Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Xuân Phong Lựu Hỏa.Thể loại: thanh xuân vườn trường, sủng, HE.Tiến độ: 84 chương và 1 PN- HOÀN. Tag: Nữ chính tự kỉ ngốc manh đáng yêu đứng chót hạng vs nam chính học bá lưu manh cưng chiều nữ chính.Tiểu thanh mai tự bế nhiều năm xa cách, từ đồng phục tới áo cưới.Bìa: Tâm Tít Tắp.Truyện được edit và beta lại ít sạn hơn trên WordPress, mọi người có thể lên đấy để được đọc một bản edit mượt mà hơn nhé.TRUYỆN ĐƯỢC EDIT VÀ ĐĂNG DUY NHẤT Ở WATTPAD @MINCHUBS13 VÀ WORDPRESS MINCHUB.WORDPRESS.COMTRUYỆN ĐƯỢC EDIT CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ. CẤM SAO CHÉP VÀ CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.…
Mỗi người một câu chuyện tình yêu. 𝐬𝐬𝟏[ Đã update ss2 ]𝐰: Truyện đôi khi có mang những năng lượng tiêu cực, bạo lực, có H nhiều thể loại. Đôi khi cũng sẽ có nhiều tập truyện viết tùy cảm hứng không chau chuốt. Tất nhiên tui vẫn sẽ note phần warning cần phải cân nhắc vào fic nhưng vẫn mong mọi người sẽ cân nhắc khi đọc.𝐧: Có thể sẽ beta lại truyện tùy ý, nên hãy cân nhắc.𝐧: Phiền không reup, mượn ý tưởng nếu chưa có sự cho phép (*꒦ິ꒳꒦ີ)Cre bìa: Nếu ai biết hãy gửi cho tôi nhé.…
Tên gốc: Tưởng ngài hôn ta (想您亲我)Tác giả: Tự Xuyên (似川)Thể loại: Tinh tế, niên thượng, thành thục ôn nhu Tư lệnh công x trong nóng ngoài lạnh si tình thụNguồn: Trường BộiSố chương: 68 chương + 3 phiên ngoạiVăn án: Lần đầu tiên Quý Dư Chu nhìn thấy Giang Tầm Dục là ở trại trẻ mồ côi. Đứa nhỏ đang thu mình lại trong góc, trên người chằng chịt vết thương, đôi mắt xanh lam - đại diện cho dị tộc - tràn đầy cảnh giác...giống như một con nhím nhỏ.Quý Dư Chu nhặt con nhím nhỏ bẩn thỉu này và mang nó về nhà.Sau một thời gian dài nuôi nấng, con nhím nhỏ vốn bị mọi người coi như dị loại cuối cùng cũng học được cách cẩn thận lộ ra cái bụng hồng mềm mại, dùng đôi mắt ướt nước để cầu xin hắn một nụ hôn.Một câu chuyện cứu rỗi ấm áp, niên thượng.---Tiểu kịch trường:"Quý tiên sinh, em là quái vật, ngài...""Bé ngoan."Giang Tầm Dục âm thầm kéo kéo góc áo, lau mồ hôi trên lòng bàn tay, sửa miệng: "...Ngài có thể ôm em một cái được không?"Tái bút: Bối cảnh tinh tế, tác giả ngốc bạch ngọt, cốt truyện chỉ phục vụ chuyện tình cảm, xin đừng quá soi mói...Truyện được dịch và edit khi chưa có sự đồng ý của tác giả và với mục đích phi lợi nhuận!Xin vui lòng không mang đi nơi khác hoặc chuyển ver. dưới mọi TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TRÊN WATTPAD CỦA @oct_opal (VIÊN NGỌC THÁNG 10), NHỮNG TRANG KHÁC ĐỀU LÀ REUP/GIẢ MẠO kì…
Hán Việt: Túc địch tha hựu điềm hựu niêmTác giả: Phong CửuEdit: YoungThể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Ngọt sủng, Trọng sinh, Hào môn thế gia, Cường cường, Chủ thụ, Dưỡng thành, HETiến độ: Hoàn chính văn + 8 Phiên ngoạiNguồn CV: Wiki dịchVăn án 1: Thiệu Hiển trở về năm mười tuổi, nhặt được một kẻ thù vô cùng đáng thương. Vốn định tự mình nuôi dưỡng, khiến cho hắn về sau không đối đầu với mình, không ngờ rằng, kẻ thù vừa rửa xong lại trở nên vừa ngọt vừa dính.Chỉ có điều, chiếc bánh ngọt nhỏ này lúc nào cũng thiếu cảm giác an toàn, thường xuyên rơi nước mắt. Hắn vừa khóc, Thiệu Hiển liền không còn cách nào khác, đành phải cho hắn muốn gì được nấy.------------o--------------Văn án 2: Thiệu Hiển trên đường đi đấu thầu bị tai nạn giao thông mà qua đời. Trước lúc nhắm mắt, cậu nghĩ: không có mình, Phó Bách Châu nhất định sẽ rất vui mừng.Dù sao ở thành phố Yến, Phó Bách Châu đã dùng hung danh tàn nhẫn độc ác mà trấn áp mọi người.Chỉ có mình dám đối đầu với hắn.Khi tỉnh dậy, cậu đang mặc tây trang được thiết kế riêng, một lần nữa trải qua sinh nhật mười một tuổi. Lại phát hiện ra một đứa bé bẩn thỉu đang bị những đứa trẻ khác cưỡi lên lưng trong vườn hoa nhà mình.Cậu bỗng nhớ tới kiếp trước, vẫn luôn có một tin đồn lưu truyền rộng rãi về kẻ họ Phó tàn nhẫn nào đó có một tuổi thơ bất hạnh vô cùng....Đây là bản edit đầu tay của mình, nếu có gì sai sót, mong các cậu góp ý. Cảm ơn các cậu rất nhiều :306/08/2019.…
Tên truyện: Vĩ Gian Phong Tên gốc: 苇间风Tác giả: Thiến Phiến Công TửEdit: Tiểu Vũ---------------------------------------Văn án:Là đứa con mồ côi của chiến hữu, lúc Kiều Tích mới đến Minh gia, Minh phu nhân cảm thấy rất lo lắng ưu sầu-------"Tiểu cô nương này xem ra rất thành thật đàng hoàng, nhưng chỉ có điều, chỉ có điều..."Chỉ có điều là lớn lên có chút quá xinh đẹp rồi.Thiếu nữ thiếu nam 15-16 tuổi ở cùng dưới một mái nhà, làm sao có thể không khiến một người mẹ lo lắng chứ?Minh Tuấn hiểu được nỗi lo lắng của vợ mình, lập tức an ủi:"Em yên tâm, con trai em, bình thường ngoại trừ công thức Toán học, thì nó có để ý đến cái gì nữa đâu, đúng không? Con gái lão Thẩm mỗi ngày đều theo đuổi đến tận nhà nó cũng có nhìn người ta lấy một cái đâu?"Không lâu sau đó.Minh Tuấn: Mặt đau, thật sự vô cùng đau.Tag: Thanh mai trúc mã, song phương yêu thầm, truyện ngọt vườn trường, phấn đấu thi đua.Nhân vật chính: Kiều Tích, Minh Ngật.…