắt rách da thịt cô, rất nguy hiểm, rất đau đớn nhưng cô vẫn muốn chạm vào nó. Con người bị cận, họ đeo kính để nhìn rõ hơn nhưng khi có kính rồi, họ vẫn không thể nhìn rõ. Biết sai mà vẫn làm, biết không thể nhưng vẫn cố gắng, con người là vậy.
- Anh bảo không cần!- Thấy tay Lucy bị đứt, hắn điên tiết quát lên. Lucy chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, hắn đang lo lắng cho cô mà thôi. Hắn đứng phắt dậy lấy hộp sơ cứu giải quyết vết thương cho cô.- Anh xin lỗi!- Hắn dịu giọng lại. Lucy đưa 1 tay áp má hắn:
- Gì mà xin lỗi?
- Hôm nay là sinh nhật em!
- Ồ. Em không có tổ chức, anh sẽ tổ chức cho em chứ?
- Chỉ 2 người?
- Cũng được! Nhưng phải có bánh kem, có nến, có nhạc...
- Em đòi hỏi nhiều quá!- Hắn dán băng cá nhân lại cho cô rồi véo mũi cô 1 cái.
- Tất nhiên rồi!- Lucy nhướn mày, tránh sang 1 bên để hắn dọn dẹp. Cô ôm con "Natsu" vào lòng, vuốt ve bộ lông mịn như tơ. Cô chăm chăm nhìn vào mảnh vỡ trên sàn, vỡ rồi thì không thể hàn gắn lại.
******
Lucy ngắm nhìn mình trong gương. Cô bận chiếc váy màu trắng bó sát cơ thể để lộ đường cong quyến rũ của người con gái. Lucy hình như phát triển chậm hơn mọi người, đến lúc này, cô mới thu hút người khác như 1 con hồ ly. Đi đến bất cứ đâu đều thu hút ánh nhìn ngưỡng mộ. Chiếc thắt lưng càng làm vóc dáng cô hấp dẫn hơn nữa. Juvia cài chiếc vương miệng nhỏ lên đầu Lucy, hoàn thành đoạn cuối cùng của công đoạn trang điểm. Lucy giờ xinh đẹp như 1 thiên thần, bất cứ ai dù chỉ liếc nhìn đều có thể bị hút vào. Tuy nhiên, khuôn mặt cô vẫn thấm đượm 1 nỗi buồn khó nói. Juvia đưa cô hộp lens, cặp lens này được cô thiết kế dành riêng cho Lucy, nó có độ cận, các mảnh vỡ tinh xảo tụ lại thành màu đen huyền bí. Minh Minh đeo lên mắt nở nụ cười nhàn nhạt:
- Nhìn được chứ?
- Thử cười đi! Dù sao cũng phải đối diện sự thật, chi bằng đối diện với nó sớm hơn!
Lucy nở nụ cười, bây giờ cô đang rất muốn khóc, khóc cho vơi những kiềm nén trong lòng nhưng không được, cô phải mạnh mẽ lên. Nước mắt cô sắp cạn rồi còn đâu?
Hắn đến đón cô, Lucy nở nụ cười tươi roi rói. Nụ cười của cô như duy trì những ánh nắng cuối ngày lâu hơn. Hắn ngắm hình cô hồi lâu mới mở cửa xe. Lucy vừa vào xe đã xòe tay xin quà:
- Quà của em đâu nhỉ?
Hắn ghé sát mặt cô, đặt lên má cô 1 nụ hôn:
- Rồi nhé!
- Không được!- Lucy chống cằm giận dỗi.
Hắn nhếch mép rồi lái xe tiến về phía trước. Nhà hắn vẫn im ắng như thế, bên ngoài không quá phô trương nhưng bên trong là 1 buổi tiệc nến nho nhỏ dành cho 2 người. Lucy đẩy cửa vào, nến đã được thắp sáng, ánh sáng rất nhỏ nhưng rất nhiều. Hắn kéo ghế, ra dáng mời quý cô ngồi. Lucy mỉm cười ngồi vào. Hắn đặt lên bàn 1 hộp quà màu hồng nhạt trang nhã. Cô hỏi:
- Anh tặng em cái gì đấy?
- Mở ra xem thử đi!
Minh Minh gật đầu, đôi mắt tò mò thăm dò phía trong hộp quà. Là 1 đôi giày cao gót màu trắng cô vừa hỏi 1 shop trên mạng, cô chỉ có ý định hỏi chứ không có ý định mua vì giá cả quá đắt. Không ngờ, hắn lại có thể biết. Lucy chưa kịp ngắm nhìn kĩ đôi giày, hắn đã đặt lên bàn chiếc bánh kem. Trên mặt là hình 1 con lợn cách điệu đáng yêu. Lucy hắng giọng 1 cái:
- Sao lại là con lợn?
- "Lợn Lười"!
- Hết rồi nhé!- Lucy giơ giơ ngón tay trỏ qua lại.
- Ước đi!
Hắn cầm bật lửa châm vào nến, thêm 1 ngọn lửa nữa được bật lên. Lucy mỉm cười gật đầu chắp tay thành khẩn. Cô mở mắt thổi tắt nến.
- Em ước gì thế?
- Huh? Không thể nói, nếu nói ra thì còn gì là linh nghiệm?
- Trẻ con!
Hắn giơ tay ôm cây ghi ta bên cạnh vào lòng, tay gảy nhẹ điệu nhạc. Lucy nhớ rất rõ ràng, đây là điệu nhạc Si tâm tuyệt đối. Tuy nhiên, hắn cất giọng bằng tiếng Việt:
-Ngày hôm qua ta luôn có nhau tình ấm nồng
Mà giờ đã mãi mãi cách xa tình chúng ta
Trong đêm vắng một mình
Lòng thật nhớ em, nhớ rất nhiều
Thiếu hơi ấm em mỗi đêm, căn phòng giá băng.
Kỉ niệm xưa khi ta có nhau lại trở về
Lại chợt thấy ánh mắt ấy như cười với anh
Rồi lại gần bên anh, ta cầm tay nhau
Em thầm nói anh là tất cả của đời em.
Lucy im lặng lắng nghe, hốc mắt cay cay nhưng không khóc. Cô chăm chú lắng nghe từ đầu đến cuối, ca sĩ có khi còn không hát hay bằng hắn. Có điều gì hắn không thể làm được? Giám đốc, chơi đàn, ca hát, lừa gạt...? Chỉ ngày hôm nay thôi, cô cho phép mình làm những gì mình muốn dẫu mai hối hận muộn màng.
Dứt bài, hắn ngẩng đầu lên:
- Việt Nam dịch nhạc chẳng đúng nghĩa gì cả!
- Vậy mà cũng hát!- Minh Minh bĩu môi.
Hắn đứng dậy đi ra sau bếp mang những món ăn Lucy thích lên. Sẵn tiện tóm theo vài lon bia.
- Uống bia được chứ?
- Ừm!- 5 thuở 10 thì cô mới uống bia, rượu 1 lần. Có lẽ đây là lần cuối cô gặp anh nên cô cho phép mình uống cùng hắn, say cùng hắn.
Lucy hầu như suốt buổi không đụng đũa vào món ăn mà chỉ uống bia, khi hắn nhắc nhở, cô mới miễn cưỡng ăn 1 miếng. 3 lon vơi đi, Lucy bắt đầu thấy khoang miệng mặn đắng, cõi lòng như những tấm kính bị đập vỡ, nói những điều linh tinh:
- Nếu anh và em chia tay, điều đầu tiên em làm sẽ là cắt tóc... Bởi vì anh thích mái tóc này nhất, em không thể để những thứ anh thích bên cạnh mình...
- Em nói gì thế?- Hắn nổi giận, vẻ mặt hầm hầm nhìn người say khước lả lướt theo lời nói, khóe mắt ngấn nước nhưng vẫn không để nó chảy xuống.
- Chẳng lẽ chúng yêu nhau trọn...
Lucy chưa kịp thốt ra chữ đời đã bị hắn ôm chặt hôn ngấu nghiến như trừng phạt cái miệng nhiều lời, nói toàn những chuyện không may mắn. Lucy không hề hoảng sợ, cô cũng kịch liệt đáp trả. Cả 2 đều dùng sức lực lấn tới không ai nhường ai. Hắn bế cô lên, Lucy nhận thức được chuyện sắp xảy ra nhưng cô không chống cự còn gợi ý thêm cho hắn. Lát sau, lưng cô đặt lên chiếc giường êm ả. Cô và hắn quen nhau, yêu nhau, ở chung 1 chỗ nhưng chưa làm chuyện gì quá đáng như những lời đồn đại. Cả 2 đều rất tôn trọng ý kiến của nhau. Lucy là cô gái không hướng nội cũng chẳng hướng ngoại. Tuy nhiên, cô vẫn rất quý trọng cái được gọi là "trinh tiết", cái được coi là danh dự của người con gái.
Nụ hôn của hắn mãnh liệt như tình yêu của hắn dành cho cô, môi hắn di chuyển đến vành tai, rồi di dời xuống cổ. Lucy cảm nhận được luồng điện mỗi khi hắn chạm vào cơ thể. Môi cô cắn chặt lại. Cô muốn cho hết tất cả, trao hết những gì cô có cho người đàn ông này. Con người thật nực cười, vẫn còn lí trí, biết sai nhưng không khước từ. Biết sẽ rất đau đớn nhưng lại khát khao có nó. Lucy ôm chặt thắt lưng hắn. Bàn tay hắn lạnh lẽo di chuyển khắp bả vai, kéo tuột 1 bên vai váy xuống. Minh Minh đưa mắt nhìn lên trần nhà, ánh mắt buồn rười rượi.
- Đừng khẩn trương!- Hắn nhỏ giọng nhắc nhở cô. Lời nói này của hắn cũng như xuân dược, kích thích tuyệt đối, nó đang thành khẩn cô chấp nhận hắn. Lucy gật đầu, bàn tay cô vò nhẹ trên mái tóc của hắn. Đêm nay, cô sẽ trao hết cho hắn những gì cô có, dẫu ngày mai vật đổi sao dời, cả 2 không thề non hẹn biển cô vẫn muốn. Cô rất sợ 1 ngày, chồng tương lai của cô sẽ thẳng tay tát vào mặt cô 1 cái gì cô quá đê tiện, dám đánh mất cái ngàn vàng với mối tình 3 tháng. Tuy nhiên, cô không nhất thiết phải lấy chồng. Tình cảm là cái gì đó xa hoa lắm, mất niềm tin 1 lần thì rất khó để chấp nhận lần thứ 2. Tại sao hắn không phải là người sẽ đi cùng cô đến cuối đoạn đường đời? Tại sao hắn lại ân cần với cô khi chính bản thân mình đã có người khác? Hàng ngàn câu hỏi xuất hiện trong đầu cô lúc này, tại sao hắn... tại sao lại như thế?
Lucy rốt cuộc không chịu nổi sự dày vò, nước mắt khẽ lăn dài trên gò má. Môi hắn đang di chuyển xuống phần bụng phẳng lì, chỉ cần cố gắng thêm chút nữa, hắn sẽ có được cô. Lucy vừa khó chịu vừa đau đớn, cô nửa muốn tiếp tục, nữa không. Hắn ngẩng đầu nhìn cô:
- Cho anh sao?
- Ừm!- Lucy lấy hết can đảm gật đầu 1 lần nữa. Hắn lắc đầu ngồi dậy, hôn nhẹ lên những giọt nước mắt của cô:
- Anh không cần nó sớm như vậy!
- Nếu đêm nay anh không có được thì cả đời này anh sẽ không có được!- Lucy xoay mặt về hướng khác không đối mặt với hắn.
- Em có thể thoát khỏi anh sao?- Hắn lấy cái chăn quấn qua khuôn ngực trần trắng nõn của cô. Lời nói của hắn không nặng không nhẹ, mang sắc thái chắc chắn. Dĩ nhiên, điều hắn không chắc chắn, hắn sẽ không nói ra.
- Có thể!
- Đừng giả vờ như mình khát tình nữa. Chẳng phải lúc nãy em không ngừng thầm khóc mong anh đừng tiếp tục nữa sao?- Hắn nóng giận bỏ vào nhà tắm. Miệng Lucy đắng ngắt, cô không thể qua mặt hắn. Lucy mặc lại chiếc váy chỉnh tề, nhìn khuôn mặt phờ phạc của mình trong gương rồi mở tủ lấy 1 chiếc áo sơ mi của hắn. Lucy lắng nghe tiếng xả nước rất lâu, là cô đã khơi dậy dục vọng trong hắn, để hắn phải dùng nước dằn lại. (Này có phản cảm không nhỉ? Thôi kệ, nhè nhẹ mà! ^^)
- Anh đưa em về!- Hắn vừa đẩy cửa đi ra, không thèm liếc nhìn cô mà cất giọng.
- Em sẽ ngủ lại.- Lucy đi vào nhà tắm thay chiếc áo sơ mi thơm mùi đàn ông, rất nam tính của hắn vào. Chiếc áo dài đến gối cô, so với chiếc váy ban nãy, lần này còn gợi cảm hơn nhưng cả 2 chẳng ai cảm nhận được dục vọng. Lucy lẳng lặng nằm lên giường, kéo chăn lên ngang ngực. Hắn đi đến vuốt tóc cô nhẹ giọng:
- Sao ở lại?
- Không muốn sao?
- Không đàng hoàng!
- Ừm!- Lucy nhún vai kéo hắn nằm xuống bên cạnh. Cô chỉ cần ở bên cạnh hắn hết đêm nay. Cô đã nói với ba mẹ là ngủ lại nhà Juvia, xem ra lời nói dối này hơi quá mức. Hắn ôm cô vào lòng, vuốt tóc cô nhè nhẹ. Hơi thở cả 2 hòa vào làm 1. Suốt đêm, họ chỉ nói chuyện, không làm chuyện gì quá ranh giới 1 lần nữa. Lucy vẫn còn rất nhiều chuyện rất muốn nói với hắn, 1 đêm chắc chắn sẽ không nói hết.
Những ánh nắng ban mai nhảy múa bên khung cửa sổ. Lucy che mắt cho đỡ chói. Hắn vẫn siết chặt vòng tay trên người cô.
- Natsu!
- Hả?- Hắn đang rất mệt mỏi, đáp trả cô 1 cách chán nản.
- Chúng ta... chia tay đi!
Giọng nói của cô rất nhẹ nhàng, cô đã suy nghĩ chuyện này rất lâu rồi. Hắn bật dậy như cái máy. Đêm qua hắn và cô còn bên cạnh nhau, sao bây giờ cô lại muốn chia tay?
- Em không muốn làm bù nhìn nữa!
- EM ĐANG NÓI CÁI QUÁI GÌ THẾ?- Hắn điên tiết quát lên, qua vẻ hoảng hốt, Lucy thấy rõ hắn đang rất tuyệt vọng.
- Anh đang yêu Lissana đúng không?- Cô đi thẳng vào trọng tâm vấn đề. Tim cô đang thắt nghẹn lại, đau quá!
- Em hiểu lầm rồi!
- Không. Chính mắt em đã nhìn thấy anh và cô ấy tay trong tay đi trên đường. Lúc em bị tai nạn giao thông, là do đuổi theo anh và cô ấy. Em như 1 con ngốc lao về phía trước, đèn đỏ giao thông cũng không thèm nhìn, lúc đó em cứ ngỡ mạng sống mình chỉ ngắn ngủi ở tuổi 17. Nhưng khi thấy anh lo lắng cho em, em lại mềm lòng. Em rất muốn hỏi anh tại sao lại lừa gạt em? Tại sao lại bỏ mặc em? Là anh bị gia đình ép buộc hay có điều khó nói?- Lucy không khóc vì mỗi lần suy nghĩ về vấn đề này, cô đều vắt cạn nước mắt, cô không khóc nổi nữa rồi.
- Không ai ép buộc anh cả!- Cô vẫn thầm mong là Natsu sẽ anh có nỗi khổ riêng, xem ra, chỉ có cô mới có nỗi khổ đó. Đau lắm, tim cô đang đau lắm!
- Chúng ta vẫn là bạn chứ?- Cô miễn cưỡng nở nụ cười đứng dậy, chìa tay ra chờ anh bắt lấy.
- Em có thể chờ anh chứ? 1 năm, chỉ 1 năm thôi!- Ánh mắt hắn vẫn không thay đổi, vẫn ân cần dịu dàng nhìn cô nhưng giờ Lucy thấy xa lạ quá. Cô không hề quen biết 1 Natsu bắt cá 2 tay lại vui vẻ bảo cô chờ đợi.
- Không!
- Anh sẽ khiến em 1 đời luôn chờ đợi anh!
Vừa dứt câu, hắn đã hung hăng đè cô xuống giường, tiếp tục chuyện tối qua. Lucy hoảng sợ la hét:
- Buông em ra!
Cô không ngờ, người cô yêu nhất lại có thể cưỡng bức cô. Nếu chuyện này xảy ra đêm qua, cô sẽ không trách móc anh. Là cô tự nguyện. Hôm nay thì khác, cô và anh không còn là gì của nhau nữa rồi. Lucy càng giãy giụa hắn càng siết chặt. Cô nín thở nghe tiếng nút áo bị đứt ra. Lucy cắn chặt môi, đè nén tiếng khóc trong cổ họng. Từng giọt, từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má cô. Hắn dừng lại, đưa ánh mắt tội lỗi nhìn cô. 1 lần nữa, hắn lại không thể ra tay. Lúc nãy do hắn quá tức giận nên mất tự chủ. Sao hắn có thể để cô hận hắn?
- Anh xin lỗi!- Hắn đứng dậy đi vào nhà tắm. Lucy lắng nghe tiếng đổ vỡ của thủy tinh trong phòng tắm. Cô mặc lại chiếc váy tối qua đi khỏi đây. Xem ra cô và hắn không thể làm bạn nữa rồi. . .
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro