Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 1



"Tối nay sẽ có 'món hàng đặc biệt' đấy. Cậu định không đến thật à?"

"Không biết."

"Đừng vậy chứ. Dù sao tâm trạng cậu cũng đang không được tốt. Đến để giải tỏa. Sẽ thú vị đấy."

"..."

"Này..."

"Uhm. Thôi được."

"Tuyệt. Chúng tôi sẽ đợi cậu."

Đầu dây bên kia tắt máy, anh vẫn ngồi yên trên chiếc giường của mình, nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại cho tới khi ánh sáng của nó tắt ngúm. Một lúc sau, anh đứng dậy bước vào bên trong phòng tắm. Anh đang chuẩn bị để đi đến điểm hẹn.

..

Lái xe ra khỏi cổng chính, chiếc Ferrari màu đen lao thần tốc như bay trên đường, trời cũng đã bắt đầu vào tối, đi được chừng 40 phút, Ferrari rời khỏi những con đường chính tấp nập, rẽ vào một khu yên ắng lạ thường, giống như một sự tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Là một dinh thự sang trọng, nơi sắp diễn ra một buổi 'tiệc bí mật' của những người đặc biệt. Từ từ rẽ vào cổng, chiếc xe dừng ngay trước một người mặc bộ comle đen đang kiểm tra 'thủ tục' để được vào bên trong.

"Xin lỗi. Phiền ngài cho xem thẻ vào."

Một vật nhỏ mỏng được mạ vàng từ cửa xe đưa đến cho người mặc bộ comle đen. Hắn nhìn qua chiếc thẻ rất nhanh, liền sau đó đưa trả lại và cúi đầu, chiếc Ferrari tiếp tục tiến vào.

Vào đến bên trong là một sân bãi rất rộng, xung quanh được phủ bởi những bãi cỏ nhân tạo tuyệt đẹp, ngay giữa khoảng sân là một hồ phun nước tráng lệ, có khá nhiều người đang có mặt ở đây và những chiếc xế đang đậu ở ngay bên cạnh chủ nhân của nó cũng không phải tầm thường. Chiếc Ferrari vừa đi vào đã thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người. Chiếc xe từ từ lăn bánh tiến đến gần một người có vẻ ngoài thu hút. Anh ta có dáng người hơi nhỏ nhưng cũng không phải thấp bé, trên người mặc một chiếc áo vest hiệu Armani, bên trong là chiếc áo sơmi màu đỏ sẫm được cởi gần nửa hàng nút để lộ ra bờ ngực săn chắc. Trên cổ đeo thêm những phụ kiện nổi bật, gương mặt vô cùng điển trai nhìn thấy chiếc Ferrari đang tiến lại gần nơi của mình đang đứng. Chiếc xe đỗ vào rồi dừng lại. Cửa xe bật mở, anh từ bên trong bước ra.

"Cuối cùng cũng tới." Người đó lên tiếng.

"Kai đâu?" Anh hỏi sau khi bước ra khỏi xe.

"Cậu ta chưa đến." Nói rồi liền lấy chiếc điện thoại đang cầm trên tay, nhấn nút gọi.

Rất nhanh đầu dây bên kia đã bắt máy, chưa kịp mở lời thì đã nghe được giọng nói "Tới rồi sao. Nhưng tôi vẫn còn đang trên đường, khoảng 20 phút nữa, hai người vào trong trước đi."

Người đứng bên cạnh anh nghe xong liền tắt máy, mắt hướng nhìn đến chiếc cổng lớn của tòa dinh thự. Hình như bữa tiệc sắp bắt đầu, bên ngoài mọi người đang từ từ di chuyển vào bên trong, những ai đi gần đến chỗ của họ đang đứng cũng đều hướng mắt nhìn.

Đột nhiên người đứng bên cạnh anh quay sang "Mình vào trong trước đi. Tôi phải gặp ông Park bàn chút chuyện."

"Cậu vào trước đi. Tôi chưa muốn vào." Giọng anh đều đều.

"Cậu đợi Kai à? Uhm vậy tôi vào trước." Nói xong, người đó rời bước.

..

Chừng vài phút, bên ngoài rất nhanh đã không còn bóng người, khoảng sân nơi anh đang đứng trở nên rất yên tĩnh. Tay anh đút vào túi quần, tựa người vào chiếc xe của mình và đợi. Tối nay anh chọn mặc một chiếc áo sơmi cách điệu màu trắng, có một mảnh vải đen nhỏ như chiếc cà vạt bị tháo rời nằm bên dưới cổ áo càng làm tôn lên vóc dáng và gương mặt của anh. Một vẻ ngoài không thể không thu hút ánh nhìn của người khác.

Một vài cơn gió nhẹ thổi qua, anh tựa vào chiếc Ferrari và quay mặt về phía căn dinh thự, phía trên cao có một dòng chữ Ladus được chạm khắc vô cùng ấn tượng. Đứng nhìn nó được một lúc thì trước mắt anh, một tiếng động nhỏ vang lên, có một dáng người bước ra từ cảnh cửa bên hông dinh thự. Phía cánh cửa nằm ở một bên lối khuất ở khoảng sân bên cạnh. Con đường nhỏ đó nằm ngay trước mắt anh, tuy ở khoảng cách không gần nhưng nhờ có ánh sáng từ ngọn đèn cao nằm gần đó nên vẫn có thể nhìn thấy. Là một cậu bé. Nhìn qua cách ăn mặc có thể nhận ra cậu không phải là khách mời cho bữa tiệc. Cậu bé có vẻ gì đó rất lạ, cậu nhìn xung quanh một lúc và rồi, ánh mắt của cậu chạm phải ánh nhìn nơi anh, cậu nhận ra là anh cũng đang nhìn về phía mình, đột nhiên cậu bé cúi đầu rồi quay lưng bước vào bên trong. Anh vẫn nhìn cho tới khi cánh cửa khép lại không một chút tiếng động nhỏ nào thì nghe thấy tiếng gọi.

"Sehun."

Hướng mắt nhìn, một bên hàng chân mày chau lại, gương mặt anh lạnh lùng khi người mặc bên trong một chiếc áo đơn giản có họa tiết, bên ngoài khoác nhẹ thêm một chiếc áo kiểu cách màu đen, trên cổ đeo phụ kiện là những chiếc vòng mảnh nhỏ, một dáng vẻ quyến rũ cùng gương mặt sắc cạnh - là Kai - đang bước đến gần. "Cậu tới trễ." Anh nói.

"Cậu đợi tôi? Xin lỗi. Tại 'bận' chút chuyện mà." Nói xong thì nhoẻn miệng cười. "Vào trong đi."

Anh ngập ngừng vừa đi vừa nhìn về phía cánh cửa. "Sao vậy?" Kai hỏi, ánh mắt cũng hướng nhìn theo.

"Không có."

Hai người bắt đầu đi qua khoảng sân đến trước cửa dinh thự, có hai người mặc trang phục màu đen đứng sẵn bên ngoài dùng tay mở cửa cho cả hai.

Vừa bước vào, dưới chân họ là một tấm thảm màu đỏ trải trên sảnh kéo dài đến tận cầu thang dẫn lên tầng trên, cả hai từng bước tiếp tục, bộ dạng của một trong hai người có vẻ háo hức. Họ bước lên tầng, đi một đoạn lại rẽ vào một hướng khác, đây không phải là lần đầu họ cùng đến tham dự những 'bữa tiệc bí mật' như thế này.

"Đã bắt đầu chưa nhỉ?" Kai đi bên cạnh lên tiếng.

Không gian bên trong khá tối, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn neon dọc hai bên lối đi. Rất nhanh đã thấy một cánh cửa màu trắng được chạm khắc lạ mắt, có vài người mặc trang phục đen đang đứng ở phía bên ngoài, khi thấy hai người đi lại gần, cánh cửa miễn nhiên lại được họ mở ra.

Ánh đèn màu vàng nhẹ sáng hơn hẳn không gian ở bên ngoài nhưng lại không thấy bóng dáng một vị khách nào có mặt ở đây, còn có một gian phòng khác nằm ở bên trong. Kai và Sehun đi thẳng tới phía cánh cửa đó, vẫn lại là rất nhiều người mặc trang phục đen mở cửa cho họ.

Vừa bước vào, bên trong đã khá ồn ào, tất cả khách tham dự đều đang có mặt ở đây. Mọi thứ ở phòng này được bài trí vô cùng lộng lẫy và cuốn hút. Những chiếc ghế bọc da đắt tiền cùng những chiếc bàn thủy tinh ở từng khu ghế được xếp nằm bao quanh diện tích rộng lớn của căn phòng, một bục cao có hình tròn gần như nằm trọn bên trong, đó là một sân khấu được thiết kết nổi bật với kiểu dáng hết sức đẹp mắt, ở trên sân khấu là một chiếc bục nhỏ, tất cả đều được phủ lên bởi một màu trắng tinh tế. Sehun và Kai đi thẳng tới một chỗ ngồi riêng biệt trước ánh nhìn của nhiều người. Những người có mặt đêm nay đều là khách quen của nơi này, là những người có gia thế giàu có, họ có trong tay quyền lực và địa vị, nhưng những người đang ngồi ở khu V.I.P thì lại càng có sức ảnh hưởng lớn hơn. Mọi người bắt đầu xầm xì to nhỏ về những nhân vật đặc biệt đang có mặt ở khu V.I.P tối nay.

Người vào trước khi nãy giơ tay ra hiệu cho cả hai. Cậu ta cười khi Sehun và Kai vừa đến gần chiếc bàn của họ. Cả hai vừa lại gần liền có một màn chào hỏi kiểu cách bằng tay theo cách riêng giữa họ.

"Này sao cậu tới trễ vậy?"

Kai cười đầy ẩn ý "Tôi không có nôn nóng như cậu đâu Gin."

"Tối nay sao có thể bỏ lỡ." Người thứ ba còn lại, là Gin.

Vừa lúc, một cô gái ăn mặc gởi cảm, trên gương mặt đeo một chiếc mặt nạ màu đen đính những chiếc lông vũ mềm mại bước đến bàn của cả ba "Các vị dùng gì?" Cô gái hướng ánh nhìn đến Sehun, chất giọng nhẹ nhàng kèm theo một nụ cười trên môi.

"Uống Chateau Lafite được không?" Gin quay sang hỏi.

"Uhm." Cả hai đồng ý.

"3 ly Chateau Lafite." Khi cô gái vừa rời đi "Sắp bắt đầu chưa nhỉ?" Gin thì thầm. "Này, hai người nhìn qua bàn kia đi."

Gin hất mặt, Sehun và Kai hướng mắt về phía đó.

"Tên AJ chết tiệt. Hắn đương nhiên là đến rồi." Kai lầm bầm. Một giọng cười thầm vang nhẹ, Sehun quay đi ngay lập tức.

Kai nhìn xung quanh một chút rồi lên tiếng "Hôm nay đông đủ quá nhỉ." Giọng đùa cợt.

Không phải đợi lâu cô gái lúc nãy đã mang 3 ly Chateau Lafite tới bàn của họ, vừa phục vụ xong cô lại đưa mắt nhìn về phía Sehun trước khi rời đi.

Chợt, ánh sáng và tiếng nhạc trong phòng liền tắt vụt, tiếng xôn xao càng lúc cũng dần một rõ ràng hơn, nhưng chỉ vài giây sau, trên sân khấu đã có ánh sáng, đổ dồn mọi ánh nhìn của những con người có mặt ở đây vào nó. Một nhân vật to béo ăn mặc sang trọng trong bộ comle trắng đen bước lên, ông ta hướng thẳng đến chính giữa khán đài.

"Xin chào mọi người." Những khách tham dự ai cũng đang hướng về phía sân khấu.

"Buổi tối hôm nay các vị thấy thế nào?" Gã to béo bước lại gần chiếc bục màu trắng, nó liền được hạ xuống phía bên dưới, từ từ biến mất khỏi khán đài.

"Tối nay, tại Ladus, chúng ta sẽ có một màn đấu giá... vô cùng đặc biệt. Những món hàng này đều không giống như những món hàng đã từng xuất hiện ở Ladus trước đây."

Tiếng xôn xao kèm theo sự tò mò bắt đầu làm nóng lên không khí của buổi đấu giá.

"Thú vị đấy." Kai nói thầm.

"Các vị khách có mặt ở đây, mọi người đã sẵn sàng để xem những món hàng lần này chưa?" Cả căn phòng reo lên cùng với những tiếng vỗ tay.

"Chà thật là tò mò. Không biết có món hàng nào độc không?" Gin không nhịn được quay sang 2 người ngồi bên cạnh mình.

"Đúng đấy." Kai nói "Cậu thấy sao Sehun?"

"Để xem." Sehun dường như không mong đợi như hai người kia.

Bên dưới khán đài không quá tối, có những ánh đèn nhỏ màu đỏ được gắn ở nhiều góc khuất, mọi người sẽ nhìn thấy những gì xuất hiện trên khán đài kia, một cách rõ ràng nhất.

"Sẽ không để các vị chờ lâu." Gã MC tiến về phía vị trí của chiếc bục vẫn còn là một khoảng trống. Ánh sáng bên dưới khán đài đã được giảm xuống, không gian tối đi ngay cả trên sân khấu, chỉ còn những hiệu ứng ánh sáng mờ ảo nằm ngay vị trí chiếc bục, không thể nhìn rõ. "Cùng đếm đến ba nào." Gã hô to.

"Một." Chiếc bục bắt đầu được đưa lên. "Hai." Nó tiếp tục di chuyển. "Ba." Tiếng đếm vang của mọi người vừa dứt, ánh sáng trong phòng và trên khán đài sáng lên, chiếc bục đã xuất hiện, mọi người nhìn thấy trên đó là một cô gái, còn rất trẻ, gương mặt lại có nét đẹp đầy sức quyến rũ, hai tay cô bị xích vào sợi dây ngay trên chiếc bục, và, trên người cô, chỉ có duy nhất một mảnh vải mỏng che đi nơi nhạy cảm, làm lộ ra những đường cong không thể chối từ.

Khách tham dự dường như choáng váng khi nhìn thấy một tuyệt sắc như thế. Mọi người không thể ngồi yên nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

"Oh God..."

"Woa.. Woa.. Woa.." Có một vài tiếng huýt gió bên dưới.

"Đẹp quá." Đâu đó là những ánh mắt đầy ham muốn.

Khách tham dự đang bị cuốn vào cuộc đấu giá hấp dẫn này. Họ sẽ cố giành lấy món hàng mà mình muốn có.

"Chúa ơi.. Rất đẹp, món hàng này.. thật sự đáng giá đây." Gin trầm trồ.

"Đúng là rất đáng." Kai vừa lên tiếng vừa quay sang Sehun.

"Không tệ." Anh nói, ánh mắt sắc sảo nhìn lên phía khán đài.

Gã MC tiến sát lại gần chiếc bục dưới sự xôn xao đầy hứng thú của mọi người. "Các vị. Đây là những 'món hàng' đặc biệt được lựa chọn kỹ càng từ Underground, một thế giới ngầm có tiếng nhất tại Seoul, chỗ của họ đang sở hữu rất nhiều những 'món hàng' như thế này. Ladus từ đêm nay cũng sẽ có những buổi đấu giá đặc biệt. Tất cả 'món hàng' xuất hiện đêm nay đều là những món hàng hoàn hảo nhất được lựa chọn từ Underground. Họ được gọi là..." Gã cười mỉm rồi tiếp tục "Những nô lệ tình dục." Tất cả đều im lặng trong sự ám muội đến rung người. "Bây giờ chúng ta sẽ đấu giá cho từng món hàng. Ai trả giá cao nhất sẽ có quyền sở hữu món hàng của mình. Các vị sẽ là chủ nhân của món hàng và được quyết định sử dụng tùy ý." Gã im lặng "Các vị sẽ là Chủ nhân của..." giọng gã thì thầm "...những nô lệ tình dục hoàn hảo." Một nụ cười đầy ẩn ý hiện lên. "Chúng ta sẽ bắt đầu buổi đấu giá tối nay."

"Được đấy. Mau bắt đầu đi." Gin nói. Anh ta dường như đang rất phấn khích.

"Món hàng đầu tiên, xuất thân từ Underground, 18 tuổi, hoàn toàn nguyên vẹn. Và, món hàng đầu tiên này, giá khởi điểm, là 5.000$." Gã to giọng, bắt đầu đưa ra mức giá. Mọi người bắt đầu xì xầm bàn tán, khách tham dự không ai là suy nghĩ quá nhiều để có thể đưa ra quyết định.

Không khí càng lúc càng nóng dần lên, những món hàng thứ hai rồi thứ ba, càng về sau càng trở nên đắt giá. Gần hai tiếng đồng hồ trôi qua, đã bán được 6 món hàng với mức giá cao nhất là 47.000$, chỉ còn lại món hàng thứ 7, là món hàng cuối cùng của buổi tối ngày hôm nay.

Chiếc bục màu trắng một lần nữa được hạ xuống. Ánh nhìn của mọi người đều nôn nóng chờ đợi, 6 món hàng trước đều đã là tuyệt sắc, đã có hai người trong khu V.I.P đưa ra mức giá cao và sở hữu được món hàng. Một người trong số đó ngồi ở bàn số 8, hắn là người đứng đầu trong giới thương mại, và người thứ hai, là Gin, anh mua cho mình món hàng thứ 6. Còn những người khác, tất cả họ đều như đang muốn nhắm đến món hàng đặc biệt cuối cùng...

Ánh sáng một lần nữa tập trung vào khoảng trống đang được chờ đợi. Khi tiếng đếm vừa dứt, ánh nhìn của mọi người càng trở nên vô cùng sững sốt.

"Là con trai sao?" Một giọng nói ở gần khán đài nhẹ vang lên.

Một câu bé đang ngồi trên bục số 7, dáng người cậu vô cùng nhỏ nhắn, đôi tay bị khóa chặt vào sợi dây, nét mặt trông có vẻ sợ hãi. Đầu cậu tuy hơi cuối thấp, nhưng vẫn nhìn thấy được gương mặt của cậu. Gã to béo bước lại gần chiếc bục, dùng tay nhẹ nhàng nâng cầm cậu lên, tất cả mọi người đều đã có thể nhìn rõ. Trên gương mặt ấy là một đôi mắt to tròn long lanh cuốn hút đến khó cưỡng, chiếc mũi cao nhỏ nhắn, đôi môi đỏ hồng ướt át làm cho ai cũng khao khát muốn chạm vào, hai má ửng đỏ có chút phúng phính, mái tóc ngắn hơi lòa xòa phủ ngang trán có màu mật ong, nước da trắng nõn hoàn hảo. Một vẻ đẹp thuần khiết nhưng cũng hấp dẫn đến lạ thường, trông cậu mong manh như không thể chạm vào được. Cậu - so với 6 món hàng tuyệt sắc trước - thật sự đúng là món hàng đặc biệt của buổi đấu giá tối nay.

"Chà chà." Gã to béo lên tiếng "Quý vị, đây chính là món hàng đặc biệt cuối cùng của tối nay." Lão quay sang nhìn cậu bé.

Những người ngồi bên dưới dường như đang bất động, mọi người dừng lại mọi hoạt động của mình và nhìn không rời mắt lên khán đài.

"Món hàng đặc biệt này đến từ Underground, 17 tuổi, và đương nhiên cũng là, hoàn toàn nguyên vẹn. Các vị cũng nhìn thấy món hàng này có vẻ ngoài rất đặc biệt, đây là món hàng được chú ý nhiều nhất tại Underground." Gã dừng lại rồi tiếp tục "Và chúng ta cũng sẽ có giá khởi điểm là..." Gã hét vang. "5.000$."

Dưới khán đài không khí im ắng khác thường. Từ lúc bắt đầu buổi đấu giá, các món hàng đều là những cô gái có vẻ đẹp và cơ thể hấp dẫn. Nhưng cậu là cậu bé đầu tiên. Liệu...

"10.000$." Tất cả mọi người liền quay lại nhìn về phía vừa phát ra con số đó.

"Là ngài AJ. Với mức giá 10.000$." Gã to béo nói to, bàn tay hướng về phía khu vực V.I.P, ánh sáng từ phía trên cũng hướng đến theo.

Chỉ lặng im một lúc. "12.000$." Một giọng nói khác ra mức giá cao hơn.

"12.000$ cho ngài JunMyeon." Gã to béo hô lớn hướng tay đến bàn số 9 ở khu vực V.I.P."

Mọi người bắt đầu xôn xao. Vừa mới xuất hiện món hàng đặc biệt này thì những người ngồi ở khu vực V.I.P đã tranh nhau ra giá.

"14.000$." Đã có người ra giá cao hơn. Nhưng lần này là một vị khách không ngồi trong khu vực V.I.P.

"18.000$." Thêm một người nữa ra giá cao hơn. Là Kai.

"18.000$ cho ngài Kai."

"Được đấy Kai." Gin quay sang đấm nhẹ lên ngực Kai cười, nói, rồi quay sang nhìn Sehun. Anh đang nhìn về phía khán đài, ánh mắt sâu hút, không biết rốt cuộc là đang nghĩ điều gì. Gin nhếch môi cười nhẹ rồi tiếp tục theo dõi buổi đấu giá.

"19.000$." AJ vẫn tiếp tục lên tiếng. Không khí dần nóng đến cực điểm. Và màn đấu giá vẫn còn tiếp tục.

Đã đến con số 20.000$.

"30.000$." Lại một mức giá cao hơn.

"50.000$."

...

Mọi người vẫn tiếp tục nâng số tiền mình sẽ bỏ ra để có được món hàng cuối cùng. Trong khi màn đấu giá đang diễn ra vô cùng sôi nổi thì cậu bé đang ngồi trên chiếc bục trắng đã cúi thấp đầu, không ai nhìn thấy được một điều... Cậu đang khóc... rất lặng lẽ.

"60.000$." Vẫn là AJ.

"Tên AJ này đang muốn sở hữu món hàng đặc biệt này mà." Gin nói. "Sẽ tốn một khoản không nhỏ." Kai đã bỏ cuộc khi đưa ra mức 50.000$.

"60.000$ lần thứ nhất.. 60.000$ lần thứ hai.. 60.000$..." Mọi người đang xôn xao khi AJ sắp là người dành được món hàng thì đột nhiên...

"100.000$." Một giọng nói trầm mang cảm giác đáng sợ vang lên ở khu vực khách mời.

Mọi người bên dưới đều không khỏi sửng sốt, mức giá gấp gần 2 lần con số mà AJ đã đưa ra, ai cũng kinh ngạc trước mức giá cao ngất này, và lại càng tò mò hơn về chủ nhân của nó. Món hàng đặc biệt số 7 cũng vậy, cậu hơi ngước lên nhìn về phía gã to béo, đôi mắt ươn ướt chỉ nhìn một lát rồi lại nhanh chóng hạ xuống, cậu không dám nhìn xuống phía bên dưới, từ từ cuối thấp đầu.

Tất cả đều hướng mắt đến người vừa đưa ra mức giá không hề nhỏ chỉ để sở hữu một nô lệ tình dục. Là một người đàn ông mặc âu phục, đang ngồi ở một vị trí khá xa. Gương mặt lãnh đạm không chút cảm xúc, nhìn hắn vô cùng bí ẩn.

"Vâng, mức giá cao hơn mà tôi vừa nhận được là..." Gã to béo dừng lại một chút, hàng chân mày chau lại.

"Xin lỗi các vị." Gã đột nhiên ra hiệu cho một trong những người mặc trang phục đen đứng gần đó. Đột nhiên có thêm một người mặc trang phục đen khác từ từ đi tới gần rồi bước lên khán đài, ghé sát vào tai gã trao đổi điều gì đó.

"Chà chà chà, hắn là ai vậy nhỉ, trông lạ quá? Gin nói, vẻ mặt nửa cười nửa tò mò.

"Woa, con số cao đấy." Kai cũng bàn tán. "Hắn ở đâu xuất hiện vậy?" Tay Kai đưa lên mân mê môi dưới của mình.

Sehun vẫn ngồi yên, hai chân vắt chéo vào nhau, một tay để trên ghế chống vào một bên má, mặc cho xung quanh đều đổ dồn vào người đàn ông kia, anh vẫn không rời mắt tiếp tục nhìn về phía khán đài.

"Cậu thấy sao, Sehun?" Kai quay sang.

Anh vẫn không di chuyển ánh nhìn "Rất thú vị." nét môi nửa như cười nửa như không. Kai ngập ngừng. Gin bỗng lên tiếng "Này, hai người nhìn tên AJ kìa."

Chiếc bàn nơi AJ ngồi, ở đó có thêm ba người khác, cũng là khu vực V.I.P, cách bàn của Sehun, Kai và Gin không xa. Gương mặt hắn đã đỏ lên có vẻ như là đang khá tức giận.

"Hai người nghĩ hắn có đưa ra mức giá cao hơn không?" Gin nói.

Kai nhướng mày "Có thể đấy." Rồi Gin và Kai hướng ánh nhìn tới Sehun "Không." Anh trả lời dứt khoát.

Lúc này, gã to béo sau khi trao đổi xong với người mặc bộ trang phục đen khi nãy, gã bước đến giữa khán đài đề nghị mọi người dừng xôn xao.

"Xin lỗi các vị vì đã cắt ngang. Chúng ta sẽ tiếp tục buổi đấu giá tối nay. Vâng mức giá hiện tại cho món hàng này đang là..." Gã to béo mỉm cười nhẹ hướng mắt nhìn về phía khách tham dự. Mọi người vẫn tiếp tục xôn xao. "100.000$ cho quý ngài ngồi đằng kia." Gã hét lớn trong khi có một người đang không cảm thấy thoải mái, chính là AJ.

"Mức giá hiện tại là 100.000$." Gã tiếp tục "Nào mọi người, có vị nào trả giá cao hơn không?"

Mọi người xôn xao nhiều hơn, nhưng vẫn chưa ai lên tiếng.

"Nào nào nào."

Vẫn chưa có ai đưa ra mức giá cao hơn.

"Vậy thì..." Gã tiến lại gần chiếc bục.

"100.000$ lần thứ nhất. 100.000$ lần thứ hai."

"Và 100.000$ lần thứ ba. Món hàng thuộc về Chủ nhân của mức đấu giá cao nhất trong buổi tối nay tại Ladus. 100.000$ xin chúc mừng." Món hàng cuối cùng lập tức được đưa vào trong. Một tràn vỗ tay vang lên nhưng lại làm cho một vài người trong buổi đấu giá cảm thấy tiếc nuối.

"Buổi đấu giá tối nay thật sự rất tuyệt. Cảm ơn mọi người đã dành thời gian đến đây. Bây giờ Ladus sẽ phục vụ những khu vực giải trí như mọi đêm. Hãy tận hưởng một đêm thật vui vẻ. Hẹn gặp lại các vị ở buổi đấu giá tiếp theo." Lời cuối cùng của gã to béo dành cho 'bữa tiệc đặc biệt' này.

..

Khách tham dự từ từ di chuyển ra phòng ngoài, có vài người vội ra về, nhất là những người đã mua được món hàng mà mình ưng ý, những người còn lại thì bắt đầu một cuộc vui khác ở đây.

Kết thúc buổi đấu giá, Ladus lúc này liền trở thành một thế giới thu nhỏ, một nơi hoàn hảo cho những cuộc vui hiện lên trong chớp mắt, tất cả khu vực bên ngoài phòng đấu giá đều được bật sáng những ánh đèn đủ màu sắc kết hợp cùng những chùm đèn lộng lẫy. Có rất nhiều khu vực riêng biệt dành cho những người muốn đến đây, có khu casino xa hoa trong ánh đèn vàng dịu nhẹ pha chút sắc xanh, có trên dưới hàng chục bàn roulette, baccarat, blackjack, cả một phòng poker riêng biệt. Mọi thứ ở đây, tất cả đều thuộc loại xa xỉ bậc nhất.

Sehun, Kai và Gin, họ đến một khu vực khác, là một quầy bar trông như một sàn nhảy lớn, những bức tường xung quanh được sơn phủ bởi màu đen huyền ảo, bên dưới chân họ là những đường ánh sáng màu xanh và đỏ chuyển động không ngừng trên sàn. Không gian ở đây khá tối, những ánh đèn neon đủ màu pha chút ánh sáng mờ ảo, những màu laser cùng âm nhạc xập xìng sôi động quay cuồng, những cơ thể nóng bỏng đang lắc lư theo điệu nhạc cuốn hút. Cả ba vừa ngồi xuống, Gin đã lên tiếng "Không biết hắn là ai nhỉ? Lần đầu mình trông thấy hắn ở Ladus." Gin vẫn chưa hết tò mò.

"Đúng đấy." Kai có vẻ cũng như vậy "Món hàng đó thật sự rất đặc biệt nhưng 100.000$ thì hơi nhiều so với một nô lệ tình dục."

"Tên AJ chắc tức lắm đây. Hắn vừa ra khỏi đã không thấy bóng dáng nữa." Kai nhếch môi.

Kai và Gin vẫn nói về buổi đấu giá thêm một lúc nữa. Sehun ngồi có vẻ như đang thưởng thức nhạc, anh bắt đầu nhìn vào màn hình điện thoại.

Sau khi đã gọi đồ uống, mỗi người đều cầm trên tay một ly rượu vang đỏ. Vừa lúc có hai người đàn ông đem món hàng của Gin đến. Kai liền quay sang "Này, không về để chơi với món hàng cậu mới mua à?" Kai ranh mãnh nói.

"Có chứ." Gin nhếch mép cười, hướng ánh nhìn sang món hàng của mình. "Ở đây thêm một lát đã." rồi tiếp tục đưa ly rượu lên uống một ngụm.

"Sehun, hôm nay cậu không có hứng à?" Gin nhìn anh.

"Cậu ấy đang không vui mà." Kai nói, rồi quay sang "Cậu thấy khá hơn chưa?"

Sehun nhấp một ít rượu. "Nhìn tôi có vẻ không ổn à?"

"Thôi đừng nghĩ nữa, uống đi." Kai đưa ly rượu ra phía trước. "Đúng vậy, nếu buồn chán tôi sẽ cho cậu mượn món hàng 47.000$ này một đêm." Gin đùa cợt, vẻ mặt không chút lương thiện. Sehun cười, anh nhẹ đưa đầu lưỡi chạm vào vành môi dưới, rồi cả ba đưa ly rượu chạm nhẹ vào ly của nhau.

Ngồi thêm được một lát, có hai cô nàng xinh đẹp thân hình gợi cảm tiến đến bàn của họ. "Gin à, anh có muốn ra nhảy không?" Hai cô nàng này có lẽ quen biết với Gin.

Gin nhìn họ lộ ra nét cười "Được." rồi quay sang lôi kéo Kai và Sehun cùng ra, nhưng Kai chỉ cười rồi nói "Cậu ra trước đi."

Ngay lúc đó liền có thêm hai cô gái khác tiến đến bàn của họ. "Em ngồi đây không phiền chứ?"

"Tất nhiên." Kai dùng ánh mắt quyến rũ trả lời.

Hai cô nàng nóng bỏng vừa ngồi xuống, bỗng màn hình điện thoại của Sehun sáng lên, anh nhìn vào nó chỉ trong vài giây, liền quay sang nói với Kai "Tôi phải đi trước đây."

"Sao thế?" Kai hơi ngạc nhiên. "Vẫn còn sớm mà." Cả hai cô gái mới đến cũng có vẻ thất vọng.

"Cậu chào Gin giúp tôi." Chưa đợi Kai trả lời Sehun đã đứng dậy bước ra khỏi chỗ ngồi.

"Này.. Sehun." Kai gọi theo.

"Gặp sau." Sehun quăng câu chào, dứt lời đã hướng tới phía lối ra mà đi thẳng. Những cơ thể quyến rũ đang nhảy nhót cũng cố tình chạm vào người anh khi anh lướt qua họ nhưng rất nhanh Sehun đã ra khỏi quầy bar. Những người mặc trang phục đen nhìn thấy có người tiến đến gần cửa, cánh cửa được mở ra, rồi sau đó lại khép chặt.

Anh đưa tay vào trong túi quần rồi đi dọc theo lối đi lúc nãy. Sau lưng anh là một cuộc vui xuyên màn đêm không có điểm dừng, anh rẽ vào một lối đi khác, những ngón tay miết nhẹ vào góc tường, trong ánh sáng lờ mờ tối của lối đi dọc hành lang, một nụ cười như ẩn như hiện, đôi mắt xoáy sâu đầy mê lực.

Món hàng của anh đang chờ.



  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro