Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

87


Rõ ràng là chuyện rất cấp bách, nhưng vết thương trên người Tiểu Thất, dưới con mắt Lan Khánh, mọi người cũng chỉ có thể từ từ, ai cũng không dám tìm Tiểu Thất ồn ào, đặc biệt là bốn con chuột.

Vạn Linh Thông Hùng Uy rành rành là người của Lan Khánh, nhưng mấy ngày Tiểu Thất dưỡng thương, chỉ cần vừa gọi, hắn liền ngoan ngoãn đến trước mặt nghe Tiểu Thất sai sử, ngay cả đám ngụy nha dịch Lan Khánh nuôi cũng vậy.

Thứ nhất, chuyện Lan Khánh vì người này thiếu chút giết luôn hoàng đế thoáng cái lan truyền.

Thứ hai, kết quả tỉ thí trên đường cái ngày đó người người đều biết. Cẩm Mao Thử Bạch Ngọc Đường không phải ăn chay, hắn đã đánh bại Ngự Miêu Triển Chiêu.

Bằng hai điểm này, ánh mắt mỗi người nhìn Tiểu Thất đã không còn như trước.

Chuột có thể đánh bại mèo a – trên đời cũng chỉ có một con này mà thôi, bao lợi hại, bao trân quý a !

Hôm nay Hùng Uy cầm một mảnh địa đồ mô tả chi tiết kết cấu Chấn Viễn tiêu cục cùng mấy tập hồ sơ đến tìm Tiểu Thất, Tiểu Thất đang cùng Công Tôn Sách thương lượng đối sách tại phòng khách, thấy thứ Hùng Uy mang đến, chân mày hai người đều nhíu thật sâu.

"Hóa ra mảnh đất này là của Bàng thái sư ?" Tiểu Thất lật tập hồ sơ nói.

Trên hiệp ước mua bán đăng ký tại Hộ bộ viết rất rõ ràng, chỗ Chấn Viễn tiêu cục hiện tại, chính là do thái sư đương triều Bàng Cát bán ra mấy năm trước.

"Phải !" Hùng Uy cung kính nói: "Đất này tuy nói Sa Thiên Lý mua vàng thật bạc thật, trên khế ước cũng viết rõ, bạc hàng thành giao không lầm, còn tồn tại mua bán thật hay không thì không ai biết."

Công Tôn Sách dò hỏi: "Theo ta biết Chấn Viễn tiêu cục phát tài từ phương nam, đặt chân vào kinh thành không quá ba năm, ba năm này... cũng là ba năm đồng nam đồng nữ mất tích nhiều nhất ghi trong án."

"Không ngờ manh mối như vậy còn có thể tra đến trên người Bàng Cát." Tiểu Thất lật vài tập hồ sơ khác, biểu tình nghiêm túc, không còn chút dáng vẻ khinh mạn bất kham ngày thường.

Công Tôn Sách khổ não nói: "Bàng thái sư xưa nay cùng Bao đại nhân bất hòa, con gái của Bàng thái sư lại là phi tử của thánh thượng. Nếu như án này thật sự có liên quan đến Bàng thái sư... trước là công chúa, giờ lại là quốc trượng, phủ Khai Phong lần này thật sự là chọc xuyên cái tổ ong vò vẽ của toàn kinh thành, đến bị chích đầu đầy u thôi..."

"Khó đến thế sao ?" Tiểu Thất cười, lộ ra đôi tiểu hổ nha chiêu bài, trong veo sáng bóng.

"Chẳng qua chỉ là thái sư. Thái sư có to nữa cũng to bằng hoàng đế được không ? Hoàng đế kia muội muội mình cũng có thể 「xử lý công bằng」, huống chi phụ thân của một phi tử ? Ta và Triển Tiểu Miêu đều đã lĩnh lệnh bài của hoàng đế, phủ Khai Phong còn thượng phương bảo kiếm ở đây, đơn giản tiền trảm hậu tấu chẳng phải quá dễ dàng."

Công Tôn Sách hướng Tiểu Thất cười khổ: "Bạch thiếu hiệp có chỗ không biết, nhi nữ của Bàng thái sư là sủng phi của thánh thượng, Bàng thái sư trong triều môn sinh đông đảo. Chỉ là hổ đầu trảm của Bao đại nhân vài năm này không biết trảm thế nào, mà toàn trảm đến nhân mã Bàng hệ, trong mắt Bàng thái sư sớm đã không dung Bao đại nhân, nếu không phải Vương thừa tướng một mực đỡ lời trong triều, Bao đại nhân không biết đã mất chức mấy lần."

"Nếu vậy, có vấn đề chính là Bàng thái sư." Tiểu Thất cười bỉ bỉ, ghé sát lỗ tai Công Tôn Sách nói nhỏ: "Ta nói, có cần ta đêm nay đột nhập phủ thái sư, trực tiếp lấy đao làm thịt Bàng Cát không. Ngươi biết mà, người giang hồ chúng ta thích làm loại chuyện vì dân trừ hại này nhất."

"Không được, không được !" Công Tôn Sách vội dịch về sau, khoát tay nói: "Bàng thái sư vừa chết, trong triều nhất định đại loạn, huống hồ thủ hạ hắn phạm tội, nhưng bản thân mỗi lần đều có thể lánh đến sạch sạch sẽ sẽ, lúc trước Triển hộ vệ cũng tra hắn rất lâu, lại hoàn toàn không thể làm gì."

"Đó là Triển Chiêu đần." Tiểu lão thử ra kết luận.

Tiểu Thất nói không sai. Triển Chiêu kia khi Lan Khánh chưa đến, hoàn toàn là người trong hiệp đạo, hành sự chính nghĩa, đầu gỗ không sai.

Tiểu Thất quay đầu hỏi Hùng Uy: "Giám thị Chấn Viễn tiêu cục lâu như vậy, điều tra được gì hữu dụng không ?"

Hùng Uy nói: "Chỉ nghe nói hai ngày này có tiêu phải xuôi nam."

"Sa Thiên Lý tự mình áp tiêu ?" Tiểu Thất hỏi.

"Phải." Hùng Uy nói: "Trên quyển tập kèm theo có danh sách tiêu sư đi theo lần này, người mua tiêu, chi tiết hàng hóa và lộ tuyến hành tẩu."

Tiểu Thất thoáng liếc, không thèm để ý nói. "Có thể tra đến đây cũng coi như ngươi lợi hại, chỉ là đều là giả, những thứ này đều để ra vẻ cho người ngoài xem. Đặt trong xe tiêu nào có khả năng là đồ cổ trân bảo, áp chính là người mới đúng đi !"

"Gần đây trong kinh thành không có án mất tích." Ý của Hùng Uy là, không ai mất tích, vậy Sa Thiên Lý kia muốn áp người nào xuống nam."

Tiểu Thất đem mấy tập hồ sơ trả hết cho Hùng Uy. "Đưa chủ tử ngươi xem đi."

Lúc này bên ngoài truyền đến thanh âm thanh thúy, từ xa truyền lại:

"Chủ tử hắn sáng sớm đã mang hai nhi tử của ta ra ngoài chơi, hiện còn chưa thấy bóng đây ! Thất sư huynh, ta nói ngươi cũng quản đại sư huynh chút đi ! Suốt ngày mang hài tử leo núi, nghịch nước, trèo cây, đào trứng chim ! Hôm qua còn tìm trứng thiên nga về kêu Tiểu Thông Tiểu Hoa thay phiên ấp, nói đủ một tháng thì có thể ấp ra muội muội ! Ta nói, hóa ra ở đây không chỉ nam nhân và nam nhân có thể sinh con, trứng chim cũng có thể nở ra người !"

Lời vừa dứt, Triệu Tiểu Xuân đã từ ngoài cửa tiến vào.

Triệu Tiểu Xuân một thân áo lụa nguyệt nha đạm sắc, tóc đen buộc cao, thần thanh tuấn lãng, mi mục như họa. Nếu không phải cái miệng cứ thích nói mấy thứ không đứng đắn, thỉnh thoảng còn hát Thập Bát Mô, chỉ nhìn cái mặt kia, khí độ cha sinh mẹ đẻ này, phóng mắt khắp thiên hạ cũng chỉ có vài anh hùng hào kiệt tuấn nam mỹ nữ có thể so với hắn !

"Ngươi quản được hắn thì quản đi a ! Ta không có cái bản lĩnh đó." Tiểu Thất liếc Tiểu Xuân.

Tiểu Xuân cười nhe răng: "Sư huynh ngài khách khí rồi, chỗ này với chỗ chúng ta, trên trời dưới đất có ai không biết người có thể khiến Lan đại giáo chủ nhìn nhiều một chút chỉ có một. Không nói cái này, năm đó hắn xung quan nhất nộ vì ngài, đại sát hoàng thành, mấy ngày trước còn vì ngài, xông thẳng vào ngự thư phòng giết hoàng đế, đây chính là hai việc làm vĩ đại người đời truyền tụng a !"

"Ngươi nói sót một lần, hắn còn xung Kim Loan Điện một lần, chặt đầu hoàng đế. Đại sư huynh đời này nói chung chính là huyết tẩy hoàng thành." Tiểu Thất nói.

Tiểu Xuân "ha ha" hai tiếng, tiếu ý trong mắt càng đậm.

Ngay cả chuyện đó cũng có thể lôi ra nói, hắn phải chăng có thể cho rằng thất sư huynh đã chẳng còn lưu tâm chuyện năm xưa.

Hoàng đế bị chặt đầu năm ấy tên Đông Phương Khách, chính là thân sinh phụ thân của thất sư huynh.

"Nếu ngay cả chuyện này cũng nhớ, vậy đầu đã khá hơn chút chưa ?" Tiểu Xuân hỏi. Gần đây cả bọn chú ý nhất vẫn là Tiểu Thất lúc nào có thể khôi phục ký ức, tình trạng mất ký ức như vậy quả thực quỷ dị, lâu như vậy còn chưa khôi phục, chỉ có một mình hắn mà thôi.

Thái độ Tiểu Thất lạnh nhạt nói: "Vẫn vậy. Trái phải cũng không có gì đáng ngại, không gấp."

"Ngươi không gấp, đại sư huynh gấp a." Tiểu Xuân nói.

"Vậy cứ để hắn gấp được rồi." Tiểu Thất mỉm cười.

"Ai nha, thất sư huynh ngươi học xấu !" Tiểu Xuân cười tươi rói.

Tiểu Thất nhướn mày nhìn Tiểu Xuân, cả hai đều cười lớn.

Tiểu Xuân đi qua, rất tự nhiên đặt lên cổ tay Tiểu Thất, lát sau nói: "Căn cơ thân thể ngươi không tồi, hàn khí đã tan hết, nội thương cũng tốt bảy bảy tám tám, kim châm trong đan điền đã có thể lấy ra. Ngươi muốn tự cởi y phục, hay là ta giúp ngươi cởi ?"

Công Tôn Sách vừa muốn nói mình tạm thời tránh một chút nhé, Tiểu Thất đã rất tự nhiên tháo đai lưng, mở rộng hai vạt áo. Thần tình bình thường, thái độ tự nhiên, thoải mái phóng khoáng không chút ngượng ngùng, tư thái hào hùng của người giang hồ hiển lộ trên người hắn.

Công Tôn Sách nhìn Tiểu Thất, trong lòng càng thêm mấy phen tán thưởng, hảo cảm tự nhiên cũng tăng vài phần.

Bàn tay Tiểu Xuân sờ lên đan điền Tiểu Thất, năm móng tay gãi một cái, cơ hồ chẳng dùng bao nhiêu lực, kim châm đã về tay. Hắn thu hồi kim châm, lại nhét một viên dược vào miệng Tiểu Thất, nói:

"Thử vận hành nội lực xem."

Tiểu Thất một bên nhai dược hoàn, một bên thúc đẩy nội lực từ đan điền đi ra, chuyển động trong gân mạch, vận hành một vòng, dược hoàn đã nhanh chóng bị thân thể hấp thu, một luồng ấm áp từ đan điền chầm chậm lan ra, khi phát giác cơ thể bất đồng, Tiểu Thất nở nụ cười.

"Công lực tăng thêm vài phần," Tiểu Thất nhìn Tiểu Xuân, chân thành nói: "Y thuật ngươi quả nhiên bất phàm, ta còn chưa nghe qua sau khi trọng thương công lực không giảm lại tăng."

Tiểu Xuân kiêu ngạo hất cằm, học Lan Khánh "hanh hanh" hai tiếng: "Bản đại tiên là đệ tử thứ tám của thần y Bách Lý Huyền Hồ, nhân xưng 「Diệu Thủ Hồi Xuân Diêm Vương Địch」, cổ sư Nhạc Bình công chúa còn không phải đối thủ của bản tiên, bọn phàm nhân các ngươi chỉ là chuyện nhỏ, chuyện nhỏ !" Nói xong còn tự cảm thấy buồn cười, ha ha vài tiếng.

Tiểu Thất cảm thấy Tiểu Xuân thực đáng yêu, nhéo nhéo cái má tròn của hắn một chút, mới khép vạt áo, buộc lại đai lưng.

Nhắc tới y thuật của Triệu Tiểu Xuân, Công Tôn Sách nghĩ tới một chuyện, nói: "Đúng rồi, Hồi Xuân Đường cũng theo ý Tần tướng công xây dựng xong, ngay bên phải công đường, ngày mai treo bảng, lập tức có thể khai trương."

"Ân ân !" Tiểu Xuân gật gật đầu. "Các ngươi làm việc rất nhanh. Nóc nhà nha môn cũng sửa xong rồi ?"

"Sửa xong rồi." Công Tôn Sách nói: "Nhờ có Vương thừa tướng hỗ trợ, triều đình gieo xuống một khoản tiền làm phí dụng tu sửa, công nhân gấp rút đẩy nhanh tiến độ, ngày mai cũng đã có thể báo cáo."

Lúc này, ngoài phòng khách truyền đến một giọng nói lười biếng, nghe thanh âm này liền biết chủ nhân của nó là ai.

"Vương thừa tướng và Bao đại nhân là quan hệ gì, chỉ cần có chuyện Bao đại nhân liền đi tìm hắn, Công Tôn tiên sinh không sợ Bao đại nhân cứ như vậy bị người ngoài cướp đi sao ?"

Hai mắt tất cả mọi người đồng thời đều hướng về người bước đến, chỉ thấy người kia dung nhan yêu mị khuynh quốc khuynh thành, mắt như điểm sơn, mày kiếm tà phi nhập tóc mai, một thân hắc sam thắt hồng yêu đai, nguyên bản khí thế yêu nghiệt mơ hồ lại vì ánh mắt sáng ngời mà không nhận ra.

"Đại sư huynh đã về !" Tiểu Xuân nói.

Lan Khánh gật đầu với Tiểu Xuân, ngay sau đó nhìn Tiểu Thất.

Tiểu Thất im lặng một chút, dù cảm giác có điểm gọi không nên lời, nhưng vẫn hô một câu. "Đại sư huynh."

Ai u, Lan Khánh ngay lập tức cười xán lạn như hoa, mắt híp cũng sắp không nhìn thấy gì.

"Ngoan !" Lan đại nhân đắc ý nói.

Bên thân Lan Khánh một trái một phải kèm theo hai đồng tử, chính là Tiểu Thông Tiểu Hoa.

"xung quan nhất nộ": lúc trước mình có chú thích rồi (giờ cũng chẳng nhớ là chương nào), đại ý là điển tích Ngô Tam Quế trên đường bái kiến tân đế vương nghe tin người yêu bị vua bắt đi, tức giận làm phản đánh kinh thành.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #xxs