Chương 13: Tôi biết cậu cô độc
Giữa trưa, ánh nắng phản chiếu dưới mặt hồ trong veo, lấp lánh tựa như những bong bóng cá.
Jungkook ống quần kéo lên đến đầu gối, từ chỗ nước cạn đem đàn violoncello lên bờ.
Cây đàn violoncello màu đỏ thẫm, mặt ngoài sáng bóng, hiển nhiên giá cả cũng rất xa xỉ.
Yugyeom cùng Jaehyun ngồi xổm trên bãi cỏ xanh trên sườn dốc, trơ mắt nhìn Jungkook cởi bỏ áo T-shirt. Sau đó dùng nó tỉ mỉ lau cây đàn violoncello kia.
Thân đàn đã chìm dưới nước, dây đàn phát ra âm thanh khó chịu kinh người, mắt thường có thể thấy được hẳn là không dùng được nữa.
Yugyeom lớn tiếng hô: "Jeon ca, đừng lau nữa, đàn này bị hỏng rồi."
Jungkook thử dây đàn, nó phát ra một âm thanh nặng nề như đang nức nở, giống như đang lên án kẻ cắp đã làm nó thành thế này.
"Còn có thể vang."
Jungkook thân trần như thế, tiếp tục lau đàn.
"Ai nha, Jeon ca, có thể phát ra tiếng không có nghĩa là nó không hỏng đâu. Loại đàn cao cấp này, quý giá như vậy, bình thường va chạm một chút thôi cũng không được nữa là. Đằng này, trực tiếp rơi xuống nước vài giờ, có thể sử dụng được á? Lên trời đi!"
Jungkook mắt không thèm quan tâm.
Yugyeom hai tay chống nạnh, cau mày, nhìn cậu: "Vừa xảy ra chuyện, cậu liền bận rộn không ngừng tìm đàn cho tiểu mỹ nữ ban 1 kia. Tìm được rồi không ở trước mặt cô ấy khoe thành tích, bình thường còn khi dễ người ta nữa. Cậu nói một chút xem, làm người xấu liền làm thật sung sướng như vậy?"
Jungkook lạnh lùng liếc hắn: "Câm miệng."
Yugyeom lập tức làm động tác ngậm miệng: "Được, không nói thì thôi."
Jungkook đem đàn violoncello lau chùi sạch sẽ nhìn Yugyeom: "Cởi quần áo cho lão tử mượn."
"Cậu. . . Cậu muốn làm gì?"
"Khoe thành tích."
:))))))))))))))))))))
**
Dahyun lôi kéo Minji ở phòng giáo vụ náo loạn hai giờ không có kết quả. Bởi vì phòng tập múa không có camera theo dõi. Giáo viên chủ nhiệm nói nếu xem hết camera toàn trường thì may ra nhưng điều này cần rất nhiều thời gian.
Ba giờ sau đã tiến hành thi đấu, Minji liền rời đi trước tập luyện.
Dahyun náo loạn một hồi, hiện tại cũng có chút mệt mỏi, cô ta lau nước mắt, nói với Jisoo: "Soo Soo, đàn violoncello đã mất, chị cũng là không có cách nào. Bất quá thi đấu thì không thể trì hoãn, chị đành phải dùng khúc luyện kia, em không thể tham gia thi đấu rồi."
Đúng vậy! Cô không thể tham gia thi đấu.
Jisoo phát hiện, ầm ĩ đến cuối cùng, kỳ thật việc này đối với Dahyun cùng Minji đều không có ảnh hưởng. Người bị hại chân chính vẫn chỉ có mình cô.
Dahyun vỗ vỗ bả vai Jisoo an ủi: "Em đừng buồn. Chị nhất định sẽ giúp em giành được giải vô địch."
"Em tin tưởng chị có thể."
Jisoo miễn cưỡng mỉm cười. Sau khi Dahyun rời đi, nụ cười kia cũng tan thành mây khói.
Cô nhẹ nhàng thở dài một tiếng, chuẩn bị rời đi, mà ngay lúc này, thiếu niên nọ lại cầm đàn violoncello xuất hiện ở cuối hành lang.
Trong khi bầu trời đang nắng như lửa đốt, cậu mặc một bộ T-shirt cổ tròn hình ảnh hoạt hình màu đỏ, yên tĩnh đứng ở hành lang bên cạnh lặng lẽ ngắm nhìn Jisoo.
Jisoo dừng bước. Có vài người luôn luôn có thể kịp thời xuất hiện trước mắt bạn ngay thời điểm mà bản thân bạn cảm thấy tuyệt vọng nhất.
Không ít bạn học ở bên cửa sổ thò đầu ra xem náo nhiệt, trông thấy Jungkook trong tay cầm đàn thấp giọng nghị luận: "Là Jungkook trộm đàn?"
"Tại sao lại làm như vậy, cậu ta thật quá đáng."
"Cậu ta vẫn luôn không quen nhìn Jisoo, lại nhiều lần tìm cậu ấy gây phiền toái, nhưng trộm gì đó. . . Thật sự thực là hết nói nổi rồi."
...
Chỉ có Jisoo biết, Jungkook tuyệt đối không có khả năng làm việc này.
Cậu tuy rằng tính tình không tốt lắm nhưng làm người quang minh lỗi lạc, thẳng thắn vô tư.
Cậu ấy đã giúp cô tìm đàn trở về.
Jungkook mang theo cây đàn đi đến bên cạnh Jisoo. Dahyun lập tức che ở trước người cô, tức giận nói: "Jungkook! Cậu vì cái gì muốn trộm đàn của em gái mình! Cậu thật quá đáng!"
Jungkook nhìn không chớp mắt, lạnh lùng lên tiếng: "Chặn đường tôi, biến."
Trên người cậu tản ra khí tràng âm lãnh, cảm giác áp bách mười phần. Dahyun căn bản không dám cùng cậu giằng co, ngượng ngùng nhường đường.
Jisoo không có cảm giác Jungkook có bao nhiêu hung dữ. Cô chỉ chăm chú nhìn hình ảnh hoạt hình in trên áo của cậu.
Hình hoạt hình trước ngực là một cái chiếc xe nào đó thật lớn. Bên cạnh có mấy vị thiếu nữ xinh đẹp. Hình ảnh này cùng khí chất lạnh lẽo trên người cậu thập phần không thích hợp.
Quần áo không đứng đắn như vậy, rõ ràng không phải của cậu ấy.
Jisoo mím môi, không nhịn được mỉm cười.
Jungkook đi đến đem đàn đưa cho cô.
Jisoo quý trọng nhận lấy, nhẹ nhàng sờ sờ, vẻ vui mừng trên mặt nhạt đi đôi chút.
Cô ngẩng đầu nhìn vẻ nghi hoặc, không hiểu của bạn học xung quanh, cất cao giọng nói: "Cám ơn cậu giúp mình tìm chiếc đàn trở về."
Cô không muốn người khác hiểu lầm Jungkook, cho nên cố ý lớn tiếng nói, để bọn họ không cần nghi ngờ lung tung.
Jungkook giống như cũng không quá để ý những người xung quanh, nhướng mày hỏi: "Hỏng rồi?"
"Ừa, hỏng rồi."
"Còn có thể sửa?"
"Có thể, nhưng là. . . Đêm nay thi đấu rồi, sửa không kịp nữa."
"Vậy cũng không cần chờ đợi." Jungkook nắm chặt ống tay áo Jisoo, lôi kéo cô đi ra tòa nhà dạy học.
Cậu không biết thương hoa tiếc ngọc, càng không biết như thế nào nắm tay một cô gái, cho nên động tác có chút thô bạo. Tay Jisoo bị cậu niết đến đỏ ửng.
"Jungkook, đi chỗ nào chứ?"
Jungkook nhận lấy cây đàn violoncello cồng kềnh trên tay cô, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Sửa đàn."
"Nó cũng không phải xe đạp, không phải nói sửa liền sửa đâu."
"Không thử làm sao biết được."
Jungkook luôn luôn không thích để mặc cho số phận ăn bài. Cậu chỉ tin tưởng mình, nhận định này tuyệt không thay đổi.
Trước cổng trường, bảo vệ ngăn cản bọn họ: "Trong giờ học, không thể đi ra ngoài."
"Mở cửa." Jungkook lạnh lùng nói.
"Trường học có quy định, các cô cậu không thể đi ra."
"Lão tử nói ông mở cửa."
Jisoo liền vội vàng kéo cậu lại, nhìn bảo vệ giải thích: "Chú ơi, buổi tối có thi đấu, đàn của cháu hỏng rồi. Bọn cháu ra ngoài sửa lại, chú có thể gọi điện cho chủ nhiệm lớp bọn cháu. Thầy sẽ đồng ý."
Bảo vệ trở về gọi điện thoại, cuối cùng vẫn là mở cửa cho bọn họ đi ra.
"Cho nên cậu xem, kỳ thật không cần dùng vũ lực cũng có thể giải quyết vấn đề."
Jisoo nói liên miên với Jungkook: "Về sau cậu cũng phải khống chế tính tình mình một chút."
Jungkook nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh. Vài sợi tóc vén ở sau tai, trên gò má, mơ hồ có thể nhìn thấy lông tơ màu trắng rất nhỏ.
Tâm tình cậu đột nhiên trở nên thực mềm mại.
Cậu hiếm khi không phản bác, vui vẻ "Ừ" một tiếng.
Cậu không thích nghe bất luận kẻ nào dạy dỗ mình. bất quá cô gái này dùng giọng điệu mềm mềm nói một câu. . . Cậu đều thích nghe.
Phía bên ngoài trường học có không ít cửa hàng bán đàn cao cấp, ông chủ tiệm đeo bao tay nghiên cứu đàn của Jisoo một chút rồi nói: "Sao lại hỏng thành cái dạng này?"
"Chú ơi, còn có thể sửa được không?"
"Nó bị hỏng quá nghiêm trọng, có thể sửa được nhưng là. . ."
Jungkook cắt đứt lời nói vô nghĩa của lão chủ tiệm, vào thẳng vấn đề chính: "Cần bao nhiêu tiền?"
"Ai nha, không phải vấn đề tiền. Sửa cái này phải cần thời gian, ta còn phải sửa hai cái giá đàn dương cầm cùng một cái đàn tranh nữa."
"Chú ơi, con thật sự cần dùng gấp, chú có thể sửa xong vào tối nay không?"
"Này. . . Không có khả năng, đêm nay khẳng định không được. Buổi chiều, ta còn đi dạy học dương cầm."
Jungkook trực tiếp sờ ví tiền : "Bao nhiêu tiền ông có thể sửa?"
"Ta nói không phải vấn đề tiền."
Cậu cười nhạt nói: "Tất cả vấn đề đều giải quyết bằng tiền, 3000 đủ không?"
"Ai nha, bạn học này. Cậu có ý tứ gì? Ta xế chiều hôm nay còn đi dạy học..."
"5000."
Jisoo vội vàng lôi kéo Jungkook, liều mạng nháy mắt, ý bảo nhiêu đây quá mắc rồi!
"Tôi sẽ thử xem." Ông chủ tiệm dối trá nói: "Chủ yếu là gặp mấy cô cậu vội vã như vậy, ta cũng không đành lòng trì hoãn chuyện của các người, liền 5000 đi. Ta giúp cậu sửa."
Jungkook nói: "Sáu giờ tối, tôi lấy đến đàn. Chờ đợi thêm một phút, một phân tiền ông cũng đừng mong nghĩ đến."
"Không, không thành vấn đề, sáu giờ tới lấy là được."
Jisoo còn có chút do dự, Jungkook trực tiếp đem đàn ra.
Jisoo đau lòng mà trách cứ: "5000 là có thể mua chiếc đàn mới rồi."
Jungkook tay để trong túi, không chút để ý nói: "Tôi trả tiền, cậu không cần quản."
Jisoo lập tức nói: "Không cần cậu, vốn đây chính là chuyện của mình, đã làm phiền cậu quá nhiều rồi."
Chính cô thật sự...
Jungkook vốn tâm tình tốt vô cùng, nhưng không biết vì cái gì, vài câu kia của Jisoo lại làm cậu tức muốn chửi thề.
Cô gái này, luôn có thể điều khiển cảm xúc của cậu. Điều này làm cho cậu phi thường khó chịu.
"Việc này tôi muốn quản, sẽ quản đến cùng. Bất kể là phí sửa chữa hay người trộm đàn, tôi điều muốn biết rõ ràng."
"Jungkook, có thể hay không đừng cố chấp như vậy. Cậu sẽ. . ."
Sẽ hại chết chính mình.
Những lời này đọng lại trong cổ họng. Jisoo không biết phải nói sao cho đúng.
"Cậu muốn dạy dỗ tôi à?" Cậu lạnh lùng nhìn cô.
Một trận gió thổi qua, sợi tóc cô bay bay có hơi ngứa một chút.
Jisoo cúi đầu, mím chặt môi không trả lời.
"Nói đi, cậu muốn dạy dỗ tôi à?"
Jisoo vẫn như trước không lên tiếng, đối mặt với sự tức giận của thiếu niên, cô chỉ có thể trầm mặc.
Đừng chọc cậu ấy.
Jungkook không nghe được câu trả lời, khóe mắt đôi chút run rẩy, lệ khí lan tràn.
Cậu không hề chờ cô, nhanh chóng trở về trường.
Jisoo biết tính cách cậu cố chấp, rất khó có người chân chính đi vào tim của cậu. Kiếp trước, cô không thể cứu được cậu, đời này. . .
Có thể làm được sao?
Sáu giờ, Jisoo đi lấy đàn. Ông chủ quả nhiên đúng giờ sửa xong, còn đổi lại dây đàn tốt nhất và điều chỉnh thanh âm giúp cô.
Jisoo nói cảm ơn, chuẩn bị trả tiền nhưng tiền đã được thanh toán rồi.
Không cần nghĩ cũng biết là ai.
Jisoo cõng đàn violoncello đi ra khỏi cửa hàng, lấy di động ra chuyển cho Jungkook 5000 nhưng cậu cũng không có nhận.
Chuyện này tuy rằng khó khăn nhưng cuối cùng phần thi của Jisoo và Dahyun đã tách ra.
Dahyun hoàn toàn không hề nghĩ đến, đàn đã bị hư đến bộ dáng này còn có thể sửa lại thật tốt, cho nên khi cô ta lần nữa ghi tên tiết mục, nhìn Jisoo cầm đàn trở về, quả thật hối hận, nghĩ muốn bóp chết chính mình.
Cuộc thi bắt đầu, các học sinh kéo nhau đi vào phòng tập bắt đầu biểu diễn. Sau đó cô Jiwon chấm điểm và chọn ra năm cái tên tham gia biểu diễn thi đấu.
Jisoo vừa vặn xếp sau Dahyun một hạng. Khi cô nhìn thấy Dahyun đắc ý đi ra, liền biết, Dahyun khẳng định được chọn. Cô Jiwon quả thực đồng tình với Dahyun, cho chị ta không ít cơ hội "tình lý bên ngoài, dự kiến bên trong".
Jisoo đi vào phòng tập, quay đầu nhìn hành lang.
Trong hành lang có rất nhiều bạn học, cô đột nhiên nghĩ, vừa nãy kỳ thật không nên cùng Jungkook cãi nhau.
Cô rất cảm kích cậu, ít nhất ngay lúc này, cô muốn cậu nghe được tiếng đàn của mình.
Chung quy, nếu không phải cậu ấy kịp thời giúp cô tìm đàn trở về, lại quyết định thật nhanh mang đàn đi sửa. Nửa lưu manh uy hiếp, nửa tiền tài làm hấp dẫn, cô mới có thể nhận lại một cây đàn nguyên vẹn bạn đầu.
Không có cậu, có lẽ Tịch Bạch thật sự sẽ buông tha cơ hội lần này.
...
Trong phòng học khác đối diện, Jungkook dựa sát tường, dưới đất có rất nhiều tàn thuốc.
Cậu khẽ ngẩng đầu, nhìn những ô vuông thủy tinh của cửa sổ phòng tập trước mặt.
Đàn violoncello giai điệu bi ai, như khóc như than, phảng phất đâu đó một câu chuyện về kiếp trước, kiếp này.
Cha mẹ vứt bỏ, bạn bè tính kế, không người nào hiểu được cậu, cũng không một ai yêu cậu.
Nhưng mà tôi biết cậu rất cô độc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro