Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

86


Tiểu Thất há miệng, nhưng nhất thời nửa khắc không nói được lời nào, cho đến khi Tiểu Xuân buồn bực nhìn hắn, mới chậm chạp lên tiếng: "Ta nghĩ... ngày trước cái ta kia làm như vậy, gọi là tâm cam tình nguyện... chân chính yêu một người sẽ như vậy. Ngươi đối với Vân Khuynh chẳng phải là vậy sao, một lòng một dạ nghĩ cho hắn, chuyện gì cũng bằng lòng làm vì hắn. Ta nghe nói hiện giờ ngươi nửa đầu bạc trắng cũng vì hắn bị giam trong phủ phò mã, cộng thêm thân trúng Khô Linh Cổ, ngươi bảy ngày bảy đêm không ngủ không nghỉ nghiên chế cách phá giải mà trắng."

"Vậy còn ngươi hiện giờ ?" Tiểu Xuân hỏi.

Tiểu Thất trầm ngâm nửa buổi. "Ngươi nên biết ta vẫn chưa hoàn toàn khôi phục ký ức, mỗi lần nhìn thấy hắn, thời điểm nghĩ đến hắn, giống như bản thân bị cưỡng ép phân thành hai nửa. Một nửa nhớ hắn, nhớ các ngươi, một nửa khác có những việc trải qua ở nơi này từ nhỏ đến lớn, ta biết ta từng có một cái tên gọi là Bách Lý Thất, nhưng ta càng quen thuộc hơn chính là cái tên Cẩm Mao Thử Bạch Ngọc Đường từ nhỏ lớn lên ở Hãm Không Đảo."

"Cho nên ngươi hiện giờ vẫn thích hắn ?" Tiểu Xuân hỏi.

"..." Lời này của Tiểu Xuân, thật tình khiến Tiểu Thất rối rắm. "Ta vì cái gì phải trả lời ngươi vấn đề này ?"

"Cho nên ngươi không thích hắn ?" Tiểu Xuân nói.

"...cũng không phải." Sau khi bất cẩn nói ra lời trong lòng, Tiểu Thất càng rối rắm hơn.

"Kỳ thực ta đứng về phía ngươi, thất sư huynh." Tiểu Xuân chăm chú nhìn Tiểu Thất, nhãn thần vô cùng chân thành nói: "Ngươi là đường ca ta a, chúng ta huyết mạch tương liên, ở giữa có tình thân ruột thịt không thể chia cắt. Ngươi đến nơi đây không giống trước, không có những chuyện kia, không cần đối với đại sư huynh ủy khúc cầu toàn (1), có thể muốn bắt nạt hắn thế nào thì bắt nạt hắn thế đó, mỗi lần ngươi đánh hắn ta đều thấy rất sảng khoái. Còn ngươi, có sảng khoái hay không ?"

(1) ủy khúc cầu toàn: miễn cưỡng vì lợi ích chung

"..." Đề tài sao đột nhiên quẹo tới đây rồi ? Tiểu Thất nghĩ nghĩ, cuối cùng đáp: "Ngươi không biết, đánh thì đánh, nhưng đánh xong hả giận rồi, thấy biểu tình của hắn, ta đôi khi cũng không quá dễ chịu..."

"Biểu tình gì ?"

"Giống như là... ta sao có thể đánh hắn... các loại..." Tiểu Thất khó khăn miêu tả cảm giác trong lòng.

Tiểu Xuân hít sâu một hơi. "Ngươi chẳng lẽ lại yêu hắn ? Ngươi nếu như để tâm hắn, vậy chính là bắt đầu yêu hắn a ! Chỗ chúng ta yêu chưa đủ, đến đây còn chưa khôi phục ký ức, đã yêu thêm một lần nữa ?"

Đây là tìm ngược sao ? Đây là tìm ngược sao ? Đây chính là tìm ngược đó thất sư huynh !

Tiểu Thất anh tuấn đẹp trai đến thiên hạ oán trách vừa nghe xong bốn chữ yêu, khuôn mặt nhanh chóng vặn vẹo biến dạng.

Lan Khánh rõ ràng hỗn trướng (khốn kiếp) như vậy...

"Ta không hề..." Tiểu Thất vừa muốn lên tiếng phủ nhận, đã thấy Tiểu Xuân giơ tay, quay mặt, thở dài thật dài nói:

"Khỏi giải thích, ta biết, sư đệ ta đều biết ! Sư huynh ngươi hảo hảo bảo trọng, gánh nặng mà đường xa, dù sao vô luận trước kia hay bây giờ, đại sư huynh đều phó thác cho ngươi, cũng chỉ có thể phó thác cho ngươi. Đêm đã khuya, sớm về phòng tắm rửa ngủ thôi ! Ta bồi Vân Khuynh nhà ta ngủ, ngươi... bồi Triển Tiểu Miêu nhà ngươi ngủ đi..."

Tiểu Xuân xoay người, tay chắp sau lưng, từng bước từng bước từ từ đi xa Tiểu Thất.

Tử tiểu tử còn vừa đi vừa lắc đầu, miệng rầm rì: "Trời giáng trách nhiệm lớn lao cho người(*), vô luận ngươi chạy tới đâu, nên của ngươi thì chính là tránh không thoát... đáng thương ô... đáng thương ô... Vẫn là Vân Khuynh nhà ta tốt nhất... Gia đình ta sao lại mỹ mãn như vậy... hai hài tử vừa ngoan vừa biết nghe lời..."

Tiểu Thất: "..." Thật muốn bóp chết bát sư đệ này làm sao đây ?

♥♥♥

Nói chuyện cùng Triệu Tiểu Xuân tức chết người không đền mạng xong, Tiểu Thất đảo trắng mắt, muốn tìm chỗ nghỉ ngơi.

Hai ngày này ngoại trừ ban ngày chạm mặt, đêm xuống hắn cũng không ngủ cùng Lan Khánh, Lan Khánh cũng kỳ, trước kia rành rành mặc kệ tới chỗ nào cũng phải buộc hắn kéo hắn theo cùng, từ hôm thua hắn một trận, ngược lại không tiếp tục làm khó hắn.

Cảm giác này thật đúng là chẳng hiểu ra sao, Tiểu Thất cũng không biết bản thân nên thở phào, hay nên mất mát mới tốt.

Lo được lo mất, thật chẳng giống hắn.

Nào biết mới đạp một bước, Tiểu Thất lại phát hiện dưới gốc đại thụ bên đường vài bước, Lan Khánh đang khoanh tay dựa cây nhìn hắn, đôi phượng nhãn sáng lấp lóe trong hắc ám, tựa như lang sói, lục quang phát ra giống như muốn ăn thịt người.

Tiểu Thất tức thì hiểu rõ tất cả, trong nháy mắt máu xông lên não, cái cổ hai má và lỗ tai đều hồng: "Vô sỉ, ngươi cư nhiên nghe trộm chúng ta nói chuyện !"

Khóe miệng Lan Khánh từ từ nhếch lên, cười đến mắt sắp híp thành một đường may. "Ta chẳng qua đi ngang qua chỗ này, thấy hai sư huynh đệ các ngươi trò chuyện ăn ý không muốn quấy rầy, là các ngươi hoàn toàn không phát hiện ra ta, nào gọi là nghe trộm."

"Ngươi còn có xấu hổ hay không !" Tiểu Thất cắn răng nói: "Chúng ta một nội lực bị phong, một võ công không tới nơi chốn, ngươi muốn che giấu khí tức, ai cũng không phát hiện ra ngươi đang ở ngay bên cạnh. Ngươi rốt cuộc đứng ở đây từ khi nào ! Đã nghe được bao nhiêu !"

"Nga." Lan Khánh thoạt trông rất vui vẻ. "Vẫn luôn ở đây a ?"

"Ngươi đã nghe ta và đại tỷ ta nói chuyện ?" Mặt Tiểu Thất biến sắc.

"Hanh hanh !" Lan Khánh phong tình vạn chủng nhướn mày phượng với Tiểu Thất, cái gì cũng không nói, xoay người đi về hướng nghênh tân lầu.

"Uy !" Tiểu Thất vội kêu một tiếng.

Lan Khánh lại không định để ý tới hắn.

"Ngươi chờ đã !" Tiểu Thất trông hướng Lan Khánh đi liền biết hỏng bét, hắn gấp gáp nhấc bước đuổi theo. "Ngươi rốt cuộc nghe được cái gì !"

Lan Khánh vẫn không để ý Tiểu Thất.

"Ta bảo ngươi chờ đã !" Tiểu Thất bước một bước dài, trực tiếp bắt lấy cánh tay Lan Khánh, giữ người dừng lại.

Đôi mắt Lan Khánh in vào trong mắt Tiểu Thất, Lan Khánh đời này đã giết quá nhiều người, làm quá nhiều chuyện ác, thật khó tưởng tượng được một người như vậy vẫn còn có nhãn thần đơn thuần vô cấu.

Tiểu Thất bất chợt nhìn vào trong mắt Lan Khánh, nhãn tình xinh đẹp tức thì bắt giữ được hắn, khiến trái tim hắn lạc mất một nhịp, ngay cả khí tức cũng bắt đầu hơi hơi bất ổn.

"Ta đem kiên nhẫn một đời cho ngươi, chỉ chờ ngươi đích thân nói với ta chuyện đó. Thế nhưng nếu ngươi đã không muốn để ta biết, vậy chứng tỏ ngươi coi trọng người đó hơn cả ta, nếu vậy chỉ có một cách giải thích, đó chính là hai người các ngươi có gian tình, nếu đã có gian tình, ta đành phải đích thân đi xử lý cái nữ nhân mơ ước nam nhân của ta." Lan Khánh nói.

"Ai... ai là nam, nam nhân của ngươi !" Tiểu Thất lắp bắp, suýt nữa cắn phải lưỡi.

"Ngươi nói xem ?" Lan Khánh nhướn mày phượng, thần tình kia nhìn đến Tiểu Thất thiếu chút thắt lưng và chân cùng mềm nhũn.

Yêu nghiệt a...

Cái tên này căn bản chính là lão thiên gia phái tới giày vò hắn mà...

Tiểu Thất nhắm mắt nhu nhu trán, có chút đau đầu.

Đúng lúc này, có hai ngón tay lành lạnh bỗng đặt lên trán hắn, dùng lực đạo vừa phải thay hắn ấn ấn huyệt đạo bên tóc.

Tiểu Thất kinh ngạc, mở bừng mắt, lại phát hiện hai ngón tay kia nguyên lai là của Lan Khánh.

Lan Khánh nói: "Vẫn đau đầu liền đi tìm Tiểu Xuân lấy chút dược."

"...Ngươi sao biết ta vẫn luôn đau đầu ?" Tiểu Thất hoang mang.

「Nói thừa, bản đại nhân ngày ngày đêm đêm đều nhìn ngươi, ngươi một ngày đi mao xí mấy lần cũng biết, sao không biết ngươi đau đầu ! Càng huống gì đầu ngươi phân thành hai nửa, một nửa là Cẩm Mao Thử, một nửa là ngươi, nếu muốn lấy lại toàn bộ ký ức của mình, sao không đau đầu !」Lan Khánh lại hanh hanh hai tiếng, kiêu ngạo không giải thích.

Tiểu Thất ngừng một chút, nhìn biểu tình Lan Khánh, dường như hiểu được ít nhiều trong lòng người này nghĩ điều gì. Hẳn là... thương tiếc hắn...

Vừa mới đoán ý nghĩ trong lòng Lan Khánh, mặt Tiểu Thất lại đỏ thêm.

Tiểu Thất kéo tay Lan Khánh xuống, Lan Khánh có chút nghi hoặc, sao nhanh vậy đã hết đau rồi ?

Tiểu Thất nhìn Lan Khánh, nghĩ nghĩ, cuối cùng nói: "Hãm Không Đảo không lớn, nương thân của ta và tam tỷ là thủ mạt giao(2) thập phần thân thiết...năm đó thời điểm các nàng có thai không cách nhau bao lâu, cho nên liền... chỉ phúc vi hôn..."

(2) thủ mạt giao: chỉ quan hệ tình cảm thân thiết giữa hai người con gái

Tiểu Thất nói đến bốn chữ "chỉ phúc vi hôn" còn tận lực nhìn Lan Khánh, nhưng thấy Lan Khánh vậy mà không nổi trận lôi đình, ngược lại rất kỳ quái. "Ngươi cũng biết chuyện này ?"

"Đoán được." Lan Khánh nói.

"Ngươi không giận ?"

"Giận, sao có thể không giận !" Lan Khánh cười.

"..." Nguyên lai người này cười càng vui vẻ, chứng tỏ càng giận dữ sao ? Ai, hình như có ấn tượng, đúng là như vậy không sai !

Lan Khánh nói: "Bằng không ngươi cho rằng ta đi hướng viện tử của nàng làm cái gì ? Dám mơ ước nam nhân của ta, tuyệt không thể tha, dùng Khổng Tước Lam thật sự quá hời cho nàng, cũng may nàng ngày đó không chết, vừa khéo hai ngày này ta nhàn rỗi đã làm ra một loại mới..."

"Triển Chiêu ! Đó là tỷ tỷ ta !" Tiểu Thất lập tức đổi sắc mặt.

"Ân, ngươi gọi ta là gì ?" Lan Khánh nheo mắt, âm điệu hơi cất cao.

"..." Tiểu Thất há miệng. Lúc này trong đầu hắn một bên nghĩ, không, không thể chọc gia hỏa này sinh khí; một bên lại nghĩ đừng hèn nhát, trực tiếp diệt con Tử Miêu này, một đao chặt hắn !

Hai ý niệm dây dưa tới vướng vít lui, biểu tình Tiểu Thất cũng biến tới lại biến lui.

Khi sắc mặt Tiểu Thất biến hóa trở nên có chút trắng bệch, Lan Khánh bỗng đưa một tay dán lên đan điền Tiểu Thất, nội lực từ trong lòng bàn tay truyền vào trực tiếp trấn áp chân khí bạo động trong đan điền Tiểu Thất, Tiểu Thất lúc này mới bình ổn hơi thở.

Lan Khánh nhíu mày, hắn rất lo cho gà yêu của hắn.

Lúc trước tìm được Tiểu Xuân, Tiểu Xuân thoáng cái đã tỉnh; Vân Khuynh tuy có chút trắc trở, song sau khi trừ được Khô Linh Cổ cũng lập tức khôi phục ký ức; nhưng Tiểu Thất bộ dạng này sao giống như bị phân thành hai người, một nửa tỉnh một nửa không tỉnh, hai nửa còn thường thường giằng co ?

Lẽ nào Tiểu Thất chán ghét hắn đến mức không muốn tỉnh lại ?

Không thể nào a ! Bọn hắn cả hài tử cũng đã sinh, huống chi sau khi nghe Tiểu Xuân nói hắn đã kiểm điểm một phen, gần đây còn chịu đựng không dùng hàn thiết liên xích Tiểu Thất lại !

Hắn đối với Tiểu Thất tốt như vậy, Tiểu Thất hẳn là càng yêu hắn, yêu đến mức hắn vừa phao mị nhãn (nháy mắt), liền lập tức thanh tỉnh mới phải !

Lẽ nào phao mị nhãn không hiệu quả ?

Trước kia rõ ràng có tác dụng !

Hắn vẫn thường xuyên dùng chiêu này làm cho Tiểu Thất trực tiếp nằm thẳng mặc hắn chà đạp !

Thế mà cư nhiên phao hai cái mị nhãn cũng vô dụng !

Địa phương này có quỷ, Đại Tống triều quả nhiên không phải nơi người nên ở !

Lan Khánh sờ sờ mặt Tiểu Thất, cảm thấy có chút đau lòng.

Tiểu Thất muốn cùng hắn đánh, cùng hắn hờn dỗi cũng không sao, nhưng chính là không thể thụ thương, không thể khó chịu.

Nhìn Tiểu Thất hơi hoảng hốt, Lan Khánh nắm tay Tiểu Thất, lặng lẽ kéo người về hướng tiểu viện của mình.

Viện tử của Từ Thấm không đi nữa, dù sao hắn chỉ không muốn Tiểu Thất có chuyện gì giấu hắn mà thôi. Người này từ trong tim đến thân thể đã sớm là của hắn rồi, hắn thi thoảng cũng muốn tốt với Tiểu Thất một chút.

Quản quá nghiêm, tức phụ nhi chạy mất thì phải làm sao !

Trăng sáng sao thưa, trừ bỏ tiền nha truyền đến vài thanh âm tu sửa nhỏ vụn, bên tai cũng chỉ nghe thấy tiếng đám tiểu trùng kêu trong bụi cỏ.

"Chi chi chi chi─", rất ồn ã, nhưng bởi tay hai người nắm chung một chỗ, lòng bàn tay dán lòng bàn tay, khiến người ta có loại cảm giác an tâm.

Nguyên một đường Tiểu Thất đều an tĩnh vô thanh, hắn ở phía sau, là Lan Khánh đi đằng trước một đường kéo hắn.

Nhưng vào lúc này, Lan Khánh đột nhiên nghe thấy tiếng Tiểu Thất.

Tiểu Thất nói: "... sư huynh..."

Đó là hai chữ Lan Khánh đã thật lâu thật lâu, thật lâu thật lâu không nghe thấy Tiểu Thất gọi qua, hai chữ chỉ thuộc về hắn.

"... sư huynh... xin lỗi..."

Một câu xin lỗi, nói hết tất thảy tương tư khôn xiết.

Bách Lý Thất, tưởng tỉnh, lại tự hãm mình trong mộng không tỉnh lại.

Cũng chính trong nháy mắt này, Lan Khánh cái khí gì cũng tiêu tan hết, hắn cảm giác hốc mắt có chút nóng, nhưng cái gì cũng không nói.

Hắn sẽ chờ, giống như năm đó tại Quy Nghĩa huyện, Tiểu Thất vô oán vô hối chờ hắn, hắn sẽ chờ người này tỉnh lại, chờ cùng người này cùng nhau quay về, sau đó...

Đập vỡ đầu cái tên Bách Lý Nhị thần thông kia !

Hỗn đản !

(*) "Thiên tương hàng đại nhâm dữ tư nhân dã" xuất phát từ:

"Thiên tương hàng đại nhâm dữ tư nhân dã, tất tiên khổ kỳ tâm trí, lao kỳ cân cốt, ngạ kỳ thể phu, khống hạp kỳ thân, hành phận loạn kỳ sở vi. Sở dĩ động tâm nhẫn tánh tăng ích kỳ sở bất năng" của Mạnh Tử.

Nghĩa là "Trời giáng trách nhiệm lớn lao cho người nào, trước khiến cho khổ tâm trí, mệt nhọc gân cốt, đói rét thể xác, cùng quẫn thân thể; hễ muốn làm việc gì thì hoàn cảnh khiến gặp điều nghịch lý trở ngại. Trời làm như thế, để kích thích tâm tánh kiên nhẫn của người ấy, hầu có đủ nghị lực xúc hành những việc chưa làm được."

Chú thích tham khảo từ WP Bakanest.

Ver hại điện:
"Ai... ai là nam, nam nhân của anh !"
"Em nói xem ?"
#tâm_trạng_lên_xuống =)))))
#skill_quyến_rũ_vợ_của_Lan_đại_giáo_chủ_là_nháy_mắt
#bị_vợ_bơ_đứng_xa_dòm_trộm #thương_Lan_đại_mỹ_nhân

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #xxs