Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 2 : Xin chào , tên cậu là gì ?


" Cậu nói xem Hạ Nghi , lớp mình nhiều con trai như thế , liệu họ có bầu cho Diệp Địch không ? "

" Sao cũng được thôi , cậu ấy xinh như vậy mà ! "

" Vớ vẩn , cậu là xinh nhất ! "

Hai người khoác vai nhau cười đùa.

" Ơ này , Hiểu Hiểu ! "

"Hử ? "

" Cậu có biết cái người tên Lục Dương mà cô Lưu giới thiệu đó không ? " Hạ Nghi thắc mắc :

" Tất nhiên là biết , tớ quen cậu ấy mà ! "

" Thật sao ? "

" Đúng thế ! Có chuyện gì à ? "

" Ờm không có gì đâu , đi thôi ! "

Ngày hôm sau tới trường , tại lớp học , cuộc bỏ phiếu đang diễn ra.

" Đã có kết quả của cuộc bỏ phiếu rồi , Hạ Nghi 17 phiếu , Diệp Địch 18 phiếu ! Kết quả đã rõ.....vậy thì ! " Cô Lưu lên tiếng :

Đột nhiên có một cậu bạn chạy từ cửa vào , có vẻ cậu ấy đã chạy rất nhanh vào đây.

" Thưa cô , xin phép cô cho em vào lớp ạ ! " cậu vừa thở vừa nói :

" Được rồi , vào chỗ đi ! "

" À thưa cô có kết quả bỏ phiếu chưa ạ? " cậu thắc mắc hỏi :

" Có rồi , mà em chưa bỏ phiếu đúng không ? "

" À đúng thế ! "

" Vậy được rồi , có Hạ Nghi và Diệp Địch , em.. ! "

Cậu nhìn số phiếu bầu rồi chỉ tay nói : " Đây em chọn bạn này ! " rồi thông thả về chỗ

" Vậy được rồi số phiếu bầu bằng nhau , vậy thì tiết sinh hoạt cuối tuần lớp ta sẽ bỏ phiếu lại nhé , các em về suy nghĩ lại thật kĩ nhé , cả lớp vào học nào ! "

Giờ ra chơi Hiểu Hiểu kéo tay Hạ Nghi đến chỗ cậu bạn khi nãy đứng.

" Này bạn học , khi nãy cậu bầu cho bạn của tôi đấy à ? "

" Tôi chọn bừa thôi ! " cậu thong thả trả lời :

" Cảm ơn nhé , để tôi đi kéo thêm bỏ phiếu ! "

Nói xong Hiểu Hiểu vội vã chạy đi để lại Hạ Nghi và cậu bạn khi nãy. Cô gãi đầu : " Cảm ơn cậu nhé , thật ra cậu cũng không cần bỏ phiếu cho tôi đâu , tôi cũng không muốn tham gia lắm ! "

" Tôi chọn bừa thật mà , cậu nghĩ nhiều rồi ! "

Hạ Nghi cười trừ rồi bầu không khí trở nên căng thẳng , đột nhiên :

" Tôi là Cao Linh Kiệt , rất vui được gặp cậu ! "
cậu bạn đưa tay ra ngụ ý làm quen :

Hạ Nghi nhìn cậu rồi nghĩ thầm : " Cũng đâu phải chưa gặp bao giờ , chỉ là không nói chuyện thôi mà ? "

" À rất vui được làm quen , tôi là Hạ Nghi ! " cô bắt tay lại :

Tại lớp 10/2 , Lục Dương đang làm bài tập phía Lư Hoàng đang đọc truyện tranh vừa ăn vặt.

" Ây , Lư Hoàng ! "

" Sao ! "

" Cái cô bạn của cậu bên lớp 10/5 tên là gì?

" Sao thế , thích cô ấy à mà hỏi , nếu cậu thích cậu ta thì xin lỗi cậu Lục Dương , anh đây không thể để cậu dính vào người như.."

" Không phải , ý tớ là..."

" Được rồi bạn của tôi ơi , nói tôi nghe rốt cuộc cậu thích điểm gì của cậu ta thế ? "

Lục Dương giật quyển truyện của Lư Hoàng ném xuống cuối lớp nói :

" Tớ không hỏi cậu ấy , tớ hỏi cô bạn hay đi với cô ấy cơ ! "

" Sao không nói sớm ! "

Lục Dương nghiêm túc nhìn Lư Hoàng : " Cậu có cho tôi lên tiếng à ?! "

Lư Hoàng cười rồi quay xuống nhặt lại cuốn truyện tranh.

" Cậu ấy tên Đặng Hiểu Hiểu , còn cô bạn đi cùng cô ấy thì tớ không biết , hình như là mới chuyển nhà đến đây ! "

" Vậy à , hay cậu hỏi cho tớ xem cô ấy tên gì đi , dù gì cậu cũng quen Hiểu Hiểu ! "

" Anh trai à , thích thì tự hỏi đi ! "

" Cậu có giúp không ? "

Lư Hoàng nhìn bất lực : " Được rồi , vậy tan học tớ đưa cậu đi gặp ! "

" Được ! "

Sau khi tan học , Lục Dương đến chỗ Lư Hoàng lớn tiếng gọi dậy , sau khi thu dọn sách vở cả hai chạy nhanh đến lớp 10/5 :

" Ây Hiểu Hiểu ! " Lư Hoàng chạy tới như bay đến :

" Cậu làm gì mà vội vàng thế ? "

" À , cái cô bạn hay đi với cậu đâu ? "

" Có chuyện gì ? "

" À Lục Dương tìm cô ấy có việc ! "

Đặng Hiểu Hiểu liếc mắt từ đầu tới chân nhìn hai người họ với vẻ đáng nghi :

" Cậu ấy vừa đi ra với Cao Linh Kiệt rồi ! "

" Cao Linh Kiệt ? Là ai? "

" Bạn cùng lớp của tôi ! "

Lư Hoàng nhìn Lục Dương lo ngại rồi nháy mắt với Hiểu Hiểu ra hiệu gì đó :

" Không sao , đi thôi tôi đưa 2 người đi ăn lẩu , tôi mới biết được quán lẩu mới này ngon cực ! "

Lư Hoàng kéo tay Lục Dương lôi đi , ba người chạy vô nhà hàng lẩu vội vã ngồi vào bàn :

" Phục vụ , cho tôi gọi món ! " Lư Hoàng lớn tiếng:

" Lục Dương , chỗ này tôi ăn một lần rồi , cực kì cực kì ngon , cậu gọi đi nay tôi trả hahaa! "

Lục Dương mặt tỉnh bơ , giọng máu lạnh trả lời : " Lư Hoàng  cậu có chắc là cậu trả hết chứ ? "

" Tất nhiên , hai cậu gọi đi , tôi trả hết mà ! "

Lục Dương nhìn rồi liếc thực đơn một lượt rồi chỉ vào các món ăn : " Vậy phục vụ cho tôi gọi tất cả các món nhé ! "

" Hả , này này đại ca cậu gọi vậy ăn có hết không thế , để tôi giới thiệu cho mấy món ngon ! "

" Không sao , phục vụ gọi hết đi tôi ăn được ! "

Lục Dương gấp thực đơn đưa cho phục vụ rồi quay sang Lư Hoàng mỉm cười :

Cậu ấy bất lực trả lời : " Được rồi Dương Dương lỗi của tớ, tại tớ ngủ quên nên không tới kịp , coi như tạ lỗi cho cậu ! "

Sau khi 3 người đánh chén no nê, ngước nhìn đồng hồ đã là 9h tối , 3 người nhìn nhau vội cuốn gói đồ đạc , chạy như bay ra ngoài cửa , cả 3 cùng nhau đi về nhà  , Lư Hoàng quay sang Lục Dương với vẻ mặt lạnh ngắt :

" Anh Dương , chuyện lần này thật sự xin lỗi nhé , tại tối qua chơi Game nên ngủ muộn , cậu...! "

Bất ngờ từ trong con hẻm nhỏ cạnh đó có tiếng hét vọng ra và càng lúc càng gần , họ tò mò nhìn vô con hẻm tối tăm thấy một chiếc bóng đang lao đến kèm theo tiếng hét , Lư Hoàng với Hiểu Hiểu thấy thế liền bỏ chạy thục mạng , chiếc bóng lao nhanh tới đâm sầm vào Lục Dương , hai người ngã lăn quay xuống đất , đó là Hạ Nghi đang nằm im trên người Lục Dương , cô thốt lên :

" Đau chết tôi mất , ôi trời ơi ! "

Hai người mắt chạm mắt ngại ngùng nhìn nhau khó xử , Lư Hoàng và Hiểu Hiểu quay lại nhìn thấy cảnh tượng đó rồi nói :

" Hai người đã tới bước này rồi à ? "

Bọn họ loạng choạng đứng dậy , phủi bụi trên quần áo :

Hạ Nghi thở hồng hộc chỉ tay vào con hẻm lên tiếng :

" Các cậu làm gì mà ở đây thế , tôi kể cho nghe tôi vừa đi đường tắt ở trong hẻm này , mà có con chó trong căn nhà kia hung dữ lắm , nó đuổi tôi nên tôi mới chạy , mệt chết mất "

"  Cậu có sao không , không bị thương đó chứ ?? "
Hiểu Hiểu lo lắng :

" Không sao không sao ! "

Bất ngờ có tiếng điện thoại reo lên trên trong túi của Hạ Nghi , cô vội vàng rút điện thoại bắt máy :

" Alo mẹ ạ? "

" Hạ Nghi , con đi uống trà sữa với bạn về chưa ? Bố mẹ đang đợi cơm con ở nhà đây , con mau về đi bố mẹ lo lắng lắm ! "

" À vâng thưa mẹ , con về ngay ! "

Hạ Nghi vội vàng cúp máy đang định quay đi thì thấy vết thương trên mặt Lục Dương , cô rút trong balo một chiếc băng cá nhân dán lên chỗ vết thương rồi nói :

" Xin lỗi nhé bạn học , do tôi bất cẩn làm cậu bị thương rồi , lần sau tôi sẽ chú ý , bây giờ tôi đi đây , tạm biệt ! " nói xong cô vội vã chạy đi để lại Lục Dương đứng đó đỏ mặt không nói được gì.

                             - Hết Chương 2 -

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro