Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Tiểu Thuyết Gia

Trong căn nhà nhỏ ngập tràn sắc tím dịu dàng như một giấc mơ chưa tỉnh, mọi thứ đều mang theo hơi thở của sự an yên và bình lặng. Rèm cửa mỏng nhẹ nhàng đung đưa trong làn gió sớm, khẽ lay động dưới ánh nắng đầu ngày vừa kịp rọi qua ô cửa kính cũ kỹ phủ lớp bụi mờ. Không gian ngập tràn ánh sáng vàng nhạt, rải rác khắp căn phòng những vệt sáng dịu dàng như lụa.

Trên chiếc giường gỗ đơn giản phủ ga trải màu oải hương nhạt, một chàng trai đang say ngủ. Nước da trắng mịn như sứ nổi bật giữa nền tím nhạt xung quanh. Gương mặt cậu thả lỏng, bình yên tuyệt đối, hàng mi cong nhẹ phủ bóng xuống đôi gò má. Mái tóc mềm hơi rối, vài sợi vương trên trán, phản chiếu ánh nắng như sợi chỉ vàng óng ánh.

Lồng ngực cậu khẽ phập phồng, nhịp thở đều đặn như sóng nhẹ trên mặt hồ tĩnh lặng. Mỗi lần cậu khẽ thở ra, căn phòng dường như cũng dịu lại theo, như đang lắng nghe hơi thở ấy. Không một tiếng động lớn nào chen vào, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc nhẫn nại, và ánh sáng mặt trời vẫn tiếp tục dịu dàng quấn lấy gương mặt ấy, như muốn giữ mãi khoảnh khắc yên bình này không bao giờ trôi đi.

Trên bức tường đã loang lổ những vết thời gian nơi lớp sơn từng tím nhạt giờ đây đã phai mòn thành những mảng lốm đốm xám tro treo đầy ảnh của anh: Trần Phong Hào.

Mỗi bức ảnh là một lát cắt cuộc đời, được giữ gìn như thể sợ lãng quên. Có tấm là chân dung anh ngồi bên cửa sổ với cuốn sổ tay dày cộp; có tấm là khoảnh khắc anh ngước nhìn ánh đèn phố, ánh mắt như đang theo đuổi một đoạn ký ức chưa dứt. Những bức ảnh ấy không phải là để khoe khoang thành tựu, mà giống như từng mảnh hồn anh để lại trên bức tường, bên trong căn nhà tím này nơi từng câu chuyện được sinh ra.

Anh là một tiểu thuyết gia. Không nổi đình nổi đám, không ồn ào truyền thông, nhưng từng cuốn sách của anh vẫn âm thầm len lỏi vào lòng người đọc, để lại những cơn sóng ngầm của cảm xúc khó dứt. Anh không viết chuyện vui. Không có phép màu trong thế giới mà anh tạo ra. Những nhân vật của Trần Phong Hào đều mang trái tim trầy xước, chồng chéo vết nứt bởi tình yêu không trọn, bởi những hối tiếc, bởi định mệnh đầy ngang trái.

Và lạ thay, chưa một nhân vật nào trong các câu chuyện của anh được quyền bước đến cái kết trọn vẹn. Dường như với anh, hạnh phúc là thứ quá xa xỉ để dành cho trang giấy. Anh viết như thể đang kể lại chính mình hoặc chính những gì anh không thể có. Và vì thế, người ta đọc anh để đau, để nhớ, để gật đầu với những nỗi buồn mà họ chưa từng gọi tên.

Dưới ánh nắng sớm loang loáng trượt qua tường, những tấm ảnh khẽ rung lên theo làn gió nhẹ. Giống như những mảnh ký ức vẫn sống, vẫn thở, và vẫn tiếp tục kể về một người đàn ông viết ra nỗi đau bằng chính những giấc mơ dang dở của mình.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng dịu dàng của buổi sáng tím. Âm thanh lan ra trong không gian như một nhịp gõ thức tỉnh, vang lên từ chiếc điện thoại cũ nằm yên trên bàn gỗ cạnh giường.

Trần Phong Hào khẽ cựa mình, hàng mi lay động như phản xạ tự nhiên khi ý thức bắt đầu trôi về thực tại. Anh vươn tay, đầu ngón tay lành lạnh lướt qua màn hình rồi dừng lại, nhận cuộc gọi.

Đầu dây bên kia là một giọng nói trong trẻo, tươi sáng như nắng ban mai:
"Anh Phong Hào, hôm nay 9 giờ anh có buổi ký tặng ở trung tâm thương mại đó. Anh nhớ không? Anh chuẩn bị đi nha, 30 phút nữa em qua đón anh!"

Giọng cô gái độ khoảng hai mươi, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, như đã quen với việc nhắc anh mọi lịch trình quan trọng. Trong tiếng nói ấy có sự quan tâm không phô trương, có cả chút nôn nao mà chỉ những người trẻ tuổi mới mang theo hồn nhiên nhưng chân thành.

Một thoáng im lặng từ phía anh, như thể tâm trí còn đang trôi giữa ranh giới của mơ và thức, giữa thế giới nhân vật chưa kịp khép lại và hiện thực ngoài kia đang gọi mời.

Rồi anh bật nhẹ một tiếng cười trong cổ họng, khàn khàn vì vừa ngủ dậy nhưng vẫn dịu dàng:
"Anh nhớ rồi. Anh dậy liền."

Cuộc gọi kết thúc. Ánh nắng giờ đã phủ trọn khuôn mặt anh. Những tia sáng như kéo anh ra khỏi giấc mơ, chuẩn bị đưa Trần Phong Hào người viết về những đoạn tình yêu dang dở bước vào một ngày đời thực, nơi anh, ít nhất hôm nay, sẽ được gặp gỡ những người vẫn luôn tin vào giấc mộng anh từng viết ra.

Anh bước xuống giường, động tác chậm rãi, bàn chân trần chạm vào sàn gỗ mát lạnh. Trong căn phòng vẫn ngập ánh sáng tím nhạt của buổi sáng, bóng anh kéo dài trên nền nhà, lặng lẽ như một chiếc bóng đang tự tìm hình.

Tiếng cửa phòng tắm hé mở, một âm thanh nhẹ bẫng vang lên giữa không gian yên tĩnh. Anh đứng trước chiếc gương cũ, mặt kính mờ hơi sương nhưng vẫn đủ soi rõ gương mặt anh Trần Phong Hào.

Khuôn mặt ấy, người ta vẫn nói là điển trai theo kiểu dịu dàng, có chút nghệ sĩ, có chút bất cần. Sáng nay, nó hiện lên tươi tắn làn da trắng, mắt sáng, bờ môi nhếch nhẹ như mới tỉnh dậy sau một giấc mơ an lành. Nhưng chỉ một cái nhìn sâu hơn vào đôi mắt kia, sẽ thấy một tầng khác lặng lẽ ẩn bên dưới: vết nứt mảnh như tơ, không ồn ào nhưng bền bỉ, ăn sâu vào tận đáy.

Ánh mắt anh chạm vào chính mình trong gương, và trong khoảnh khắc đó, sự đau đớn quen thuộc lại trồi lên không dữ dội, không bi lụy, mà âm ỉ như lửa cháy dưới lớp tro nguội. Đó là thứ đau đã không còn hiện diện bằng tiếng thở dài hay nước mắt, mà đã hóa thành một phần máu thịt, ăn mòn vào từng thớ xương tuỷ.

Anh biết nó ở đó. Lúc viết. Lúc ngủ. Lúc cười với ai đó giữa đám đông. Và cả lúc nhìn chính mình như thế này một người đàn ông có thể khiến bao nhân vật rơi vào bi kịch, nhưng lại chẳng biết làm sao cứu lấy chính mình.

Anh cúi mặt, vốc nước lạnh tạt lên gương mặt như muốn làm dịu đi cái cảm giác nhức nhối trong lòng. Nhưng nước trôi đi rồi, còn ánh mắt ấy vẫn thế. Mọi thứ có thể rửa trôi chỉ riêng nỗi đau thì không.

Ba mươi phút trôi qua trong lặng lẽ. Căn nhà vẫn nhuộm một màu tím dịu, chỉ khác là giờ đây không khí đã mang theo sự chuyển động: tiếng nước chảy, tiếng kéo mở ngăn tủ, mùi thơm thoang thoảng từ chút nước hoa nhẹ nơi cổ áo. Trần Phong Hào đã thay đồ sơ mi trắng, quần tây tối màu, đơn giản nhưng chỉn chu. Mái tóc rối buổi sớm được chải gọn gàng, nhưng ánh nhìn vẫn là một màu trầm lặng, như thể cảm xúc của anh luôn nằm đâu đó phía sau lớp biểu cảm vừa đủ này.

Đúng giờ hẹn, một tiếng gõ cửa vang lên. Nhẹ ba tiếng, đều đặn và quen thuộc.

Anh bước ra khỏi phòng, tay cầm theo cuốn sổ tay da và cây bút máy bạc mà anh luôn mang theo trong các buổi ký tặng. Khi mở cửa, anh bắt gặp cô trợ lý nhỏ đang đứng trước thềm. Cô gái khoảng đôi mươi, dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt sáng, ánh mắt tinh anh và đầy năng lượng như thể chính sự đối lập với anh khiến cô trở thành người phù hợp nhất để đồng hành.

"Anh xong chưa? Xe em để sẵn dưới rồi đó, mình đi nha?" cô mỉm cười, tay nâng nhẹ đồng hồ nhìn giờ, dù rõ ràng đã thuộc mọi khung lịch của anh không sai một phút.

Anh gật nhẹ, không nói gì vội, nhưng khóe môi cong lên một nụ cười nhạt đủ để cô biết anh đang sẵn sàng. Anh khép cửa lại sau lưng, một tay đút túi quần, tay còn lại nắm hờ cuốn sổ người đàn ông viết ra những bi kịch sâu thẳm nhất, giờ sắp đối mặt với hàng trăm người yêu những dòng chữ ấy, trong một trung tâm thương mại rộn ràng tiếng nói cười.

Cô gái bước đi trước, quay đầu lại nói nhỏ như một lời trấn an:
"Hôm nay chắc đông lắm đó. Fan của anh toàn mang theo sách cũ mèm để ký, bảo đọc đi đọc lại hoài mà không quên được."

Anh không đáp. Nhưng bước chân anh đã nhanh hơn một nhịp. Có lẽ... đâu đó trong những người đang chờ ngoài kia, sẽ có ai đó hiểu được nỗi cô đơn anh không viết ra. Hoặc ít nhất, họ sẽ nhìn anh, và thấy được chính mình trong một câu chuyện từng làm họ đau.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro