Chap 7: Người đàn ông nguy hiểm
Thoại Mỹ rời khỏi văn phòng với hình ảnh tóc tai lòa xòa và gương mặt son phấn lem nhem. Trên đường đi ra thang máy, cô thu hút sự chú ý của không ít người. Thế nhưng cô bề ngoài tỏ ra điềm nhiên như không, trong lòng nguyền rủa Kim Tử Long là đồ biến thái.
Thang máy chạy thẳng xuống tầng một, hai người đi qua đại sảnh, lên xe ô tô đậu sẵn ở cửa ra vào. Tài xế lập tức nổ máy.
Cô phát hiện, trong xe ngoài tài xế còn một người đàn ông khác. Đối phương nhanh chóng nhận ra cô: “Thoại tiểu thư, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Thoại Mỹ không trả lời, đối phương nhanh mồm nhanh miệng tự giới thiệu: “Thoại tiểu thư chắc không nhớ, tôi từng thay tổng giám đốc Kim trả lại kính mắt cho cô. Tôi tên Lý Mặc.”
Thoại Mỹ khách sáo trò chuyện với thư ký số một của CEO mới đương nhiệm vài câu, sau đó cô rút máy di động định gọi điện về nhà. Từ lúc lên xe, Kim Tử Long chăm chú kiểm tra “bài tập” của cô, đến lúc này anh mới đột nhiên mở miệng: “Tại sao không có bản phân tích mạng lưới tiêu thụ từng sản phẩm?”
Thoại Mỹ hơi ngớ người, cô lại bỏ điện thoại vào túi xách, đầu óc tập trung vào công việc: “Anh chỉ bảo tôi phân tích các dòng sản phẩm.”
“Dòng sản phẩm và mạng lưới tiêu thụ từ trước đến nay đều là một thể. Sản phẩm nào tiêu thủ tốt trong mạng lưới nào, sản phẩm nào cần thay đổi đường lối tiêu thụ. Những điều này đều có ảnh hưởng qua lại lẫn nhau.”
Thoại Mỹ muốn cãi lại nhưng cô cố nhịn, chỉ nghiến răng nói: “Xin lỗi, là sơ suất của tôi.”
Người đàn ông đáng chết ở hàng ghế sau dường như rất hài lòng với thái độ của cô, anh đặt tập tài liệu lên ghế xe: “Khi nào đi công tác về em nhớ bổ sung cho tôi.”
Mới sáng sớm đã mất hết nhuệ khí, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Nếu còn phải tiếp tục đối mặt với người đàn ông này, cô sợ cô sẽ không nhịn được cho anh ta một cú đấm.
Xe ô tô nhanh chóng dừng lại trước một tòa chung cư cao cấp được xây theo kiểu khách sạn.
Kim Tử Long là người xuống xe đầu tiên. Thoại Mỹ ngồi ở ghế lái phụ, thấy anh đã xuống xe, cô liền rút di động chuẩn bị gọi điện về nhà. Nhưng cô chưa kịp bấm số, cửa xe bên cạnh ghế ngồi của cô đột ngột mở toang.
Cô quay đầu, thấy Kim Tử Long đứng bên cạnh cửa xe, cô mới vỡ lẽ anh đang đợi cô. Cô vội lên tiếng: “Anh cứ vào nhà đi, lát nữa tôi ra sân bay rửa mặt cũng được.”
Cách nói “không” của Kim Tử Long là trực tiếp kéo cô xuống xe, vừa đơn giản vừa nhanh chóng, không cho cô cơ hội cự tuyệt. Thang máy đi thẳng lên căn hộ riêng của anh.
Vừa vào nhà, Thoại Mỹ theo bản năng ngó nghiêng quan sát căn hộ. Nhà bếp bố trí theo kiểu mở ở gần đó sạch bóng không một chút dầu mỡ, cả căn hộ không hề có bụi bặm, chứng tỏ nơi này thường xuyên có người quét dọn, hoặc chủ nhân không hay ở đây.
Thoại Mỹ đảo mắt một vòng qua đống đồ gia dụng sang trọng nhưng tương đối lạnh lẽo, cô bỗng giật mình: “Anh làm gì vậy?”
Nghe thanh âm đầy kinh ngạc của cô, Kim Tử Long dừng động tác. Sau đó anh chỉ liếc cô một cái rồi lại tiếp tục kéo cà vạt ném xuống ghế salon.Trước thái độ bình thản của anh, phản ứng của cô thành ra hơi trẻ con. Nhưng cô không muốn tiếp tục thưởng thức màn cởi áo của anh.
Khi Kim Tử Long cởi cúc áo sơmi, Thoại Mỹ lập tức rời khỏi phòng khách, đi quanh tìm nhà tắm.
Anh không hề ngẩng đầu: “Vào phòng ngủ, rẽ phải đến góc trong cùng là nhà vệ sinh.”
Trên bồn rửa mặt có túi đựng bộ đồ vệ sinh cá nhân mới toanh chưa bóc ra, giống trong các khách sạn. Thoại Mỹ không khỏi cảm thán, quả nhiên căn hộ này không hề có hơi ấm con người. Cô xé túi bọc, lấy bàn chải đánh răng.
Nhìn gương mặt mình trong gương, cô đột nhiên thấy nản lòng, dù cô không biết tại sao cô có cảm giác đó. Cô lắc đầu, vỗ nước lạnh lên mặt, quyết định không nghĩ ngợi vẩn vơ nữa.
Đến khi ngẩng đầu, qua chiếc gương treo trên bồn rửa mặt, Thoại Mỹ nhìn thấy Kim Tử Long đang đứng ở cửa nhà tắm. Mặt cô đầy nước, tầm nhìn mông lung, nhưng cô vẫn nhận ra một tia khác thường trong khóe mắt của người đàn ông đó. Nhưng không phải là ánh mắt cám dỗ, mà là ánh mắt đáng sợ.
Thoại Mỹ tiện tay kéo khăn mặt trên giá, lau sạch nước ở mặt rồi quay người rời khỏi nhà vệ sinh.Cửa nhà vệ sinh tương đối hẹp, lại có một người đàn ông cao lớn đứng chình ình chắn ngang, cô chỉ còn cách lách qua người anh mà vẫn không ra nổi.
Lúc gần kề Kim Tử Long, cô còn ngửi thấy mùi cà phê còn vương trên áo anh.
Người đàn ông đứng im để mặc Thoại Mỹ loay hoay. Nhìn chán anh mới đi vào nhà tắm, nhường chỗ cho cô, đồng thời mở miệng: “Tôi đi tắm đã.”
Cô quay lưng bên ngoài cửa, nghe thấy tiếng vòi hoa sen xối xả. Cô nhìn đồng hồ đeo tay, định mở miệng kêu anh đừng lề mề. Nhưng cô chợt nghĩ ra, sếp của cô còn không sợ bị lỡ chuyến bay, cô sốt ruột làm gì? Thế là cô định rời khỏi phòng ngủ.
“Đóng cửa cho tôi.” Kim Tử Long đột nhiên ra lệnh.
Thoại Mỹ đang đứng gần cửa nên cô tiện tay kéo cửa nhà tắm. Ai ngờ cửa vẫn còn chưa đóng hẳn, anh lại tiếp tục ra lệnh: “Vào tủ quần áo ở phòng ngủ lấy cho tôi bộ vest.”
Bàn tay cô cứng đờ trên tay nắm cửa, câu thứ ba đồng thời vọng tới: “Gọi điện thoại đặt hai suất ăn sáng, bảo bọn họ đóng gói cẩn thận.”
Thoại Mỹ tự cho bản thân ba giây để bình tĩnh. Nhưng cô phát hiện cô không thể nào bình tĩnh nổi.
Sau khi định thần, cô lập tức mở tung cửa nhà tắm, cô bước vào trong, túm chiếc khăn mặt trên cổ Kim Tử Long: “Anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu.”
Người đàn ông này dường như không hề biết đến hai từ “tức giận”. Đối diện với gương mặt như muốn ăn tươi nuốt sống của cô, anh vẫn nở nụ cười nhàn nhạt quen thuộc: “Sư tử nhỏ nổi nóng rồi à?”
“Tôi đã nhịn anh lâu lắm rồi. Anh tưởng anh là ai hả? Chẳng qua cũng chỉ là người làm thuê cao cấp mà thôi.”
Khóe mắt Kim Tử Long ngập tràn ý cười: “Khi nào em mạnh đến mức có thể đối kháng với tôi, lúc đó em nói những lời này cũng chưa muộn.”
“Hãy đi nói với ông chủ của anh, tôi không làm công việc này nữa!” Thoại Mỹ mắng xong liền đi ra ngoài.
Mới đi được hai bước, cô bị anh giơ tay cản đường.
Từ trước đến nay Thoại Mỹ chưa bao giờ là người hiền lành, cô không nói một lời nào, lập tức ngoạm vào vào bắp tay anh. Nghe anh hừ một tiếng lạnh lẽo, toàn thân cô rất dễ chịu. Cô nhìn anh bằng ánh mắt khinh thường rồi nhả miệng khỏi tay anh và đi ra ngoài.
Thoại Mỹ đi đến cửa phòng ngủ, đột nhiên bị một đôi tay ôm chặt eo cô rồi nhấc lên. Cô hét lên một tiếng, còn chưa kịp phản ứng đã bị ném xuống giường.
Cô lập tức đứng dậy, nhưng Kim Tử Long nhanh chóng giữ chặt hai vai cô, ấn cô ngồi xuống: “Em dám bỏ đi? Em có tin tôi sẽ bắt trói em ở đây không?”
Khi nói câu này, bộ dạng của Kim Tử Long rất hung hãn.
Thoại Mỹ không ngờ sức lực của anh lại lớn như vậy, cô nhất thời không thể động đậy, nhưng vẫn cắn môi không chịu nhượng bộ: “Tôi không phải là osin của anh, không có nghĩa vụ hầu hạ anh.”
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời, Kim Tử Long đụng phải người mà anh chỉ có thể lắc đầu bất lực.
“Ngoan ngoãn ngồi ở đây đợi tôi.” Kim Tử Long vẫn đặt tay trên vai cô. Xác định cô không còn phản kháng, anh mới quay người mở tủ quần áo, rút đồ ra khỏi giá treo.
Kim Tử Long thay quần áo, thắt cà vạt tử tế. Khi quay lại, anh thấy cô khoanh hai tay trước ngực, dường như cô vẫn còn tức giận nên quay mặt đi chỗ khác. Anh lập tức tiến lại gần.
Có cảm giác người đàn ông ở ngay bên cạnh, Thoại Mỹ thuận thế đứng dậy bỏ đi, nhưng không ngờ anh ra tay nhanh nhẹn, khóa chặt thắt lưng cô.
Kim Tử Long giơ cánh tay đến trước mặt cô, trên đó xuất hiện vết răng rất rõ.
“Em là sư tử thật sao?”
Kim Tử Long siết chặt eo cô, Thoại Mỹ thò tay ra sau định gỡ tay anh. Nào ngờ anh dùng sức, ôm cô chặt vào lòng trong giây lát.
“Tôi là người có thù tất báo. Em nói đi, tôi nên cắn vào chỗ nào bây giờ?” Ánh mắt Kim Tử Long đảo từ trên xuống dưới người cô, như thể anh muốn tìm chỗ cắn thật sự.
Cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại ở đôi môi cô.
Đây là một tín hiệu vô cùng nguy hiểm. Nhưng không đợi cô có phản ứng, anh đã nhanh như tia chớp cúi xuống. Hai người mặt kề mặt, môi kề môi. Chỉ cách nhau một centimet.
Đúng lúc này, bên ngoài phòng ngủ có tiếng tích tắc, đó là tiếng cửa phòng mở khóa thành công.
Cả anh và cô đều sững người.
Sau đó là tiếng bước chân mỗi lúc một gần và giọng nói đầy sốt ruột của Lý Mặc: “Tổng giám đốc, nếu anh còn không xuất phát, chỉ e là chúng ta sẽ bị lỡ chuyến bay mất.”
***
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro