Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

9

 Chương 9

Tiêu Nghị liếc mắt nhìn Lư Châu, Đỗ Mai nói chuyện với Lư Châu một hồi, Trương Hân Nhiên đến bây giờ vẫn chưa đến tham ban, đoán trước cũng là do Lư Châu lười biếng không rủ người ta, Đỗ Mai kêu Lư Châu gọi điện xin lỗi, Lư Châu cãi cả buổi, cuối cùng ném luôn điện thoại.

Tiêu Nghị nói, "Châu ca, dù sao cũng yêu nhau, hà tất tính toán mấy chuyện nhỏ nhặt?"

"Nhưng chúng tôi không yêu nhau!" Lư Châu oan uổng hét một tiếng.

Tiêu Nghị cũng không biết nên nói cái gì, vẻ mặt Lư Châu giận dữ, ngồi xuống ghế, Tiêu Nghị đưa cho hắn miếng dán ấm, lại bị Lư Châu đẩy ra.

"Thôi!" Lư Châu nói, "Tôi đang rất là phiền! Kiếp trước không biết tạo nghiệt gì, kiếp này phải đi làm nghệ sĩ."

Tiêu Nghị hiện tại có thể đại khái mò được ranh giới của Lư Châu, chỉ cần người bên cạnh có ý tốt, có nói bậy, làm gì sai, nhiều lắm cũng chỉ bị hắn giáo huấn mấy câu, Lư Châu nhanh giận cũng nhanh hết, lúc bị mắng không để bụng là được.

Nhưng nếu ôm thái độ cười nhạo hay khinh thường hắn, hoặc có biểu tình oán thầm, Lư Châu sẽ vô cùng tức giận, cho rằng bạn không phục hắn, không phục sẽ làm ầm tới cùng, phân ra ai đúng ai sai. Tiêu Nghị không thể làm gì khác hơn là che giấu nội tâm mắng chửi trong lòng.

Ngày mai phải đi quay ngoại cảnh, trên núi phía Bắc Hoành Điếm, quay tổng cộng một tuần, điều kiện không tốt, tới lúc đó sợ di động cũng không có sóng, cho nên Đỗ Mai mới gọi trước, dặn Lư Châu mau chóng xin lỗi. Bởi vì phải phối hợp với công ty của Ninh Á Tình, bắt đầu tạo scandal. Hy vọng bên công ty của Ninh Á Tình đưa tin tức mờ ám của hai người trong đoàn phim, xào xáo trọng tâm câu chuyện lên, rồi để Trương Hân Nhiên đến tham ban, rồi sắp xếp fan tới chụp ảnh, có vẻ quan hệ giữa hai người rất tốt, vì thế scandal tự động sụp đổ.

Đương nhiên những cái này đều ở trạng thái hy vọng, nhưng xem tình trạng hiện tại của hai người, không hề có ý định hòa hợp, có lúc Tiêu Nghị cũng lo cho bọn họ, nghĩ thầm tính toán của Đỗ Mai chắc là gây được tiếng vang.

Weixin của Tiêu Nghị có tin nhắn, là Đỗ Mai.

(Cậu thay Lư Châu gọi cho người đại diện của Hân Nhiên)

Tiêu Nghị liếc nhìn Lư Châu, Lư Châu vẫn còn bực, không biết nghĩ gì, Tiêu Nghị sờ điện thoại của Lư Châu, bị đối phương trừng mắt, nhưng hành động cũng không có ngôn ngữ hay hành động tay chân gì kế tiếp, vì vậy Tiêu Nghị liền chầm chậm gọi điện cho Tề Toàn.

"Hello ~ Châu Châu hả ~"

"Chào Tề tổng!" Tiêu Nghị cười nói, "Tôi là Tiêu Nghị."

"Úi chà! Ô!" Tề Toàn cười nói, "Tôi còn tưởng Châu ca có tâm trạng gọi cho Nhiên Nhiên nhà chúng tôi chứ."

"Hắn ngại." Tiêu Nghị cười nói, "Tôi gọi thay ảnh."

"Qua đây qua đây." Tề Toàn cũng biết nặng nhẹ, "Hân Nhiên ở ngay bên cạnh tôi đây."

Tiêu Nghị đưa điện thoại cho Lư Châu, Lư Châu tức giận alo một tiếng.

"Đừng nóng." Giọng của Lư Châu đè thấp cực điểm, mang theo chút từ tính, vô cùng dễ nghe.

Tiêu Nghị nhất thời có cảm giác rất thoải mái, quá dịu dàng, còn vô cùng văn nhã.

Lư Châu vẻ mặt ôn hòa nói, "Anh sai rồi được chưa, ở Hoành Điếm nhiều ngày như vậy, ruột anh cũng xanh hết rồi, em muốn sao mới tha thứ đây?"

"Xé trứng anh đi —!" Giọng nói bén nhọn của Trương Hân Nhiên xuyên qua loa điện thoại, trong nháy mắt Tiêu Nghị muốn xé thật, Lư Châu trừng mắt, làm động tác"Đánh", đứng dậy vào phòng ngủ nghe điện thoại.

Tiêu Nghị kiểm tra đồ đạc nhóm trợ lý sắp xếp, Lư Châu yêu cầu ngày mai đi quay ngoại cảnh, đừng mang bọn họ theo, vì vậy Tiêu Nghị liền cho bọn họ nghỉ, sau đó trở về Hoành Điếm chờ là được.

Đồ đạc đại khái đã đủ, quay ngoại cảnh cực khổ hơn, điều kiện ở khách sạn trên núi không tốt bằng ở đây, không biết ăn cái gì, chỉ có thể dậy sớm ngủ sớm, phải mang theo đồ ăn vặt, vừa lúc fan đều mang tới, Tiêu Nghị nghĩ fan của Lư Châu thật sự rất cẩn thận tỉ mỉ làm người ta cảm động lây, tuy rằng bản thân Lư Châu thì chẳng thấy vậy.

Đột nhiên trong phòng ngủ vang lên tiếng hét.

"Cô cút ngay cho tôi! Ai lại ăn nói khúm núm cầu xin cô thì làm chó! Ông đây còn sợ không có phim để quay sao?!"

Tiêu Nghị nhất thời cứng cả người.

"Đi! Cô nhớ mặt tôi đó!"

Sau đó là một tiếng vang thật lớn.

Tiêu Nghị: "..."

Tiêu Nghị gõ cửa, bước vào trong, thấy Lư Châu nằm trên giường, điện thoại ở trong chụp đèn, dưới đất đầy mảnh thủy tinh vỡ.

Tối hôm đó trải qua thế nào, cây đèn của khách sạn thế nào, gọi nhân viên tới quét dọn ra sao, làm cách nào kêu Lư Châu đi ngủ, đừng nhắc tới, chỉ toàn là nước mắt. Sáng hôm sau, điện thoại của Lư Châu không xài được, Tiêu Nghị phải nhờ trợ lý đi mua cái mới, còn phải thương lượng với Đỗ Mai phải làm sao.

Đỗ Mai cũng lực bất tòng tâm, chỉ có thể kêu bên công ty Ninh Á Tình chậm một chút hãy phát tin.

Lư Châu quả thật như ăn phải cục lửa, cả ngày không nói tiếng nào, Tiêu Nghị lái xe hơn bốn tiếng, theo đoàn xe lên cao tốc, một đường vào núi, sau sáu tiếng, sắp xếp khách sạn xong, Tiêu Nghị đưa điện thoại của mình cho Lư Châu dùng đỡ, Lư Châu nhìn cũng không thèm nhìn.

"Chuẩn bị quay rồi." Tiêu Nghị hỏi, "Có muốn ăn gì không?"

Tiêu Nghị cầm lon đựng marshmallow, bị Lư Châu nhịn không được đẩy ra.

"Cầm kịch bản qua đây." Lư Châu nói.

Tiêu Nghị nói, "Tôi đối diễn với anh."

Lư Châu nhìn kịch bản, Tiêu Nghị nghiêng người sang, nằm trên thảm của khách sạn, điều kiện ở chỗ này đúng là không xong, trên vách tường bị mốc, Tiêu Nghị nằm nghiêng giả làm mỹ nhân, "A Bảo Cơ..."

"Mẹ nó!" Lư Châu ném kịch bản đi, "Cậu nói đi tôi có phải kẻ ăn bám không?"

"Không không không!" Tiêu Nghị dùng hai đầu gối bò tới,"Bệ hạ! Hãy xem từ trong thâm tâm thần, đôi mắt sùng bái của thần! Ngài là nam thần!"

Phốc một tiếng, Lư Châu rốt cuộc nhịn không được, bật cười, không biết làm sao, vung chân đá Tiêu Nghị, Tiêu Nghị cũng chỉ muốn chọc Lư Châu một chút, ít nhất là làm hắn nguôi giận, dù sao công việc vẫn quan trọng hơn. Tiêu Nghị vỗ vỗ quần, đứng dậy, "Châu ca, tại sao anh lại muốn quen Trương Hân Nhiên."

"Không có vì sao." Lư Châu lạnh mặt, "Muốn nổi tiếng, muốn thăng cấp, tôi thừa nhận ôm đùi cô ta để đi lên, nhưng cậu nhìn giới giải trí bây giờ, có ai hoàn toàn dựa vào bản thân để đi lên mà không ôm đùi bạn gái không?"

"Không có không có." Tiêu Nghị lắc đầu.

Lư Châu nói, "Bỏ đi."

"Thật không có." Tiêu Nghị nghiêm túc nói, "Châu ca, thật ra từ lần đầu gặp anh... Tôi không nói ở hiện thực, ý tôi là ở rạp phim, lần đầu thấy anh trên màn ảnh, tôi đã cảm thấy anh khác với những người kia, anh sẽ nổi tiếng."

"Nhưng mà." Tiêu Nghị ngại ngùng nói, "Fan của anh chắc chắn đều nghĩ như vậy, không chỉ có tôi." Nói xong Tiêu Nghị lại có chút buồn bã, ngồi xuống bên cạnh Lư Châu, "Tôi nghĩ lúc anh vào nghề, không cần đi chung với Trương Hân Nhiên để tạo scandal, anh phải có lòng tin."

"Bây giờ tôi đã nổi tiếng hơn cô ta." Lư Châu nói, "Là cô ta ôm chân tôi."

"Vâng vâng vâng." Tiêu Nghị không ngừng gật đầu, "Nhưng cho dù thế nào..."

Lư Châu nhìn Tiêu Nghị, Tiêu Nghị nghĩ thầm, cho dù thế nào, anh và Trương Hân Nhiên hợp tác lâu như vậy, nếu hai bên đều cam tâm tình nguyện, sau cùng cũng đừng nên trở mặt thành thù, tốt xấu gì cũng trải qua một khoảng thời gian bạn bè trai gái, thì cũng nên chia tay trong yên bình.

Nhưng hắn không nói câu này, biết nói câu đó giống như lời dạy dỗ Lư Châu, chí ít bây giờ còn chưa thể nói, nếu không cũng chỉ có nước cuốn gói đi sớm.

"... vẫn phải quay phim." Tiêu Nghị cười nói, "Đừng để ảnh hưởng tâm trạng."

Lư Châu không nói gì nữa, cầm kịch bản lật lật, Tiêu Nghị thấy hắn đã đỡ hơn, liền xuống dưới hỏi cơm tối có gì ăn, định chuẩn bị riêng một phần cho Lư Châu.

Nhiệt độ vào mùa đông rất thấp, tất cả đều ướt nhẹp, chăn cũng ướt, đoàn phim ở trong phòng ăn, Tiêu Nghị xếp hàng chờ lấy cơm cho Lư Châu, bưng lên phòng, buổi chiều mọi người cùng đi, đầu tiên là lái xe, rồi đi vào trong núi, thiết bị quay phim, đạo cụ ánh sáng đều đã được chuyển tới, diễn viên ở trên xe trang điểm, bắt đầu quay giữa sương mù.

Lư Châu bị mũi tên bắn trúng, nằm trong bụi cỏ, trên người cắm mũi tên.

Ninh Á Tình: "A Bảo Cơ —!"

Trong mắt Ninh Á Tình toàn là nước mắt.

Cảnh đầu buổi chiều đã dũng mãnh như vậy, Tiêu Nghị thật sự có chút ăn không tiêu, Lư Châu dựa vào gốc cây, ôm Ninh Á Tình vào lòng, bàn tay đặt trên gương mặt cô, gián đoạn nói, "Nàng không sao... là tốt rồi..."

"Cắt!" Đạo diễn nói, "Lư Châu."

Lư Châu đứng dậy, trên người còn cắm mũi tên, bước tới.

Đạo diễn và Lư Châu nói vài câu, Lư Châu suy nghĩ một chút, mọi người biết chắc cảnh này Lư Châu diễn không tốt, rốt cuộc cũng đến phiên hắn NG.

Buổi chiều Lư Châu quay tới quay lui, NG liên tục, lần nào đạo diễn cũng không hài lòng lắm, nhưng Lư Châu không nổi giận, hết sức phối hợp.

"Tình cảm của hắn không đủ." Dự trù kế hoạch nói.

"Ừ, đến cảnh tình cảm thì lại luống cuống." Một cô gái trẻ tuổi lạ lẫm lên tiếng.

Tiêu Nghị nhìn cô, dự trù kế hoạch chủ động giới thiệu, "Đây là chị Lâm biên kịch."

Tiêu Nghị rốt cuộc cũng được gặp biên kịch trong truyền thuyết, lập tức bắt tay cô, biên kịch Lâm gật đầu, Tiêu Nghị vắt óc, muốn tìm vài câu khen ngợi, trong lúc nhất thời chỉ hận bản thân biết quá ít, hận không thể lấy từ điển thành ngữ ra chụp vài câu, biên kịch vẫn chỉ lo quan sát hành động của Lư Châu.

Quay tới quay lui nhiều lần, Lư Châu đã có chút bực bội, Tiêu Nghị biết tâm trạng của hắn vốn không tốt, biên kịch đi tìm đạo diễn nói vài câu, đạo diễn liền kêu hai người tới, sửa kịch bản.

Đổi thành Ninh Á Tình khóc, tay cầm mặt Lư Châu, Lư Châu nhắm mắt mệt mỏi, Ninh Á Tình ôm Lư Châu vào lòng.

"Cắt! Tốt!" Đạo diễn nói, "Lư Châu có thể về nghỉ ngơi, chuẩn bị cảnh quay tình cảm."

Biên kịch cười nói, "Anh Lư, cảnh sau không sửa được, nhất định phải có cảnh nam chính chủ động, biểu đạt tình cảm của Da Luật A Bảo Cơ, tôi tin anh hiểu hơn bất kì ai."

Vẻ mặt Lư Châu bất đắc dĩ, bước qua chào hỏi biên kịch, lễ phép nói cám ơn, một đám con gái nhìn hắn cười, Lư Châu trầm mặc, lúc đi ra, hắn ngoắc Tiêu Nghị hỏi, "Bọn họ nói gì sau lưng tôi?"

"Không có." Tiêu Nghị lắc đầu, "Bọn họ nói anh quay cảnh tình cảm không tốt lắm."

"Tôi vẫn chưa từng yêu ai." Lư Châu nói.

Cái cái cái... cái gì? Tiêu Nghị vừa nghe thấy một tin gì đó rất khủng khiếp, đây đúng là chuyện chấn động, Lư Châu lập tức ý thức mình nói sai, uy hiếp, "Không được kể cho ai hết!"

Tiêu Nghị nói, "Nhưng tôi thấy anh đóng phim tình cảm rất nhiều lần rồi..."

Lư Châu không nhịn được nói, "Quay phim thì sao tính được?"

Tiêu Nghị kinh ngạc hỏi, "Với Trương Hân Nhiên cũng không có cảm giác?"

"Không có, thôi thôi, đừng nói nữa." Lư Châu phất tay, "Xuống núi đi."

Đoàn phim còn mấy cảnh, hầu hết đều là cảnh phối hợp, còn có cảnh Thuật Luật Bình bị đuổi giết, An Đoan săn thú, còn phải đốt lửa.

Tiêu Nghị nghe một tiếng thét chói tai, giật cả mình, thì ra Ninh Á Tình đang quay cảnh bị đuổi giết.

Lư Châu vẫn còn đang chú ý cảnh diễn tình cảm của mình, "Ở với Trương Hân Nhiên cũng rất mệt mỏi, ngay cả cô ta tôi cũng không yêu, còn cách nào không?"

"Hả?" Tiêu Nghị lấy lại tinh thần, Lư Châu tự nhiên lại nhớ tới vấn đề này, Tiêu Nghị suy nghĩ một chút, "Anh cứ xem cô ấy là người anh thích, trao đổi ánh mắt một chút, chẳng phải anh rất nhập vai hay sao?"

"Nhưng cảnh này không nhập được!" Lư Châu nói, "Có thích ai đâu!"

Trời dần tối, Tiêu Nghị đi lấy xem, Lư Châu đi tẩy trang thay quần áo, Tiêu Nghị cẩn thận chở Lư Châu xuống núi, còn nói, "Châu ca... anh đừng nóng, tôi hỏi một câu, anh chưa từng thích cô gái nào sao?"

Lư Châu đen mặt, không nói gì.

Tiêu Nghị biết lúc này không nên nhắc tới Trương Hân Nhiên, liền đổi hướng, "Tình đầu, bạn gái hồi cấp hai, cấp ba... Anh xem cô ấy thành Ninh, Thuật Luật Bình là được rồi."

Lư Châu khoanh tay, gác chân lên lưng ghế, "Không có."

Sao lại không có? Ai tin anh! Tiêu Nghị im lặng chửi thầm, nhưng nếu Lư Châu nói như vậy, cũng không còn cách khác truy cứu kịch bản, đành phải nói, "Cái cảm giác đau lòng, thương tiếc, muốn bảo vệ cổ..."

Tiêu Nghị thấy bản thân mình cũng tào lao quá rồi, tay nổi da gà, nghĩ lại, "Anh có từng xem AV chưa?"

"Cái đó là thứ quỷ gì?" Lư Châu tức giận hỏi.

"Phim được dựng, còn có phim điện ảnh ngắn kinh điển." Tiêu Nghị còn nói, "Anh thấy mấy cô xinh đẹp sẽ bị kích thích, còn cứng nữa... Đừng nói với tôi ngay cả Kaede Matsushima anh cũng không biết là ai..."

"Chẳng phải tôi bị mắng là bị bệnh liệt dương hả!" Lư Châu giận dữ hét.

Tiêu Nghị phụt một tiếng bật cười, đảo tay lái, Lư Châu lại hét, "Cẩn thận! Muốn chết phải không!"

Hự hự hự, bánh xe SUV một bên hãm vào bùn, bất động.

Mười lăm phút sau, Tiêu Nghị và Lư Châu ra phía sau xe, dựa lưng vào đuôi xe, cắn răng duỗi chân.

"Dùng sức —!" Tiêu Nghị hô.

"Tôi..." Lư Châu quả thật bị Tiêu Nghị chọc cho tức điên lên, Tiêu Nghị lại cười haha, Lư Châu quát, "Cười cái gì!"

"Chơi vui thật!" Tiêu Nghị cười tới sắp chết, Lư Châu nổi điên nói, "Có bị khùng không!"

Tiêu Nghị phất tay, nhìn Lư Châu, bỗng nhiên có cảm giác thích hắn, tuy rằng làm trợ lý cho hắn vừa mệt vừa phiền, nhưng công việc này đối với Tiêu Nghị mà nói, giống như mở ra một thế giới hoàn toàn mới.

Hết chương 9.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro

Tags: #12e23fiu3hf