
셋
vội đi qua đường, tôi có việc phải đến trường đại học gấp.
có vẻ ông trời đang trêu đùa với cuộc sống của tôi. mất cha, mẹ ngoại tình, giờ thì tai nạn.
ừ, tưởng tượng đúng rồi đấy. tên tài xế mùi rượu nồng nặc đâm tôi, số trời cho, tránh chả kịp.
và cái vui nhất, là gì? tay tôi bị đè nát bởi cái xe của ông ta, tôi thì chẳng cầm nổi bút mà vẽ nữa.
vẽ, tôi với nó gắn bó từ cái ngày bé tý. cái lúc mà phấn còn đắt hơn cả cái bút chì 5 xu. còn nhớ bố đi làm, đưa mẹ chỉ 2 phần 3 chỗ lương, phần còn lại giấu đi rồi tiết kiệm, chỉ để mua giấy với bút cho tôi vẽ.
bố lúc sinh nhật năm 3 tuổi tặng tôi hộp phấn, tôi còn vui giãy nảy lên. bẻ bẻ viên phấn thành mẩu nhỏ rồi để dành, cầm viên bé tý mà vẽ vẽ xuống sân nhà, còn hồn nhiên nói với bố rằng lớn lên con sẽ thành họa sĩ tài ba, khi lớn sẽ vẽ bố, vẽ nhà, vẽ xe cho bố xem.
hứa như thế, rồi chỉ vì cái tai nạn này mà tôi người chả ra người, đừng nói đến chuyện cầm bút.
thế mà vì em tôi lại cầm bút vẽ, mấy nét vẽ không còn như trước, nghuệch ngoạc xấu hoắc.
tôi thì lại càng chìm vào mấy giấc mơ nhỏ bé ấy. tôi dùng mọi cách để có thể ngủ, đấy là điều duy nhất có thể an ủi tôi lúc này.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro