Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 36

"Hắt xì"

"Lạy hồn, chị đang ở bệnh viện mà cứ hắt hơi nhiều như vậy không khéo người ta mang chị đi cách ly ấy"

Thùy Tiên phàn nàn, đây là lần thứ n Thùy Linh hắt hơi trong buổi sáng hôm nay khiến cho con bé không chịu được mà chủ động cách xa chục mét, trên mặt đeo liền hai lớp khẩu trang

"Chẳng biết được, sáng giờ mũi chị khó chịu quá"

Thùy Linh khịt mũi, đưa tay gãi gãi vài cái rồi tiếp tục xem bệnh án, dạo này bệnh viện đông bệnh nhân hơn hẳn làm cô bận tối mặt. Mới ngồi nghỉ ngơi lại có ca bệnh mới, Thùy Linh cũng như Thùy Tiên phải chạy đôn đáo khắp nơi, thời gian ăn uống cũng chẳng đủ. Nhưng điều đó không phải là một vấn đề lớn vì hai người sớm đã quen với tính chất công việc như thế này. Ở bàn làm việc của mình, Thùy Linh đã để ảnh của Đỗ Hà và gia đình ở ngay chính giữa, mỗi khi mệt mỏi thì chỉ cần ngắm một chút là có lại động lực. Hôm nay cũng vậy, Thùy Linh đã dành chút thời gian ít ỏi của mình để ngắm ảnh của Đỗ Hà. Thế nhưng một chuyện không hay đã xảy ra, khi để ảnh lại, Thùy Linh đã vô tình va phải cạnh bàn, tấm ảnh rơi xuống và vỡ tan. Thùy Linh bần thần nhìn nó hồi lâu, trong lòng cô đột ngột nóng như lửa đốt, dự là có chuyện chẳng lành. Cô lập tức gọi điện cho Đỗ Hà nhưng chẳng có ai bắt máy, gọi rất nhiều lần. Điên rồi điên rồi! Sao Đỗ Hà chẳng chịu nghe máy thế này? Thùy Linh lúc này mới chợt nhớ đến thái độ khác lạ của Đỗ Hà dạo gần đây, không phải có chuyện gì rồi chứ?

Thùy Linh bây giờ lòng cứ bồn chồn khó yên, cô không thể cứ bỏ ngang công việc như vậy mà về được, nhưng lại vì lo lắng cho Đỗ Hà mà không tập trung làm gì nổi. Cô gọi Thùy Tiên, may mắn em ấy chịu trông chừng giúp cô. Chỉ cần có thế, Thùy Linh lập tức lái xe chạy thật nhanh về nhà. Trên đường đi, cô thầm cầu mong đừng xảy ra chuyện gì. Vừa về tới cửa nhà, cô lập tức chạy nhanh vào, cảnh nhà y hệt như buổi sáng hôm ấy, im lìm và lạnh lẽo. Thùy Linh lớn tiếng gọi Đỗ Hà nhưng không ai đáp lại. Cô đi kiểm tra khắp nơi, phòng bếp, phòng tranh, phòng ngủ hay thậm chí là phòng vệ sinh mà tuyệt nhiên không một bóng người. Thùy Linh lấy điện thoại gọi cho nàng nhưng vẫn như cũ, không ai bắt máy. Cô lo sốt bó lên rồi. Bỗng, một thứ sáng chói trên bàn ăn đập vào mắt cô, là nhẫn cầu hôn của cô cho Đỗ Hà. Nàng vẫn luôn mang theo nó, tại sao nó lại ở đây được? Bao khúc mắc cứ như thứ hiện lên trong đầu. Thùy Linh đi đến, dưới chiếc nhẫn là một mảnh giấy, vừa nhìn qua là cô có thể nhận biết được nét chữ của Đỗ Hà

"Chúng ta dừng lại thôi. Cảm ơn và xin lỗi em"

Thùy Linh đã bị "mất hoạt động" trong thời gian dài, cô cứ như vậy nhìn thật lâu nét chữ trên tờ giấy. Cô đã đọc đi đọc lại hàng ngàn lần để xác định là bản thân không đọc nhầm. Và rồi, không hiểu tại sao nước mắt lại chảy. Cô cứ căng mắt ra đọc đi đọc lại thật lâu rồi bỗng chốc trở nên hoảng loạn. Cô liền cầm điện thoại gọi cho Đỗ Hà nhưng vẫn như cũ, không một ai bắt máy.

Chuyện quái gì vậy?

Thùy Linh nghĩ thầm, sao tự dưng Đỗ Hà lại như thế được, nàng không thể nào biến mất đột ngột như thế? Nhất định là có chuyện rồi

Mà là chuyện gì?!

Thùy Linh cầm theo mảnh giấy và chiếc nhẫn, điên cuồng lao xe đi từng địa điểm mà hai người thường lui tới. Cô đã gọi cho những người bạn của nàng mà cô biết nhưng tất cả đều trả lời là không thấy Đỗ Hà đâu cả. Rõ ràng là một con người, một con người có tiếng nói và danh phận, sao lại có thể biến mất không dấu vết như thế. Cô bất lực gọi cho ba mẹ mình nhưng họ cũng cho câu trả lời giống vậy. Thùy Linh đã lục tung khắp cái thành phố này từ sáng tới đêm, những chỗ mà một con người có thể ở cô đã tìm qua cả rồi mà không thấy được gì. Sau khi đổi ca trên bệnh viện, Thùy Tiên nóng ruột gọi cho Thùy Linh thì hay tin, con bé cũng liền chạy đi tìm phụ Thùy Linh nhưng kết quả vẫn là không.

"Chị ấy có thể ở đâu trên cái thế giới này thế? Sao chị ấy lại đột ngột bỏ đi như vậy?"

Thùy Linh mếu máo khóc tựa đầu vào vai Thùy Tiên, con bé không biết làm gì hơn ngoài việc ôm lấy bờ vai đang run lẩy bẩy của cô. Trong lòng Thùy Tiên càng nghĩ càng thấy lạ, chỉ trong thời gian ngắn mà tình cảm của họ đã rạn nứt tới mức đó sao? Nhưng qua lời nói của Thùy Linh thì có thể thấy chính bản thân cô cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.

"Chị hãy thử nghĩ kĩ xem nào Linh. Gần đây chị có làm chuyện gì phật ý chị Hà hay không?"

Thùy Linh không trả lời mà còn khóc dữ dội hơn nữa, Thùy Tiên đành phải ngậm miệng lại thôi không chọc đến nỗi đau đó nữa. Nhưng cứ ngồi bên đường mà khóc lớn như thế thì khá là khó coi nên Thùy Tiên đã khuyên Thùy Linh nên về nhà. Trời cũng đã tối muộn rồi, mà cứ chạy lòng vòng tìm như thế cũng không phải là điều khả thi. Thùy Tiên khuyên Thùy Linh về nhà nghỉ ngơi rồi sáng hôm sau tìm cách liên lạc với người nhà và người quen của Đỗ Hà bên Mĩ xem sao. Tìm cách hỏi khéo đừng để lộ chuyện hai người xảy ra bất hoà. Thùy Linh suy nghĩ một hồi cũng chịu thỏa hiệp, cô đờ đẫn lái xe quay về nhà cùng với Thùy Tiên. Con bé đã ở với cô cho đến khi trời gần sáng mới rời đi. Còn Thùy Linh cứ nằm thờ thẫn lay lắt trên ghế sô pha đến khi trời sáng, cô cũng chẳng màng tới công việc nữa. Điện thoại im lìm từ hôm qua bỗng dưng reo chuông, cô giật thót mình lập tức bắt máy nhưng đó không phải là người mà cô mong.

"Alo Linh à?"

"Vâng mẹ" - Thùy Linh uể oải trả lời

"Con với Hà có chuyện gì rồi sao?"

Thùy Linh im lặng, cô không biết nên nói thế nào với mẹ về chuyện này. Nhưng cô vẫn chọn nói ra vì biết không thể nào giấu hai người lâu. Thùy Linh đã nói tất cả với mẹ về sự rời đi khó hiểu của Đỗ Hà, về mảnh giấy chia tay và chiếc nhẫn cài hôn. Nói đến đây, cô lại âm thầm lau nước mắt.

"Linh à, mẹ biết chuyện này rất khó khăn với con nhưng con hãy vững tâm lên. Không yêu người này thì yêu người khác. Con bé đến lời chia tay cũng không thể nói rõ ràng trực tiếp thì chứng tỏ nó không còn coi trọng con nữa. Hãy quên con bé đó đi"

"Mẹ đừng nói chị ấy như thế, rồi con sẽ tìm được câu trả lời chính đáng cho chuyện này"

"Con tìm thế nào đây? Tìm con bé đó sao? Con lại muốn đau khổ thêm à? Người ta đã nói lời chia tay thì có níu kéo cũng vô dụng. Con tuyệt đối không được hạ mình vì những người không xứng đáng. Nghe lời mẹ, quên con bé ấy đi Linh"

Lần này cô im lặng không nói nữa, chỉ còn nước mắt là cứ chảy mãi không ngừng.

"Minh vẫn còn đang chờ con, hay là..."

"Con không muốn nói đến chuyện này nữa"

Thùy Linh dập máy ngang không để cho mẹ kịp nói hết. Cô ném điện thoại sang một bên rồi tiếp tục úp mặt nằm dài thườn thượt trên chiếc ghế sô pha.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro