Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
~Học viện thiên tài? Có phải chỉ cần vào học viện thiên tài thì tôi sẽ tìm được người đó? Có thật là tôi sẽ tìm được người đó không?~Hỡi gió, nếu người có thể nghe thấy lời cầu nguyện bé nhỏ của conXin nhờ người hãy gửi giùm nó đến chúa…..Có được không?………Gió xào xạc, im lặng, không đáp lời…..…
Chỉ edit duy nhất tại: ❁WORDPRESS: maitran.wordpress.com | ❁WATTPAD: maitrancSau khi xuyên thành pháo hôi Omega của bạo quânTác giả: Nhất Diệp Bồ ĐềThể loại: Cổ đại, Ngọt sủng, Xuyên thư, Sinh con, ABO, Cung đình hầu tước, 1×1, HEĐộ dài: 100 chươngEdit: maitran.wordpress.comVăn án:Lâm Diệu xuyên thành pháo hôi Omega thua trận bị hiến cho bạo quân của địch quốc.Được lệnh ám sát tên bạo quân vào đêm thị tẩm.Sau khi ám sát không thành, bị bạo quân tra tấn nhục nhã mà chết trong đau đớn.Điểm chết người chính là, thời điểm cậu xuyên tới, đúng lúc nguyên chủ ám sát không thành, bị bạo quân tóm được!Người ta đồn rằng bạo quân hỉ nộ vô thường, hung ác thô bạo, giết người như ngóe.Lâm Diệu vì mạng sống, chỉ có thể ôm chặt đùi bạo quân, dựa vào tin tức tố mỹ vị trăm phương nghìn kế mời sủng.Ai biết mời sủng xong, bụng liền to ra.Lâm Diệu:...... xong đời.Phải nhanh chạy trốn! ------------------------CP: Bạo quân Alpha công VS vừa đáng yêu lại tàn nhẫn Omega thụAlpha = Xích Kiêu, Omega = Đệ HônNhân vật chính: Lâm Diệu, Tần Chí…
Thể loại: Hiện đại, quân nhân, cán bộ cao cấp, sủngGiới thiệu:[ Nam nữ chính sạch cả về thể xác lần tinh thần] + [chỉ sủng không có ngược] + [mở đầu đi thẳng vào vấn đề]Anh nắm binh quyền trong tay, trầm mặc ít nói, nhưng anh có thể ôm cô nói lời tâm tình suốt đêm, hơn nữa còn tìm mọi cách để lấy lòng cô.Anh phúc hắc, tàn nhẫn, thâm trầm, cuồng dại.Đắc tội anh, có lẽ anh sẽ cho kẻ đó chết luôn. Nhưng đắc tội với cô, anh nhất định sẽ làm kẻ đó sống không bằng chết.Chỉ vì, ánh mắt nhu tình như nước của anh chỉ nhìn về phía cô.Anh nói, anh là thần thủ hộ của cô, mà cô, là tính mạng của anh![Mở đầu cô bé lọ lem gặp vương tử]Cô 16 tuổi bị lột sạch sẽ đưa lên giường lớn của anh, mặc cho dục vọng của anh lưu manh trên người cô.Từ đó, nghe đồn vị quân thiếu nào đó của thành phố chưa bao giờ gần nữ sắc luôn nhớ thương người kia!Anh không quan tâm sự thấp kém của cô, chỉ yêu thương tất cả những gì của cô.Sự xuất hiện của anh làm thay đổi tương lai của cô![Xoay người trở thành công chúa hào môn]Khi cả thể xác và tinh thần của cô đều được khôi phục, lộ ra sự thông tuệ và xinh đẹp, anh mừng thầm từ đây anh đã độc chiếm được vẻ đẹp của cô.Sau đó, thân phận thật của cô là con gái của nhà hào môn bị lộ ra, người cầu hôn đến không dứt, xua kẻ đến tán tỉnh như xua vịt.Đối mặt với ánh sáng rực rỡ của cô, anh phẫn nộ gào to."Lam Thiên Tình, năm em 16 tuổi, là anh đã phá chỗ đó của em!"…
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…