Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 1 : Đồ ngốc !

Thật buồn khi phải tạm biệt một nơi mà tuổi thơ mình đã từng gắn bó , phải xa một người mà bản thân thật sự nhớ thương .

Tự chấn an bản thân , đây chỉ là một sự trải nhiệm thôi , chỉ để khám phá thế giới rộng lớn ngoài kia. Hạ Nghi tự nhủ.

Cô cùng gia đình lên chiếc xe và rời xa quê hương , căn nhà , khu vườn cũ đã gắn bó với cô trong suốt quá trình khôn lớn .

Nói lời tạm biệt với ông bà của mình

" Con sẽ nhớ ông bà lắm , hai người ở quê nhớ giữ gìn sức khỏe , đừng để bị cảm nữa nhé! "

" Ôi đứa cháu gái của tôi , con nghĩ nhiều rồi , bà đã bao giờ khiến con lo lắng quá chưa nào! " Bà cười rồi nói :

Hạ Nghi biết, bà chỉ đang nói cho tôi an tâm mà đi , bà luôn như vậy mà.

" Vậy con đi đây , mỗi ngày con sẽ gọi về kể cho bà về cuộc sống ở nơi ở mới nhé . Tạm Biệt ! "

Hạ Nghi cùng bố mẹ và anh trai tôi lên xe rời đi , một cuộc sống mới đang đợi cô ấy phía trước , bây giờ mọi thứ đều ổn , cô cũng rất ổn , mọi chuyện rồi đều suôn sẻ thôi.

Tiếng chuông báo thức vang lên

" Reng reng reng ! "

Đúng thế , hôm nay là ngày khai trường  , Hạ Nghi thức dậy vươn vai , cô nghĩ

" Có chút hồi hộp , mình đã chuẩn bị tâm lí rồi mà sao vẫn run thế nhỉ !? "

" Không sao , tự tin lên nào Nghi Nghi , cố lên ! "

Cô chuẩn bị đồng phục và mọi thứ sẵn sàng tới trường , bỗng có tiếng vọng lên bên ngoài cửa sổ

" Nghi Nghi , Nghi Tỉ , Nghi Sư Phụ , Nữ Than Nghi của tớ đâu rồi !!! ". Đặng Hiểu Hiểu đứng nói vọng lên bên cửa :

Hạ Nghi kéo rèm cửa nhìn thấy Hiểu Hiểu

" Cậu nói nhỏ thôi , tớ ngại ! " cô nói khẽ :

" Cậu biết bây giờ là mấy giờ không hả , mau lên , sắp trễ giờ rồi , nay là khai giảng đó ! "

" Vẫn sớm mà ?! "

" Cậu nhìn đi , bây giờ là 7h , cậu không mau lên là bị phạt đó ! "

" Hả , đồng hồ tớ ghi là 6h15 mà ?? "

" Ủa cậu chắc không ? "

Hoá ra đồng hồ của Đặng Hiểu Hiểu chưa chỉnh giờ khiến cô nhìn nhầm thời gian

" Chiếc đồng hồ bố tớ mới tặng hôm qua , tớ nhận vội thích quá nên không chỉnh đúng giờ rồi ! "

Hạ Nghi cười , cô ấy ngốc thật , lúc nào cũng làm người khác phải lo lắng , bao giờ cô gái đó mới làm người ta bớt lo có chứ , chắc phải khá lâu nữa đó ...

Bỗng dưới ai nhà có tiếng vọng lên của mẹ , bà ấy gọi cô xuống ăn sáng , cô vội chạy xuống nhà

" Mẹ , con gọi Hiểu Hiểu vô ăn chung nha !! "

"  Con mau gọi đi , con bé đến sớm thế chắc bụng chưa ăn gì đâu " Mẹ cô cười rồi nói :

Hạ Nghi chạy xuống , kéo Hạ Nghi lên nhà "Hôm nay có bánh bao và sữa nóng , cậu không lên thì mất một bữa ngon " cô hớn hở nói

Hai cô gái dùng bữa xong vội vàng chạy ra bến xe để bắt xe bus tới trường , trên đường đi Hiểu Hiểu kể cho Hạ Nghi về lớp mà bọn họ sẽ học

" Tớ với cậu được học chung lớp đó , chắc ông trời đã nghe được lời thỉnh cầu của tớ ! "

" Vậy tốt quá , tớ ngại làm quen lắm , không biết phải làm sao nữa ! " Hạ Nghi lo ngại nói :

Đúng lúc đó xe bus đang đi đến ngay sau họ , hai cô gái chạy vội vã chạy đến bến xe phía trước , thật may họ đã đuổi kịp và lên chuyến xe đó .
Hai người vừa lên xe , vì quá mệt nên thở dốc liên tục , bỗng Hiểu Hiểu quay ra thấy Lư Hoàng , một người bạn của cô , cô vừa thở dốc vừa nói  :

" Anh bạn , cậu cũng đi xe Bus à ,trùng hợp quá!"

" Bạn học Hiểu Hiểu , trông cậu có vẻ rất mệt , có cần tôi nhường ghế cho không nào ? " Lư Hoàng đắc ý nói :

Do hai cô gái lên xe sau nên xe đã hết chỗ trống , buộc cả hai phải đứng ,
" Tôi bất ngờ đấy , Lư Hoàng , cậu mà cũng có lúc tốt bụng cơ đấy ? " Hiểu Hiểu bất ngờ nói :

Bất ngờ có một cậu bạn đứng lên khỏi chỗ ngồi nhường ghế cho Hiểu Hiểu " Cậu ngồi đi , tôi ngồi cũng được một lúc rồi , nhường cho cậu " cậu ấy nhẹ nhàng nói :

" Cảm ơn cậu , người gì đâu vừa đẹp trai vừa tốt bụng , chúng ta kết bạn wechat nhé , tôi mời cậu trà sữa , khi nào cậu rảnh ? " Hiểu Hiểu ngọt ngào nói với cậu bạn :

Hạ Nghi nhìn chỉ biết cười , Lư Hoàng nói chen :
" Dẻo miệng , này cậu bạn , cẩn thận đấy , cậu ta chỉ nịnh cậu thôi , cẩn thận bị lừa! " cậu ấy cười khinh khỉnh rồi chỉ vào Hiểu Hiểu

" Bạn học Lư Hoàng , có phải tôi nhẹ nhàng với cậu quá rồi đúng không ? " Hiểu Hiểu nghiến răng nhìn Lư Hoàng rồi nói

Hai người họ là vậy đó , cứ gặp nhau là chí choé nhau , không lúc nào dừng , nhưng chắc từ đó mà họ mới thân thiết và thoải mái như vậy . Bỗng dưng có người chen ngang cuộc trò chuyện của hai người họ :

" Hai cậu bớt mấy câu là tôi ngủ được thêm một lúc rồi đấy ! "

Đó là Lục Dương , cậu ấy đang dựa đầu vào cửa sổ , bị cắt ngang giấc ngủ sau cuộc trò chuyện gương mặt của cậu bạn vô cùng không vui , cậu ấy hắn giọng và nói :

" A , Anh Dương của tôi dậy rồi , Hiểu Hiểu lần này cậu không thoát nổi rồi ! " Lư Hoàng đắc ý nói

Hạ Nghi thấy vậy tò mò đưa mắt liếc nhìn Lưu Dương , bị cậu bắt gặp cô vội quay mặt đi , cậu ấy không nói gì chỉ nhìn cô rồi cười nhẹ .
Chiếc xe dừng trước bến xe , các bạn học sinh vội vã bước vào trường , một năm học mới chuẩn bị bắt đầu .

" Này Hạ Nghi , nãy tớ quên không giới thiệu với cậu về Lư Hoàng đúng không ? " Hiểu Hiểu nghi ngờ hỏi

" Đó là bạn của cậu , tớ biết mà , hai người trông có vẻ rất thân thiết ! "

" Không hề , tớ và cậu ta là bạn từ nhỏ , bọn tớ quen như vậy rồi , để tan học tớ giới thiệu cậu ấy với cậu nhé ! " cô vui vẻ trả lời

Hai cô gái bước vào lớp học , bọn họ học lớp 10/5 , các chàng trai thì cùng học lớp 10/2 là một lớp chọn hội tụ các học sinh xuất sắc nhất trong toàn khối .

Trong lúc đó , tại lớp 10/5 , cô giáo nói :

" Xin chào các bạn học sinh khoá học mới , cô xin tự giới thiệu , cô là Lưu Vân giáo viên chủ nhiệm của lớp 10/5 chúng ta , rất vui được làm quen với các em , hi vọng chúng ta sẽ hoà đồng và cùng nhau cố gắng học tập nhé ! "

Cả lớp đồng thanh vô tay chào đón .

" Được rồi sau đây cô sẽ thông báo cho chúng ta về các hoạt động sắp tới ! "

" Thưa cô , có phải tuần sau khối ta sẽ được đi trải nhiệm thực tế không ạ? " một bạn học sinh hớn hở hỏi :

" Đúng vậy , đây sẽ là một buổi đi trải nhiệm trên rừng , rèn luyện thêm kĩ năng cho các em học sinh , lưu ý đây không phải đi chơi đâu nhé ! "
Cô trả lời :

Câu trả lời đầy ẩn ý khiến các bạn học sinh bàn tán , các bạn vô cùng mong chờ chuyến đi , riêng Hạ Nghi lại cảm thấy khá lo lắng , cô ấy có một chút vấn đề về sức đề kháng , có lẽ đây là một thử thách cho cô.

" Và trong chuyến đi lần này , chúng ta sẽ có một buổi giao lưu văn nghệ cá nhân , mỗi lớp 1 học sinh , có bạn nào lớp chúng ta muốn đăng kí thử sức không? " cô Lưu Vân lên tiếng :

" Giao lưu văn nghệ ? "
" Nghi Nghi , cậu đăng kí đi!! " Hiểu Hiểu quay sang Hạ Nghi hớn hở nói :

" Tớ sao , không thể nào ! " cô lo ngại đáp :

" Tại sao lại không thể , cậu hát rất hay mà , mau mau chỉ có một suất thôi đó!!!! "

Từ nhỏ Hạ Nghi đã có năng khiếu ca hát , giọng hát ngọt ngào đó đã giúp cô rất nhiều

" Hát hay thì có so với múa của tôi không?? " một cô gái chen ngang :

Đó là Diệp Địch , cô gái nổi tiếng trong trường với khả năng múa của bản thân , cô còn được gọi với biệt danh thân mật " Công Chúa Thiên Nga " có ý nghĩa khen ngợi tài năng múa của cô ấy.

" Này bạn học , tôi nói cho cậu biết , múa là một bộ môn nghệ thuật , hát cũng thế thôi , cậu dựa vào đâu mà đi so sánh không công bằng như thế ? Bộ không ai dạy cậu phân biệt à? " Hiểu Hiểu đắc ý hỏi :

" Tôi nói cho cậu biết , tôi đã có kĩ năng múa thành thạo 13 năm , múa với tôi là một sự kết hợp hoàn hảo , cậu nói cô bạn của cậu có thể hát được ? cậu lấy gì chứng minh ? Nhìn bạn của cậu có vẻ không có kĩ năng gì ấy nhỉ ? "

Cô giáo đập bàn kêu các học sinh trật tự , bỗng ngoài cửa có người lên tiếng .

" Cô Lưu , chủ nhiệm nhờ em đưa bản thảo về kế hoạch sắp tới cho cô ! "

" À cảm ơn em học sinh ! "

Đó là Lục Dương , chủ nhiệm nhờ cậu đưa bản thảo cho cô Lưu. Sức hút của cậu ấy quá lớn , được rất nhiều người để ý và ngưỡng mộ , không chỉ nổi bật về thể thao , thành tích học tập của cậu ấy cũng vô cùng xuất sắc bao gồm cả các môn nghệ thuật .

Mọi ánh mắt của các học sinh nữ trong lớp đều hướng vào Lục Dương , chỉ riêng Hạ Nghi là không để tâm , những lời nói của Diệp Địch đã khiến cô thấy rất khó xử .

" Em là Lục Dương , lớp 10/2 ?" Cô Lưu thắc mắc :

" À dạ đúng ạ! "

Cô vừa nói vừa vẫy tay gọi  " Trùng hợp quá , em vô đây ! "

" Giới thiệu với cả lớp , đây là Lục Dương học sinh lớp 10/2 , thủ khoa của khối chúng ta năm nay "

Cả lớp phấn khích xì xào bàn tán với nhau.

" Thì cô vừa nghe được cuộc trò chuyện của hai bạn học sinh muốn tham gia giao lưu văn nghệ cá nhân và thấy hai bên khá đấu tranh , cô đã có một giải pháp công bằng nhất , đó là nhờ Lục Dương lựa chọn một trong hai để tham gia , bạn ấy đã có nhiều năm học tập các môn nghệ thuật và rất giỏi ! "

Bỗng nhiên có một học sinh lên tiếng : " Thưa cô Lưu , em nghĩ chúng ta nên bầu phiếu kín như vậy sẽ công bằng hơn đó ạ! "

Cả lớp cũng đồng tình là bầu phiếu lựa chọn một trong hai.

" Được rồi , vậy thì chúng ta sẽ đưa ra quyết định là bỏ phiếu theo các bạn học sinh trong lớp , các em về nhà suy nghĩ mai chúng ta sẽ đưa ra lựa chọn nhé! "

" Vâng thưa cô Lưu ! " cả lớp đồng thanh :

" Được rồi cả lớp tan học ! "

Hạ Nghi ra khỏi lớp đi lên sân thượng , cô đã nghĩ rất nhiều về cuộc thi , bản thân cô cũng rất muốn tham gia nhưng sợ sự tự ti của mình làm ảnh hưởng đến buổi biểu diễn ,cô thở dài cùng làn gió nhẹ , ánh mắt hướng lên bầu trời than vãn : " Sao ông trời lại bất công vậy trời ?

Đột nhiên có một cảm giác mát lạnh bên má phải , đó là một cây kem , Lục Dương cầm nó đưa cho Hạ Nghi.

" Ai bất công với ai thế ?! " Lục Dương nói :

Hạ Nghi vội cầm lấy chiếc kem , ngại ngùng đáp :

" Cảm ơn cậu , mà sao cậu nghe lén tôi ?! "

" Ồ ! "

" Mà..sao cậu biết tôi ở đây , còn nghe lén tôi nữa ? " Hạ Nghi thắc mắc hỏi :

" À tôi vừa lên thì thấy cậu thôi, tai tôi bị mấy lời cậu nói đập thẳng vào  ! "

Hạ Nghi không nói gì chỉ cười nhẹ rồi gật đầu cho qua chuyện.

" Tôi nghe nói , cậu muốn đăng kí tham gia văn nghệ cá nhân cho buổi ngoại khoá , cậu có tài năng gì thế ? "

" Liên quan đến cậu à ? "

" Tôi đang hỏi cậu đó , trả lời đi ? "

" À , vậy à ! "

Cậu ấy bật cười vì câu trả lời của Hạ Nghi , vội vàng cốc nhẹ vào đầu cô : " Cậu bị ngốc đấy à , trả lời câu hỏi của tôi đi ?! "

Cô lúng túng , nghĩ thầm sao cái tên này từ đâu xuất hiện mà lại phiền hà thế

" À thật ra tôi không có muốn đăng kí đâu , tôi không có năng khiếu gì cả , đó chỉ là trò đùa của bạn tôi thôi tôi không..... " cô bất đắc dĩ nói

" Nói dối ! " cậu nói chen ngang :

" Hả ? "

" Tôi nghe thấy hết rồi , cậu nghĩ tôi là gì thế đồ ngốc , tính lừa tôi à ? "

" Tôi không có , tôi xin lỗi ! "  cô gượng gạo đáp lại

" Không sao ! "

" Cũng quên giới thiệu với cậu , tôi là Lục Dương lớp 10/2 , rất vui được làm quen ! " cậu giơ tay muốn bắt tay với cô :

Đúng lúc đó tiếng chuông vang lên , đã vào tiết học , cô vội vã chạy vào lớp để Lục Dương lại. Cậu nghĩ : " Cô gái này thật thú vị ! "

Tan học , Hạ Nghi đang thu dọn sách vở thì Hiểu Hiểu vội vã kéo tay cô lôi tới ngăn các bạn học khác trong lớp đang ra khỏi cửa , cô năn nỉ :

" Này bạn học , cậu sẽ bầu phiếu cho ai thế ? "

" Tôi nghĩ là cho Diệp Địch , cậu ấy có kĩ năng múa từ cấp 2 , tôi biết cậu ấy ! "

" Ây da , bạn học tôi nói cậu nghe , múa của cậu ấy thì cậu xem nhiều rồi đúng không , cậu nhìn đi đây là Hạ Nghi , giọng hát của cậu ấy hay vô cùng , hay là cậu bầu cho cậu ấy đi ! "

" Tôi còn chưa nghe , mà tôi cũng không biết cậu ấy , sao mà tôi bầu tuỳ tiện được ! "

Hiểu Hiểu vội lôi cô bạn học ra một góc nói thầm :

" Bạn học , coi như tôi năn nỉ cậu , tôi biết cậu thích Lư Hoàng lớp 10/2 , cậu bầu cho cậu ấy tôi cho cậu wechat của cậu bạn đó , sao nào cậu thấy sao ? " cô đắc ý hỏi :

Lư Hoàng nhờ sự đẹp trai của bản thân cũng rất được nhiều người yêu thích ở cấp 2.

" Thật sao ! "

" Tất nhiên , tôi là bạn của cậu ta đó "

" Được được , tôi sẽ bầu cho bạn của cậu ! "

" Được mai công bố phiếu bầu xong tôi sẽ đưa cậu wechat của cậu ta ! "

Hiểu Hiểu áp dụng chiêu đó với hầu hết các bạn nữ trong lớp để thu phiếu về cho Hạ Nghi , mọi chuyện rất suôn sẻ với cô gái này. Xong chuyện , cô khoác vai Hạ Nghi : " Nghi Nghi , tớ đảm bảo cậu sẽ được chọn tham gia , đi thôi ! "

                           - Hết Chương 1 -

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro