Chương 38: Em vẫn luôn là bé con của tôi
Chaeyoung bị ốm liên miên suốt một tuần, xin nghỉ bên đoàn phim, di động cũng tắt máy, nàng vẫn luôn ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê lúc ngủ lúc tỉnh đần người vô cùng.
Ngoại trừ ngày đầu tiên Lisa trở về cho nàng uống thuốc cùng tiêm thuốc, sau đó, cô không hề lộ mặt.
Chaeyoung hầu như đều không ra khỏi cửa phòng, nhà họ La quá lớn, cho dù mấy ngày nay LaLisa vẫn còn ở nhà họ La, nhưng chỉ cần cô không tới lầu chính, Chaeyoung sẽ không nhìn thấy cô.
Sau khi mưa suốt một tuần, cuối cùng trời cũng trong trở lại.
Người giúp việc thấy Chaeyoung buồn chán đến mức muốn mốc meo trong phòng, khuyên nàng đi ra ban công phơi nắng.
Chaeyoung đắp chăn ngồi trên ghế sô pha, đọc hai trang kịch bản thì mơ màng sắp ngủ.
"Cô Park, tới giờ uống thuốc rồi."
Chaeyoung nhìn viên thuốc nhỏ trong tay người giúp việc, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại.
Miệng nàng đều bị đắng hết rồi, uống nước sôi để nguội cũng đủ khổ.
"Đã hạ sốt rồi, bữa nay khỏi uống thuốc đi, buổi tối lại uống..."
Người giúp việc không khỏi bật cười.
Cô Park bị bệnh nhưng lại sợ tiêm thuốc cùng uống thuốc, mỗi ngày tới giờ uống thuốc đều tìm các loại lý do để trốn tránh, giống như một đứa trẻ con.
"Bác sĩ đã nói, thuốc này phải uống đúng giờ mới mau khỏe lên được, cô Park vừa mới hạ sốt, cơ thể còn yếu, chưa hoàn toàn khỏi bệnh, vẫn nên uống thuốc đi... Cô chủ!" Người hầu nhìn thấy Lisa đẩy cửa đi vào, lập tức im lặng, sau đó lùi lại hai bước, đầu cúi xuống thật thấp.
Chaeyoung đưa lưng về phía cửa phòng, nghe thấy âm thanh cung kính của người hầu, cơ thể bất giác cứng đờ lại.
Nàng cho rằng LaLisa không biết nàng ở chỗ này, chỉ là trùng hợp gặp nhau, cô nên xoay người rời đi hoặc là trực tiếp làm lơ nàng, nhưng kết quả là cô lại tới đây.
Tiếng bước chân càng ngày càng gần, dừng lại phía sau lưng nàng, Chaeyoung sững người vài giây, sau đó mở kịch bản ra, che mặt lại.
Mắt không thấy thì tâm không phiền.
Lisa tiếp nhận ly nước cùng viên thuốc: "Đi làm việc đi."
Người hầu cẩn thận nhìn nhìn Chaeyoung, có vẻ không yên tâm, nhưng lại không dám nói cái gì: "... Vâng."
Bây giờ là ba giờ chiều, có mặt trời, cũng tính là ấm áp.
Lisa đứng bên người Chaeyoung, dùng ly nước chạm chạm vào mặt của nàng.
"Uống thuốc đi, có chuyện cần nói với em."
"Không uống." Chaeyoung giữ chặt kịch bản, lỗ tai cũng che lại: "Không nghe."
"Chaeyoung."
Mỗi khi Lisa gọi tên của nàng, mang theo ý cười, nhẹ nhàng từ tốn và thâm trầm, âm cuối kéo dài mang theo ngả ngớn, trong trẻo nhưng vẫn ẩn sự lạnh lùng thờ ơ khinh thường... ừm, chỉ có hai chữ, không cần thêm bớt cái gì, nhưng lại truyền tải rất nhiều cảm xúc khác nhau.
Giống như bây giờ, giọng điệu không có chút gợn sóng giọng, như là muốn đặt nàng vào giữa hai hàm răng mà nghiền.
Chaeyoung biết rõ thái độ của mình đã chọc LaLisa không vui, nhưng cũng không biết từ chỗ nào lại toát ra gan hùm mật gấu, không những không hề thu liễm lại, mà ngược lại càng bộc lộ rõ ràng hơn.
"Tôi biết tôi là Chaeyoung, tôi cũng biết tôi nên có ý thức của một tình nhân, bất cứ lúc nào kim chủ có nhu cầu sinh lý tôi đều phải ngoan ngoãn cởi hết quần áo mở chân ra quỳ gối trước mặt kim chủ." Chaeyoung nói chuyện còn mang theo giọng mũi nồng đậm, cố ý lười nhác, bất chấp tất cả:
"Nhưng mà tôi đang bị bệnh, không có sức lực, đầu óc cũng không được tỉnh táo, chị thấy không quen thì đừng nhìn tôi nữa."
Lisa cũng không nói gì, lấy kịch bản ném qua một bên, một tay bóp hàm dưới của Chaeyoung ép nàng há miệng, bỏ viên thuốc vào, sau đó là đến nước.
Chaeyoung không kịp đề phòng, bị sặc đến mức thiếu chút nữa đã ho hết lục phủ ngũ tạng ra ngoài.
Thổ phỉ! Biến thái! Tên khốn kiếp!
Nàng gắt gao trừng mắt nhìn LaLisa, đuôi mắt đỏ lên, cũng không biết là vì tức giận hay là vì bị sặc.
Gương mặt có chút huyết sắc, không hề tái nhợt vì bị bệnh.
"Lại trừng nữa tôi sẽ móc mắt em ra." Đôi mắt của Lisa lãnh đạm thâm sâu không có chút gợn sóng.
Cô đưa bàn tay đến trước mặt Chaeyoung.
Trong lòng bàn tay có một viên kẹo.
Chaeyoung quay mặt đi, giọng điệu thẳng thừng: "Tôi không phải là trẻ con, tôi không ăn kẹo."
Lisa không nói cái gì, ngón tay thon dài lộ ra khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng vo một cái, lột lớp vỏ gói kẹo ra, giống như cách cho uống thuốc vừa rồi, bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của Chaeyoung bắt nàng há miệng ra.
【 Bất cứ lúc nào, cho dù khi đã sáu mươi tuổi răng đều rụng hết, em cũng vẫn như cũ là cô bé con của tôi. 】
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro