
3.
Kể từ ngày nuôi thêm một đứa nữa trong quán thì tính ra tôi cảm thấy khá vui, Rocker rất ngoan dù hơi quậy nhưng chỉ cần gằn giọng cũng đủ làm nó dừng ngay việc đang làm. Tôi vừa thấy buồn cười mà cũng thấy thương, không biết nó thiếu tình thương của chủ như thế nào nữa.
Tối nay quán đông hơn mọi ngày nên tôi phải dọn dẹp khá nhiều trong quán. khi tan làm, Mark với Film muốn phụ chút nhưng giờ tan làm cũng muộn hơn mọi ngày nên tôi cũng chỉ kêu hai người họ về để lại tôi lo liệu:
F:-"Vậy mày dọn dẹp đống còn lại hộ tao nha, nếu không làm kịp cứ để đó mai bọn tao dọn cho"
M:-"Ờ! Đừng cố quá đó"
S:-"Biết rồi, tụi mày về đi, tao tự dọn được"
F:-"Vậy bọn tao đi đây, bye!"
M:-"Mai gặp lại!"
S:-"Ờ! Về cẩn thận"
Loay hoay một hồi thì cuối cùng cũng xong xuôi hết, xem ra hôm này cái anh Jimmy kia đón hơi muộn thì phải. Hơn 40' mà vẫn chưa thấy đâu, thôi thì ra chỗ ghế sofa ngồi. Mà thế nào lúc tôi nằm xuống thì bọn nó lại kéo đến nằm lên người tôi, tôi cũng rã cả người với chẳng còn tý sức nào nên cũng kệ.
Không biết đã chợp mắt bao lâu, tôi chỉ biết lúc mở mắt ra là nguyên cái con người to chình ình đứng như trời trồng trước mắt tôi:
S:-"Oi Shia!!"
S:-"Anh đến mà không gọi tôi tiếng nào được à!?"
J:-"Shhh! Hai đứa đang ngủ"
Tôi nhìn lại thì mới thấy là hai nhỏ đang ngủ say sưa thật, chắc hôm nay quậy nhiều nên đến cả lời tôi nói vừa nãy cũng không đánh thức hải đứa dậy được:
S:-"Cũng biết quan tâm cún nhà mình ha?"
J:-"Không quan tâm tôi nhận nuôi làm gì?"
S:-"Thì hôm nhận em nó về cọc cằn, đến độ nó sợ luôn mà?"
J:-"Tôi dễ bị mất kiểm soát được chưa?"
S:-"Ồ hổ, nhìn vậy mà cũng vẫn cứng miệng nhỉ? Nhưng dù sao thì cũng nên nhẹ nhàng với nó chút đi, dù sao anh bận công việc thì nó cũng thiếu sự quan tâm đấy"
J:-"..."
S:-"Kìa! Nó dậy rồi, đón em nó về đi"
Rocker cũng tỉnh rồi quay ra nhìn tôi, có vẻ khá phấn khích mà vẫy đuôi. Đến khi nghe tiếng Jimmy gọi thì quay đầu nhảy xuống ghế mà vẫy đuôi với anh ta, chắc vừa nãy tôi nói có chút thấm nên anh ta cũng chủ động quỳ xuống vuốt Rocker chút rồi dẫn em nó về.
Nhìn cái bóng lưng ấy quay đi tôi có chút cảm thán:
S:-"Đúng là anh ta không còn nhớ mình là ai thật rồi"
Mặc dù gặp mặt rất nhiều lần nhưng dường như anh ta vẫn chẳng thể nhận ra tôi là bạn thời trung học của mình. Tôi vẫn muốn một lần được nói chuyện với anh ta một cách đàng hoàng, dù sao thì cũng là từng thích. Mỗi khi gần anh ta tôi cũng có một cảm xúc khó tả lắm đấy chứ, vừa muốn gần gũi nhưng cũng không dám bước qua giới hạn rạch sẵn. Chẳng hiểu bản thân tôi bị cái cảm xúc lẫn lộn này quậy đến khi nào nữa.
_____Vài hôm sau______
Hôm nay lại là một ngày khá là bận với tôi, vì là cuối tuần nên khách có hơi đông, vừa chào tạm biệt Film với Mark thì tôi thấy đồng hồ cũng điểm gần 11h đêm luôn rồi. Giờ này đáng lý ra cậu chủ kia phải đến đón cún của mình chứ nhỉ? Tôi cũng chẳng còn cách nào mà đành phải gọi đến anh ta, đây cũng là lần đầu tôi gọi kể từ khi tôi có số của anh ta:
S:-"Ờm, xin chào, giờ cũng khá muộn rồi anh có thể đến đón em cún nhà mình về rồi đấy"
J:-"Rocker không phải đang ở nhà à~?"
Cái giọng điệu này khiến tôi phải nhăn mặt chút, chắc anh ta đang say thì phải:
S:-"Anh say rồi à?"
J:-"Chắc vậy??"
S:-"Quản lý đâu? Không biết lo cho anh à?"
J:-"Tôi không biết~"
S:-"Gửi địa chỉ đi"
Mệt thực sự, mặc dù đêm khuya nhưng cứ để mặc một người bên ngoài trong khi đang say khướt thì cũng là không nên. Đến nơi thì đúng mấy nơi chỉ dành cho mấy người thượng lưu, cách bày trí sang trọng, không kèm phần bí ẩn. Nhưng tôi cũng nhanh chóng tìm phòng của anh ta, đập vào mắt là con người nằm gục trên bàn:
S:-"Dậy đi! Anh còn khả năng đi không thế?"
J:-"Ùmm..., còn đi được~"
S:-"Nhìn cái giọng ai tin chết liền, nhanh lên! Tôi đưa anh về"
Người nhìn thế mà nặng như quỷ, đêm muộn mà tự dưng đi uống say bí tỷ như thật, tự nhiên tôi cảm thấy đi đón anh ta về chẳng khác nào rước hoạ vào thân. Cố lắm mới kéo được anh ta vào trong xe thì thấy cũng sập nguồn luôn rồi, giờ mới là cái khó nhất của tôi đây. Tôi còn chẳng biết rõ nơi anh ta sống chính xác là ở chỗ nào nữa, lái xe được nửa đường mà vẫn chẳng có dấu hiệu tỉnh tôi chỉ còn cách lay anh ta dậy:
S:-"Hơii! Dậy đi! Tôi còn không biết nhà anh ở đâu nữa, làm sao mà đèo về"
J:-"Phiền~ đừng để... Tôi về~~"
S:-"Ồ hổ! Anh đúng là người biết cách làm người khác khổ mà"
Giờ còn cách nào đây? Tôi lại phải đèo anh ta về nhà tôi thôi chứ sao nữa.
Đến nơi tôi lại phải gánh hết sức bình sinh để đèo anh ta lên phòng, lúc đặt anh ta lên giường lại phải thay hết đồ và dày ra. Thường là phải chăm thằng Mark, giờ lại thành ông này, chắc tôi phải có duyên với mấy khứa say giữ lắm.
Xong xuôi hết thì cũng chạm mốc nửa đêm rồi, tôi đành phải nằm tạm sofa bên cạnh giường, kẻo tối anh ta lại làm gì thì đỡ mệt. Và đúng là mệt thật!! Tự nhiên phát sốt rồi rên rỉ, hại tôi phải hạ sốt cả một đêm, ngày mai chắc cũng phải tạm đóng cửa quán để chăm anh ta.
_____Sáng mai______
Lúc tôi dậy thì cũng nhờ sự đánh thức của hai em cún, nhìn đồng hồ chỉ mới điểm 7h sáng, thấy người trên giường có vẻ vẫn ngủ sâu. Lại chạm trán thì có vẻ hạ hơn tối qua nhiều, nhìn lại thấy Rocker có vẻ khá lo:
S:-"Đừng sợ, cậu chủ mày ổn hơn rồi"
S:-"Nào! Đi nấu cháo với ăn sáng thôi"
Lúc tôi nấu xong cháo thì cũng nghe tiếng lục đục trên tầng, chắc người kia dậy rồi đây.
S:-"Tỉnh hẳn chưa?"
J:-"Đỡ hơn chút, nhưng có hơi đau họng"
S:-"Au! Tưởng anh phải thắc mắc sao lại ở nhà tôi chứ?"
J:-"Tôi vẫn biết chuyện gì sảy ra"
S:-"Nhanh đi vệ sinh đi, xuống ăn cháo với uống thuốc tôi mua dưới nhà"
___Lúc sau___
S:-"Ồ hổ! Nhìn khác với hình tượng diễn viên trên TV quá đi"
J:-"Chỉ là mặc đồ ở nhà thôi, khác thế nào được"
S:-"A ah! Ăn đi kẻo nguội cháo"
J:-"Cậu nấu à?"
S:-"Chắc trên trời rơi xuống đấy?"
J:-"Cũng mạnh miệng khác gì tôi"
S:-"Ờ, thế sao lại uống nhiều đến thế? Có chuyện gì?"
J:-"...."
___next___
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro