Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Bonus 3

Nhóc con bỏ qua hai người kẻ bán người mua, nhìn xung quanh quan sát thì thấy đằng kia có một người rất đáng thương.

Trí Nghiên cuối đầu, ánh mắt luôn không có hồn. Thật sự là mình thua cuộc rồi sao? Thua thảm bại rồi sao? Hiếu Mẫn, rốt cuộc hai mẹ con chị đang ở đâu?

"Khụ khụ...''

Trí Nghiên do bánh cứng quá bị nghẹn, ho sặc sụa, cố nuốt khan xuống miếng bánh mì kia.

"Dì ơi, bánh này cứng lắm, sao dì ăn được...''

Trí Nghiên nghe âm thanh non nớt của một tiểu hài tử thì cô ngẩn đầu, mơ hồ cô nhìn ra được khuôn mặt Hiếu Mẫn, rất giống.

"Dì ơi...''

Tiếng gọi nhẹ nhưng đầy non nớt nhìn dì cứ nhìn mình chằm chằm.

Trí Nghiên giật mình hồi thần, lắc đầu bỏ đi suy nghĩ, có phải cô quá nhớ rồi xin ra ảo giác không?

"Có chuyện gì cần dì giúp sao?''

Trí Nghiên nhìn Thiện Anh khả ái thì rơi nước mắt, giọng nhẹ khàn khàn ôn nhu hỏi.

"Cho dì này, Thiện Anh có tới hai cái lận, dì đừng ăn cái này nó cứng lắm''

Thiện Anh cầm hai tay hai cái bánh bao, đưa cho cô một cái rồi nhẹ nói.

"Dì ăn thứ này được rồi, con ăn đi''

Trí Nghiên lau đi nước mắt nhìn nhóc con lắc đầu nói không cần, con của cô có lẽ cũng lớn như thế này rồi.

"Dì không thích Thiện Anh sao?''

Thiện Anh nhíu nhẹ mi tâm nhìn cô hỏi.

"Không có, dì rất thích con nha''

Trí Nghiên nhìn vẻ mặt của nhóc con thập phần khả ái thì cười ôn nhu lắc đầu nói.

"Thích vậy tại sao dì không ăn đồ của Thiện Anh đưa? Không đủ sao? Vậy Thiện Anh cho dì hết''

Thiện Anh có chút luyến tiếc đưa hai cái bánh bao ra, mỏ chu chu mà nói.

"Dì ăn một cái, Thiện Anh ăn một cái''

Trí Nghiên nghe nhóc con nói vậy cũng không thể từ chối, đưa tay lấy một cái nhìn nhóc con cười nói.

"Ba mẹ con đâu?''

Trí Nghiên năm năm bây giờ mới cảm nhận được sự mềm ngon của thức ăn, lại nhìn Thiện Anh đang chậm rãi ăn hỏi.

"Thiện Anh không có ba, Thiện Anh là đi với mẹ''

Thiện Anh nghe nhắc đến ba thì giọng yếu xiều đáp.

"Dì xin lỗi...''

Trí Nghiên nhìn nhóc con áy náy nhẹ xin lỗi, người kia thế nào lại bỏ rơi đứa con khả ái hiểu chuyện như vậy?

"Không sao hết...''

Thiện Anh lắc đầu lấy lại bộ dáng bình thường nhẹ nói.

"Anh nhi về thôi...''

Bỗng thanh âm ôn nhu đằng xa vang lên lập tức đánh thẳng vào lòng Trí Nghiên.

"Dạ''

Thiện Anh quay lại người nhìn mẹ mình gật đầu một cái.

"Thưa dì con về...''

Sau đó nhóc con lễ phép thưa cô một cái rồi chạy tới bên mẹ mình.

Trí Nghiên nghe giọng nói thì tim rung lên mãnh liệt, bao hồi ức, kỷ niệm ùa về trong một lúc, nước mắt như thác đổ xuống mà rơi lả chả trên đất. Tới lúc cô ngẩn đầu lên thì đã không còn thấy ai, cô hoảng loạn bật dậy chạy khắp khu chợ tìm kiếm, cô không muốn bỏ lỡ cũng như mất Hiếu Mẫn một lần nào nữa.

Trí Nghiên một buổi tìm kiếm vẫn không có, lòng nôn nóng không nói nên lời, nhớ tới đứa nhỏ thì cô khóc nấc lên, đó là con của mình, là con gái của mình.

"Dì, dì có biết nhà đứa bé Thiện Anh ở đâu không?''

Trí Nghiên bắt lấy một người phụ nữ, cố gắng bình tĩnh mà hỏi.

"Cháu nói Thiện Anh con của Hiếu Mẫn sao? Nhà họ ở ngôi làng đằng kia''

Vị phụ nữ tốt bụng chỉ đường cho cô.

"Cảm ơn... Cảm ơn...''

Trí Nghiên nghe đến không sai, tức tốc chạy đến đường vào ngôi làng đầy hoa oải hương.

"Mẹ khi nãy con gặp một người rất đáng thương, con nhìn người đó thì rất có cảm giác thân thuộc''

Thiện Anh ngồi bàn nhìn mẹ mình đang đan vòng hoa thì nhẹ nói.

"Rất quen thuộc?''

Hiếu Mẫn nghe đến thì thấy kỳ lạ, liền nhìn nhóc con hỏi.

"Anh nhi không rõ, nhưng cảm giác nói là vậy''

Thiện Anh lắc đầu, đôi mắt long lanh nhìn nàng đáp.

"Bác cho cháu hỏi nhà Thiện Anh ở đâu vậy?''

Trí Nghiên chạy một đường dài, nhìn đến người phụ nữ đang hái hoa gấp gáp hỏi.

"Nhà Thiện Anh sao? À cháu qua căn nhà phía trước, thấy ngôi nhà cổ đơn sơ chính là nó''

Vị trung niên tay chỉ phía xa nói.

"Con cảm ơn...''

Trí Nghiên gật đầu cảm ơn lia lại rồi thật nhanh chạy đi.

Bảo bối, cuối cùng em cũng tìm được chị.

Trí Nghiên chạy tới thở phì phò, nhìn trước mắt là nữ nhân mình tưởng niệm trong suốt năm năm đang đan những vòng hoa, nhìn sang đứa con mình chờ mong suốt năm năm đang giúp mẹ để vòng hoa vào rổ, cảm xúc bây giờ không thể nói nên lời, nó cứ mãnh liệt dâng chào trong lòng cô bây giờ.

"Bảo bối...''

Trí Nghiên chậm rãi đi đến, ôn nhu gọi nàng.

Hiếu Mẫn người run lên, năm năm rồi nàng chưa nghe hai từ này từ người kia, chưa nghe giọng người kia. Hôm nay lại là tiếng gọi quen thuộc đến quặng lòng đó lại vang lên, nàng ngẩng đầu thì hai người cũng đồng thời chạm mắt.

"Mẹ, người khi nãy con nói là dì ấy''

Thiện Anh nhìn đến Trí Nghiên thì giọng non nớt vang lên nói.

"Anh nhi, mau vào nhà''

Hiếu Mẫn nước mắt cũng rơi xuống, hốt hoảng ôm lấy Thiện Anh chạy vào nhà đóng cửa lại.

"Mẫn nhi...''

Trí Nghiên hoảng sợ chạy đến ở ngoài cửa gào lên.

"Chị mở cửa đi, tha lỗi cho em được không? Năm năm nay không ngày nào em không nhớ đến chị, em nhớ chị rất nhiều...''

Trí Nghiên đập cửa khóc rống bên ngoài.

Bên trong Hiếu Mẫn cũng nức nở không kém, là nàng không dám đối mặt, nàng sợ mình bị tổn thương một lần nữa, thật sự rất sợ.

"Mẹ không khóc...''

Thiện Anh nhìn nàng khóc thì mếu máo lắc đầu, tay nhỏ bé đưa lên mặt nàng nhẹ lau đi nước mắt nấc lên nói.

"Bảo bối, em cầu xin chị mà...''

Trí Nghiên quỳ gối trước cửa, đầu đập vào cánh cửa mà cầu xin.

"Em về đi và cũng quên tôi đi''

Hiếu Mẫn cố gắng cắn môi trái với lòng giọng run mà nói.

"Không có chị, Phác Trí Nghiên này có sống cũng vậy thôi!''

Hiếu Mẫn nghe đến cô nói thế thì đỏ mắt hốt hoảng thả Thiện Anh xuống, thật nhanh mở cửa ra. Ý cô là gì?

Nhưng ngờ đâu vừa mở cửa thì nàng bị ôm trọn vào lòng.

"Chị vẫn không bỏ mặt em...''

Trí Nghiên ôm chặt Hiếu Mẫn mặc cho nàng giãy dụa mà khóc nói.

"Em lại lừa tôi..."

Hiếu Mẫn đánh vào vai cô mấy cái, vùng vẫy muốn thoát khỏi cái ôm khóc lóc nói.

"Không lừa chị rồi chị bỏ em sao?''

Trí Nghiên cảm nhận sự mềm mại ấp áp mình nhớ bấy lâu, nghe nàng nói thì vội phản bác.

Thiện Anh ngơ ngác nhìn hai người ôm phía trước, mẹ và dì sao lại ôm nhau? Hai người còn khóc, rồi còn nói rất nhiều a.

Hiếu Mẫn không giãy dụa nữa, bắt đầu ôm lại cô rồi khóc nức nở.

Bỗng dưng Thiện Anh khóc lớn lên làm hai người giật nảy mình.

"Không được khóc...''

Thiện Anh khóc lớn ngẩng đầu nhìn hai người nói.

"Ngoan, bảo bối không khóc''

Trí Nghiên quên mất còn có con gái mình, vội vàng buông Hiếu Mẫn ra ngồi xuống ôm Thiện Anh dỗ dàng.

"Sao hai người cứ khóc...''

Thiện Anh nức nở mà nói.

"Mẹ không khóc nữa''

Trí Nghiên lắc đầu ôn nhu nói.

Hiếu Mẫn cũng lau đi nước mắt, nhìn hai mẹ con họ ôm nhau lòng cũng ấm áp, có lẽ nàng nên cho cô thêm một cơ hội cũng cho bản thân một cơ hội.

''Mẹ?''

Thiện Anh nghe đến thì hít hít mũi không hiểu mà lập lại.

"Đúng vậy, người đang đứng là vợ của mẹ, nên con là con của mẹ''

Trí Nghiên chỉ chỉ Hiếu Mẫn rồi nhìn nhóc con nhẹ giọng giải thích.

"Là thật sao?''

Thiện Anh đôi mắt ngập nước lẩm bẩm rồi nhìn lên Hiếu Mẫn.

Nàng liếc cô một cái, thật muốn tống cô một đạp, hỏi cưới nàng khi nào mà vợ, nhưng bên ngoài thì nhẹ gật đầu.

"Vậy là Anh nhi không phải con hoang''

Thiện Anh giọng nói vui vẻ vang lên.

"Con hoang?''

Trí Nghiên cau mày lặp lại lời nói.

"Mấy anh chị bên đó thường nói Anh nhi là con hoang''

Thiện Anh ánh mắt trong sáng, cắn cắn môi gật đầu đáp.

"Không, Anh nhi không phải con hoang''

Trí Nghiên đau lòng ôm nữ nhi mình vào lòng lắc đầu phản bác.

"Anh nhi đã có ba rồi''

Giọng non nớt chứa đầy vui vẻ vang lên.

"Là mẹ, không phải ba''

Hiếu Mẫn một bên sửa lại lời nói của nhóc con.

"Nữ nhi là trong bụng mẹ ra mà nên mẹ mới là mẹ, còn đây là ba''

Thiện Anh nhíu nhẹ mi tâm không chịu chỉ chỉ vào hai người nói.

"Rồi rồi, nếu thích thì cứ gọi là ba''

Trí Nghiên xoa xoa hai má của con gái gật đầu nói.

Hiếu Mẫn nghe con gái của mình lý luận thì khóe môi giật giật, nhóc con đúng là một dạng của người này đút ra từ khuôn mặt đến tính cách.

"Con buồn ngủ sao?''

Trí Nghiên nhìn tay nhóc con dụi dụi mắt thì hỏi.

"Con muốn ngủ a''

Thiện Anh chu mỏ nói, đi đến ôm cổ gụt mặt vào vai cô.

Trí Nghiên ôm lấy nhóc con đi vào trong, thả nhẹ xuống giường, một lát nhóc liền ngủ say.

''Em nhìn lại bản thân mình đi, đi soi gương thử xem có thể giành giải nhất người thê thảm nhất Châu Âu không''

Hiếu Mẫn ngồi phía bàn gỗ nhìn cô đánh giá nói, bộ dạng có cần thê thảm vậy không nha.

"Đi tắm đi, đồ trong tủ có''

"Tuân lệnh bà xã đại nhân''

Trí Nghiên nhìn đến ánh mắt đau lòng của nàng thì cười ngọt ngào, làm kiểu trong quân đội nói.

Hiếu Mẫn liếc cô một cái, nhìn đến bóng lưng dần khuất vào trong thì nở nhẹ một nụ cười hạnh phúc, tiếp tục công việc đan vòng hoa của mình.

Trí Nghiên đến tủ lấy ra một cái áo sơmi cùng quần tây dài đem vô phòng tắm.

Thật thoải mái, tìm được vợ rồi a, mau chóng đưa họ về Trung Quốc mới được. Nhớ tới Phác gia, Trí Nghiên thở dài không biết họ giờ thế nào? Năm năm khoảng thời gian không dài cũng không ngắn đi.

"Hiếu Mẫn, đây là hoa của em, còn tiền này là tiền sáng nay kiếm được''

Vị phụ nữ từ xa đi đến, đưa rổ hoa và tiền gửi cho nàng cười nói.

"Dạ, cảm ơn chị''

Hiếu Mẫn hai tay cầm lấy nhìn vị phụ nữ cảm ơn.

"Thiện Anh ngủ rồi sao? Đây là bánh cho Thiện Anh''

Vị phụ nữ vừa hỏi vừa đưa thêm bọc bánh cho nàng.

"Ân, Anh nhi ngủ rồi, mai mốt chị không cần mua đâu, rất tốn kém''

Hiếu Mẫn gật đầu cầm lấy bánh, nhìn người phụ nữ nhẹ nói.

"Bảo bối, chị nói chuyện với ai thế?''

Trí Nghiên bước ra với bộ sơmi quần tây, nhìn đến khác hẳn một trời một vực với lúc đầu, khí chất cao quý đã có trở lại, khí tức cũng áp bức không kém, nhìn rất cao sang quyền quý.

"Chào chị, em là Phác Trí Nghiên, là chồng của cô ấy, cảm ơn chị đã giúp đỡ cô ấy trong thời gian qua''

Trí Nghiên nghe đến thì đi đến khom người cảm ơn.

Vị phụ nữ nhìn đến cô thì giật mình, đánh giá cô từ trên xuống, nữ nhân này khí chất quá cao quý, mỗi hành động lời nói đều rất chỉnh chu hữu lễ, chắc cặp này là con nhà quyền thế rồi.

"Ân, chào em, vậy chị về trước''

Nói xong nhìn hai người gật đầu một cái rồi rời đi.

"Không phải chị qua đây với chị của chị sao? Tại sao phải sống như thế này?''

Trí Nghiên quỳ xuống trước mặt nàng, tay cầm lấy đôi tay dù lao động cực nhọc nhưng vẫn mềm mại kia nhíu mày hỏi.

"Chị muốn tự bản thân nuôi Thiện Anh, với lại chị nói với họ không cần tìm chị, chị sống rất tốt''

Hiếu Mẫn tay kia vuốt ve khuôn mặt cô nhẹ giọng trả lời.

"Chị cực khổ rồi, chúng ta về nhà đi, em sẽ nuôi hai mẹ con chị''

Trí Nghiên chậm rãi đứng dậy ôm lấy Hiếu Mẫn vào lòng, thanh âm nhu tình khẽ nói.

Hiếu Mẫn hưởng thụ cái ôm cô mang đến, nước mắt nhẹ rơi xuống rồi gật đầu đáp.

"Em sẽ dùng cả đời này chăm sóc chị và con chúng ta, chấp tử chi thủ, giữ tử giai lão, bất ly bất khí, vĩnh viễn không rời, một đời một kiếp một đôi người''

Trí Nghiên ánh mắt tình cảm nồng đậm lan tỏa, cô nhẹ cuối đầu hôn xuống hai cánh môi đỏ mộng cô tưởng niệm bấy lâu mút lấy, điên cuồng mà hôn say đắm, hai người như muốn hòa vào nhau làm một, không khí xung quanh cũng tăng lên theo sự nóng bỏng của hai mỹ nhân...


Còn chap sau nữa là end rồi 😄

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro