Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

chapter 2

LuciD

Tôi không thể hiểu rõ mình đang làm gì , nó giống như múa ba lê , nhưng chúng tôi đang mặc một bộ đồ bó sát màu xám , với những đường chỉ được khâu tựa con búp bê vải mà tôi thường thấy . Tóc mọi người không được búi lên mà cắt ngắn và được bao dưới cái mũ liền áo ( che khuất tai và chỉ thấy mỗi mặt  ) . Thực sự giống những con búp bê thủ công đã cũ sờn . Nhưng tôi sẽ không nói ra điều ấy .

Lúc chúng tôi diễn tập, mọi người bắt đầu nhảy múa .Lớp tôi nhảy thành một vòng tròn , tôi tưởng như nó cứ xoay mãi. Tôi cúi rạp người xuống và thấy ánh mắt của người đối diện thật lạnh và xa cách. Chúng tôi tiếp tục nhảy , động tác tiếp theo là nhảy với bạn diễn , khi tôi cúi người lên , tất cả đều đã bắt đầu nhảy , nhưng tôi đứng 1 mình.

Đội hình vòng tròn vẫn tiếp tục xoay , và tôi cố duy trì vị trí của mình.
Tôi thấy ai đó quay đầu lại rồi thì thầm gì đó vào tai người bên cạnh , họ là cặp nhảy ở trung tâm , vậy nên tôi không thể không thấy điều đó. " Kệ nó đi  !"
Oh , hẳn họ đang nói về tôi , và đi kèm với câu nói ấy, cô gái kia nhìn lại tôi với ánh mắt khinh khỉnh , như thể một sự phiền phức không đáng có .

Khi bước vào lớp , những ánh mắt kỳ quái vẫn tiếp tục nhìn vào tôi . Họ rủa tai nhau những câu nói xấu mà không cần để ý đến âm lượng của mình .Tệ thật , tôi quả là một đứa thích khoe khoang , sự nghi ngờ nhờ tôi mà được xác nhận. Như thể tôi vừa dùng dao đâm vào chân mình .

Tôi đã trèo lên lan can trường, thứ đầu tiên tôi cảm nhận là sự sảng khoái mà nơi này mang lại . Những cơn gió lạnh liên tục quét tới , tôi thấy nắng vàng rọi vào gương mặt mình . Thấy mùi gió vờn qua chóp mũi , tiếng lá xào xạc...
Có một sự ấm áp đột ngột áp vào lưng tôi , một lực nhẹ nhưng theo quán tính tôi rơi xuống.

Khi còn chưa kịp thấy rõ mặt đất , tôi thấy hình ảnh bản thân rơi từ tầng 3 xuống ở phía bên kia. Tôi đang ở tòa nhà đối diện. Tôi thấy rõ bàn tay bé nhỏ vừa đẩy mình xuống . Cô gái bên cạnh tôi cũng thấy , cô ấy la lên. Nhưng tôi tự hỏi cô ấy là ai ?

Khi chúng tôi nhìn xuống , dưới sân trống rỗng, cái xác đã biến mất . Hay là do tôi đang ở đây nhỉ, mà tôi có thật sự đang ở đây ?

Tôi đã quyết định đứng lên , và không còn bỏ qua những lời nói cùng thái độ của họ . Tôi không thể chịu đựng cảm giác bị tẩy chay nhiều hơn nữa. Tôi đã nói thẳng rằng mình không muốn và cũng không cần sự nâng đỡ của " họ" . Tôi từ bỏ ngôi trường ấy, và đi ra khỏi cổng , bỏ lại ánh mắt ngơ ngác của họ ở đằng sau. Trời âm u, mây có màu xám tro và rất nhiều gió nhưng nó sẽ không mưa . Vì đây là màu trời mà tôi thích .

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen247.Pro