90
Phác Thái Anh ngã mình lên giường, môi vẫn dính chặt với Lạp Lệ Sa. Hai người quấn lấy nhau như hai con rắn.
Phác Thái Anh nóng rạo rực, nàng đưa tay kéo người Lạp Lệ Sa xuống duy trì sự gần gũi giữa cả hai.
Lạp Lệ Sa tranh thủ cởi đi áo của Phác Thái Anh ra, lột sạch đồ đạc nàng ấy. Mùi cơ thể của một mỹ nhân nồng lên, sộc vào cánh mũi Lạp Lệ Sa càng làm cô ấy hối hả hơn, sự quyến rũ của Phác Thái Anh ấn sâu vào tâm trí Lệ Sa mất.
"Chậm. . . . thôi. . ." Thái Anh
Đêm còn dài, Lạp Lệ Sa muốn ăn nàng gấp như vậy làm sao nàng cưỡng lại. Nhìn gương mặt cô ấy thật điển trai, nhưng như vậy vẫn có cái gì đó thật lạ. . . . cảm giác cứ như một Lệ Sa khác đang làm chuyện mờ ám với nàng vậy.
"Ư. . . ư!!" Thái Anh
Phác Thái Anh hơi cong người bởi bàn tay len lỏi vào cái quần nhỏ màu đen siêu gợi cảm của nàng để kích thích 'tiểu muội' của nàng.
Lạp Lệ Sa cười như trêu chọc, cô ấy hôn lên môi nàng rồi buông lời chọc ghẹo.
"Ra nhiều nước như vậy. . . chị đúng là một nữ nhân hư hỏng." Lệ Sa
Phác Thái Anh đỏ bừng mặt, nàng đưa tay kéo cô ấy xuống cắn một cái thật mạnh lên bờ môi đỏ của cô ấy cứ như thể hiện sự tức giận sau lời trêu chọc vậy. Lạp Lệ Sa hạ người hôn cổ nàng, rồi đưa bàn tay còn lại cởi cái áo ngực đen của nàng ấy ra.
Câu dẫn quả là câu dẫn. . .
Hai quả núi thật to lớn và trắng trẻo. . . . nó cứ phập phồng ngay mắt Lạp Lệ Sa khi cái áo của nàng ta được cởi ra. Lạp Lệ Sa thấy cái đỉnh hồng hồng đang mời gọi mình, liền há miệng ngậm lấy ngay không suy nghĩ.
Phác Thái Anh mở miệng rên một tiếng. Nàng đánh nhẹ lên vai Lệ Sa.
"Đ. . . đừng có mà gấp gáp nữa mà." Thái Anh
Ngón tay cô ấy bắt đầu đâm vào cái lỗ nhỏ của nàng, ra vào thật chậm rãi. . . . Nàng cảm thấy khoái cảm dần dần xuất hiện. Cảm giác điện chạy trong cơ thể của nàng rần rần không ngừng nghỉ.
"Ah. . . . a. . . ." Thái Anh
Lạp Lệ Sa cắn lấy núm ngực của nàng thật mạnh, Phác Thái Anh cong người vì sung sướng. . . đồng thời cũng hét lên cũng vì đau.
Phác Thái Anh như nóng lên thêm, nàng ngứa ngáy khó chịu. Bàn tay tự động chạm lấy bầu ngực còn lại của mình nắn bóp. . . bàn tay khác thì chạm lên vai Lạp Lệ Sa siết lấy rồi buông ra để chịu đựng.
Ngón tay Lạp Lệ Sa là kì diệu. Cô ấy làm nàng càng lúc càng ngứa ngáy, đều đều với một tốc độ chậm rãi, như muốn giết lấy nàng từ từ. Đây là một chiêu trò, cô ấy muốn nàng van xin.
"A. . . Sa. . . . nhanh nữa. . . ." Thái Anh
Nghe mà sao như không nghe, Phác Thái Anh chịu đựng không được nữa, Lạp Lệ Sa thì cứ ngậm lấy ngực nàng mút lấy mút để, bỏ mặc thế giới ra sao, tay ra vào nhẹ nhẹ mà đều đều.
Nàng trước đến giờ là một người thích được cô ấy bạo hành mà. Cứ như quen mất rồi, cô ấy nhẹ nhàng quá lập tức khó chấp nhận. Phác Thái Anh cong người, nàng cần cô ấy đâm vào trong nàng thật mạnh bạo.
Buông bàn tay đang tự nắn lấy ngực mình, nàng di chuyển xuống bên dưới mình, nàng giữ lấy cổ tay Lạp Lệ Sa rồi đâm vào thật mạnh vào trong mình.
"Uchhh!!!!" Thái Anh
Cái gì đó. . . . khiến nàng mất hết khoái cảm đi. Thay vào là đau đến mức ứ nước mắt. Lạp Lệ Sa nhíu mày, nhả núm ngực Phác Thái Anh ra, cô nói.
"Chưa cắt móng tay, Chị làm cái gì lại gấp gáp như vậy!?" Lệ Sa
Đau không nói nên lời, Phác Thái Anh cắn môi long lanh nước mắt nhìn cô. . . Lạp Lệ Sa nhếch môi, vỗ lên nơi ấy của Phác Thái Anh một cái chát khiến nàng ấy run người.
"Hư hỏng. . . chiêu cũ thôi." Lệ Sa
Phác Thái Anh hiểu ý cô muốn gì, liền ngồi dậy. . . rời khỏi giường đi đến bên cái tủ đồ lấy ra cái giỏ chứa toàn đồ quen thuộc đem lên giường.
Lạp Lệ Sa kéo giỏ ra chọn đồ, Phác Thái Anh thì vòng ra sau lưng cô, ôm lấy tấm lưng của cô rồi thỏ thẻ.
"Nhanh lên. Chị ngứa quá. . ." Thái Anh
Một tí thuốc. . . bên dưới nàng đã ngứa ngáy khó chịu rồi. Tại sao Lạp Lệ Sa vẫn ổn như vậy?Nàng có nên giúp cô ấy không?
Lạp Lệ Sa ngồi thẳng dậy đeo vật quen thuộc vào hông, cô thậm chí còn lười không chịu cởi cái gì trên người ra. . . Phác Thái Anh bĩu môi, nàng nuôi hẳn hoi âm mưu trong đầu, sau khi xong trận. . . nàng sẽ "đè" cô xuống cho được.
Lật người nàng lại, Lạp Lệ Sa để nàng chóng tay tay và hai đầu gối xuống nệm, rồi bắt đầu đặt đầu của món đồ chơi vào cửa mình nàng. Phác Thái Anh ngoáy tròn mông, rồi nàng một cái ấn mông ra phía sau để cho nó chui tọt vào trong nàng, phát ra một tiếng 'ót' trơn tru.
Lạp Lệ Sa lấy cây roi ra, đánh lên cặp mông căng tròn hư hỏng của nàng một cái chát. Nàng không thấy giận, trái lại còn thích thú nhấp mông ra sau tạo ra sự chuyển động. . .
Lạp Lệ Sa mỉm cười, cô đẩy hông ra trước một cái.
"Thích lắm hả? Hả?" Lệ Sa
"A. . . . . ưhh. . . ." Miệng rên những từ thật vô nghĩa, Phác Thái Anh cắn môi nén tiếng rên để đáp trả Lạp Lệ Sa.
"N. . . nhanh. . . . Chuyển hông đi. . . . Sa ah. . . ." Thái Anh
"Ha! Tôi tuyệt đối không đẩy. . ." Lệ Sa
Phác Thái Anh bị đem ra làm trò chơi, nàng ấn mông chuyển mông đủ kiểu gợi tình, nhưng ai kia vẫn không chút lung lay.
Nàng bắt đầu gục đầu, nói với giọng nghèn nghẹn năn nỉ thiết tha.
"Chị phải làm sao. . . em mới vừa lòng?" Thái Anh
"Cho tôi thấy chị thích tôi làm tới mức nào đi. Van xin tôi nghe xem." Lệ Sa
Phác Thái Anh chổng mông ra, nàng rên rỉ.
"Chị muốn em, muốn đến mức phát điên. . . cho chị đi mà. . ." Thái Anh
"Chân thành tí nữa đi." Lệ Sa
Lạp Lệ Sa chuyển hông nhẹ nhẹ, Phác Thái Anh như có động lực bắt đầu van giọng rên rỉ.
"Ah. . . . Em làm tuyệt nhất. Hãy cho chị đi. . . chịsẽ phục vụ em hết buổi." Thái Anh
"Haha! Chị nói đấy!" Lệ Sa
Lạp Lệ Sa giữ chặt lấy hông nàng, dập những cú trời giáng vào trong nàng, đồng thời cũng làm thật nhanh.
Phác Thái Anh bất ngờ bị đưa lên thiên đàng cũng mất hẳn thế đi, tay nàng chống như không nổi nữa, ngã ập xuống nệm, mông chổng lên để cô ấy tiếp tục hùng hổ tấn công.
Tiếng rên của nàng rõ ràng hẳn lên, nàng nghe thấy bản thân còn tự xấu hổ, dùng tay bụm miệng lại.
"Bỏ tay ra! Tôi. . . hưh!! Muốn nghe chị. . . rên!!!!" Lệ Sa
Phác Thái Anh không muốn bị dừng cuộc chơi ngay lúc đang cao trào, nàng bỏ tay ra khỏi miệng, tiếng rên lại một lần nữa phát ra ngoài. Lạp Lệ Sa chưa hài lòng, cô nhấp mạnh hơn.
"Lớn hơn!!! Tôi muốn nghe lớn hơn nữa!!!" Lệ Sa
"Sa ah!!!! Lệ Sa ahhh!!!! Chậm thôi!!! Chị chết mấttt!!! Arrrgggg!!!!!" Thái Anh
"Chị thấy làm sao??Hả??!" Lệ Sa
"Ngứa!!! Sướngg!!! Arrgg!!! Tuyệt lắm Sa ahhh!!!" Thái Anh
"Chị yêu ai nhất???Hả??!" Lệ Sa
"Sa!!!Là Sa!!!Là Lạp Lệ Sa!!!" Thái Anh
"Chị muốn ai làm chuyện này với chị???Hự!!!Hả!?" Lệ Sa
"LÀ EM!!!!LÀ EM!!!ARRGGGG!!!"Phác Thái Anh nắm chặt lấy ga giường, nàng hét lớn lên."CHỊ SẮP RA!!!SẮP RA!!!!"
Bạch bạch bạch!!!
Lạp Lệ Sa dập mạnh thêm vài cái nữa. . . Phác Thái Anh theo một cú cuối đã gòng mình phóng ra một dòng xuân thuỷ màu trắng nhạt. Lạp Lệ Sa cũng dừng lại thở một chút, cô thở lấy hơi, rồi nhấp với tốc độ bình thường hẳn.
Phác Thái Anh lang thang giữa dòng khoái cảm, mắt nàng lờ đờ, khoé môi rỉ ra dòng nước long lanh, từng lọng tóc đẫm mồ hôi phấp phủ trên gương mặt nàng. . . . trông nàng bây giờ quyến rũ đến mức khó kiềm lòng nổi.
Lạp Lệ Sa đưa ngón tay chọt vào lỗ hậu của nàng làm nàng giật mình gòng người dậy phản đối.
"A. . . ư không Sa à!!Một nơi thôi!!!Hai nơi ra vào làm sao chịu nổi~" Thái Anh
"Sao lại không?" Lệ Sa
Lạp Lệ Sa cười thật gian xảo, cô ra vào cả hai nơi của nàng làm nàng khó chịu đến nổi khó tả.
Reeng Reeng. . . .
Chuông điện thoại Phác Thái Anh tự dưng lại rung chuông, đang hưởng thụ nàng không muốn phải dừng lại nghe chuyện. . . Ngẩn mặt, cố nhìn rõ cái đồng hồ treo trên tường, nàng bắt đầu lo lắng bởi giờ này đã là 10 giờ đêm, hẳn có chuyện gì quan trọng ai mới gọi cho nàng.
"Dừng. . . dừng lại, Lệ Sa. . . . dừng lại một chút e. . . . ư. . . . ư. . . !" Thái Anh
"Chị muốn nghe điện thoại à?" Lạp Lệ Sa dừng lại, cô biết điều với tay lấy cái điện thoại trên bàn trao cho Phác Thái Anh với nụ cười tươi.
Phác Thái Anh vuốt tóc, nàng lần đầu thấy Lệ Sa thật tử tế với nàng trong chuyện này. Nàng nhận máy, rồi bật lên nghe.
"Ai?" Thái Anh
"Em đây Phác Tỷ, em có một số chuyện đang gặp rắc rối với sổ sách. Chị hướng dẫn em được không?"
Phác Thái Anh cười, nàng tốt bụng hướng dẫn kĩ càng cho đứa em bên đầu dây. . .
Lạp Lệ Sa cười gian giữa chừng, cô bất ngờ đẩy một cú khiến nàng há miệng rên một tiếng lớn.
"Aaa~" Thái Anh
"P. . . Phác Tỷ? Chị ổn chứ?"
"Chị. . . chị ổn." Phác Thái Anh xanh mặt, nàng đã đoán hẳn ra ý xấu xa của cái tên khốn nạn phía sau đang nhấp nhè nhẹ vào mông mình.
Lạy trời, làm cái gì cũng được. . . . đừng làm trong cái tình thế này.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro