Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

mơ.

Mỗi sáng thức dậy, Tú đều mất một lúc rất lâu để chắc chắn rằng mình đã tỉnh — thực sự tỉnh. Không phải tỉnh trong mơ, không phải nửa mê nửa tỉnh, mà là tỉnh theo đúng nghĩa mà thế giới ngoài kia vẫn đòi hỏi ở một con người bình thường: mở mắt, rời giường, bước ra khỏi phòng như thể hôm qua chưa từng có gì xảy ra. Nhưng đối với Tú, cái ranh giới giữa đêm và ngày cứ nhòe dần đi như một vệt mực bị loang trong nước, chẳng có gì rõ ràng, chẳng có gì dứt khoát.

Thứ ánh sáng mặt trời kia chưa bao giờ vào được căn phòng của cậu đủ để gọi là bình minh. Chỉ có một màu trắng xám lạnh lẽo hắt qua tấm rèm mỏng cũ kỹ, nhợt nhạt như hơi thở cuối cùng của một ngày nào đó đã chết từ lâu. Ánh sáng nhạt nhoà ấy phủ lên tất cả mọi vật trong phòng — bàn học, chăn gối, những cuốn sách chưa đọc, cái ghế đơn điệu — khiến chúng như đang tan vào nhau trong một thứ im lặng rã rời.

Căn phòng của Tú không có tiếng người, không có tiếng chim buổi sáng, không có âm nhạc, không có bất kỳ thanh âm nào gợi lên sự sống. Chỉ còn tiếng gió khô chạm vào ô kính cũ — một âm thanh khe khẽ, tưởng chừng mỏng như bụi, nhưng với Tú, nó vang lên như tiếng cào cửa của những giấc mơ chưa chịu rời đi. Nó gợi nhắc cậu rằng, dù trời có sáng lên, dù đồng hồ báo đã là ngày mới, thì phần còn lại của cậu vẫn đang kẹt lại đâu đó trong những giấc mơ từ đêm qua.

Cậu đã mơ. Đêm nào cũng mơ. Và sáng nào cũng mệt.

Không phải kiểu mệt có thể ngủ thêm một giấc là hết. Mà là một thứ mệt ngấm vào trong từng suy nghĩ, từng chuyển động nhỏ, như thể linh hồn đã đi đâu mất, chỉ còn lại thân thể cố gắng hoạt động theo quán tính. Những giấc mơ của cậu không có hình thù rõ ràng, không có đầu, không có kết. Chúng như những mảnh vỡ ký ức lẫn vào nhau — tiếng cười ai đó từ phía sau một cánh cửa không bao giờ mở được, một cái bóng vụt qua hành lang dài hun hút, bàn tay vô hình đặt lên vai mà khi quay đầu lại thì không còn ai ở đó.

Có đêm cậu thấy mình ngồi dưới mưa, ướt đẫm, lạnh đến tê dại, xung quanh là hàng ngàn chiếc ô màu đen xếp thẳng hàng như quân đội — như thể cả thế giới đang đi dự một đám tang mà cậu không biết người mất là ai. Cái chết nào đó đã xảy ra, nhưng không ai chịu nói ra. Và nỗi đau, bằng cách nào đó, vẫn tìm đến Tú.

Mỗi sáng sau những giấc mơ ấy, cậu tỉnh dậy với đôi mắt nhức mỏi, da mặt khô ráp, và tâm trí như bị kéo giãn đến mức không còn chỗ trống. Giấc mơ để lại trong cậu một cảm giác rất thật — một nỗi buồn không đến từ việc nhớ, mà từ việc không thể nhớ đủ. Nó giống như khi ta cố níu một cánh cửa đang khép lại mà không biết phía sau là điều gì. Tú có cảm giác mình đã từng đánh mất điều gì đó vô cùng quan trọng, vô cùng riêng tư, nhưng chẳng thể gọi tên. Chỉ còn một khoảng trống không hình dạng nằm im bên trong.

Ngoài đời, Tú vẫn đi học, vẫn ăn uống, vẫn cười nhẹ khi cần, vẫn nói chuyện vừa đủ để không khiến ai lo lắng. Cậu thậm chí còn làm tốt một vài bài kiểm tra, ghi chú cẩn thận, chào hỏi lễ phép. Nhưng tất cả những điều ấy chỉ như lớp vỏ bọc rỗng ruột.

Bởi khi đêm xuống, khi căn phòng lại chỉ còn một màu trắng xám mỏi mòn, Tú ngồi một mình rất lâu, không bật đèn, không làm gì cả. Chỉ nghĩ. Nghĩ về những điều mình đã mơ thấy, rồi tự hỏi: "Liệu có khi nào... giấc mơ mới là phần thật sự của cuộc sống, còn ban ngày chỉ là phần phụ?" Và nếu đúng như vậy... thì liệu cậu đã sống bao lâu trong cái phần "phụ" ấy rồi?

Cứ như vậy, ngày qua ngày, Tú trôi đi giữa dòng đời nhạt nhòa như một cánh lá mục lặng lẽ trôi trên mặt nước đục. Cậu vẫn đi học, vẫn sống trong căn nhà cũ kỹ với những bức tường màu trắng ố vàng và những khung cửa sổ luôn đóng kín, như thể ngôi nhà ấy đã lãng quên khái niệm ánh sáng từ lâu. Tất cả đều âm u, câm lặng — một thế giới không mưa không nắng, không sáng không tối, chỉ có thứ ánh sáng lờ mờ mãi không đổi.Không một ai biết về những giấc mơ của Tú — những giấc mơ khiến cậu không còn phân biệt được đâu là thực, đâu là hư. Cậu sống giữa hai thế giới: một thế giới ban ngày đầy tiếng nói, tiếng cười, nhưng lại xa lạ như một vở kịch không mời mình đóng vai; và một thế giới ban đêm, nơi những hình bóng không tên gọi cất tiếng thì thầm trong bóng tối.

Mỗi sáng, cậu thức dậy với một cảm giác khó diễn tả — lạ lẫm và rỗng không. Cảm giác như cả đêm qua đã có một người khác sống trong cơ thể mình, nhìn bằng đôi mắt mình, thở bằng hơi thở mình, để lại một linh hồn xa lạ trong lồng ngực. Tú ngồi dậy, bối rối sờ tay lên gương mặt chính mình, như thể cần xác nhận xem bản thân còn là thật. Nhưng ngay cả khi đã tỉnh, cậu vẫn không sao rũ bỏ được lớp sương mờ trong tâm trí. Mọi thứ đều nhạt nhòa — như một tấm rèm ẩm phủ lên trái tim, che khuất cả những điều lẽ ra phải được cảm nhận bằng sự sống.

Trong lớp học, Tú vẫn ngồi ở góc quen thuộc, lặng lẽ như một vết bóng trên tường. Cậu không phải là kẻ cô độc nhất, nhưng lại là người xa lạ nhất trong tất cả. Những câu chuyện rộn ràng của bạn bè, những tiếng cười vang lên đầy vô tư — tất cả như thể thuộc về một thế giới khác, còn Tú chỉ là người đứng ngoài nhìn vào qua lớp kính vô hình.

Và rồi, hôm nay, có một điều gì đó khác thường xảy ra.

Trong giờ học, khi cô giáo gọi tên, Tú không phản ứng ngay lập tức. Cậu như bị kéo lại bởi một lực vô hình, một khoảng cách không thể đo đếm. Chỉ đến khi cô giáo gọi lần thứ hai, cậu mới giật mình ngẩng lên. Đôi mắt cô nhìn thẳng vào cậu, có điều gì đó thoáng qua trong ánh mắt ấy — như thể cô đã nhìn thấy sự lạc lõng mà Tú tưởng mình đang giấu kín rất kỹ. Cậu thấy mình như một con chim non rơi khỏi tổ, bơ vơ, run rẩy giữa ánh nhìn lo âu mà cậu không biết cách đáp lại.

Tan học, hành lang vẫn đông người, nhưng mọi thứ như trôi qua Tú mà không chạm vào. Cậu cứ đi, đầu cúi thấp, cho đến khi một bàn tay chạm nhẹ lên cánh tay cậu. Tú ngẩng lên và thấy Quân.

Quân — người duy nhất trong lớp có ánh mắt thật khi nhìn cậu, người mang theo một thứ ấm áp mà cậu chưa từng dám chạm vào. Cậu ấy không hỏi quá nhiều, không xen vào cuộc sống của Tú, nhưng lại luôn hiện diện đúng lúc — như một tia nắng le lói len qua tán lá dày đặc của rừng u uất.

Hôm nay, ánh mắt của Quân trầm lặng hơn mọi khi. Cậu đứng trước Tú, không vội vã, không giả vờ thân thiết, chỉ khẽ nghiêng đầu hỏi:

"Cậu ổn không, Tú?"

Câu hỏi ấy không giống như những lời hỏi thăm xã giao. Trong giọng nói của Quân có một tầng lo lắng dịu nhẹ, chân thành, như thể cậu ấy đang vươn tay đến một người đang chìm trong nước lạnh. Tú mỉm cười theo phản xạ, nụ cười mỏng như một vết nứt trên mặt băng. Nhưng Quân vẫn không rời mắt khỏi cậu.

"Giấc mơ của cậu... vẫn kỳ lạ như thế chứ?" — Quân hỏi, nhẹ nhàng đến mức khiến tim Tú hẫng đi một nhịp.

Tú khựng lại, nhìn bạn thật lâu. Làm sao cậu ấy biết? Làm sao cậu ấy lại hiểu đến vậy? Trong một thoáng, Tú muốn hỏi, muốn kể, muốn buông tất cả gánh nặng đang đè nặng trên vai mình... nhưng cuối cùng, cậu chỉ lặng lẽ gật đầu thật khẽ, rồi quay đi.

Nhưng Quân không bỏ đi. Cậu ấy vẫn bước theo Tú, chậm rãi, không vội vàng. Không nói lời nào, chỉ đi cùng, như một người bạn thật sự. Và lần đầu tiên sau rất lâu, Tú cảm thấy mình không hoàn toàn đơn độc giữa những bóng mờ và tiếng thì thầm.

Đêm ấy, căn phòng vẫn là một khoảng trắng xám quen thuộc, nhưng tâm trạng Tú khác đi. Cậu nằm xuống, như thường lệ, chờ đợi giấc mơ đến. Nhưng lần này, có một mong muốn âm ỉ len lỏi trong tim: nếu giấc mơ lại tối tăm như mọi khi... liệu Quân có thể bước vào đó cùng cậu không?

Và khi giấc mơ đến, không còn là những mảnh ghép vô định nữa. Cậu thấy mình đứng trong một hành lang dài, ánh sáng mờ mờ chiếu xuống từ trần nhà cao, còn phía cuối hành lang, có ai đó đang đợi. Không phải một cái bóng, không phải một tiếng cười biến mất — mà là Quân, với ánh mắt vẫn vậy, dịu dàng và kiên nhẫn. Quân không nói gì, chỉ chìa tay ra.

Tú không biết mình có bước đến hay không. Nhưng sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, lần đầu tiên sau nhiều ngày, cậu không cảm thấy hoàn toàn trống rỗng.

Ở trường, Quân lại đến bên cậu.

"Cậu ổn chứ, Tú?"

Lần này, Tú không mỉm cười để che giấu nữa, không im lặng để trốn tránh nữa. Cậu nhìn thẳng vào mắt Tú, mắt đỏ hoe nhưng chân thật hơn bao giờ hết.

"Không... tớ không ổn," cậu thì thầm, giọng vỡ ra như một dòng nước đã bị dồn nén quá lâu.

Quân không hỏi thêm, chỉ khẽ gật đầu, rồi siết nhẹ vai Tú.

Và trong giây phút đó, giữa hành lang đầy tiếng bước chân và ánh sáng trắng nhợt, Tú biết mình vẫn còn có thể được cứu — chỉ cần một người, chỉ cần một ánh sáng, dù mỏng manh đến đâu.


Kể từ hôm đó, Quân không còn để Tú một mình trong những khoảnh khắc trầm lặng. Cậu ấy vẫn đến gần, vẫn ngồi cạnh Tú trong giờ ra chơi, vẫn hỏi những câu hỏi tưởng chừng như vô thưởng vô phạt, nhưng lại chứa đựng một sự quan tâm âm thầm. Dù chẳng có điều gì quá rõ ràng, Quân hiện diện như một làn gió nhẹ giữa những ngày u uất, lặng lẽ mà kiên định.

Đối với Tú, đó là một điều gì đó lạ lẫm. Cậu đã quen với cảm giác bị bỏ lại phía sau, quen với những ánh mắt lướt qua mà không bao giờ dừng lại. Quân — với nụ cười dịu dàng và ánh nhìn thấu hiểu — giống như một điều gì đó không thực, như một mảnh ghép lạc lõng bước ra từ giấc mơ, nhưng lại hiện diện một cách chân thật đến mức khiến Tú phải nghi ngờ cảm xúc của chính mình. Cậu không biết nên giữ khoảng cách hay buông mình theo sự hiện diện ấy. Bởi vì, sâu trong lòng, cậu vẫn sợ rằng rồi Quân cũng sẽ rời đi — như mọi thứ khác từng bỏ rơi cậu.

Ngày hôm nay, khi tiết học vừa kết thúc, Tú lặng lẽ thu dọn sách vở, vẫn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ — một phần cậu còn đang mắc kẹt đâu đó trong giấc mơ đêm qua, nơi có tiếng gõ cửa khe khẽ và một bóng người đứng lặng trong hành lang tối. Cảm giác bất an vẫn chưa rời khỏi cậu, như một lớp sương lạnh phủ kín bên trong ngực.

Bước ra khỏi lớp, Tú cúi đầu bước đi, định lẩn vào đám đông học sinh đang ùa ra sân trường. Nhưng rồi cậu khựng lại. Ở góc hành lang quen thuộc, Quân đang đứng đó — không cười, không gọi, chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt sâu lắng như thể đã đợi từ rất lâu.

"Tú." Quân lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vang vọng như một tiếng chuông nhỏ giữa thinh lặng. "Cậu không cần phải giấu nữa. Tớ có thể giúp cậu."

Tú ngẩng lên, ánh nhìn mờ mịt bắt gặp sự kiên định trong mắt Quân. Một phần trong cậu muốn quay đi, muốn chạy trốn, nhưng đôi chân lại chẳng nghe lời. Cậu đứng im, giữa dòng người đang trôi qua như nước chảy, như thể thời gian ngừng lại chỉ cho khoảnh khắc này.

"Tớ... không biết phải nói gì," Tú thì thầm.

"Không sao," Quân đáp, bước lại gần hơn. "Cậu không cần phải nói gì cả. Chỉ cần để tớ ở đây, thế thôi."

Hai người bước đi song song, lặng lẽ xuống bậc thềm, nơi ánh nắng cuối chiều đang vỡ vụn trên nền gạch. Gió thổi nhẹ qua tóc Tú, và lần đầu tiên trong nhiều ngày, cậu nhận ra mình vẫn còn cảm nhận được hơi ấm của nắng, dù rất mơ hồ.

Sau một hồi im lặng, Quân cất giọng:

"Cậu đã bao giờ thử... đối diện với những giấc mơ của mình chưa?"

Tú nghiêng đầu nhìn Quân, ánh mắt đầy bối rối. "Đối diện ư?"

"Ừ. Thay vì cố quên hay bỏ chạy... tớ nghĩ... đôi khi, mình cần nhìn thẳng vào chúng. Giấc mơ đâu phải lúc nào cũng chỉ là mơ. Có thể, nó là một phần tâm trí cậu đang cố lên tiếng. Biết đâu... bên trong những điều đáng sợ ấy lại là điều mà cậu cần hiểu rõ nhất."

Tú lặng người đi. Cậu chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Với cậu, giấc mơ luôn là một thế giới xa lạ, một nơi để chạy trốn — nhưng cũng là nơi khiến cậu không thể yên nghỉ. Mỗi sáng thức dậy, cậu luôn thấy mất mát một điều gì đó, như thể giấc mơ đã lấy đi phần nào linh hồn cậu, để lại thân xác trống rỗng giữa cuộc đời thật.

"Nhưng... nếu tớ không tìm được đường ra thì sao?" Tú nói khẽ, giọng run run. "Nếu giấc mơ đó không có lối thoát..."

"Thì tớ sẽ đi cùng cậu," Quân đáp, không ngần ngại. "Dù là trong mơ hay ngoài đời, tớ sẽ không để cậu một mình."

Lời nói ấy — đơn giản, chân thành — như một sợi dây mỏng manh vừa quấn nhẹ quanh trái tim Tú. Cậu không nói gì thêm, chỉ cúi đầu, lặng lẽ bước đi. Nhưng từng bước chân giờ đây không còn nặng nề như trước. Cậu vẫn chưa thoát khỏi những bóng tối, những cánh cửa kỳ quái trong giấc mơ vẫn chờ đợi cậu mỗi đêm, nhưng giờ đây, cậu không còn hoàn toàn cô đơn nữa.

Khi hai người đến gần ngã ba dẫn ra cổng trường, Quân dừng lại, tay khẽ chạm nhẹ vào vai Tú, như một cách để giữ cậu lại trong giây lát.

"Tớ biết cậu không muốn nói, nhưng... cậu không cô đơn đâu."

Tú ngẩng lên. Trong ánh mắt Quân, cậu không thấy sự thương hại hay tò mò — chỉ có sự thấu hiểu lặng lẽ, như thể Quân đã từng bước qua một nơi tối tăm tương tự. Lần đầu tiên, Tú cảm thấy mình không còn đứng ngoài cuộc sống nữa. Có lẽ, chỉ cần một người như thế thôi — một người không hỏi quá nhiều, không đòi hiểu tất cả, nhưng sẵn sàng bước cùng — cũng đủ để những giấc mơ kia bớt đáng sợ hơn một chút.

Cậu không nói lời cảm ơn. Nhưng trong lòng, giữa khoảng trống tưởng chừng bất tận, đã bắt đầu có một ánh sáng nhỏ, len lỏi như sợi chỉ mong manh nối cậu với thế giới này. Và lần đầu tiên sau nhiều đêm, Tú nghĩ — có lẽ, cậu sẽ thử đối diện.

Từ sau buổi chiều ấy — cái buổi chiều mà Quân nhẹ nhàng bảo rằng "Cậu không cô đơn đâu," Tú đã sống trong một khoảng lặng lạ kỳ. Những giấc mơ vẫn đến, vẫn rối rắm và lạnh lẽo như cũ, nhưng giờ chúng không còn phủ trùm lấy cậu như một đám mây dày đặc không có lối ra. Bởi giữa những vách tường méo mó trong giấc ngủ, cậu bắt đầu nghe thấy tiếng gọi mơ hồ, thấy một bóng hình không còn xa lạ.

Tuy vậy, ban ngày vẫn là một cuộc vật lộn khác. Tú sống như một chiếc lá lơ lửng, gió có thể cuốn đi bất cứ lúc nào. Cậu vẫn im lặng, vẫn giữ lấy những cơn mơ như một bí mật không thể bật thành lời, và vẫn mang trong mình một nỗi sợ vô hình mà chính cậu cũng không thể định danh.


Và Quân nhận ra điều đó. Và cậu dần mất kiên nhẫn.


Cậu không trách Tú. Nhưng cậu sợ. Sợ rằng nếu cứ tiếp tục để yên như vậy, Tú sẽ lại chìm sâu hơn vào khoảng tối của riêng mình. Quân đã từng đứng ở nơi ấy — nơi không ai nghe thấy mình, không ai nhìn thấy mình trôi đi. Và cậu đã tự kéo mình ra bằng tất cả những gì còn sót lại. Giờ đây, nhìn Tú, Quân thấy lại chính mình của năm đó — chỉ khác một điều: lần này, cậu không thể đứng nhìn.

Chiều hôm đó, trời u ám như một dấu hiệu chẳng lành. Những đám mây xám nặng trĩu treo lơ lửng trên nóc trường như thể có thể sụp xuống bất cứ lúc nào. Chuông tan học vừa vang lên, học sinh túa ra khỏi lớp như nước vỡ bờ, náo nhiệt và hối hả. Nhưng Quân không đợi nữa. Cậu đẩy cửa lớp Tú, sải bước thẳng vào — mặc kệ ánh mắt của bạn bè, mặc kệ sự ngạc nhiên của giáo viên chủ nhiệm còn đang thu dọn hồ sơ.

Cậu đến thẳng chỗ Tú, đặt tay lên vai cậu, siết nhẹ như để gọi cậu trở về thực tại. "Đi với tớ. Ngay bây giờ."

Tú giật mình ngẩng lên. Cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trong đôi mắt của Quân có điều gì đó khiến cậu không thể chối từ. Có lẽ là sự mệt mỏi đã tích tụ quá lâu, có lẽ là đôi tay kia mang một lực kéo mà cậu không còn sức kháng cự. Cậu đứng dậy, như thể đang làm theo một bản năng lạ lùng, và để mình bị lôi đi — không hỏi tại sao, không biết sẽ đi đâu.

Cả hai băng qua hành lang, xuống những bậc thang ẩm ướt vì sương chiều, rồi lách qua cổng phụ của trường, đến một con đường đất nhỏ ven sông. Nơi ấy có những chiếc thuyền gỗ cũ kỹ nằm nghiêng nghiêng, thân tàu bong tróc, rêu phong phủ kín. Cỏ mọc cao quá gối, và tiếng côn trùng rì rầm như đang hát một bản nhạc hoang dại cho buổi chiều buồn bã.

Quân dừng lại. Cậu quay người, nắm chặt hai vai Tú, lay mạnh. Mắt cậu ánh lên như thể đang giữ một trận bão lớn trong lòng mà cuối cùng không thể nén thêm nữa.

"Cậu định cứ thế này đến bao giờ?" Quân gắt lên. "Cứ tiếp tục trôi đi như một cái bóng à?"

Tú sững người. Cậu chưa bao giờ thấy Quân như vậy — không phải lạnh lùng, mà là đau đớn. Một cơn đau không phải cho bản thân, mà cho người khác. Và lần đầu tiên, cậu nhận ra: Quân đang giận, không vì bị bỏ rơi, mà vì đang thấy cậu tự đẩy mình đến tận cùng.

"Tớ... không biết," Tú lắp bắp. "Tớ không thể kiểm soát được... những gì đang xảy ra trong đầu tớ. Mọi thứ cứ lặp đi lặp lại, như một vòng xoáy mà tớ không thể thoát ra được."

"Không ai có thể giúp cậu, trừ chính cậu, Tú à. Nhưng cậu phải chọn — để những giấc mơ đó nhấn chìm cậu, hoặc cậu học cách bơi."

Giọng Quân không còn gay gắt, nhưng vẫn dữ dội. Như một lời cầu cứu trá hình. Cậu lùi lại một bước, rút từ túi áo ra một mẩu giấy nhàu nát. "Cậu nghĩ chỉ có mình cậu có những giấc mơ kỳ lạ à?"

Quân ngẩng lên, ánh mắt cậu u tối nhưng chân thành: "Tớ từng sợ phải ngủ. Tớ từng tỉnh dậy giữa đêm với nước mắt chảy tràn. Nhưng nếu tớ không dám nhìn thẳng vào nó, nếu tớ cứ để mặc nó đuổi theo, thì tớ đã đánh mất chính mình rồi."

Tú nhìn cậu, trong lòng trào lên những cảm xúc hỗn độn. Cậu không biết mình nên buồn, nên sợ hay nên biết ơn. Nhưng trong khoảnh khắc đó, tất cả những vết nứt tưởng chừng cậu đã giấu kín sau lớp vỏ dửng dưng đều vỡ ra. Nỗi mỏi mệt, sự cô độc, và cảm giác bị mắc kẹt giữa thực tại và giấc mơ — tất cả như một đợt sóng trào dâng.

"Tớ mệt lắm..." – Cậu khẽ thì thầm, giọng run như tiếng gió xuyên qua kẽ lá.

Không chần chừ, Quân bước tới, ôm chầm lấy cậu — siết chặt như thể nếu buông ra, Tú sẽ tan biến vào không khí.

"Vậy thì để tớ mơ cùng cậu. Hãy chia đôi nó đi. Đừng chịu một mình nữa."

Tối hôm đó, Tú nằm im trong bóng tối, không bật đèn, không bật nhạc, không cầm điện thoại. Mọi âm thanh ngoài cửa sổ như bị nuốt chửng. Đêm đặc quánh lại thành một khối im lìm.Dưới gối, mảnh giấy Quân đưa vẫn còn đó, hơi nhàu vì mồ hôi tay nhưng vẫn rõ nét:"Nếu cậu bị lạc, mình sẽ là người gọi tên cậu."Tú chạm nhẹ vào mảnh giấy, như thể sợ nó sẽ tan biến nếu dùng lực quá mạnh. Không ai biết cậu đã phải đọc đi đọc lại câu đó bao nhiêu lần. Có lẽ không phải vì cậu chưa hiểu, mà vì cậu không dám tin. Rằng có ai đó thật sự muốn gọi tên mình.Cậu nhắm mắt.Không cầu mong điều gì. Không chuẩn bị tinh thần cho điều gì. Chỉ là buông mình, như ném một viên đá xuống đáy hồ mà không biết mặt nước có còn hay đã đóng băng.

——


Không rơi.


Không trôi.


Không lạnh.


Chỉ là một khoảng trắng — kéo dài đến vô tận như một trang giấy chưa viết, hoặc một ký ức chưa được gọi tên.

Tú đứng giữa không gian ấy, không biết mình đang thức hay ngủ. Gió không thổi. Không có thời gian. Không có hướng nào là đúng. Chỉ có cậu — một mình — lại một lần nữa.


Cho đến khi...


"Tú."

Một tiếng gọi, mảnh và rõ, chạm vào từng thớ dây thần kinh như một nốt nhạc đầu tiên trong bản nhạc đã im lặng quá lâu.

Cậu quay đầu.

Quân đứng đó.

Không còn nhòe nhoẹt như những lần trước. Không lùi xa rồi biến mất. Ánh sáng nhẹ vây lấy cậu ấy, không rực rỡ, không chói lòa — mà dịu như ánh đèn ngoài hiên trong một đêm mưa nhỏ.


Tú bước tới. Mỗi bước đi như làm chậm lại nhịp thở.



Khi còn cách một khoảng gần, Quân đưa tay ra. Không vội. Không thúc ép.



"Đi với tớ," cậu ấy nói, giọng không rõ là đang mời gọi hay chỉ là tiếng vọng từ một nơi khác.


Tú nhìn bàn tay ấy. Do dự. Đã bao nhiêu lần cậu tưởng tượng ra giấc mơ này — một giấc mơ có lối thoát, có người đồng hành. Nhưng liệu đây có phải là thật không? Hay chỉ là một ảo ảnh khác do chính tâm trí kiệt quệ tạo ra?



Cậu giơ tay lên, rồi dừng lại giữa không trung. Hơi run.


"Nếu tớ tỉnh dậy... liệu cậu vẫn còn ở đó không?" – Tú hỏi, không rõ là với Quân, hay với chính mình.


Quân không trả lời ngay. Cậu chỉ nhìn Tú, ánh mắt không hứa hẹn, không trấn an, mà chân thật một cách lạ lùng.


"Tớ cũng không biết. Nhưng nếu cậu tỉnh lại mà không thấy tớ... hãy gọi tên tớ. Có thể lần này, tớ sẽ là người nghe thấy."




Không phải một lời hứa. Mà là một khả thể. Và chính điều đó khiến nó trở nên thật hơn bất cứ sự đảm bảo nào.


Tú chạm vào tay Quân.


Không có luồng sáng lớn lao. Không có biến đổi kỳ diệu.


Chỉ có cảm giác da chạm da — ấm, mỏng, mong manh. Và sự hiện diện.

——


Xung quanh họ, màu trắng bắt đầu rung nhẹ. Không biến mất. Không bị thay thế. Chỉ rung lên như bề mặt một hồ nước vừa bị ném xuống một viên sỏi.


Xa xa, những đường viền mờ nhòe bắt đầu hiện lên: một hàng cây? Một cây cầu gãy? Một con đường đang mở?



Tất cả vẫn chưa rõ.



Tú muốn hỏi tiếp. Muốn biết họ sẽ đi đâu, sẽ thoát khỏi cơn mơ này như thế nào. Nhưng cổ họng cậu khô khốc, và trong lòng có một phần không muốn biết.


Có thể họ sẽ quay lại bóng tối.


Có thể mọi thứ sẽ sụp đổ khi cậu thức dậy.

Có thể mảnh giấy dưới gối chỉ là một niềm an ủi nhất thời.


Nhưng trong khoảnh khắc đó — khi tay cậu vẫn trong tay Quân, khi giấc mơ chưa kịp sụp xuống, khi mọi thứ vẫn chưa rõ ràng — cậu nhận ra mình không còn hoàn toàn là kẻ đứng ngoài nữa.

——

Bầu trời trong giấc mơ bắt đầu thay đổi. Màu trắng loãng ra, như sương tan. Trên cao, một vết nứt xuất hiện, như một đường gãy của màn đêm sắp bị bóc tách.


Có gì đó lọt vào.



Có thể là ánh sáng.



Hoặc là sự thật.



Tú ngẩng đầu nhìn lên.



Quân vẫn ở đó, nắm tay cậu.



"Cậu sẵn sàng chưa?" – cậu ấy hỏi, không ép buộc.


Tú không trả lời.



Không phải vì cậu không có câu trả lời.


Vì, lần đầu tiên sau rất nhiều tháng, cậu hiểu rằng — có những câu hỏi không cần trả lời. Chỉ cần một bước chân.

——

Một tiếng chuông vang lên ở rất xa — hay rất gần.Không ai biết đó là chuông báo thức, hay tiếng gọi khác nữa của giấc mơ.Và rồi mọi thứ chao nghiêng — trắng, xám, mờ dần, như thể cánh cửa giữa hai thế giới đang mở ra, hoặc đóng lại.

Cậu sẽ tỉnh dậy.

Hoặc không.

Giấc mơ vẫn chưa kết thúc.

Hoặc có lẽ, nó chỉ vừa mới bắt đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro