Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 53

2 tuần sau, bệnh viện đa khoa thành phố A.

"Orm, làm ơn đừng đi đi lại lại trong phòng nữa nhức đầu quá đi" Phàm Hy Bảo cảm giác bạn tốt tỉnh lại hình như trẻ hoá đi rồi, thế nào được xuất viện lại háo hức như trẻ con đi loanh quanh thế kia.

"Tớ...tớ hồi hợp. Có chút lo lắng nữa!"

"Sao hồi hợp, rồi sao lo lắng. Xuất viện phải vui chứ tên này"

"Vui, nhưng nhưng mà sắp..sắp gặp con trai, con gái, con con...con cún nữa" Orm thấy bản thân không xong rồi, cô hồi hợp đến nỗi nói lắp luôn đây.

"Cậu tỉnh rồi thì về nhà cậu ở là đúng. Con của cậu, cún nhà cậu thì về chăm đi. Đừng lo lắng, đám trẻ nhà cậu rất đáng yêu" Phàm Hy Bảo cười trêu chọc, đám trẻ nhà cậu ấy rất dễ thương, chỉ trừ 2 con cún chị LingLing nuôi qua bao năm trời ngày càng béo phì ra bây giờ khéo còn chẳng đi được!!!

"Mình biết, trong ảnh rất đáng yêu." Orm nghĩ đến những bức ảnh bọn trẻ cô được xem, bất giác mỉm cười rất hạnh phúc.

2 tuần qua cô nằm ở đây tiếp nhận kiểm tra lại bồi dưỡng thân thể làm trị liệu theo bác sĩ, tiểu Phàm hầu như mỗi ngày đều ghé đến thăm cùng cô kể chuyện cũ. Chị Tô Vân, chị Thu An, chị Hân Ngôn cũng đến còn mang rất nhiều quà, trái cây. Cô chú bố mẹ tiểu Phàm cùng những nhân viên trong nhà hàng của cô...cô còn không ngờ bản thân đã mở được nhà hàng mà lúc nhỏ ao ước.

Vài người bạn bè, thầy cô ở thành phố B bay qua, cả những người bạn mà cô không nhớ được lúc ở nước ngoài cũng trở về thăm khi hay tin - Orm rất cảm động, cảm giác được thương mến là liều thuốc chữa trị tốt nhất.

Nhưng Orm có chút thấy vắng vắng vì chị ấy - LingLing đã đi công tác 10 ngày rồi.

3-4 ngày đầu LingLing luôn đem canh, ở lại bệnh viện trông chừng cô, chị ấy cũng kể vài chuyện cũ cả chuyện về trẻ con trong nhà.

Orm rất muốn được gặp 2 bạn nhỏ Đình Đình và Ninh Ninh trong lời kể, cô mỗi tối đi ngủ còn hay lấy điện thoại xem ảnh 2 bạn nhỏ.

Thật sự quá đáng yêu, nhưng tiếc là vì LingLing đi công tác và cả bản thân Orm cũng muốn đợi khoẻ hẳn có thể đi lại bình thường nhất, bộ dạng không còn suy nhược nữa tốt thiệt tốt mới gặp bọn trẻ. Nên thành ra chỉ có thể trộm ngắm ảnh và trong ngóng mỗi ngày xuất viện.

"Nghĩ gì mà thừ người ra vậy! Bạn học tiểu Orm, nhớ vợ cậu à? Chỉ là đi công tác thôi mà một lát vào đón cậu về kia kìa" Phàm Hy Bảo vỗ nhẹ lên vai người bạn ngơ ngác kia.

"Đừng nói nhảm, soạn đồ nhanh thôi" Orm không phải nhớ LingLing đâu.

Dù 10 ngày đi công tác nhưng LingLing hôm nào cũng gọi điện cho cô, dù chỉ hỏi những câu đơn giản như hôm nay tập trị liệu gì? Ăn món gì? Gặp ai?,...Orm biết chị ấy chắc chắn rất bận rộn nhưng vẫn dành thời gian với mình, được nhìn ảnh qua màn hình lại nghe giọng nói nên không hề thấy xa cách.

*renggg renngg renngg*

"Alo à ok em với cậu ấy xuống ngay nè"

Phàm Hy Bảo nghe điện thoại rồi quay sang hối thúc bạn tốt "Xong hết chưa, chắc không còn quên gì đâu. Chị LingLing ở dưới cổng bệnh viện đợi bọn mình, bây giờ xuống luôn nha"

Orm hơi thắc mắc vì sao chị ấy không lên đây, gọi tiểu Phàm sao không gọi cô, cô có điện thoại rồi mà?

Nhưng thôi, người tới đón là được không nên đòi hỏi thêm...từ bao giờ bản thân lại ỷ lại như thế này vậy Orm??

"Xe màu trắng kia là của chị LingLing đó, qua thôi" Phàm Hy Bảo chỉ tay về chiếc xe đậu sát bên lề. Orm gật đầu đi theo.

Cả 2 tiến lại gần, hình như LingLing trông thấy họ nên mở cửa bước xuống xe tiến lại đỡ túi xách cho vào cốp sau.

"Cảm ơn em, tiểu Phàm. Hôm nào ghé nhà ăn cơm nha"

"Không cần khách sáo, mai mốt gì em sẽ ghé ăn nhờ bữa cơm mà. Còn nựng ké mấy bạn nhỏ"

"Được, hôm nào làm cơm mời mọi người. Chị đưa em về luôn nha?

"Em có chạy xe, bây giờ chị chở cậu ấy về đi. Em cũng trở lại công ty đây, tạm biệt ạ" Phàm Hy Bảo vẫy tay với LingLing lại quay qua rù rì to nhỏ với Orm "Trở về nhà cậu đi, vợ con đang đợi kìa". Phàm Hy Bảo nói xong liền ba chân bốn cẳng huýt sáo chạy mất.

Orm lắc đầu nhìn theo bóng dáng bạn tốt, vài năm nữa 30 tuổi rồi vẫn không đứng đắn được!

"Tiểu Orm" LingLing gọi.

"A dạ?"

"Trong xe còn 1 người nữa cũng đến đón em. Người đó đang ngủ nên lúc nãy chị không lên trên phòng được"

"Ai vậy ạ?"

LingLing cười không trả lời, mở cửa sau ra.

Orm theo đó nhìn vào trong thì thấy quả nhiên có 1 người đang nằm ngủ rất ngon, người này đang ngậm ti giả bàn tay béo béo tròn tròn còn đang cằm đồ chơi!!!!

"Là Ninh Ninh, lúc đi còn rất thích thú được đi chơi nhưng vừa lên xe đã ngủ mất" LingLing đứng bên cạnh cũng khom người nhìn vào trong xe nhìn con gái nhỏ đang ngủ say. Lúc sáng Đình Đình cũng muốn đi nhưng phải đi học, nên cô trước tiên chỉ có thể mang theo 1 bạn nhỏ cho Orm nhìn trước. Cô biết người này rất ngóng trông gặp 2 cục cưng.

"Vào trong xe đi" LingLing đẩy nhẹ vai Orm nhanh ngồi vào sau xe, cô cũng ngồi vào ghế lái bắt đầu lái xe đi.

"Đáng yêu quá" Orm nắm lấy bàn tay nhỏ của em bé, cẩn thận như nắm lấy bảo vật, sợ làm em bé tỉnh giấc nên chỉ dám nhẹ nhàng nắm. Đây là con gái của cô, không thể tưởng tượng được đây thật sự là cục cưng của cô và LingLing.

Orm nghĩ em bé quá là xinh đẹp, em cắt đầu nấm cả khuôn mặt tròn trịa thêm đáng yêu, 2 gò má ửng hồng, lông mi thật dài nha. Cô sờ nhẹ má của em bé, lại nắm nắm cái tay.

"Ở nhà đã có đầy đủ đồ nhưng bây giờ chúng ta đi siêu thị em xem muốn nua gì không hay muốn ăn không thì mua" LingLing nói, lại nhìn qua gương thấy hình ảnh 1 người yêu thương ngắm 1 người ngủ, cô cảm giác ngọt ngào tận đáy lòng.

LingLing chạy khoảng 15 phút đã đến siêu thị.

Xe vừa đỗ trong bãi giữ xe thì em bé Ninh Ninh cũng cựa mình tỉnh dậy, lấy tay dụi dụi mắt xong nhìn xung quanh tức thì phát hiện ra 1 người ngồi kế bên đang ngắm nhìn em kìa.

"A a ya ya na a a" Ninh Ninh nhìn sang Orm bắt đầu bi bô nói ngôn ngữ trẻ con, cả người nghiêng sang lại giơ 2 tay ra như đòi bế em bé khỏi chiếc ghế trẻ em này đi.

LingLing thấy thế tiến lại hỗ trợ, tháo dây an toàn cho con gái nhỏ lại ẵm em lên đặt vào trong tay Orm trêu chọc nói "con gái em đòi em ẵm"

Orm đỡ lấy bạn nhỏ 10 phần cẩn trọng, bạn nhỏ béo béo tròn tròn lại còn thơm mùi sữa thiệt sự là đáng yêu chết mất.

"Da ya a a a da da" Ninh Ninh lại quơ tay múa chân nói cười.

"Bảo bối, chào Ninh Ninh nha" Orm nói xong trộm hôn lên gò má béo béo của em.

"A na na da ay ya aa"

"Ninh Ninh ngoan quá"

"Yaaaaa a aaa nha nha aaa"

.......

.......

"Được rồi, về nhà lại nói tiếp nha cục cưng. Bây giờ chúng ta đi siêu thị, lại đây mẹ bế" LingLing cắt đứt cuộc trò chuyện với 2 ngôn ngữ khác nhau của 2 người nọ, cô lấy xe đẩy xong liền ẵm con gái ngồi vào đó.

"Hay để em ẵm Ninh Ninh được không?" Orm hỏi.

"Không được, đi siêu thị rất đông người với chúng ta đi lâu nên ẵm rất mệt"

Orm gật đầu, đến đẩy xe em bé cùng LingLing đi dạo siêu thị. 3 người cùng đi siêu thị tận 3 tiếng đồng hồ, lúc ra về sau xe LingLing đã chất đầy đồ. Đa số là đồ ăn cô mua cho Orm vì biết em ấy hiếu kì với vài loại đồ ăn, nước uống mới ra trên thị trường.

"Về rồi đó à, ôi chao nhiều đồ vậy bọn con đi siêu thị về hả?" Dì Tô ra mở cửa thấy Orm thì ẵm Ninh Ninh, LingLing thì mang theo đống đồ.

"Chào dì ạ" Orm gật đầu nói.

"Tiểu Orm vào sofa ngồi, thả Ninh Ninh xuống đi con"

"Vâng ạ" Orm thả em bé xuống chỗ cũi của em, Ninh Ninh vừa xuống cũi của bản thân đầy năng lượng tiếp tục chơi đùa cùng đồ chơi mới.

"Gần trưa rồi, đợi dì chút cơm sắp chín sẽ kêu 2 đứa ngay" dì Tô nói xong vội quay vào bếp tiếp tục hầm nồi canh.

"Uống nước đi" LingLing cũng ngồi xuống sofa với tay rót ly nước đưa cho người bên cạnh.

"Cảm ơn chị. Nhưng Đình Đình đâu ạ?"

"Đình Đình đi học, tầm 5h xe của trường sẽ đưa đến tận nhà chúng ta lúc đó xuống đón sau"

"À, còn 2 con cún đâu ạ? Hình như gọi là Trân Châu và Xá xíu" Orm nhìn quanh thấy có đồ chơi mèo có ổ nằm cho cún nhưng không thấy 2 vị đại thần đâu.

"Chắc là trốn trong phòng Đình Đình, bình thường buổi trưa hay lén vào đó quậy lắm làm Đình Đình chiều về luôn cùng Xá xíu Trân Châu tranh cãi" LingLing bật cười tiếp tục kể cho Orm nghe mấy cuộc chiến trẻ con suốt ngày trong nhà.

Orm chăm chú nghe, dần dần lực chú ý của cô đã không còn là câu chuyện bọn nhỏ mà chuyển sang người lớn bên cạnh.

LingLing giờ phút này bình dị vô cùng, ngồi trên sofa cười nói kể chuyện đám nhỏ cho cô nghe...ở người phụ nữ này luôn tồn tại 1 loại khí chất khiến Orm không tự chủ được như bị thu hút vào đấy.

Cô trộm nghĩ có lẽ trước đây bản thân cô yêu chị ấy rất nhiều, nên giờ dù không nhớ nhưng trái tim chỉ cần ở bên cạnh LingLing thì sẽ vô thức đập thật mạnh, như thể trái tim cô gặp được trái tim nó thương.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro