Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 24

Chương 24

Trí Nghiên luôn ngụy trang vẻ ngoài xinh đẹp và luôn mỉm cười trước mặt Ân Tĩnh, nàng chỉ mong ánh mắt ôn nhu của Ân Tĩnh có thể một lần dừng lại bên nàng, dù chỉ một lần cũng đủ rồi, nhưng Ân Tĩnh luôn nhìn nàng bằng ánh mắt lãnh đạm, cho dù nàng có kiên cường đến đâu cũng có lúc sẽ trở nên yếu đuối và rơi lệ, nàng sợ hãi khi phải đối diện sự thật, nàng chỉ muốn tìm mọi cách để thoát khỏi cảm xúc này, nhưng cho dù nàng có cố gắng thế nào cũng trở thành vô vọng, vấn đề tình cảm là một vấn đề phức tạp không thể lý giải được, càng phức tạp con người lại càng muốn trải nghiệm nó, đau khổ, hạnh phúc, ưu buồn, tương tư, mọi cảm xúc đều có thể xen lẫn vào tình yêu, cũng chính vì như vậy tình yêu trở thành một điều huyền bí để cho người ta muốn đi khám phá và cảm nhận nó, tình yêu là một con dao hai lưỡi, vừa là hạnh phúc đồng thời lại là nỗi đau.

Từ hôm cả hai cải nhau đến nay đã trôi qua ba tuần không còn liên lạc gì nữa, Ân Tĩnh cũng đã nhờ người mang đồng hồ đến trả lại cho Trí Nghiên, Bella có gọi đến tìm Trí Nghiên, nói khi nào nàng rảnh hãy đến nhà dùng cơm, nhưng nàng đã cự tuyệt nói là mình bận, nàng biết có lẽ lúc đó sẽ có Ân Tĩnh đến, nàng không muốn Ân Tĩnh nghĩ mình mặt dày không biết xấu hổ, dù sao nàng cũng có tôn nghiêm của mình, nàng không thể để bị chính người mình yêu xem thường, có lúc rất muốn gọi điện cho đối phương nhưng lại áp chế không cho phép mình làm vậy, cuối cùng thì nàng đã kiên trì được ba tuần, nhưng đầu óc thì cứ mơ hồ không có tinh thần, nàng sẽ buồn hết thời gian này rồi dừng lại cảm xúc đau khổ và tiếp tục cuộc sống của mình, nàng không thể chỉ vì bị từ chối tình cảm mà buông bỏ tất cả.

Dù sao cũng chỉ là một tổng thanh tra cao cấp của sở cảnh sát mà thôi, chỉ cần đại minh tinh Trí Nghiên lên tiếng thì có biết bao nhiêu nam nhân tài giỏi đứng xếp hàng cho nàng lựa chọn đây, cần gì phải vì một người mà đau khổ chứ, Trí Nghiên đang tự an ũi bản thân, có như vậy nàng mới cảm thấy dễ chịu hơn, Trí Nghiên bình thường ở trước mặt mọi người thì nàng tỏ ra mình hoàn toàn bình thường, nhưng đến khi trở về nhà thì nàng thất thần không biết mình đang làm gì, càng nghĩ đến Ân Tĩnh thì nàng càng cảm thấy buồn bực trong lòng, nàng chưa bao giờ bị ai làm cho phải lâm vào tình cảnh khổ sở như hiện tại, có lẽ ai nhìn thấy tình cảnh này sẽ hoảng sợ vì không dám tin tưởng đây là Trí Nghiên điềm tĩnh mà mọi người từng quen biết.

Ân Tĩnh đang ngồi dùng cơm ở Hàm gia thì nhìn thấy Trí Nghiên đến, Ân Tĩnh lúng túng không biết nên làm thế nào, không chào hỏi thì có hơi bất lịch sự, chỉ đành gật đầu xem như chào hỏi rồi tiếp tục dùng cơm, Ân Tĩnh nghĩ Trí Nghiên xuất hiện ở đây nhất định do mẹ mình mời nàng đến, sớm biết như vậy Ân Tĩnh đã không trở về để bị khó xử.

Đáng lý Trí Nghiên sẽ không đến đây làm gì, nếu Ân Tĩnh nguyện ý chủ động mời nàng thì có lẽ nàng sẽ suy nghĩ lại, nhưng lúc nãy nàng có nhận được điện thoại của Tương Nhã Ca, nên hai người hẹn ra ngoài gặp mặt, Tương Nhã Ca nói tuy đã chia tay nhưng bây giờ lại thay đổi ý định, muốn quay lại bên cạnh Ân Tĩnh, kêu nàng nên từ bỏ ý định theo đuổi Ân Tĩnh, vì hai người họ quen nhau đã hai năm, Tương Nhã Ca tin tưởng tình cảm của họ so ra hơn hẳn thời gian quen biết ngắn ngũi giữa Trí Nghiên và Ân Tĩnh, còn nói cho nàng biết người mà Ân Tĩnh yêu nhiều nhất vẫn là Dương An An, khuyên nàng nên biết khó mà rút lui.

Trí Nghiên không nhu nhược đến nổi bị một chút đả kích đã vội từ bỏ, nàng cũng biết Tương Nhã Ca đã hy sinh rất nhiều vì Ân Tĩnh, có nữ nhân nào lại muốn người mình yêu trong lòng tồn tại nữ nhân khác ngoài mình, nàng hiểu hai năm qua Tương Nhã Ca cũng rất thống khổ khi yêu Ân Tĩnh, nhưng nàng không thể cao thượng đến nỗi tác thành cho hai người, bởi vì hiện tại nàng đang yêu Ân Tĩnh, mặc dù giận dỗi Ân Tĩnh nhưng nàng không nghĩ mình sẽ từ bỏ sớm như vậy, ít ra cũng phải câu dẫn khúc gỗ mục này tới tay, rồi sau đó mang ra hành hạ cho bỏ ghét, vì cái tội dám làm nàng khổ sở suốt thời gian qua.

Hơn hết quyền lựa chọn trong tình cảm này nằm ở Ân Tĩnh chứ không phải các nàng, chính vì lo lắng tính cách sợ làm tổn thương người khác của Ân Tĩnh, nên Trí Nghiên mới ra tay sớm một bước, nếu nàng còn không ra tay sợ là đến khi Tương Nhã Ca khóc lóc nói muốn quay lại thì khúc gỗ mục này rất có khả năng tiếp nhận, bây giờ nàng hiểu được nổi khổ của Lâm Khang khi cả ngày lo lắng sợ mất đi nàng, hiện tại nàng cũng có cảm giác này với Ân Tĩnh, có lẽ nàng đã gặp phải quả báo, Ân Tĩnh mắc phải khuyết điểm quá lớn đó là sợ làm người khác tổn thương, điều này cũng không hẳn là tốt, Trí Nghiên sẽ không để ai có cơ hội chen vào tình cảm của hai người, ngay cả giới hạn chịu đựng của bản thân nàng cũng khiêu chiến thì nói chi là Tương Nhã Ca hay ai khác, Bella nhìn thấy hai người trầm mặc cũng cảm thấy khó chịu, không biết hai đứa nhỏ này hôm nay làm gì im lặng như vậy.

“Ân Tĩnh, bộ bây giờ ngươi đói bụng lắm sao, đừng chỉ lo ngồi ăn chứ, mau trò chuyện với người ta đi”

Ân Tĩnh gấp miếng thức ăn bỏ vào chén cho Trí Nghiên, nàng nhàn nhạt mỉm cười xem như cám ơn, Ân Tĩnh không biết nên nói gì vào lúc này, nhưng nếu không nói thì rất kỳ, chỉ đành tùy tiện nói vài câu.

“Trí Nghiên…ngươi sau này lập gia đình dự tính sẽ sinh bao nhiêu hài tử”

“Vậy ngươi thích tiểu hài tử là nam hay là nữ đây”

“……”

Ân Tĩnh cảm thấy câu nói của Trí Nghiên thật là chứa đựng nhiều hàm nghĩa sâu xa, bị nàng hỏi ngược lại làm cho Ân Tĩnh cũng không biết nên thế nào trả lời, Trí Nghiên mỉm cười khuynh thành, chân lại ở bên dưới bàn đạp mạnh vào chân Ân Tĩnh một cái, thừa biết tình cảm của nàng còn cố hỏi nàng có ý định sinh bao nhiêu hài tử, chẳng khác nào ám chỉ nàng sẽ kết hôn với nam nhân khác, Trí Nghiên thật muốn mang khúc gỗ mục này ra bâm thành trăm mãnh cho hả giận.

Bella cũng thật muốn tát chết Ân Tĩnh, hỏi một câu thật sự khiến người ta muốn phát hỏa, không hiểu sao mình lại sinh ra một đứa con vừa vô dụng lại vô duyên như Ân Tĩnh, người ta là nữ nhân đã chủ động bước ra một bước là chuyện khó khăn thế nào, vậy mà cũng không biết phong độ đi chủ động bước ra bước tiếp theo, tiếp tục như vậy chuẩn bị ở giá cả đời là vừa, Ân Tĩnh đang ăn cơm thì thấy điện thoại vang lên, là số của Tương Nhã Ca gọi đến, nàng còn chưa kịp nghe máy thì mẹ nàng đã giành lấy, Bella nhanh chống mang điện thoại đi lên lầu, nàng làm sao có thể để Tương Nhã Ca đánh bại “con dâu” mình, tuy con dâu nàng hiền lành không dám đi nói nặng lời với người khác, nhưng nàng sẽ thay con dâu mình giải quyết mọi khó khăn.

Ân Tĩnh đứng dậy muốn lấy lại điện thoại bị Bella nhìn bằng ánh mắt đầy sát khí, Ân Tĩnh sợ hãi cúi đầu xuống tiếp tục dùng cơm, từ nhỏ đến lớn nàng sợ nhất không phải cha mình mà là mẹ mình, một khi Bella nỗi giận thì sẽ rất đáng sợ, tựa như sát thủ cầm đao đuổi giết, khi Ân Tĩnh lén lút thi vào trường cảnh sát bị Bella phát hiện, nàng dã man đến nổi cầm dao đang gọt trái cây phóng về phía Ân Tĩnh, nàng thà để nữ nhi chết trong tay mình con hơn bị tội phạm giết chết, cũng may con dao phóng trúng ghế sofa nhưng cũng đủ làm cho Ân Tĩnh sợ xanh mặt, ngay cả Hàm Thanh Huy cũng không dám hó hé, hai cha con cùng nhau chạy ra khỏi nhà tránh nạn.

“Hmmm”

“À…”

“Ngươi nói trước đi”

Ân Tĩnh thấy Trí Nghiên muốn nói gì nên nhường cho nàng nói trước, dù sao mình cũng không biết nên nói gì với nàng, Trí Nghiên ưu nhã mỉm cười.

“Ta chỉ muốn hỏi gần đây ngươi thiếu ngủ sao, tại sao ánh mắt lại mệt mõi vậy, ngươi muốn nói gì với ta sao ?”

“Là do gần đây thường suy nghĩ việc phá án nên mất ngủ, lúc nãy ta chỉ muốn hỏi ngươi có ăn nữa hay không, ta đi lấy thêm cơm cho ngươi”

“……..”

Trí Nghiên nghe đến đây ăn không vô nữa, nàng thật sự bị khúc gỗ mục này chọc cho nổi điên, còn tưởng làm ra bộ dáng thần bí này là sẽ nói chuyện gì quan trọng, nào ngờ hỏi nàng có muốn ăn thêm hay không, bộ nàng có tham ăn vậy sao, một chén cơm nàng còn ăn chưa xong, đi lấy thêm cơm để làm gì, lúc này Bella đi xuống lầu trả lại điện thoại cho Ân Tĩnh.

“Nàng gọi đến nói tháng sau nàng kết hôn, ta đã thay ngươi chúc phúc cho nàng”

“Huh ?”

Ân Tĩnh nhìn Bella bằng ánh mắt không dám tin tưởng, Tương Nhã Ca mới chia tay nàng không bao lâu, nhanh như vậy đã cùng người khác kết hôn rồi sao, Ân Tĩnh lo lắng sợ Tương Nhã Ca chỉ vì nhất thời hận mình mà giao hạnh phúc cho người khác, tự hủy hoại tương lai của bản thân.

“Ngươi nhìn ta như vậy là không tin tưởng ta sao ?”

“…Không phải vậy đâu”

Ân Tĩnh tất nhiên không dám nói không tin tưởng mẹ mình, nàng đứng dậy đi vào wc rửa mặt, có lẽ Tương Nhã Ca cùng nữ nhân hôm trước kết hôn, nói không chừng hai người bọn họ đã sớm có ý định này, nếu Tương Nhã Ca thật sự muốn vậy thì mình nên chúc phúc cho nàng mới đúng, dù không thể tiếp tục yêu nhau nhưng làm bằng hữu cũng tốt, vốn dĩ lúc nãy Tương Nhã Ca gọi đến muốn gặp Ân Tĩnh, nhưng Bella nói Ân Tĩnh đã bay sang ngoại quốc bí mật tổ chức hôn lễ với Trí Nghiên, kêu Tương Nhã Ca sau này đừng làm phiền đến hai người nữa, Bella cảm thấy mình đã đóng vai ác thì phải làm cho tới cùng, nên nàng mới đưa ra quyết định này, nàng nắm lấy tay Trí Nghiên.

“Trí Nghiên, ta đã thay ngươi giải quyết một mối đe dọa, việc sau này còn phải xem ở ngươi”

“…….”

Trí Nghiên không biết nên cảm kích Bella thế nào, nhưng nàng vẫn cảm thấy cạnh tranh như vậy hình như không công bằng cho Tương Nhã Ca, nàng cảm thấy áy náy vì điều này, không biết mình nên làm thế nào, gần đây Bella thường hẹn nàng ra ngoài dùng bữa hoặc là đi spa, khi Bella hỏi nàng nghĩ thế nào về Ân Tĩnh, muốn xem phản ứng của nàng để tác hợp cho hai người, lúc đó Trí Nghiên đã thành thật khai nhận mình yêu Ân Tĩnh, Bella càng thêm vui vẻ vì điều này, nhưng đến khi nghe nàng nói Ân Tĩnh đã cự tuyệt nàng thì Bella cười không nổi nữa.

Bella đã sớm dùng kinh nghiệm trên thương trường để phân tích, nhận ra Trí Nghiên là một nữ nhân băng tuyết thông minh, có tấm lòng thiện lương, hơn nữa còn là một đại mỹ nữ, ôn nhu thể thiếp, cho nên “giá thị trường” cũng sẽ tăng cao, danh tiếng càng được nhiều người biết đến, huống chi nàng lại là đại minh tinh, nên tin chắc có rất nhiều người theo đuổi, thử hỏi có bao nhiêu người mong muốn được trở thành người yêu của nàng.

Tự cổ chí kim cho đến nay có anh hùng nào lấy được lòng mỹ nhân mà không sứt đầu mẽ trán, có thể lấy được lòng mỹ nhân hay không còn phải xem tạo hóa của Ân Tĩnh thế nào, nếu mùng một mười lăm thường xuyên đi chùa thấp nhang, tích nhiều phúc một chút có thể để cho ông trời cảm động mà đưa Trí Nghiên tới tay một cách dễ dàng, Bella cảm thấy Ân Tĩnh gặp được Trí Nghiên chính là một may mắn, tựa như nhặt được bảo vật vô giá, nếu bây giờ còn không biết sớm ngày “đầu tư”, thì sớm muộn gì cũng bị người khác cướp đi mất, nhưng Bella nào biết trước đây Lâm Khang cũng có chung cái nhìn này, nên hắn đã “đầu tư” cách đây một năm, đáng tiếc hắn vì quá tham lam nên thua lỗ nặng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: