Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Thế này... rõ ràng là bối cảnh để tỏ tình mà?

Trực giác nói cho chị biết... người này chính là YN, kẻ mà Rosé nói rằng cô ta rất nguy hiểm nhưng cô vẫn tin rằng ả sẽ không làm tổn thương cô.......

Lisa ngẩn người nhìn chằm chằm vào nửa khuôn mặt của người đó rất lâu, trong đầu chợt loé lên cái gì đó nhưng lại lướt đi rất nhanh, chị không kịp bắt lấy nó. Tại sao chị lại cảm thấy người này... có chút quen quen nhỉ. Chẳng lẽ đó lại là người mà chị biết...

"Lisa, bên này tôi sắp xong rồi! Chị xong chưa?" Rosé kéo một cái valy rất to, nghiêng đầu hỏi.

"Ừ, xong rồi đây." Lisa thản nhiên đặt bức ảnh vào chỗ cũ.

Khoảng 10 phút sau, Rosé tay xách nách mang, bao lớn bao nhỏ xuống lầu. Sau đó, cuối cùng thì cô cũng biết tại sao Lisa lại khẳng định là chứa được hết. Một cái xe Lincol dài đang đỗ ở đó.

'Hahahaha....Cái thế giới giàu có vô nhân tính này...'

Rosé vội vàng đè thấp vành mũ xuống dùng tốc độ nhanh nhất có thể cẩn thận nhét hết tất cả mọi thứ vào xe, sau đó thúc giục tài xế mau chóng lái xe. Bởi vì chuyện xảy ra quá bất ngờ, cô cũng không kịp hoá trang, thế này mà để người ta bắt gặp tuyệt đối sẽ là một tin giật gân!

Chị Boram đã dặn dò cô trong khoảng thời gian này tuyệt đối phải cẩn thận từng li từng tí, bởi vì bây giờ mọi người đều đã biết đến cô, nếu lại có scandal nữa sẽ làm cho công chúng phản cảm.

Lisa dường như nhận ra sự lo lắng của cô, chị nói: "Đừng lo, đám phóng viên đó đều biết biển số xe." Ý của chị là, phóng viên tuyệt đối sẽ không dám trêu chọc vào chủ nhân của chiếc xe.

"Ồ... Thế à..." Cô lại lo hão rồi, Đại ma vương trước giờ hành sự luôn tình toán tỉ mỉ.

Trên đường đến căn hộ mới của YG cấp cho, Lisa đột nhiên gọi cô: "Chaeyoung."

Rosé đang nghĩ ngợi lung tung ngẩng phắt lên: "Hả? Sao thế?"

Lisa chống tay lên trán nhìn cô bằng một ánh mắt sâu thẳm: "Tôi hình như nhớ em đã từng nói rằng, nếu như tôi muốn theo đuổi ai đó... em có thể dạy tôi."

Trong đầu Rosé 'đùng' một tiếng, cô khẽ nguyền rủa một câu sau đó cười gượng nói: "Tôi... tôi nói thế à? Đâu có đâu nhỉ? Ha ha ha ha ha....."

"Em không chỉ nói mà còn bảo rằng đảm bảo dạy là biết. Chính là vào cái hôm chúng ta đến căn hộ của em lấy đồ gia vị... thuận tiện lấy quà sinh nhật người yêu cũ của em tặng, em nói rằng cách theo đuổi phụ nữ của cô ta quá vụng về, bảo tôi đừng có học theo ả." Lisa nhắc cho cô nhớ lại từng chi tiết một cách chuẩn xác.

Rosé quả thật muốn tát cho mình một phát, ai bảo mày nhanh mồm nhanh miệng! Ai bảo mày phát biểu lung tung! Đúng là tự chui đầu vào rọ! "Vậy bây giờ chị đã có cô gái nào muốn theo đuổi chưa?" Rosé đành phải mặt dày hỏi tiếp.

"Có..." Lisa gật đầu, đôi mắt đen nhánh sáng lấp lánh như bầu trời sao nhìn cô như thể đang nhìn cả thế giới: "Thế nên, hãy dạy tôi."

'Oh shit! Dạy cái đầu chị ấy! Chị chỉ cần dùng ánh mắt này đi nhìn bất kì một cô gái nào, bọn họ sẽ ngay lập tức nhào đến! Còn cần theo đuổi làm cái quái gì nữa? Hết cách rồi, chính mình nói ra... có khóc cũng phải thực hiện...'

Rosé chỉ có thể ho khẽ một cái tỏ vẻ mình chẳng biết cái gì hết nói: "Trên mạng có một câu như thế này: Nếu như cô ấy chưa có kinh nghiệm sống nhiều hãy đưa cô ấy đi ngắm nhìn hết phồn hoa chốn nhân gian; nếu trái tim cô ấy đã tang thương, khô cạn hãy đưa cô ấy đi ngồi vòng quay ngựa gỗ. Đại ý của câu này là nhất định phải "bốc thuốc đúng bệnh!". Không biết cô gái mà anh thích là người như thế nào?"

"Cô ấy...." Lisa ngập ngừng một chút như thể đang suy tư, vài phút sau làn sương lạnh trôi nổi trong đôi mắt tan đi như tuyết đầu xuân, khoé mắt hiện lên sự dịu dàng: "Cô ấy lúc thì có vẻ lõi đời nhưng có lúc lại rất ngây ngô, cô ấy bướng bỉnh cứng đầu, không chịu gò bó nhưng lại rất lương thiện, dịu dàng, cô ấy trải qua rất nhiều chuyện nhưng cuối cùng vẫn giữ được bản tính ban đầu... cô ấy là người con gái tốt đẹp nhất mà tôi từng gặp!"

'Lõi đời nhưng cũng lại ngây ngô...Bướng bỉnh, không chịu gò bó nhưng cũng rất lương thiện, dịu dàng...Trải qua rất nhiều chuyện nhưng cuối cùng vẫn giữ được bản tính ban đầu...Là cô gái tốt đẹp nhất......Ôi ôi! Trái tim thiếu nữ của lão phu!!!!' Rosé ôm ngực, tim cô đang đập điên cuồng, suýt chút nữa thì ngã gục xuống đất rồi.

Ai mà chẳng thích được người khác khen... Huống chi Lisa lại khen rất chân thành lại có kĩ thuật nữa, toàn nhắm trúng những chỗ mềm yếu nhất trong lòng cô. Con người của Lisa không phải là nên cao ngạo, lạnh lùng, cấm dục, không quan tâm đến ba cái chuyện tình cảm vớ vẩn chứ? Ăn nói ngọt ngào như thế thật không khoa học!

Nhìn Đại ma vương vẫn đang nghiêm túc đợi cô xuất chiêu...Rosé thật sự hận không thể quỳ xuống dập đầu ba cái xin buông tha! Đại thần mãn cấp như chị mà còn cần tôi dẫn dắt à!

Rosé lại khẽ ho một cái tỏ ra ta đây từng trải, ngữ điệu sâu sắc nói: "Boss đại nhân, thứ cho tôi nói thẳng, thực ra với điều kiện và ngộ tính của chị, căn bản là không cần tôi dạy. Nếu như với điều kiện của chị mà đối phương vẫn chưa động lòng, vậy chỉ có một khả năng."

Lisa nghe vậy liền để tay xuống, đôi mắt khẽ nheo lại hỏi: "Khả năng gì?"

Rosé hít một hơi thật sâu, nói như đinh đóng cột: "Chị không phải là kiểu người mà cô ấy thích!"

"Không phải kiểu mà cô ấy thích?..." --- Đi kèm câu này còn có một trận gió lạnh lẽo từ sông băng ở Bắc Cực thổi tới.

Rosé nuốt nước bọt đánh ực, cố gắng đối mặt với ánh mắt sắc như dao của Đại ma vương, gật đầu chắc nịch: "Đúng thế, ông bà chả phải hay nói: "Củ cải hay rau xanh, là tuỳ vào sở thích mỗi người sao, người thích củ cải thì dù rau xanh có tốt đẹp đến mấy cũng không có khả năng thích rau xanh được!"

Những ngón tay của Lissa đánh nhịp lên thành tay vịn rất có quy luật, trầm mặc khoảng ba giây, chị từ từ nói: "Nếu như tôi xác định tôi là củ cải thì sao?"

Rosé: "...........!!!" Oh fuck! Cái gì mà anh xác định anh là củ cải! Chị chắc chắn bà đây thích chị đến vậy à! Chị có cần ..... thông minh đến thế.... không...

"Vậy... vậy có lẽ cô ấy đã thích củ cải khác rồi thì sao? Một cây củ cải có một cái hố cho riêng mình, cái hố mà đã có củ cải rồi, đương nhiên là những cây củ cải khác có tốt đến mấy cũng không chứa chấp nổi nữa nha!" Rosé tự so mình với củ cải mà khoé miệng cứng đờ, không dưng tại sao lại lôi củ cải ra để so sánh làm gì thế không biết.......

"Cây củ cải khác à..." Lisa trầm ngâm trong chốc lát ngay sau đó ánh mắt chị trở nên lạnh lùng, "Là ai?"

Giờ khắc này gió lạnh đã chính thức nâng cấp thành vòi rồng rồi!!!! Á á á!!!!! Trong trung tâm cơn lốc, Rosé cảm thấy mình sắp không chịu nổi nữa rồi, giả vờ như đang ngắm phong cảnh bên ngoài, cô cố gắng dịch dịch ra gần cửa sổ, cười khô khốc: "Tôi đâu phải thầy bói, làm sao tôi biết được đấy là ai! Dù sao tôi cũng cho rằng, chị cứ duy trì tình trạng hiện tại thì tốt hơn bằng không nhỡ đâu người ta thực sự thích người khác, chị nói toạc ra một cái đến lúc đó ngay cả làm bạn cũng không làm nổi nữa thì thế nào?"

Lisa nhếch đôi môi mỏng, gương mặt lạnh tựa sương, nửa ngày không nói câu gì, trong khoang xe kín mít, bầu không khí bị nén lại như thể sắp có mưa đá đến nơi...

Khi Rosé bị bầu không khí này ép đến mức sắp không thở nổi được nữa thì Lisa cũng mở miệng, chị nói: "Vậy thì.... nhổ phứt cây củ cải đó đi."

Rosé: "........." Nhổ... nhổ... nhổ củ cải ấy hả? Chị Hai à, sao chị dùng từ đáng sợ thế????

Vốn đang định tìm một cái bia đỡ đạn... nhưng mà cái bia nào đỡ nổi một chiêu của Đại ma vương đây... Ôi đau khổ, đàm phán lại thất bại rồi.. Lẽ nào chỉ có thể dùng đến chiêu áp đáy hòm của cô hay sao? Hy vọng sẽ không phải dùng đến nó.

Căn hộ mới của Rosé ở trên tầng bảy của Seoul Forest Trimage, trang trí nội thất đơn giản mà phù hợp, đằng sau sân ban công là cảnh bờ sông xinh đẹp, so với cái căn hộ của FJ thì đúng là khác biệt một trời một vực.

Cô, Lisa cộng thêm cả tài xế, chia nhau mang toàn bộ đồ đạc lên phòng. Nhìn cả phòng đầy đồ, Rosé lau mồ hôi: "Vẫn còn một bao cuối cùng nữa, để tôi xuống lấy cho!"

Lisa gật đầu: "Ừ, để tôi giúp em sắp xếp lại."

"Đợi một chút, tôi quên mất cái này...." Rosé rút một cái hộp quà màu đen từ một trong số những chiếc vali ra.

"Đây là cái gì?" Lisa hỏi.

Rosé cười hì hì tỏ vẻ thần bí nói: "Thứ dùng để dỗ con gái đó."

Dưới lầu. Rosé xách nốt bao đồ cuối cùng đi vào đại sảnh, nhìn thấy cô bé tiếp tân đứng đằng sau quầy đang ngó ra đánh giá cô, bắt gặp ánh mắt của cô thì ngay lập tức rụt đầu lại giả vờ bận rộn.

Lễ tân của tòa nhà này đã từng gặp rất nhiều ngôi sao nổi tiếng nên không thấy làm lạ, nhưng dạo này Rosé khá là nổi tiếng, đột nhiên nhìn thấy cô, cô bé ấy cũng hơi kinh ngạc, huống hồ cô còn đến cùng với một người vô cùng xinh đẹp, cực kì thần bí...

Rosé cười thân thiện với cô, sau đó bước về phía cô. Cô lễ tân nhìn thấy cô đi về phía mình thì có hơi kinh ngạc, sau đó to gan đánh bạo hỏi: "Cô là Rosé à?"

Rosé gật đầu: "Ừ, đúng rồi, hôm nay tôi vừa mới chuyển đến."

Nói rồi cô rút cái hộp quà màu đen vừa nãy mang theo xuống đưa cho cô ấy: "Lần đầu gặp mặt có chút quà gọi là... sau này vẫn còn phải nhờ cô giúp đỡ nhiều!"

"... Cái này... cái này tôi không dám nhận đâu...."

"Không sao đâu, đây cũng là quà người ta tặng tôi ấy mà, không phải mua. Cô cứ cầm lấy đi! Môi cô đẹp thế này, dùng nó chắc chắn sẽ rất xinh!"

Cô gái ngượng ngùng sờ môi mình, hai gò má đỏ bừng: "Vậy... cám... cám ơn cô nhé!"

"Đừng khách sáo!"

Sau khi Rosé đi xa rồi, cô bé lễ tân lập tức mở hộp quà ra nhìn xem, sau đó liền lộ ra vẻ mặt kinh hỉ.

Woa! Là một bộ đầy đủ mười hai thỏi son, màu sắc khác nhau. Ôi trời ơi! Cô cực kì thích nhãn hiệu son này nhưng mà không mua nổi, bạn trai lại là tên chậm tiêu, tặng quà mấy lần đều là mấy cái thứ kì quái, moá nó chứ, có thể tặng cho bà một thỏi son được không!!!! Thật không ngờ cái cô Rosé này làm người khéo thật đấy...

Tuy rằng ngôi sao tặng đồ cho cô không ít nhưng thái độ một đám đều như nhau kênh kiệu ngạo mạn, tiện tay vứt mấy thứ mình không cần đi, cứ như là bố thí. Đâu có giống Rosé, tặng quà thôi cũng khiến cho người nhận quà vui mừng! Nhìn đã biết là cố ý chuẩn bị rồi! Phần lớn mọi người đều coi thường nhân viên quèn như cô, nhưng lại không biết cái nghề này của cô biết cực kì nhiều bí mật đó nha.....

Cửa thang máy. "Đinh" một tiếng, cửa thang máy mở ra. Đúng là oan gia ngõ hẹp, không ngờ thế mà lại gặp Jimin ở đây, cũng khéo thật.

"Rosé..." Jimin kinh ngạc nhìn cô chằm chằm, dáng vẻ như thể đang phòng cướp: "Cô đến đây làm gì?"

Rosé trợn mắt trắng dã: "Đây là nhà chị à? Chỉ cho phép mỗi mình chị đến được hay sao?"

Jimin khoanh tay ôm ngực, khinh bỉ đánh giá dáng vẻ đang bám đầy bụi bẩn của cô lúc này: "Hừ, tuy không phải là nhà của tôi... nhưng đây cũng không phải là nơi loại người như cô có thể vào được!"

Rosé lướt qua cô ta bước thẳng vào thang máy sau đó liền ấn nút đóng cửa: "Thật ngại quá đi mất, tôi sống ở đây!"

Jimin nghe thế ngây ra tại chỗ nhìn chằm chằm vào cửa thang máy...

'Rosé sống ở đây? Làm sao có thể? Nhưng muốn vào đây thì phải quẹt thẻ, cô ta vào đây bằng cách nào?'

Jimin vừa đi vừa lầm bầm tự hỏi, sau cùng không nhịn được chạy đến trước quầy lễ tân nghe ngóng.

"Mina, cô gái vừa nãy đi vào... chính là Rosé, cô ta sống ở đây sao?" Jimin hỏi.

Mina tỏ vẻ khách khí khó xử nói: "Cô Jimin, vấn đề này thuộc về phạm vi riêng tư của chủ hộ, chúng tôi không thể tiết lộ được, cô cũng biết mà, chúng tôi ở đây quản lý rất nghiêm!"

Jimin lén nhét vào tay cô gái một cái thẻ mua sắm: "Em gái à, giúp một tí đi! Chị chỉ muốn biết có phải là cô ta sống ở đây không thôi, đó cũng đâu phải là vấn đề nhạy cảm lắm, sẽ không ảnh hưởng gì đến em đâu mà!"

Mina khinh bỉ liếc cái thẻ mua sắm trong tay, trong bụng nghĩ thầm 'bình thường cô ra lệnh quát tháo, lên mặt với tôi lắm cơ mà, bây giờ cần nhờ vả thì lại thơn thớt nói cười với tôi?'

Vốn định trả lại nhưng cô lại thay đổi ý định, nhận lấy cái thẻ, nói: "Không sai, cô ấy sống ở đây, khoảng nửa tháng trước đã đến đăng kí thông tin."

Jimin vừa nghe thấy vậy hai mắt lập tức sáng rực lên: "Chủ hộ là ai?"

Mina nhìn vẻ mặt cô ta là biết cô ta nghĩ gì thế nên cứ nói thật thôi: "Đăng kí dưới danh nghĩa của tập đoàn giải trí YG, chắc 100% là chỗ ở công ty sắp xếp cho cô ấy rồi!"

Jimin ngây ra: "Cái gì? Cô có nhầm không đấy?" Cô ta còn tưởng có thể tóm được điểm yếu của Rosé...

Giọng điệu của Mina chắc nịch: "Làm sao mà nhầm được, căn phòng đó có vị trí tốt nhất của Seoul Forest Trimage đó, chính diện đối mặt với cảnh sắc cực kì đẹp, trước đây vẫn bỏ trống, mãi cho đến nửa tháng trước, nhân viên của YG mới mang người đến tu sửa lại, thông tin điền trên phiếu của ban quản lý chung cư cũng là của cô ấy!"

"Tôi biết rồi, cám ơn..." Jimin mặt mũi đen sì vội vội vàng vàng đi mất.

'Má nó, YG điên rồi sao? Tự nhiên lại cho một người mới như Rosé  đãi ngộ tốt đến thế!'

Nhớ lại những gì cô ta nói với Rosé lúc trước, nói FJ sắp xếp chỗ ở cho cô ta tốt lắm... quả thực là không khác gì tự tát vào mặt mình...'Xem ra nhất định phải nhìn chằm chằm Rosé , phải tìm ra vị đại gia đứng sau lưng con tiện nhân này rốt cuộc là ai!' (Ko phải ai cũng đê hèn như cô và con rắn kia đâu >< )

Với sự giúp đỡ của Lisa, Rosé  vốn phải mất cả ngày để dọn dẹp giờ chỉ cần một buổi đã đâu vào đấy. Nhìn mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, tâm trạng cô mới tốt lên được một chút.

Sau khi gia nhập YG, cô vẫn cứ cảm thấy mọi thứ không chân thực, lúc này nhìn vào cái "ổ nhỏ" của mình, cô mới có được chút cảm giác chân thực.

Rosé  lấy một cái khăn mặt mới cho Lisa lau mồ hôi: "Hôm nay chị thật sự đã vất vả rồi, tôi mời chị ăn bữa cơm nhé?"

Cho dù là như thế nào thì cả ngày hôm nay Lisa cũng đã bận rộn vì cô, chí ít cũng phải mời người ta một bữa cơm chứ.

"Có thể ăn ở đây được không?" Lisa hỏi.

Rosé  gãi đầu: "Cái này? Nhưng phòng bếp đã có bếp núc nồi niêu gì đâu, tôi sợ là không làm được."

"Không sao, em không cần phải xuống bếp đâu, hôm nay đã rất mệt rồi." Lisa nói rồi gọi một cuộc điện thoại, chỉ nói hai chữ với người ở đầu dây bên kia: "Vào đi."

Ngay lập tức, tiếng chuông cửa vang lên. Rosé  nghi ngờ đi ra mở cửa, sau đó liền giật mình nhảy dựng. Ngoài cửa có hai hàng người đứng sắp hàng ngay ngắn, mặc đồng phục chỉnh tề, trên tay bưng các món ăn vô cùng hấp dẫn. Người đứng ở vị trí đầu tiên trong tay đang cầm một bó hoa bách hợp tươi tắn.

Lisa bước đến cầm bó hoa từ trên tay người nọ rồi quay sang đưa bó hoa ra trước mặt cô: "Tặng em."

Nhìn bó hoa hồng phấn to đùng, Rosé  ngây ra đưa tay đón theo phản xạ có điều kiện. Sau đó những người bồi bàn nối đuôi nhau bê đồ ăn vào, phủ khăn ăn, đặt giá nến, chỉ trong có năm phút ngắn ngủi mà đã sắp xếp được một bữa tối dưới ánh nến cực kì tinh xảo, rồi đồng loạt cúi đầu chào, lui ra ngoài một cách có thứ tự.

'Hóa ra cái "ăn ở đây" của Lisa là như này đây. Mình còn tưởng là phải tự nấu cơm ở nhà cơ đấy. Thật sự là quá ngây thơ rồi!!!!'

Cô nhìn thấy trên áo những người vừa nãy có thêu chữ Haebaragi, Haebaragi là nhà hàng tư nhân nổi tiếng nhất trong giới quý tộc của thành phố Seoul, mỗi ngày chỉ làm một bàn duy nhất, muốn đặt bàn phải đặt trước một năm. Nhà hàng này còn có một quy tắc, không chấp nhận đặt món, họ làm cái gì thì bạn ăn cái đấy, kiểu nhà hàng tùy hứng thế này, Lisa thế mà lại gọi được bọn họ đưa đồ ăn đến tận cửa... Rosé  nhìn bó hoa rồi lại quay sang nhìn bữa tối dưới ánh nến....

"Thế này... rõ ràng là bối cảnh để tỏ tình mà?" Rosé  hoảng hốt lầm bầm.

Hóa ra hôm nay Lisa cố ý tách Mingie ra, thậm chí còn hỏi cô những vấn đề đầy tính ám chỉ như là làm thế nào để theo đuổi phụ nữ là vì mục đích này.

Chẳng lẽ thật sự muốn... Tại sao cô càng nghĩ càng thấy hoảng thế này? Ánh mắt cô liền chuyển đến giá đặt đồ ngọt... chắc bên trong có giấu nhẫn cầu hôn gì gì đó đúng không... khụ khụ... 'Không thể nào, không thể nào! Với tính cách của Lisa làm sao có thể đoán trước dễ thế được!'

"Món ăn không phù hợp với sở thích sao?" Lisa thấy vẻ mặt của cô không tốt, chị hơi cau mày lại sau đó lấy điện thoại ra: "Để tôi bảo bọn họ đổi món khác."

Rosé  vội vàng xua tay: "Không cần đâu, không cần đâu! Đều là những món tôi thích cả! Ý của tôi là... nên để tôi mời chị mới đúng, sao lại biến thành chị mời tôi mất rồi!"

"Như nhau thôi." Lisa không để ý nói, sau đó rất ga lăng kéo ghế cho cô.

"Khụ... cám ơn." Rosé  chỉ đành ngồi xuống.

Sau khi tỉ mỉ quan sát Lisa cô phát hiện ra một chi tiết. Hôm nay là ngày nghỉ, theo lý mà nói, chị nên ăn mặc thoải mái mới đúng... nhưng chị lại mặc rất nghiêm túc, hơn nữa đây là lần đầu tiên chị thắt nơ!

Ngồi xuống rồi, Rosé  mới phát hiện trong lòng vẫn đang ôm bó hoa thế nên lại vội vã đi tìm bình cắm hoa vào.

"Có thích không?"

Rosé  ngơ ra, "Cái gì cơ?"

"Hoa Hồng."

"Ah.... rất thích.."

"Ừ, tôi nghĩ nó rất hợp với em."

Rosé : "..."

"Ăn thôi." Lisa gắp thức ăn cho cô.

"Ừ ừ... để tôi tự gắp là được rồi!" Để che giấu sự căng thẳng, Rosé  cắm mặt vào ăn.

Ăn đến mức căng cả bụng rồi cô mới phát hiện ra có cái gì lạ lạ, trong tay vẫn cầm nửa cái bánh ngọt chưa ăn hết, cô nhíu mày nhìn người trước mặt....

Lisa chẳng ăn gì mấy mà lại mở một bình rượu, ngồi đó tự rót tự uống, hơn nữa chai rượu đó cũng sắp cạn đến nơi rồi.....

"Lisa, sao chị chỉ uống rượu không thế... còn uống nhiều như vậy nữa chứ! Chẳng thấy chị ăn gì cả, ô... au..."

Lúc Rosé  nói trong miệng vẫn còn đang ngậm một miếng bánh đang ăn dở, kết quả là đang nói thì cảm thấy mình cắn phải cái gì đó cứng cứng, vội vàng nhè nó ra.

"Ôi má! Cái gì thế này gẫy hết cả răng tôi rồi......"

"Keng" một cái, một cái nhẫn sáng lấp lánh rơi vào cái đĩa sứ trắng trước mặt cô...

Rosé trợn tròn mắt như bóng đèn nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên bàn, sợ ngây người.

'Đệch!!! Park! Chaeyoung! Mày! Đúng! Là! Đồ! Mồm! Thối!'

Cô cũng phòng bị kĩ lắm rồi mà! Cô luôn biết một khi mà Đại ma vương tán gái thì nhất định sẽ khiến người ta kinh ngạc, khó lòng phòng bị, ai mà ngờ được cư nhiên lại thua bởi một cách... cũ rích thế này! Kết quả cuối cùng vẫn là không phòng bị được. Đại ma vương đang cố ý chơi phản đòn sao?

Trong mấy giây phút ngắn ngủi trôi qua, điều Rosé cảm thấy hối hận nhất là tại sao cô lại không nuốt thẳng cái nhẫn đó để tiêu hủy luôn đi...

Khi Rosé vẫn đang đần hết cả mặt ra, Lisa cạn nốt chỗ rượu cuối cùng trong ly, anh đặt ly xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía cô: "Cứ uống rượu suốt là vì tôi căng thẳng,"

Rosé: "....." --- chị mà cũng căng thẳng? Rốt cuộc thì ai mới là người nên căng thẳng chứ!

Gương mặt lạnh lùng của Lisa giờ đã lờ mờ say, con ngươi như màn đêm đen lại trấn tĩnh vô cùng: "Từ trước tới giờ tôi chưa từng làm chuyện gì mà mình không nắm chắc, nhưng lần này... tôi đã làm."

"Đây có lẽ là chuyện kích động nhất mà tôi từng làm trong đời, có điều... tôi cũng không còn sự lựa chọn nào khác, cũng không có chỗ để mà hối hận nữa rồi."

"Tới giờ dù cho tôi có tiến hay lùi, em đều quyết định sẽ rời xa tôi... chẳng qua chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi."

"Bắt đầu từ ngày đầu tiên gặp em, tôi đã lên kế hoạch cho ngày này, tính toán vô số các loại phương án. Nhưng em lại ngày càng sợ tôi... thế nên, tôi đã chọn cách truyền thống nhất cũng là cách ôn hòa nhất."

Rosé nghe xong không biết nói gì để chống đỡ nữa: "......." --- Cách ôn hòa nhất... Thật cảm ơn vì chị lúc nào cũng "chu đáo" như vậy! Nhưng tôi vẫn sợ tới suýt tè ra quần đây này!!!

Lisa hơi dừng lại, sau đó ngẩng lên nói tiếp: "Bất kể là dùng cách nào, tôi cũng không có đủ tự tin có thể hoàn toàn đả động được em, kế hoạch ngày hôm nay, tuy khá ổn thỏa nhưng khả năng thành công trong dự tính của tôi cũng chỉ có 17%."

Rosé: "Hả?" --- 17% là cái quỷ gì vậy? Rốt cuộc chị làm thế nào để tính ra con số thần kì như vậy? "Ờ, khụ khụ khụ... Cái gì ấy nhỉ..."

Trong lúc hoang mang lo sợ, Rosé theo bản năng muốn mó tới rượu, kết quả phát hiện rượu đã bị Lisa uống sạch... thế nên cô tự rót cho mình một cốc nước hoa quả đầy, ừng ực uống hết.

Đặt cốc xuống "cộp" một tiếng, Rosé cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình...

"Lisa, chị đang diễn tập xem làm thế nào để tỏ tình với cô gái mà chị thích hả! Ừm, cũng được, được đấy, vừa truyền thống lại kinh điển, khiêm tốn mà không mất nội hàm, lời thoại cũng đủ sức thuyết phục..."

Lisa lặng lẽ nhìn cô rồi từ từ kéo ghế ra đằng sau, đứng dậy vươn cánh tay dài qua bàn ăn, ngón tay miết lấy cằm cô chặn lại những gì cô đang nói, ngay sau đó... chị cúi người hôn lên môi cô.

Rosé cũng vì thế mà im bặt. Ba giây sau, Rosé mới hoàn hồn định thoát ra nhưng lại bị Lisa dùng lực giữ lấy gáy cô hôn sâu hơn...

Căn phòng yên tĩnh đến nỗi có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi lúc này lại toàn tiếng thở dốc, tiếng quần áo ma sát vào nhau và cả tiếng môi lưỡi giao triền, không khí dần dần cũng nóng lên...

Không biết qua bao lâu, nụ hôn này cuối cùng cũng kết thúc, Lisa từ từ tách khỏi môi cô, bàn tay to lớn lại vẫn để phía sau gáy, chị khẽ cụng trán vào trán cô...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro