Chương 69
Chương 69
"Cô bị sao vậy?" Park Chaeyoung ngạc nhiên nhìn cô Jo, nhíu mày, sau đó dẫn cô ấy đến ngồi xuống một chiếc ghế êm thoải mái, "Có chuyện gì từ từ nói, không gấp."
Gương mặt và mắt phải của cô ấy bị sưng hoàn toàn, khóe miệng rách nhẹ, má trái còn có một vết bầm lớn. Cả trên người cô ấy, ánh mắt Park Chaeyoung lặng lẽ đảo qua vết thương trên cánh tay mà cô gái này giấu ở dưới ống tay áo, chắc chắn còn có rất nhiều vết thương tương tự.
Mà những thương tích này, rất rõ ràng là vừa mới bị.
"Sau khi mọi người đi rồi thì tôi đi tìm Dong Go... Anh ấy, anh ấy..." Giọng nói của cô gái thốt lên run rẩy, tay cũng đang run, trông có vẻ rất sợ hãi. Park Chaeyoung đưa tay, nhẹ nhàng vịn lên tay của cô ấy, mang theo một sức mạnh an ủi, nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô gái. Cánh tay cô gái giãy ra, rồi im lặng. Một lúc sau, cô gái như được tiếp sức, từ từ nói: "Anh ấy... Anh ấy đã đánh tôi..."
"Lấy khăn giấy lại đây." Park Chaeyoung khẽ ra lệnh cho Jennie, rồi nói với cô gái: "Cô đã nói gì với anh ta?"
Cô gái nức nở, "Tôi chỉ nói sự thật. Tôi nói cảnh sát đến nhà hỏi chuyện, cũng nói muốn tìm anh ấy."
"Anh ta liền đánh cô?" Jennie hỏi, vẻ mặt bị sốc lẫn không thể nhịn nỗi.
Cô gái gật đầu, "Thật ra... chuyện có liên quan đến Dong Go, tôi cũng không có nói hết sự thật." Cô ấy ngẩng lên thận trọng nhìn vị nữ Thanh tra trông rất đáng tin cậy đang ngồi thẳng lưng ở trước mặt mình, phát hiện sắc mặt của Park Chaeyoung cũng không có vẻ gì ngạc nhiên, ánh mắt chỉ lặng lẽ nhìn, chờ cô ấy tiếp tục nói. Cô ấy cúi gầm mặt, lại nói tiếp: "Cách đây không lâu, anh ấy lại bắt đầu nhậu nhẹt, tôi cũng không dám nói gì. Dù sao anh ấy cũng là chồng của tôi... Tôi không muốn phản bội anh ấy."
Park Chaeyoung tỏ vẻ hiểu được mà gật đầu, khẽ an ủi: "Cô tìm đến chúng tôi là đúng, ở đây rất an toàn... cứ từ từ." Ánh mắt của cô bỗng dưng ngừng lại ở ngón tay giữa bên phải của cô gái. "Tôi có thể hỏi một chuyện không?" Cô chỉ vào chiếc nhẫn trên ngón tay cô ấy, hỏi: "Chiếc nhẫn này của cô là từ đâu mà có?"
Tiếng nói rất trầm.
Cô gái ngẩn ngơ, vô thức mà xoay chiếc nhẫn trên tay. "Chiếc nhẫn này là lúc trước Dong Go chơi bài thắng được tiền đã mua cho tôi." Cảm giác bầu không khí đột ngột nghiêm trọng lên, cô ấy lo lắng mở miệng hỏi: "Làm sao vậy, có vấn đề gì sao?"
Jennie khẽ giải thích: "Chiếc nhẫn này rất giống chiếc nhẫn mà Bella nạn nhân đầu tiên của vụ án đeo trên tay."
"Hả? Ơ, tôi, tôi không biết! Làm sao có thể..." Sau khi nghe thấy lời của Jennie nói, cô gái lập tức cởi nhẫn xuống, ném lên bàn, cách xa cô ấy, sau đó rụt người lại trên ghế sợ sệt nhìn chiếc nhẫn đó.
Park Chaeyoung im lặng không nói.
Đến lúc này, nghi vấn của Jo Dong Go thật sự rất lớn.
Di động đột nhiên vang lên, Park Chaeyoung lập tức nhấn phím trả lời, kề điện thoại vào tai, nghe được mấy câu thì đôi mắt cô đã đã sáng rực lên. Cô cúp điện thoại, giơ tay lên với các đồng nghiệp có mặt ở đây, "Jo Dong Go đã xuất hiện, Seung Hyun đi xin lệnh bắt người; những người khác thì đi theo tôi!"
"Yes, Madam!"
*********
Hỏa tốc đi đến gần nhà của Jo Dong Go, Park Chaeyoung xuống xe trước, làm động tác thủ thế với mọi người, ý bảo mọi người đừng hành động thiếu suy nghĩ. Lúc này, Young Bae đứng ở trước mặt cô, nói nhỏ: "Jo Dong Go ở phía trước, mới vừa lái xe về, còn chưa có vào nhà."
Hiện tại là thời cơ tốt nhất để bắt hắn.
Vì tránh đả thảo kinh xà, Park Chaeyoung quyết định tự mình đi trước. Vẫy tay với thuộc cấp đang phục kích trong bóng tối, cô âm thầm đuổi theo bóng đen phía trước cách đó không xa.
Jo Dong Go là một người đàn ông có dáng người rắn chắc, hắn đang gọi điện thoại, nghe nội dung trong điện thoại có vẻ không mấy vui vẻ, thỉnh thoáng hắn lại lớn tiếng lẩm bẩm cái gì đó, rồi cứ đi về phía trước.
Park Chaeyoung bước đi nhẹ nhàng, vẫn giữ một khoảng cách vừa phải, cố gắng không tạo ra dù chỉ một tiếng động nhỏ, đi theo phía sau hắn.
Cô đi theo hắn tới một con hẻm dẫn đến biệt thự, mà khi Park Chaeyoung đi đến khúc cua lại không thấy người đang gọi điện thoại đâu nữa. Park Chaeyoung quay đầu nhìn, không một bóng người.
Bốn bề im ắng, giống như một cái bẫy.
Một tay Park Chaeyoung đặt lên bao súng ở bên hông, một tay nắm thành quyền cảnh giác mà dán sát người ở một bên, từng bước một, giống như một con mèo nhẹ nhàng mau lẹ đi ra khỏi khúc cua.
Bên trái, không có ai.
Nhưng khi Park Chaeyoung vừa quay đầu, cô nhạy bén cảm giác được ở phía sau có một luồng gió mạnh thổi trực tiếp vào đầu cô, cô phản ứng nhanh chóng nghiêng đầu sang bên, lập tức lùi về sau một bước dài, tránh được cú đánh bất ngờ.
Jo Dong Go cầm một cây gậy gỗ, thấy đánh lén không tạo ra được kết quả như tính toán, điên tiết trừng mắt nhìn cô, lại giơ cây gậy lên.
Park Chaeyoung quát lên: "Cảnh sát! Không được cử động!"
Jo Dong Go giả điếc, vẫn đỏ mắt đánh về phía cô. Park Chaeyoung khẽ thở dài, nghiêng người né tránh lần thứ hai, sau đó nhanh nhẹn lại vô cùng chuẩn xác nắm chặt cánh tay hắn, lợi dụng thuận theo lực tay của hắn kéo mạnh xuống, Jo Dong Go ngược lại bị sự bốc đồng của mình làm lảo đảo. Hắn té lăn trên đất, chưa kịp đứng dậy, Park Chaeyoung đã đi trước một bước đá rơi cây gậy trong tay, sau đó xách cổ áo hắn kéo lên, thúc mạnh đầu gối, đánh vào bụng hắn.
Cho dù là nam hay là nữ, vùng bụng dưới vẫn là một nơi rất mềm. Dùng hết sức đành vào đó, sẽ làm cho cơ thể của con người trong một khoảng thời ngắn sinh ra cảm giác bất lực.
Hắn kêu lên một tiếng đau đớn ôm bụng, lăn qua lăn lại. Park Chaeyoung thấy tình thế, nhảy lên, xoay người tung một cú đá bay, đá vào cằm của hắn.
Cú đá này chính là muốn làm cho người ta càng thêm không chịu nỗi so với cú thúc gối vừa rồi. Hắn lập tức bị đá ngã xuống đất, cả buổi cũng không đứng dậy nổi. Park Chaeyoung đi qua, giữ chặt cánh tay hắn, lấy ra còng tay khóa hắn lại. Lúc này, mọi người nghe được động tĩnh thì vội vàng chạy đến. Nhìn thấy cảnh tượng này, Jennie gần như lập tức trách: "Madam, tại sao cô lại hành động một mình? Như vậy rất nguy hiểm! Nếu xảy ra chuyện thì phải làm sao?"
Madam rất thông minh, cũng rất quyết đoán, làm việc kỹ càng không cẩu thả dài dòng, cũng không chần chừ do dự. Khuyết điểm duy nhất chính là lúc Thanh tra Park điều tra manh mối vụ án thì rất bình tĩnh, nhưng một khi gặp phạm nhân thì liền kích động thiếu suy nghĩ, thường thường cái gì cũng không hỏi, một mình xông lên, không đợi trợ giúp, đã làm cho phạm nhân ngã vật xuống.
Jennie biết Madam giỏi võ, nhưng một mình chiến đấu trước sau gì cũng không phải chuyện tốt.
Nhưng mà, đi cùng với điểm yếu bốc đồng lỗ lang này của Park Chaeyoung, thì còn phải nói đến bản năng được sinh ra tức thời khi cô đối mặt với phạm nhân.
"Ổn rồi mà, Jennie." Park Chaeyoung lắc lắc cánh tay, ném Jo Dong Go cho Young Bae và Seung Hyun, ra lệnh cho bọn họ đưa Jo Dong Go vào căn biệt thự nhỏ của hắn trước. Sau đó quay lại, đối mặt với Jennie, nhếch môi nhướng mày. "Gậy gỗ dù gì cũng dễ đối phó hơn dao với súng. Hơn nữa..." Cô nhìn theo hướng bóng dáng của Jo Dong Go bị mang đi, trầm ngâm. "Sức của hắn yếu hơn so với trong tưởng tượng của tôi, có lẽ, hắn chỉ giỏi ngược đãi những cô gái yếu đuối vô tội đó thôi."
Đi theo sau Seung Hyun và Young Bae vào nhà của Jo Dong Go, Park Chaeyoung lấy lệnh khám xét đã được thông qua do cấp dưới mới đưa tới, huơ huơ trước mặt hắn. "Tôi là Park Chaeyoung Thanh tra cao cấp Tổ Trọng án, chúng tôi nghi ngờ anh có liên quan đến vụ án ngược đãi, bây giờ chúng tôi phải khám xét nhà của anh."
Hắn không có bất kì phản ứng gì, chỉ cúi thấp đầu.
Park Chaeyoung đi vào trong phòng của Jo Dong Go, ra lệnh tìm kiếm xung một lần nữa, rất nhanh đã có người tìm thấy đĩa được cấu giấu kỹ lưỡng trong tủ đầu giường. Sau khi mở lên, bên trong rõ ràng chính là hình ảnh cô gái đang bị ngược đãi cực kì tàn nhẫn, cùng với thứ âm nhạc rợn gáy làm người nghe thấy sợ hãi.
Park Chaeyoung khoanh tay, nheo mắt xem DVD, "Là Hanni."
Nhận được ý trong ánh mắt của Sếp, Jennie đi qua, nghiêm túc hỏi Jo Dong Go, "Hanni ở đâu?"
Trên gương mặt Jo Dong Go hiện lên nụ cười dị hợm, cũng chẳng nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt quỷ quyệt quét qua quét lại trên mặt Jennie, lại nhìn xuống dưới, đánh giá cơ thể của cô ấy.
Dằn xuống suy nghĩ xúc động muốn cho hắn một bạt tai, Jennie lui trở lại bên cạnh Park Chaeyoung, chờ đợi chỉ thị tiếp theo.
Park Chaeyoung vuốt cằm, cố gắng suy nghĩ thêm một lúc, chậm rãi đi đến trước mặt Jo Dong Go, nhìn hắn trong chốc lát, mà Jo Dong Go vẫn cười quỷ dị, lắc lư đầu, chẳng có một chút bận tâm đối với cái nhìn ngầm quan sát thăm dò của cô.
"Dẫn hắn về Sở Cảnh sát trước."
Muốn moi được gì từ miệng của một người như hắn, cũng không phải là chuyện dễ dàng.
"Thẩm vấn bình thường đối với Jo Dong Go không có ích lợi." Sau khi đưa hắn về Sở Cảnh sát, Park Chaeyoung nhìn người đàn ông với vẻ mặt vô cảm đang ngồi trong phòng thẩm vấn từ cửa kính một chiều, bình tĩnh nói với các đồng nghiệp: "Muốn Jo Dong Go nói, nhất định phải thuận theo hắn, ca ngợi hắn. Hắn là người cầm đầu, hắn sẽ tự cho rằng hành vi này rất đáng tán dương. Cho nên chuyện chúng ta phải làm là khẳng định hắn, đừng bóc phốt hắn cũng đừng thuyết giáo hắn, hãy làm cho hắn nghĩ rằng tất cả những gì hắn làm là đúng, có hiểu không? Park Chaeyoung đưa mắt nhìn bọn họ, "Chúng ta không còn nhiều thời gian."
Mọi người gật đầu.
Giao tiếp với một người như Jo Dong Go, không thể dùng tư duy bình thường của một người bình thường. Chỉ có thể đảo ngược lại vai trò, tưởng tượng mình là kẻ phạm tội, xâm nhập nội tâm của hắn, phải làm điều ngược lại, tìm được kẽ hở thì mới có thể đánh vỡ được.
"Như vậy đi." Ánh mắt của Park Chaeyoung cuối cùng dừng lại trên người Seung Hyun, "Seung Hyun, anh có nhiều kinh nghiệm phong phú, anh đi hỏi thử, phải chú ý chừng mực."
Seung Hyun nhận lệnh đi.
Chờ sau khi Seung Hyun đi vào phòng thẩm vấn, Park Chaeyoung cùng với đám người Jennie, Young Bae lập tức đi vào phòng điều khiển, giám sát đối thoại của Seung Hyun và Jo Dong Go, không bỏ qua mỗi một động tác nhỏ của Jo Dong Go.
Sau khi Seung Hyun vào, Jo Dong Go vẫn giữ im lặng như trước, chỉ ngậm miệng mà huơ huơ cái còng trên tay với Seung Hyun, có ý gì không rõ.
Seung Hyun làm động tác đã hiểu với hắn, đi đến ngồi xuống cái ghế đối diện. "Chúng tôi chỉ làm việc theo thủ tục mà thôi. Tôi là Cảnh trưởng Seung Hyun Tổ Trọng án, là đội trưởng điều tra vụ án này, vụ án này của anh thật sự quá kinh người."
Jo Dong Go niễng đầu nhìn Seung Hyun.
"Phải, phải, anh làm cho cả Tổ Trọng án sứt đầu mẻ trán mệt mỏi kiệt sức, anh khiến cho chúng tôi có cảm giác thất bại." Seung Hyun nghiêng người về phía trước, cố ý giả vờ làm khuôn mặt mệt mỏi lo lắng ra. Seung Hyun vẫy tay, "Anh biết không, vụ án này của anh... Thật sự rất khó giải quyết."
Seung Hyun là cảnh sát có kinh nghiệm phong phú nhất trong Tổ Trọng án, đã sớm rèn luyện được bản lĩnh gặp người nói tiếng người gặp quỷ nói tiếng quỷ. Mặc dù bản thân theo chủ nghĩa rất đàn ông, nhưng đồng thời Seung Hyun cũng là một diễn viên nhập vai xuất sắc, chuyện này cũng không ảnh hưởng đến năng lực làm việc của anh. Seung Hyun biết, phạm nhân thích nghe cái gì, thì anh ấy sẽ nói cái đó, vậy mới làm cho bọn họ chủ động nói manh mối thừa nhận tội trạng.
Dường như khi nhìn thấy vẻ nhíu mày thất bại của một người đàn ông trưởng thành dày dạn này làm cho Jo Dong Go rất có cảm giác thành tựu, hắn mỉm cười, mở miệng hỏi Seung Hyun: "Vậy còn anh? Anh cũng cảm thấy rất khó giải quyết sao?"
"Dĩ nhiên, dĩ nhiên rồi." Seung Hyun khom lưng xuống, tay chống trên đầu gối của mình. "Anh làm cho các cô gái ở Incheon sống trong sợ hãi, cả ngày lo lắng, và cả cha mẹ của bọn họ. Đây là những gì anh muốn à?" Ánh mắt của Seung Hyun dường như lơ đãng rơi trên mặt Jo Dong Go.
Hai tay bị còng, nhưng Jo Dong Go vẫn làm ra động tác nhún vai, giọng điệu cũng rất nhẹ nhàng. "Tôi tin rằng cho dù hung thủ là ai, hắn nhất định cũng sẽ rất thích đấy."
Sau khi nói xong, cũng chẳng quan tâm Seung Hyun, hắn quay cổ qua, đưa mắt nhìn lên bức tường phòng thẩm vấn. Ở đó dán đầy ảnh, tất cả đều là hình ảnh nạn nhân của vụ án này. Có ảnh của Wang Beol In khi còn sống, và ảnh chụp thi thể ghê sợ vừa được phát hiện, còn có ảnh của Hanni.
"Mấy cái này là gì?" Jo Dong Go không có nhìn Seung Hyun.
"Anh hẳn phải biết rõ chứ."
"Không, tôi chẳng biết gì cả." Jo Dong Go quay đầu lại nhìn Seung Hyun không mấy bình tĩnh vào lúc này, khóe miệng treo lên một nụ cười tà ác. "Tôi chỉ cảm thấy rất thú vị."
Ánh mắt sắc bén của Seung Hyun bắn xuyên qua, "Chúng ta đừng có đánh đố nhau nữa. Nói đi, Hanni đang ở đâu."
Hiển nhiên Seung Hyun tức giận làm cho Jo Dong Go cảm thấy càng thú vị hơn, hắn nhìn Seung Hyun sau một hồi lâu, "Không, tôi phải chờ luật sư của tôi đến."
"Nếu giờ anh khai ra Hanni đang ở đâu, chúng tôi có thể cân nhắc ở trên tòa xin thẩm phán giảm án cho anh." Seung Hyun vẫn đang cố gắng, tinh thần tự chủ của Jo Dong Go còn ghê gớm hơn so với Seung Hyun dự liệu.
Jo Dong Go phì cười, sau đó liếc Seung Hyun bằng ánh mắt như nhìn một đứa trẻ, "Anh cho rằng tôi là thằng ngu à?"
"Không, tôi cho rằng anh rất thông minh."
"Tôi chẳng có gì để nói, trừ khi luật sư của tôi tới."
"Hắn đang chơi chúng ta." Ánh mắt Park Chaeyoung sắc bén và rõ ràng, đưa ra kết luận nói: "Trước đây hắn đã từng vào tù, biết làm thế nào để giữ im lặng." Cô lắc đầu, "Xem ra, Seung Hyun hỏi không được rồi." Cô nhìn Seung Hyun đi ra khỏi phòng thẩm vấn, cô còn nhìn thấy Jo Dong Go quay đầu lại nhìn bức ảnh, giống như ở đó đặc biệt có thể thu hút sự chú ý của hắn.
"Hắn cứ nhìn chằm chằm vào mấy tấm ảnh đó, còn chúng ta hiện tại vẫn chưa tìm thấy Hanni ở đâu, cũng không có cách nào xác định kẻ phục tùng còn lại là ai, hắn có thể nào biết được Jo Dong Go đã bị chúng ta tóm được rồi trong cơn nóng giận mà giết chết Hanni hay không?" Jennie cũng chú ý tới hành vi của Jo Dong Go, cô ấy cau mày, nhìn về phía Madam theo thói quen mỗi khi cô ấy không biết mình phải làm gì bây giờ.
Lần nào cũng sẽ làm như vậy.
Ngón tay cái của Park Chaeyoung chạm vào giữa cằm của mình, ngón trỏ xoay quanh chậm rãi. Đây là động tác nhỏ theo thói quen mỗi khi cô suy nghĩ. "Có lẽ, có thể cho cô Jo thử một lần."
"Cô ấy được sao?" Young Bae có chút không tin. "Cô ấy còn quá trẻ, bị chồng mình đánh cũng không dám hé răng, vừa nhìn đã thấy là một người rất nhút nhát, cô ấy sẽ dám đi khuyên nhủ Jo Dong Go sao?"
"Sau tất cả, cô ấy cũng là vợ của hắn." Park Chaeyoung giãn mày ra, nhắm mắt rồi lại mở mắt. "Với lại, tôi đến giờ vẫn cảm thấy cô gái đó cũng không yếu đuối giống như vẻ ngoài."
"Phải cho cô ấy đi thử."
Hết Chương 69
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro