#170: Tựa vào vai em
Anh ...
Đừng cố tỏ ra mình mạnh mẽ ...
Đừng cố tỏ ra mọi chuyển đều ổn để em yên lòng...
Anh mệt mỏi rồi phải không? Anh cần một chốn bình yên để nghỉ ngơi phải không?
Em sẵn sàng rồi đây.
Anh à, hãy tựa vào vai em nhé!
Hãy để lại trên vai em những mệt mỏi, trút bỏ những ưu phiền của anh. Để khi thức dậy vào hôm sau, anh sẽ tiếp tục viết nên những ước mơ, hoài bão của riêng mình ...
Khi anh mất niềm tin và cần chỗ dựa, hãy lại gần đây, để đôi vai này chứa hết nỗi buồn đó, để mọi âu lo trôi theo những bình yên ...
Đừng giữ những giọt nước mắt một mình. Em sẽ giả vờ không nghe thấy, không nhìn thấy, em sẽ xem như vai áo không ướt. Hãy khóc khi tựa vào vai em, được không anh ...
Khi đôi chân anh không muốn bước nữa, hãy dừng lại một giây, buông mình xuống một chốn bình yên, không trằn trọc, không sầu muộn, không giá lạnh. Là em đây...
Anh à, mau tựa vào vai em đi!
Hậu quả của việc bị rds cho tui ăn hờn nhiều quá: DEEP 😳
------------------------------------------------------
Hai đứa bây nói gì, khai mau!!! Đừng chim nhau công khai thế chứ, hại tim tui :(((((
*feeling giận dữ và trống rỗng *
Hình như Gu nó nuốt nước miếng, hãy nói tui không sai đi =[[[[[[
Xác định mục tiêu
*búng*
Tui không nhầm đâu hí hí
Full HD, Không che và độ sát thương cấp độ max
Dây tơ hồng chỉ dành cho hai người thôi, em ạ. Anh vẫn đang đợi chờ từng ngày có ai đó hãy đến và buộc nó lại. Nhưng nếu người bước tới không phải là em, anh nguyện cắt đi sợi chỉ của chính mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro