Chương 10
10.
Nhưng Thiên Tỉ vẫn không chịu bỏ qua, "Rốt cuộc có đúng hay không vậy? Em còn không nói cho anh biết..."
Đúng, đúng, đúng cái đầu anh ấy! Lẽ nào muốn tôi nói không chỉ phía sau của tôi còn trinh, mà ngay cả phía trước cũng trinh sao, cho nên mời quân chủ phóng ngựa qua đây, tiểu nhân ở đây bất cứ lúc nào cũng cung kính chờ đợi người nhấm nháp?!
Chí Hoành nổi giận đùng đùng, suýt nữa đã đem suy nghĩ trong lòng mà hét lên, nhưng may mắn là ngay lập tức kìm cương ngựa trước bờ vực thẳm, chỉ là nhẹ nhàng mà nói một câu, "Dịch Dương Thiên Tỉ, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, tôi thấy không bằng cứ quên hết đi... Nhà hai của anh kín người hết chỗ, tuyệt đối không thiếu người để anh chọn làm bé cưng. Huống hồ nói thực tôi cũng không sợ nói cho anh, Lưu Chí Hoành tôi vốn không phải là người cam chịu, nếu như anh ngang ngạnh miễn cưỡng buộc tôi tuân theo, khó nói là sẽ không phát sinh thảm kịch giống như lão bố của Thiệu Phong." Đến lúc này rồi vẫn không thể buông tha mà dạy dỗ giáo dục, nhất định phải tránh xung đột vũ trang, hơn nữa biết đâu bỗng nhiên Thiên Tỉ có lương tâm thì sao...
"A? Em đang đe dọa anh sao?"
"Không phải đe dọa, chỉ là nhắc nhở."
"Ha ha! Em cứu người từ trên tay anh, lại không tìm thứ gì đó bồi thường tương xứng cho anh, đối với anh mà nói rất không thỏa đáng..."
"Tôi xin anh anh nói cũng nên để ý một chút, cái gì gọi là cứu người trên tay anh, rõ ràng anh mới là người khơi mào rắc rối trước, bây giờ lại muốn tôi bồi thường, như vậy đối với tôi mà nói cũng rất không thỏa đáng!"
"Bingo! Thiên Tỉ anh có ưu điểm lớn nhất, chính là không biết điều! Thấy gì hấp dẫn, anh nhất định phải giành bằng được, bất kể người đó là ai! Nếu có người nhằm vào anh tranh thủ quyền sở hữu, anh sẽ cho nó... Chết."
Nụ cười đáng ghét lại xuất hiện trên môi Thiên Tỉ, mỗi lần hắn cười một cái như thế, thì chắc chắn sẽ có chuyện không hay xảy ra.
"Bé cưng, em biết không? Từ trước đến nay bé cưng của anh đều là kẻ thù của anh, anh muốn bọn chúng, chỉ là muốn thân thể bọn chúng, chỉ là muốn xỏ xuyên qua bọn chúng như một cách trả thù vui vẻ. Nhưng em là ngoại lệ, anh muốn em, muốn em làm bé cưng của anh, chỉ là bởi vì, em là người xinh đẹp nhất anh đã từng thấy... Nếu em muốn nhằm vào anh đòi lấy quyền sở hữu của chính em, anh cũng chỉ có thể, cho em... Chết."
Chí Hoành rút cục cũng hiểu rõ nói lý lẽ với người như thế căn bản đúng là trâu bò nói chuyện "tình cảm", tuyệt đối không có khả năng tranh thủ tí ti quyền lợi của bản thân, trái lại chỉ đổi lấy việc hắn càng muốn mạnh bạo chinh phục.
Chí Hoành dùng mũi hừ một tiếng, lần nữa mở miệng, giọng nói đã có chút không kiên nhẫn, "Buông tay, trò chơi này tôi không muốn chơi đùa, tôi khuyên anh đừng quá coi thường tôi, nếu không nhất định tôi sẽ làm anh hối hận không kịp."
Mãi đến lúc này Chí Hoành vẫn tiếp tục tin tưởng Thiên Tỉ tuyệt đối sẽ không làm gì cậu, trong lòng cậu nghĩ, nếu như Thiên Tỉ hiếu thắng, mình với hắn đá chọi đá, xem ra bây giờ rốt cuộc một mình dũng mãnh săn hổ báo, chính là lúc này mình đơn độc chịu đựng huấn luyện chuyên nghiệp "Cáo bay" lợi hại.
Cái suy nghĩ trong đầu khiến Chí Hoành hơi run rẩy, người đàn ông này không có chút sợ hãi, người đàn ông này muốn chinh phục mình, mình làm sao không muốn chinh phục hắn? Đàn ông kiêu ngạo trên đời không chỉ có một mình hắn, vừa khéo mình cũng là một trong số đó.
Kỳ phùng địch thủ, nhân tài hội ngộ, lòng khát khao cạnh tranh chinh phục của hai người đàn ông từ từ bốc lên.
"Ha ha..." Thiên Tỉ đột nhiên không hề báo trước mà nở nụ cười, phá vỡ tình thế căng thẳng.
"Anh cười cái gì?!"
"Anh cười số anh thật tốt..."
"Có ý gì?" Chí Hoành nhăn trán.
"Bé cưng có một cái miệng khéo ăn khéo nói như thế, "Miệng" khỏe đẳng cấp bản lĩnh như thế, số của anh còn không đủ tốt sao?" Thiên Tỉ cường điệu nhấn mạnh chữ "Miệng".
Sau một trận chiến nước bọt Chí Hoành đã có thể biết ý tứ mà Thiên Tỉ muốn nói, cậu không hề xấu hổ nữa, trái lại khinh miệt mà đáp trả một câu, "Anh ngoại trừ tài năng lắm mồm ra thì cũng không có bản lĩnh gì mới sao!"
"A..." Thiên Tỉ dường như hơi suy nghĩ, "Đúng thật là không có bản lĩnh gì..."
Chí Hoành đang hả hê muốn cãi tiếp, nhưng bỗng nhiên bị Thiên Tỉ bịt kín miệng, đột ngột có biến cố làm Chí Hoành lúng túng, căng thật to hai mắt nhìn Thiên Tỉ gần trong gang tấc, cậu thấy hắn đang cười, trong đôi mắt dài mảnh có loại quyến rũ mê hoặc hòa quyện sự ma mị trời sinh, có chứa dục vọng nồng đặc, bá khí khiến người khác không thể từ chối.
Thiên Tỉ ra sức dùng đầu lưỡi va chạm hàm răng của Chí Hoành, nhưng chậm chạp thì không thể thành công, lý trí từ từ quay về não bộ khiến Chí Hoành phẫn nộ, trong lòng Chí Hoành bắt đầu có kế hoạch, chờ khi Thiên Tỉ lần thứ hai chạm vào thì cậu sẽ hé to miệng hung hăng cắn đầu lưỡi hắn.
Lúc Chí Hoành đang quan sát đợi để hành động, một chút cảm giác mát lạnh lại làm xáo trộn kế sách, cậu cảm thấy có chất lỏng theo hàm răng chui vào trong khoang miệng mình, Thiên Tỉ chưa kịp suy nghĩ xem nó là cái gì, chất lỏng đã trót lọt chảy vào trong cuống họng.
Thiên Tỉ trên người Chí Hoành ngẩng mặt lên, hay tay cũng buông tay Chí Hoành ra, xoay người chống xuống giường. Khóe môi hắn hơi giương lên, không biết là lúc nào ngậm một viên tròn, ở giữa viên tròn có một khe hở, dường như trước đây bên trong có một chất gì đó, nhưng hiện tại chỉ là một cái vỏ không mà thôi.
Chí Hoành mạnh mẽ che khít miệng, cau đôi lông mày rậm, "Đó là cái gì?"
"Thuốc kích thích... Loại này dược tính rất mãnh liệt đó!" Thiên Tỉ thản nhiên trả lời, sau đó quay người, dù bận vẫn ung dung ngồi vào bàn giấy mà nhìn Chí Hoành.
"Anh!" Chí Hoành tức giận nói không nên lời, từ trên giường nhảy dựng lên, đứng thẳng trong phút chốc, bỗng nhiên có một dòng nhiệt tỏa khắp cơ thể, sau đó trong người giống như có hàng trăm con kiến tinh nghịch bò lên, bọn chúng không an phận mà dùng chân cào khắp nơi trên mình Chí Hoành, mặc dù chưa từng trải qua loại cảm giác này, Chí Hoành vẫn duy trì tư thế đối mặt với Thiên Tỉ, nhưng đôi mắt khó chịu lại nhìn sụp xuống dưới.
Fuck! Thuốc kích thích thế nào tác dụng nhanh như vậy!
Chí Hoành chịu đựng sự xao động trong cơ thể mà chậm rãi xoay người, muốn thoát khỏi địa ngục này trước khi hoàn toàn mất kiểm soát, nhưng chỉ có thể di chuyển nửa bước rồi vô lực ngã xuống giường.
Không xong rồi! Cảm giác này ngày càng mãnh liệt, mỗi một lỗ chân lông trên người đều buông lỏng giãn ra tới mức rộng nhất, rất muốn... rất muốn... rất muốn được người vuốt ve...
Trong lòng Chí Hoành suy nghĩ, đôi tay cũng không thể khống chế mà chuyển động, cậu khó khăn ma sát khuôn mặt, cái cổ, lồng ngực...
"Có cảm thấy cực kỳ thích không? Cởi quần áo xuống..." Loại âm thanh ác linh vang lên.
Chí Hoành muốn trợn mắt hung hăng mà nói móc hắn nhưng đáng buồn chính là, cậu lại thò tay xé áo ra, cái cúc đen sẫm bắn xuống mặt đất, tạo nên tiếng động lanh lảnh.
"Cái cổ... Sau tai... Lồng ngực... Bụng dưới..."
Tay Chí Hoành không ngừng làm theo giọng nói ra lệnh đó, trong sự hỗn loạn của không gian bốn bề, đó là âm thanh duy nhất, cũng là cái miệng mạnh bạo duy nhất nhồi nhét dục vọng vào đầu Chí Hoành.
Thiên Tỉ nhìn Chí Hoành trên giường đau khổ vặn vẹo, khuôn mặt tràn ngập nụ cười châm biếm, Chí Hoành "Vâng lời" khiến cho từ đáy lòng Thiên Tỉ cảm thấy rất sảng khoái, với hắn mà nói, chinh phục người khác vĩnh viễn là chuyện làm hắn hưng phấn nhất, đặc biệt là, Chí Hoành lại là một bé cưng khó có thể thuần phục như thế.
Hết chương 10
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro