Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

🔥 47 🔥


Phòng VIP bệnh viện.

Ánh nắng qua cửa sổ chiếu vào trong, ở Daegu mà nói, khí trời này vô cùng hiếm có.

Lisa mặc một bộ đồ trắng, áo khoác lông dệt kim hở cổ, bên trong là váy lông cao cổ màu đen ngồi trước giường bệnh gọt táo. Yugyeom và Tzuyu ngồi bên sofa, Namjoon đã đi tìm bác sĩ nghe ngóng tình hình.

Jungkook đã thoát khỏi nguy hiểm nhưng bây giờ vẫn chưa tỉnh lại. Lisa gọt táo xong, ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt tràn đầy sự dịu dàng và vui vẻ.

Cũng may, cái gọi là 'di ngôn' cũng không trở thành di ngôn. Jungkook còn sống, trái tim Lisa cũng sống sót trở lại. Cô có rất nhiều lời muốn nói khi anh tỉnh lại.

Lisa thu hồi tinh thần, cắt táo thành từng miếng nhỏ, dùng tăm chọc lên trên đưa tới cho Yugyeom và Tzuyu.

Cô nói, "Buổi tối một mình chị ở đây trông anh ấy được rồi, Tzuyu, anh em hai người về Seoul trước đi."

Tất cả mọi người đều có công việc của mình, không nên tụ tập hết ở đây chờ Jungkook tỉnh lại.

Namjoon lại nói, "Buổi tối cùng nhau quay về Seoul."

"Chúng ta chuyển viện về đó."

Lisa kinh ngạc, cuối cùng gật đầu xem như đồng ý. Cô cũng cảm thấy về Seoul tốt hơn, mọi mặt sinh hoạt cũng thuận tiện hơn rất nhiều.

...

Đêm cùng ngày, Jungkook chuyển viện về Seoul.

Một mình Lisa canh giữ ở bệnh viện nhân dân Seoul, lẳng lặng ngồi bên giường bệnh, cẩn thận nắm tay Jungkook, nhẹ nhàng vuốt ve. Namjoon, Yugyeom và Tzuyu đều bị Lisa khuyên trở về. Cuối cùng cô đã có thể ở bên Jungkook.

Bóng đêm yên tĩnh, chút cảm xúc chậm rãi hiện lên từ đáy lòng Lisa, ánh mắt cô nhìn anh cũng ngày càng dịu dàng, hốc mắt ẩm ướt.

Những lời 'di ngôn' kia của anh vẫn còn vang vọng bên tai cô, thâm tình của anh, tình yêu của anh, tất cả đã truyền đạt cho Lisa.

Lisa nghĩ, rốt cuộc mình có tài đức gì mới có thể được Jungkook thích?

"Jungkook, anh mau tỉnh lại đi..." Giọng nữ run rẩy rất nhẹ.

Lisa nghẹn ngào, cố gắng nuốt nước mắt vào trong, nhếch môi nói tiếp, "Em vẫn chờ anh trực tiếp thổ lộ với em đấy."

Bây giờ cô nhất định sẽ không chạy trốn nữa, nhất định sẽ mỉm cười chân thành tiếp nhận tình ý của anh.

"Trước kia em vẫn luôn cảm thấy anh giống như một vị thần vậy, chưa từng suy nghĩ không an phận nào với anh cả."

"Bây giờ, anh biết em muốn làm gì không?"

"Em..." Giọng nữ có vài phần e lệ, lại tràn đầy ý cười, "Em muốn chiếm hữu anh."

"Trái tim anh và thân thể của anh... tất cả..."

Lisa vùi đầu, mặt đỏ tai hồng chôn mặt trên cánh tay anh, cắn môi chịu đựng sự vui vẻ này. Cô thừa nhận, trong hoàn cảnh này rất không thích hợp nói những lời không phù hợp với thiếu nhi nhưng cô không khống chế được.

Bây giờ Lisa chỉ cần nhìn Jungkook mười giây thôi là đã không nhịn nổi muốn hôn anh rồi. Cứ như vậy thích anh...

Trong lúc Lisa đang tự mình ngượng ngùng, người đàn ông trên giường giật giật khóe môi, mi mắt khẽ run, mắt phượng chậm rãi mở ra.

Giọng nam hơi thấp cười khẽ một tiếng.

Trong phòng bệnh yên tĩnh, một tiếng động nhỏ thôi cũng sẽ bị phóng đại cho nên Lisa có thể nghe rõ tiếng cười của anh. Cả người cô cứng đờ, không dám tin tưởng chỉ sợ đây là ảo giác của mình. Cuối cùng, Lisa vẫn ngẩng đầu lên nhìn anh một cái.

Jungkook đã tỉnh.

Ngoại trừ sắc mặt trắng bệch, khóe môi hơi khô, tất cả đều như bình thường. Đúng là anh đang cười, độ cong khóe môi không nhịn nổi, trong mắt cũng tràn ngập ý cười.

Anh nghiêng đầu nhìn Lisa, Lisa cũng nhìn anh. Hai người cách nhau một khoảng ba đến bốn mươi cm, cứ như vậy nhìn nhau thật lâu. Lâu đến mức Lisa mới kịp phản ứng mình vừa nói những lời như lang sói kia...

Máu nóng đột nhiên dâng lên, mặt cô đỏ bừng, hoảng sợ không kịp sắp xếp từ ngữ, "Em... em không có ý đó..."

Jungkook vẫn cười như cũ, cũng không nói gì.

Lisa bị hai mắt sáng ngời của anh nhìn chằm chằm vô cùng thẹn thùng. Vì thế, cô đứng lên muốn rót nước cho anh. Không nghĩ tới, người đàn ông lại giữ lấy tay cô không để cô đi.

Lisa, "..."

Cô lại sợ rồi thì phải làm sao bây giờ?

"Lisa..." Người đàn ông giật giật khóe môi, giọng nói nhẹ vô cùng lại dịu dàng đến cực hạn, "Anh yêu em."

Anh nắm chặt tay cô, sức lực cũng không lớn, Lisa để mặc cho anh lôi kéo, bỏ đi suy nghĩ muốn chạy trốn cũng bởi vì một câu 'anh yêu em' của anh.

Mặt Lisa càng đỏ hơn, tim đập càng lúc càng nhanh, nhưng cô đã có dũng khí đối mặt với Jungkook.

"Em biết." Lisa nói, khẽ cắn đôi môi đỏ một cái, cô nói thêm một câu, "Jungkook, chúng ta hẹn hò đi."

Bởi vì anh là Jungkook, nên Lisa nguyện ý tin tưởng tình yêu thêm một lần nữa. Mà một câu nói này của cô khiến Jungkook không hề nghĩ đến.

Mất một lúc lâu anh mới phản ứng lại, cười thành tiếng buông tay Lisa ra, thuận thế vuốt ve khuôn mặt cô.

Tay của Jungkook lành lạnh, Jungkook bị anh sờ mặt khẽ run một chút, hai má lại đỏ bừng. Nhưng cô cũng không tránh đi mà để tùy ý anh làm loạn trên mặt mình.

Hồi lâu sau, người đàn ông mới nhẹ nhàng bóp hai má cô, nhẹ giọng nói, "Nhóc con này, sao em có thể cướp lời thoại của anh được chứ?"

Giọng nói kia trầm thấp dịu dàng, Lisa đã triệt để say trong giọng nói của anh, mặt đỏ hết cả lên.

Jungkook vẫn không chịu bỏ qua cho cô, vẻ mặt nghiêm túc hỏi, "Lisa, em nguyện ý... lấy kết hôn làm tiền đề, đồng ý hẹn hò với anh không?"

Lisa nhìn anh lúc cười lúc khóc. Cô gật đầu, nước mắt từng giọt rơi trên cánh tay Jungkook vô cùng nóng hổi khiến anh nhìn mà đau lòng.

Đưa tay lau nước mắt cho cô, Jungkook cười cười, "Ai không biết còn tưởng anh bắt nạt em."

Lúc này Lisa mới ngừng khóc, khịt mũi một cái hỏi Jungkook, "Anh khát không? Đói bụng không?"

"Em đi rót nước cho anh trước rồi đi mua đồ ăn cho anh nhé."

Lisa nói xong định đứng dậy, cổ tay lại bị giữ lại.

Phía sau truyền tới tiếng cười nhẹ bất đắc dĩ của Jungkook, "Em vẫn chưa trả lời anh... có đồng ý hay không?"

Tất nhiên là Lisa đồng ý.

Cô quay đầu lại, xẩu hổ nhìn Jungkook một cái, trịnh trọng gật đầu. Jungkook lại không chịu buông tha cho cô, muốn nghe chính miệng cô trả lời, "Nói chuyện."

Lisa, "... Em đồng ý."

Lấy kết hôn là tiền đề, đồng ý kết giao với Jungkook, cuộc mua bán này dù sao cô cũng là người có lời đúng không? Sao lại không đồng ý được chứ?

Trong lúc Lisa cho rằng cả đời này mình không thể gặp được một người khiến cô yêu đậm sâu được nữa thì Jungkook xuất hiện. Nếu cô không đồng ý thì thật sự là không biết điều chút nào. Bởi vì, trên thế giới này sẽ không có Jungkook thứ hai nữa.

Nghe được câu trả lời, cuối cùng Jungkook cũng an lòng. Thấy dáng vẻ kiên định của anh, Lisa có chút buồn cười.

Trước khi gặp Jungkook, chưa có ai quý trọng cô như thế, chưa có ai xem cô là bảo bối cả. Môi mím lại cười nhẹ, cô rót nước cho Jungkook rồi đưa ly nước tới bên miệng anh.

Thật ra sức khỏe Jungkook đã được hồi phục, ít nhất thì sức lực uống nước vẫn có nhưng anh thích dáng vẻ khẩn trương của Lisa vì mình, có thể cảm nhận được cô để ý tới mình.

Lisa cho anh uống nước xong mới cầm điện thoại ra ngoài, muốn tới quán cháo cạnh bệnh viện mua đồ ăn cho anh.

Cô vừa ra khỏi cửa, Jungkook đã lấy điện thoại mới mua ra gọi cơm hộp. Lisa thích ăn cay như vậy, cũng không thể để cô chịu ấm ức ăn cháo chung với anh được.

...

Seoul trong đêm, nhiệt độ so với Daegu cao hơn nhưng vẫn có chút lạnh.

Lisa mặc áo lông vội vàng vào quán cháo ngay cạnh bệnh viện gọi cháo gà cho anh, còn gọi thêm một cái bánh bao. Lisa gọi cho mình một suất cháo thịt nạc trứng muối, sau đó bảo ông chủ giúp cô đóng gói dưa muối. Cô không dám mua nhiều lắm, sợ ăn không hết lãng phí.

Lúc cô trở về phòng bệnh, nhìn thấy một người đàn ông trung niên xuất hiện ở ngay hành lang. Người đàn ông đứng trước cửa phòng bệnh Jungkook, qua cửa kính thủy tinh muốn nhìn vào bên trong.

Người kia Lisa chưa từng gặp bao giờ, liệu có phải là người quen của Jungkook, muốn tới thăm anh hay không? Nhưng nếu thực sự là người quen, tới thăm anh... sao lại không vào phòng bệnh?

Nghĩ vậy, Lisa mang theo đồ ăn đi qua.

Sau khi đến gần, cô lễ phép mở miệng, "Xin hỏi, chú tìm ai vậy ạ?"

Người đàn ông trung niên kia như bị dọa sợ, lảo đảo lùi về sau hai bước mới quay đầu nhìn Lisa. Khuôn mặt kia có nét giống với Jungkook, Lisa nhìn đến giật mình, trong đầu xẹt qua vài ý niệm lại bị cô nhanh chóng bác bỏ.

Thu hồi vẻ kinh ngạc, Lisa cười với người đàn ông, "Ngại quá, dọa đến chú rồi."

"Chú tới thăm Jungkook sao?"

Trước đó, ở bệnh viện nhân dân Daegu bác sĩ có nói, là một người đàn ông trung niên đưa Jungkook đến bệnh viện.

Lúc ấy Lisa còn suy nghĩ, đợi tới khi tìm được người đàn ông đó, nhất định phải cảm ơn thật tốt.

Bây giờ nhìn người đàn ông sắc mặt kích động phía trước, cô bỗng liên tưởng tới gì đó, lại hỏi tiếp, "Xin hỏi... là chú cứu Jungkook đúng không?"

Người kia từ đầu đến cuối không nói câu nào, bị Lisa truy vấn, cuối cùng xoay người bỏ chạy. Lisa gọi lại nhưng ông không có chút ý tứ nào là muốn dừng cả.

Vì thế Lisa đuổi theo.

...

Cầu thang thoát hiểm.

Trước chỗ rẽ tầng một, Lisa gọi người kia lại.

Cô đã mệt đến mức thở hồng hộc, người kia lại không có vẻ gì là mệt mỏi cả, vừa nhìn đã biết là thường xuyên rèn luyện, cơ bắp trên người có thể nhìn ra rõ ràng, dáng người và tuổi tác nhìn không tương xứng.

Người đàn ông quay đầu, hai bên tóc mai đã bạc lại khiến Lisa ý thức được ông ít nhất cũng 50 tuổi. Đèn trong hành lang vụt tắt, đột nhiên rơi vào bóng tối, lúc này Lisa mới sinh ra vài cảm giác nguy cơ.

Sao cô có thể lỗ mãng chạy theo người ta đến đây được? Nếu như đối phương là người xấu, chỉ so vóc người này thôi thì cô có thể tự bảo vệ mình được không?

Trong lúc Lisa đang nghĩ ngợi lung tung, người đàn ông ho nhẹ một tiếng, đèn cảm ứng lại sáng.

Sầu lo trong lòng cô lúc này mới biến mất, nhìn về phía người đàn ông, lễ phép mở miệng, "Ngại quá, cháu chỉ muốn hỏi chú là chú quen Jungkook đúng không? Là tới thăm anh ấy đúng không?"

"Nếu như vậy, chú đi cùng cháu vào phòng bệnh đi."

Đã đến rồi, sao còn không vào.

Người đàn ông trung niên nhìn Lisa, một lúc sau thở dài, giọng điệu nặng nề khàn đặc, "Không cần đâu, nó không muốn gặp tôi."

Lisa sửng sốt, từ trong lời nói của ông, cô có thể xác định được hai điều:

Thứ nhất, người đàn ông này biết Jungkook.

Thứ hai, quan hệ giữa hai người còn không phải là ít.

"Không biết chú xưng hô thế nào ạ?" Lisa hỏi.

Người đàn ông há miệng thở dốc, khuôn mặt quanh năm suốt tháng đầy gió tuyết nồng đậm bi thương.

Một hồi lâu sau, đối phương mới nghẹn ngào nói, "Tôi họ Jeon..."

Ngoại trừ họ cũng không có thêm gì nữa nhưng chỉ bằng họ này, Lisa đã đoán được gì đó, cô có chút không thể tin nổi. Cho tới bây giờ, cô vẫn như cũ không hiểu rõ tình huống trong nhà Jungkook. Chỉ biết anh không phải phú nhị đại, quan hệ với chủ tịch tập đoàn Kang thị vô cùng thân thiết, chỉ thế thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro